Bạn không có cảnh báo nào.
    Chỉ mục chương

    Nh-nhỡ đâu sinh ra một đứa bé ngốc nghếch thì sao. Nó là con của thần mà. Chắc chắn, chắc chắn nó cũng sẽ như vậy thôi. Rồi nó lại làm toàn những chuyện ngốc nghếch giống thần, lại khiến mọi người xung quanh đau lòng mất thôi.

    San-san bỗng dưng băn khoăn không nhớ nổi mình đã từng trút bầu tâm sự này với Hoàng đế hay chưa. Hình như đã từng nói rồi thì phải, nhưng vào lúc nào thì y chịu, không tài nào nhớ nổi.

    Đang cố lục lọi trí nhớ, đột nhiên một cơn đau nhói chạy xẹt qua đầu San-san. Cơn đau ập đến bất ngờ khiến bàn tay đang nắm lấy tay Hoàng đế của y vô thức siết chặt lại. San-san nhăn nhó, nhắm tịt hai mắt.

    “Đau ở đâu sao?”

    Giọng Hoàng đế đầy vẻ hốt hoảng, gấp gáp. Cơn đau buốt óc như búa bổ vừa ập đến nhanh như chớp cũng tan biến đi trong tích tắc. Cảm giác nhẹ nhõm, tỉnh táo trở lại, San-san chớp chớp mắt.

    “Nói đi chứ? Đau ở đâu? Người đâu, mau truyền Thái y Do đến đây ngay,”

    “A, d-dạ không ạ.”

    San-san vội vàng xua tay, lắc lắc tay Hoàng đế. Hoàng đế khẽ nhướng mày, vẻ mặt vẫn đầy lo lắng.

    “Tự dưng thấy nhói một cái thôi ạ……, giờ thần hết đau rồi.”

    Dẫu vậy, Hoàng đế vẫn nhìn y bằng ánh mắt đầy nghi hoặc.

    “Thật mà ạ.”

    San-san quyết định giấu nhẹm đi nỗi lo lắng của mình. Y rất muốn nghe một lời khẳng định từ Hoàng đế rằng “dù đứa bé sinh ra có ngốc nghếch cũng không sao” để an tâm, nhưng lỡ như câu trả lời không như y mong đợi thì sao? Lỡ như Hoàng đế nói “hoàng cung này không chứa chấp những kẻ vô dụng” thì sao?

    Chỉ mới nghĩ đến thôi y đã thấy buồn muốn khóc rồi. Thế nên y càng không muốn hỏi trước làm gì. Y chỉ muốn cứ tiếp tục được Hoàng đế yêu thương, chiều chuộng như bây giờ thôi. Chuyện tương lai thì cứ để tương lai tính, không phải sao?

    “Thật sự không sao mà ạ.”

    San-san cầm lấy bàn tay to lớn của Hoàng đế áp lên má mình rồi cọ cọ. Một cử chỉ nũng nịu vô cùng đáng yêu. Dù đôi lúc Hoàng đế cũng cảm thấy bực dọc vô cớ với San-san, nhưng trước những hành động như thế này, hắn luôn hoàn toàn đầu hàng. Hắn không sao cưỡng lại được sự đáng yêu ấy.

    Hoàng đế lại cúi xuống, đặt những nụ hôn lên môi San-san. Những nụ hôn phớt nhẹ nhàng, ướt át nhanh chóng biến thành một nụ hôn sâu thẳm, cuồng nhiệt. Chẳng mấy chốc, San-san đã bị lột sạch sành sanh.

    “……A, hà.”

    San-san đưa mu bàn tay lên che miệng, cố kìm nén tiếng thở dốc. Giữa hai bắp đùi đang dang rộng của y, thi thoảng lại cảm nhận được hơi ấm tỏa ra từ đôi tai của Hoàng đế. Nãy giờ, Hoàng đế vẫn luôn say sưa mút mát vùng đáy chậu không có nang ngọc và cả huyệt động của y.

    “Á! A ưm.”

    Chiếc lưỡi ướt át, trơn trượt như một con rắn luồn lách sâu vào bên trong huyệt động khiến San-san quằn quại, ưỡn hông. Phản ứng ấy lại càng tạo điều kiện cho chiếc lưỡi tiến vào sâu hơn nữa. Đầu óc San-san nóng bừng, tầm nhìn chớp nháy liên hồi.

    Mùi hương nam tính của Hoàng đế ngày càng nồng nàn, bao trùm lấy San-san như một áp lực vô hình. Nhưng chính trong sự bủa vây của mùi hương ấy, San-san lại tìm thấy cảm giác an toàn tuyệt đối. Cơ thể dần thả lỏng, cơn buồn nôn cũng tan biến hẳn. Chỉ còn lại cảm giác khoái lạc cháy bỏng, râm ran khắp châu thân.

    Sau khi liếm láp, mút mát đến mức dâm dịch từ bên trong trào ra ròng ròng, Hoàng đế mới chịu rút lưỡi ra. Hắn lấy mu bàn tay quệt mép, đứng dậy và xốc San-san lên, đặt y ngồi dựa lưng vào tủ đầu giường Giá Tử.

