Chương 127
bởi Chung SeikerDùng cánh tay trái chống lên đầu San-san để làm điểm tựa chịu lực, Hoàng đế dùng tay còn lại nâng cao chân phải của y lên. Huyệt động đang ngậm chặt cự vật bị kéo dãn thành một đường dọc, phát ra những tiếng lép nhép ướt át. San-san nức nở. Hoàng đế bắt đầu dập hông mạnh mẽ.
“Á! A hức, a…….”
“Hà.”
Đôi mắt Hoàng đế ánh lên sự hưng phấn mãnh liệt, hắn tập trung toàn lực vào từng cú dập hông. Cự vật vừa lùi ra thong thả bỗng chốc đâm sầm vào với sức mạnh kinh hồn. Sự ma sát nhịp nhàng với lớp niêm mạc ẩm ướt bên trong San-san từ từ nhóm lên một ngọn lửa râm ran.
Cả Hoàng đế và San-san đều chìm vào im lặng. Trong tẩm điện chỉ còn lại những tiếng thở dốc hỗn loạn và tiếng da thịt va chạm vào nhau không ngừng. Hoàng đế điên cuồng cày xới, chà xát cự vật vào mọi ngóc ngách bên trong San-san. Những cú ma sát trần trụi khiến da thịt như muốn bốc cháy.
San-san thở dốc liên hồi, ngửa cổ ra sau. Những tiếng rên rỉ the thé xen lẫn tiếng khóc nức nở khó nhọc bật ra khỏi cổ họng. Y dường như đã mất đi một nửa ý thức.
Hoàng đế cũng thở hắt ra những hơi nóng rực, hắn lùi cự vật ra đến mức chỉ còn mỗi quy đầu vướng lại nơi cửa mình. Vừa dứt một nhịp thở sâu, hắn lập tức thúc một cú lút cán. Rồi lại lặp lại. Càng lúc càng nhanh, càng lúc càng cuồng bạo. Một chuỗi nhịp điệu không hồi kết.
Ưm, ư ưm, á, a á.
Ban đầu San-san còn cố chịu đựng, nhưng càng về sau, khoái cảm quá đỗi mãnh liệt khiến y không kìm nén được mà rên rỉ, la hét không ngừng. Những tiếng rên rỉ như đứt ruột đứt gan ngày càng lớn dần. Cuối cùng, y chỉ còn biết rít lên the thé, thở dốc từng cơn như sắp đứt hơi, rồi không tự chủ được mà phóng ra dòng tinh dịch trong vắt. Cùng lúc đó, huyệt động của y co rít lại, kẹp chặt lấy cự vật bên trong.
Việc không thể đâm lút cán khiến lý trí của Hoàng đế đã bị dồn đến giới hạn cuối cùng, hắn nghiến chặt răng. Hắn siết chặt San-san trong vòng tay, không cho y nhúc nhích, rồi dập hông điên cuồng, sâu hơn nữa vào tận cùng bí huyệt.
“A a!”
“Hà, dưới này sắp đứt rời ra rồi. San à, thích không?”
Ưm, ư ưm. Chẳng rõ là tiếng rên rỉ hay câu trả lời, San-san chỉ biết đong đưa cơ thể trong cơn khoái cảm đê mê. Hoàng đế cố kìm nén cơn buồn bực sắp xuất tinh, hắn buông San-san ra rồi ngồi thẳng dậy.
Hắn cố tình phô bày sức mạnh bằng cách đưa hai tay vò nắn bầu ngực đang đung đưa của San-san, trong khi nửa thân dưới vẫn dập liên hồi, tạo ra những tiếng “bạch bạch” chát chúa. Đôi chân thon gầy, rã rời của San-san buông thõng trên bắp đùi săn chắc của Hoàng đế, lắc lư theo từng nhịp dập nảy.
Hoàng đế đột nhiên trở nên im lặng một cách đáng sợ. Tốc độ dập hông ngày càng nhanh dần. Hà. Thỉnh thoảng, những hơi thở nóng rực lại phả ra. Hắn đang dồn toàn bộ sự tập trung vào bên trong cơ thể San-san. Một sự tập trung cao độ, điên cuồng, như thể mọi thứ hắn khao khát trên đời này đều nằm trọn trong đó.
San-san nằm dưới thân hắn, cố gắng hớp từng ngụm khí nhọc nhằn, hứng chịu từng đợt sóng khoái cảm ập đến như vũ bão. Cự vật của hắn cứ nhấp nhô, cọ xát vào cửa tử cung khiến San-san như ngồi trên đống lửa, cảm giác bứt rứt, thèm khát không sao tả nổi. Thà rằng hắn đâm thủng luôn đi cho xong.
“Hà, n-nữa đi.”
Chẳng biết mình đang đòi hỏi gì, San-san chỉ biết bấu víu vào hắn. Hơi thở như muốn vỡ tung lồng ngực. Trái tim nghẹn lại. San-san nhìn Hoàng đế qua đôi mắt nhòa lệ. Ánh mắt y bắt gặp đôi mắt đen thẳm chìm trong biển lửa tình của hắn. Hắn trông cũng đang khao khát đến điên dại.