    “Hà……, hà…….”

    Hoàng đế nhìn đắm đuối San-san đang thở hồng hộc, rồi không báo trước, hắn nhét cả ngón trỏ và ngón giữa vào cái huyệt động đang ướt sũng ấy.

    “A á!”

    San-san khẽ hét lên, hai đùi run lẩy bẩy. Trong suốt quá trình đó, đôi mắt màu hổ phách ngấn nước của y và đôi mắt đen thẳm như đầm lầy của Hoàng đế vẫn luôn dán chặt vào nhau không rời.

    Toàn thân đỏ lựng vì xấu hổ, nhưng San-san tuyệt nhiên không lảng tránh ánh mắt của hắn. Ngón tay Hoàng đế liên tục ra vào, tạo nên những âm thanh lép nhép, dâm đãng vang lên từ phía dưới.

    “A, ……hà, nhẹ, nhẹ thôi, ưm, s-sâu quá.”

    Chẳng mấy chốc, số ngón tay đã tăng lên thành bốn. San-san nắm lấy bàn tay Hoàng đế đang cắm trong cơ thể mình, mếu máo van xin.

    “Mới thế này ăn thua gì so với cự vật của trẫm.”

    Lời lẽ thô thiển, trần trụi của Hoàng đế khiến khóe mắt San-san càng thêm đỏ hoe. Trong khi mọi người đều gọi đó là “ngọc hành” đầy tôn kính, thì chính bản thân ngài ấy lại gọi nó bằng cái từ thô tục đó một cách thản nhiên. Những lúc như thế, San-san lại thấy ngượng ngùng thay cho hắn. Bị phu quân dùng những lời lẽ suồng sã để trêu ghẹo, cơ thể San-san cứ uốn éo không yên. Nhưng kỳ lạ thay, y lại không hề thấy ghét.

    “Nh-nhưng mà. Thần sợ……”

    Ngay cả khi biết San-san mang thai, ngày nào Hoàng đế cũng đến Vị Ương cung thị tẩm. Chưa có ngày nào hắn bỏ sót việc đó. Việc dùng ngón tay để nong rộng huyệt động cũng chẳng phải chuyện lạ lẫm gì nữa.

    Thế nhưng, thời gian trôi qua, cái thai trong bụng ngày một lớn, San-san bắt đầu cảm thấy lo lắng, mặc dù Hoàng đế đã nói đúng, cự vật của ngài ấy khi đâm vào còn sâu hơn thế này nhiều.

    “Sợ cái gì? Sợ ảnh hưởng đến đứa bé sao?”

    Hoàng đế dùng móng tay ấn mạnh vào điểm gồ lên đầy nhạy cảm bên trong vách thịt, gặng hỏi. “A á!”, San-san giật nảy mình, toàn thân run bần bật, cự vật đang vươn thẳng đứng phụt ra một thứ chất lỏng trong veo. Đó không phải là tinh dịch, cũng chẳng phải là nước tiểu. Thứ chất lỏng ấy bắn tóe lên bụng San-san và văng cả lên mặt hai người.

    Hàng lông mi dài, ướt sũng nước mắt của San-san chớp chớp liên hồi như cánh bướm rập rờn. Trông y lúc này thật quyến rũ, mê hồn. Hoàng đế cảm thấy tim mình như bị bóp nghẹt mỗi khi nhìn vào đôi mắt to tròn, long lanh ấy.

    San-san vòng hai cánh tay thon dài ôm lấy cổ Hoàng đế. Y cọ cọ má vào hõm cổ hắn, thút thít thủ thỉ.

    “Hức, vâng, con, con của chúng ta. Won-i.”

    Giây phút ấy, thật khó để diễn tả thành lời những cảm xúc đang cuộn trào trong lòng Hoàng đế. Bản thân hắn cũng chẳng hiểu rõ chính mình, chỉ biết ôm chặt lấy San-san như muốn khảm y vào da thịt. Ngay sau đó, quy đầu nóng rẫy đã áp sát vào huyệt động ướt đẫm. San-san thành thục thả lỏng cơ thể. Cự vật của Hoàng đế lập tức đâm phập vào trong.

    “Á!”

    San-san ôm chặt lấy cổ Hoàng đế, cắn răng chịu đựng cảm giác căng tức, đau đớn khi bị lấp đầy. Hai chân y quặp chặt lấy hông hắn. Y bám víu vào Hoàng đế như một con thú nhỏ yếu ớt đang tìm kiếm sự che chở.

    A, hà ư.

    Hơi thở nóng hổi của cả hai phả vào nhau trong cự ly gần. Cảm giác về khối thịt đang nong rộng bên trong rõ rệt và mãnh liệt hệt như hơi thở của Hoàng đế đang phả vào gáy y. San-san thậm chí còn cảm nhận được cả những mạch máu đang giật giật từng hồi trên cự vật ấy.

    Sướng. Việc Hoàng đế tiến vào bên trong cơ thể khiến y thấy vô cùng hạnh phúc. San-san rất thích việc ân ái cùng Hoàng đế. Cảm giác như hai người là những cá thể gần gũi, gắn bó nhất trên thế gian này. Vì đây là lần đầu tiên y có được một mối liên kết sâu sắc đến vậy, nên y ngày càng lún sâu vào đoạn tình cảm này, không sao tự dứt ra được.