Thật kỳ lạ. Rõ ràng hai người là hai đường thẳng song song, vậy mà có lẽ vì đã giao hòa thể xác quá nhiều lần chăng? Trong những khoảnh khắc như thế này, y luôn vô thức vươn tay về phía hắn.
Hóa ra ân ái là như thế này sao? Có phải ai trên đời cũng sống như thế này không? Giờ phút này, chỉ có gã đàn ông trước mặt mới có thể dập tắt ngọn lửa đang thiêu đốt y.
San-san vòng tay, quấn chân chặt lấy Hoàng đế. Bị sức mạnh khó cưỡng ấy kéo xuống, Hoàng đế lại một lần nữa gục ngã trên người y. Mọi suy nghĩ ngổn ngang đều bị gạt phăng đi, chỉ còn lại hai thân thể trần trụi đang quấn lấy nhau, thở dốc điên cuồng.
Những múi cơ căng phồng của Hoàng đế cùng với mùi hương cơ thể đặc trưng bao trùm, siết chặt lấy San-san. Hắn vồ vập lấy y như một con thú đói, dập hông điên cuồng như muốn bẻ gãy y. Mỗi nhịp điệu của hắn đều như châm ngòi nổ. San-san cảm thấy cơ thể mình như đang tan rã. Một cái gì đó bên trong đang nổ tung dữ dội.
A, a a. Không chịu nổi nữa, y cứ liên tục dang rộng rồi lại khép chặt hai đùi. Trong cơn đê mê, y bám chặt lấy bờ vai vững chãi của Hoàng đế. San-san trút sạch những tinh hoa đang sôi sục bên trong. Dòng chất lỏng nóng hổi tuôn ra từ cự vật nhỏ bé đỏ ửng.
San-san thở hổn hển, lịm đi. Mọi thứ trước mắt trắng xóa. Những giọt nước mắt không rõ lý do cứ thế tuôn rơi. Trong vô thức, y khẽ gọi,
“……Thập lang.”
Tiếng thở dốc của Hoàng đế hòa cùng âm thanh chuyển động bỗng im bặt. San-san hé mắt nhìn hắn. Đôi mắt hắn lóe lên một tia sáng khác thường.
“……Nhớ ra rồi sao?”
Khoảnh khắc ấy, San-san chợt thấy chạnh lòng một cách kỳ lạ. Y khẽ lắc đầu. Theo suy nghĩ của y, làm gì có ký ức nào để mà nhớ lại chứ, nơi đây là một thế giới hoàn toàn khác mà.
Khoảng cách gần đến mức không phân biệt được hơi thở của ai đang vờn quanh môi, San-san nhìn thấy ánh mắt chứa chan hy vọng của Hoàng đế bỗng chốc vụt tắt, chìm trong hố sâu tuyệt vọng. Trong một thoáng chốc, tim y nhói lên, y khẽ nheo mắt lại.
Hoàng đế ôm chặt lấy San-san, tiếp tục những cú dập hông còn dang dở. Cự vật va chạm vào y còn cứng hơn cả lúc nãy. Hắn cũng sắp đến đỉnh điểm rồi. Dục hỏa lại một lần nữa bùng cháy, San-san khóc nấc lên, huyệt động không tự chủ mà co thắt lại. Cứ như thể vẫn chưa thấy đủ, nơi đó cứ liên tục co bóp, khép mở mời gọi.
Á! A a. San-san rên rỉ một tràng dài, cơ thể run lên bần bật. Hoàng đế dùng bàn tay to lớn ấn mạnh xuống bụng dưới của y. Vùng bụng nãy giờ vẫn nhô lên hằn rõ hình dáng cự vật bỗng bị ép xẹp xuống, khiến không gian bên trong bị thắt chặt lại. Đôi mắt San-san trợn tròn. Cảm giác như vách thịt đang bị cự vật nóng rực như than hồng thiêu đốt.
Hà. Hoàng đế phả một hơi thở dài nóng rực vào tai San-san, bắt đầu phóng tinh. Cùng lúc đó, cự vật của hắn nhanh chóng bành trướng kích thước. Dù chưa vào hết nhưng với kích thước khổng lồ hiện tại, cửa mình của San-san bị nong rộng ra hết cỡ, y đau đớn oằn mình, vặn vẹo cơ thể.
Hoàng đế ôm y vào lòng vỗ về, dùng tay vuốt ngược những lọn tóc ướt đẫm mồ hôi ra sau tai. Hắn hôn lên chóp mũi đang ửng đỏ, lên khóe mắt ướt át, rồi ngậm lấy đôi môi đang hé mở. San-san buông thõng hai chân, mặc cho hắn luồn lưỡi vào khoang miệng.
Hai chiếc lưỡi quấn quýt, đan cài vào nhau mãnh liệt, ướt át hệt như cách hai cơ thể đang hòa quyện phía dưới. San-san vẫn không ngừng thút thít.
“Hà, hà……, bệ, bệ hạ?”
Cảm nhận dòng chất lỏng nóng hổi không ngừng tuôn trào, lấp đầy không gian chật hẹp bên trong, San-san chợt thấy hoang mang. Nếu là long tinh thì lượng này cũng quá nhiều rồi, bụng y đã căng phồng lên thấy rõ.
“L-là nước tiểu ạ?”
San-san vừa khóc vừa hỏi. Câu hỏi gợi nhớ đến một kỷ niệm nào đó khiến Hoàng đế bật cười.
“Ngươi ghét bị trẫm tè vào trong thế cơ à?”
“……Hức, hức hức. Hức ư.”
Nghe đến đây, San-san không kìm được nữa, vừa ngậm chặt cự vật của hắn vừa khóc nức nở. Cho dù y có ngốc nghếch đến đâu, cho dù đối phương có là Thiên tử cao quý cỡ nào, thì y cũng không đời nào muốn chứa chấp nước tiểu của người khác trong cơ thể mình.
Vốn đã bị kéo dãn căng phồng, vách thịt bên trong vì tiếng khóc của San-san lại càng co thắt liên tục. Dù đang trong trạng thái bành trướng, Hoàng đế vẫn cảm nhận được luồng khoái cảm tê dại, như thể sắp cương cứng thêm lần nữa. Phù. Hắn khó nhọc điều hòa nhịp thở.
“Trẫm đùa thôi. Hà, không phải nước tiểu đâu, đừng lo. Lúc ngươi hưng phấn, chẳng phải ngươi cũng tiết ra thứ chất lỏng trong suốt đó sao? Giống như thế thôi.”
Dù vậy, San-san vẫn không ngừng thút thít. Hoàng đế kiên nhẫn chờ đợi cự vật xẹp xuống, trong lúc đó hắn không ngừng dỗ dành San-san. Những nụ hôn nhẹ nhàng rơi xuống khắp khuôn mặt y.
Chẳng hiểu sao, San-san chợt thấy trong lòng dâng lên một thứ cảm giác râm ran khó tả. Vừa kỳ lạ, vừa bứt rứt, y càng khóc to hơn.
“Hức, hức.”
“Đừng khóc nữa. Khóc nữa là phát sốt rồi ngất đi đấy. Cơ thể ngươi đang nóng hầm hập thế này mà……”
“Hức, bệ, bệ hạ. Thần, hức, thần có chuyện này muốn hỏi.”
San-san vốn đang sụt sùi không dứt, bỗng dùng mu bàn tay lau đi những giọt nước mắt, ngập ngừng lên tiếng. Hoàng đế khẽ gật đầu, ra hiệu cho y cứ nói.
“……Tại, tại sao ngài lại làm thế với thần?”
Một câu hỏi y đã từng hỏi hắn một lần trước đây. Thấy Hoàng đế im lặng, San-san vẫn kiên trì nhìn hắn, nói tiếp.
“Lần này, x-xin ngài hãy trả lời, trả lời thật lòng cho thần b-biết.”
Ánh mắt y dao động không yên, nhưng vẫn kiên định không hề né tránh. Bắt gặp ánh mắt ấy, Hoàng đế khẽ nín thở. Đôi mắt đen thẳm của hắn càng trở nên u uẩn, sâu thẳm hơn.
“……Vì trẫm muốn có ngươi.”
“……”
“Trẫm cứ ngỡ chỉ cần chiếm lấy ngươi là đủ.”
“……”
Giọng nói khô khốc, nhuốm màu hối hận, nhưng ẩn sâu trong đó lại là một sự khao khát đến cùng cực.
“Thế giới của trẫm vốn là như vậy. Hễ trẫm muốn, thì thứ đó nghiễm nhiên thuộc về trẫm, tất cả mọi thứ. Cả trái tim con người cũng vậy. Không cần trẫm phải đòi hỏi, họ cũng tự nguyện dâng hiến.”
“……”
“Nhưng chỉ riêng ngươi là làm khó trẫm.”
Hoàng đế nhìn San-san bằng ánh mắt chất chứa nỗi thống khổ khôn tả. Hắn cúi xuống, đặt một nụ hôn phớt lên môi y.
“……Trẫm muốn có ngươi. Rất muốn. Hãy để trẫm được có ngươi, nhé?”
Lần đầu tiên trong đời, trẫm lại khao khát một thứ đến thế.
Vùi mặt vào hõm cổ San-san, Hoàng đế thì thầm bằng một giọng khàn đặc, kìm nén. Nghe như một lời van xin tha thiết.
Một gã đàn ông nắm trong tay cả thiên hạ, mạnh mẽ về mọi mặt, đang chôn vùi một phần cơ thể mình trong một người nam nhân yếu ớt, thân phận thấp kém hơn mình gấp vạn lần, chỉ để van xin người ấy trao cho mình một cơ hội.
0 Bình luận