    Và đó cũng chính là lý do khiến y đau buồn.

    A, sướng lắm. Thập lang. Thập lang…….

    San-san vừa khóc vừa ưỡn hông hùa theo nhịp đâm rút của Hoàng đế. Y muốn mượn khoảnh khắc đê mê này để giũ bỏ mọi muộn phiền, xót xa đang chất chứa trong lòng.

    Phù, hà.

    Hoàng đế thi thoảng lại thở hắt ra những hơi trầm đục, ánh mắt dán chặt vào San-san đang quằn quại, rên rỉ dưới thân mình. Mỗi lần nhìn y, hắn lại một lần nữa nhận ra y đã thay đổi nhiều đến nhường nào.

    “Thần ghét bệ hạ, ghét vô cùng.”

    Đúng lúc đó, ảo thanh quái ác kia lại văng vẳng bên tai hắn như mọi khi. Khóe môi Hoàng đế nhếch lên thành một nụ cười lạnh lẽo, đầy châm biếm.

    “Phù, San à.”

    “A ư, á, Thập lang, Th-Thập lang.”

    Vì quá hưng phấn, San-san không ngừng lắc đầu qua lại. Hoàng đế bóp mạnh cằm y đến phát đau, ép y phải nhìn thẳng vào mình. Nhìn sâu vào đôi mắt màu hổ phách quyến rũ mà hắn cưng nựng, đôi lúc muốn nuốt trọn vào bụng, hắn cất tiếng hỏi.

    “Ngươi yêu Won-i chứ?”

    “Hà, vâng, vâng ạ.”

    “……Vì sao?”

    Hoàng đế vẫn còn nhớ như in lời thú tội của San-san trong kiếp trước. Lúc đó, San-san đã khóc nức nở, tự trách mình không thể dành tình yêu thương cho Won-i. Sự bàng hoàng, đau xót khi nghe những lời đó vẫn còn hằn sâu trong ký ức hắn cho đến tận bây giờ.

    “V-vì đó là con của chúng ta mà. Là con của Thập lang và thần…….”

    Chẳng hiểu sao Hoàng đế lại hỏi một điều hiển nhiên đến thế, San-san chớp chớp mắt đầy vẻ hoang mang. Trong khi đó, cự vật nóng rẫy vẫn cắm ngập bên trong khiến miệng lưỡi y khô khốc, bụng dưới cứ râm ran khó tả. San-san lại ôm ghì lấy cổ Hoàng đế, như đang làm nũng, đòi hỏi nhiều hơn.

    Hoàng đế như thể miễn cưỡng chiều theo ý y, vùi môi vào hõm cổ y. Hắn mút mạnh lớp da mềm mại rồi buông ra. Ánh mắt hắn tối lại, thâm trầm hơn, giọng hắn thì thầm đầy vẻ cám dỗ.

    “Vì ngươi yêu trẫm sao?”

    San-san ngoan ngoãn gật đầu thừa nhận. Rồi vì quá xấu hổ, y lại càng ôm chặt cổ Hoàng đế hơn. Chẳng biết là do hụt hơi hay do trái tim đang rung động mãnh liệt nữa. Nhịp điệu đâm rút của Hoàng đế bỗng trở nên hoang dại, thô bạo chưa từng thấy.

    Á! Thập lang! Từ từ thôi, đau quá, a a!

    Bàn tay Hoàng đế siết chặt vòng eo mảnh khảnh của San-san đến mức in hằn vết thâm, hắn điên cuồng thúc mạnh cự vật vào sâu trong huyệt động. Cự vật liên tục va đập mạnh bạo vào cửa tử cung, nhưng hắn vẫn không hề có ý định dừng lại. San-san đánh mất lý trí, mặc cho cơ thể bị ném qua quật lại. Nói đúng hơn là y muốn buông thả lý trí để hòa vào nhịp điệu cuồng dã ấy.

    San-san cũng rất muốn hỏi. Muốn biết Hoàng đế yêu y nhiều đến nhường nào. Ngoài y ra, ngài ấy còn yêu thương ai khác không. Liệu có ai đó mà ngài ấy sủng ái hơn cả y không. Những câu hỏi cứ quẩn quanh trong đầu y.

    Nhưng y không đủ can đảm để thốt nên lời. Trên cõi đời này, chưa từng có ai coi y là duy nhất, là tất cả. Dù vẫn luôn dựa dẫm vào tình thương của San-wol, nhưng trong thâm tâm San-san thừa hiểu, mình không phải là người quan trọng nhất đối với muội muội. Thế nên, y không dám hỏi.

    Lỡ như câu trả lời không như y mong đợi thì sao.

    Hức, sướng lắm, sướng lắm, Thập lang.

    Đêm hôm đó, cho đến khi mặt trời lặn hẳn, tiếng rên rỉ, khóc lóc của San-san vẫn vang vọng không dứt trong tẩm điện Vị Ương cung.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú