Chương 124
bởi Chung SeikerỞ Đại Hạ, vì trẻ sơ sinh chết yểu là chuyện thường ngày ở huyện nên người ta thường không đặt tên ngay khi con cái vừa chào đời. Hoàng gia cũng không ngoại lệ. Thông thường, phải sau một trăm ngày, thậm chí là một năm, Hoàng tử mới được ban tên tự và ghi danh vào Ngọc điệp(1). Việc này đối với các Hoàng tử khác cũng được áp dụng tương tự.
Thế nhưng, việc tổ chức yến tiệc linh đình vào đúng dịp đầy tháng (một trăm ngày) lại là chuyện chưa từng có tiền lệ trong suốt những năm Yeonghwi (Vĩnh Huy) trị vì. Dựa theo truyền thống của các đời Tiên đế, hành động này ngầm gửi đi một thông điệp mạnh mẽ: một trong hai vị Hoàng tử vừa chào đời rất có thể sẽ được sắc phong làm Thái tử. Hoàng đế thừa hiểu điều đó, và Thái giám Han cũng chỉ biết cung kính tuân theo thánh ý.
Dời mắt khỏi Thái giám Han, Hoàng đế bất chợt khom người, bế Bát Hoàng tử lên tay. Thượng cung Lee hoảng hốt, suýt chút nữa thì thốt lên tiếng kêu thất thanh. Hành động đó quá đỗi đường đột và thô bạo đối với một đứa trẻ sơ sinh đang say ngủ, nhưng kẻ đó lại là Hoàng đế, ai dám ho hé nửa lời? Dù Bát Hoàng tử có giật mình tỉnh giấc và khóc thét lên thì cũng đành chịu thôi.
Nhưng kỳ lạ thay, Bát Hoàng tử không hề tỉnh giấc. Nằm gọn trong vòng tay vững chãi, ấm áp lần đầu tiên của phụ hoàng, đứa bé vẫn ngủ ngon lành, thở đều đặn. Thượng cung Lee và Thượng cung Hwang đưa mắt nhìn nhau, ngơ ngác không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Khóe môi Hoàng đế khẽ nhếch lên thành một nụ cười mỉm. Hắn âu yếm nhìn xuống đứa trẻ, rồi lại đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve đôi má bầu bĩnh.
“Sau này đừng có phá phách, làm phiền mẫu phi của con đấy. Nhớ chưa?”
Hắn thì thầm những lời mà một đứa trẻ sơ sinh làm sao có thể hiểu được. Nhìn dáng vẻ đó, ai cũng nhận ra Hoàng đế đang cưng nựng đứa trẻ đến mức nào. Nụ cười trên môi hắn càng lúc càng rạng rỡ hơn. Đúng lúc đó, một tiếng khóc tỉ tê chợt vang lên từ phía dưới. Là Cửu Hoàng tử.
Thấy Bát Hoàng tử ngoan ngoãn nằm im trong tay Hoàng đế, còn Cửu Hoàng tử thì lại chực khóc òa lên, Thượng cung Hwang ngượng ngùng lên tiếng giải thích.
“Bẩm bệ hạ, Cửu Hoàng tử điện hạ lúc nào cũng vậy ạ, cứ hễ thấy Bát Hoàng tử điện hạ rời đi là người lại khóc thé lên như vậy đấy ạ.”
Hoàng đế im lặng nhìn Cửu Hoàng tử. Song sinh sao. Hắn khẽ lẩm bẩm như đang nói với chính mình.
Từ xưa đến nay, sinh đôi vốn là chuyện hiếm có ở Đại Hạ. Những điều hiếm hoi thường bị coi là điềm gở, hoặc ngược lại, được xem như một điềm lành vô giá. Ở Đại Hạ, người ta tin vào điều thứ hai.
Theo truyền thuyết dân gian được truyền miệng từ đời này sang đời khác, sinh đôi là một mối nhân duyên do trời định. Đó là những linh hồn đã gắn kết khăng khít với nhau từ kiếp trước, nay cùng mượn chung một bụng mẹ để chuyển kiếp, tuyệt đối không thể chia lìa.
Chính vì niềm tin đó, nếu là sinh đôi một nam một nữ, chúng sẽ được hứa hôn với nhau. Nếu là hai nữ, chúng sẽ được gả chung cho một chồng. Còn nếu là hai nam, chúng sẽ cùng lấy một vợ.
Tất nhiên, đó chỉ là những tập tục lưu truyền trong dân gian. Trong lịch sử hoàng thất, chỉ có duy nhất một trường hợp hai nàng công chúa sinh đôi được gả chung cho một vị phò mã. Mà chuyện đó cũng đã xảy ra từ hơn một trăm năm trước rồi.
Lũ trẻ còn quá nhỏ để có thể xác định xem chúng có phải là thiên nhân hay không. Nhưng dù là thiên nhân hay bình nhân, sau này chúng chắc chắn sẽ được sắp đặt để kết hôn với những đối tượng môn đăng hộ đối, phù hợp với thân phận và địa vị của mình.
Có lẽ… trẫm nên nuôi tách chúng ra. Trực giác của Hoàng đế mách bảo như vậy. Tuy nhiên…
Trái ngược với những tính toán lý trí trong đầu, Hoàng đế vẫn giữ Bát Hoàng tử trên một tay, tay còn lại nhấc bổng Cửu Hoàng tử lên. Hai vị bảo mẫu Thượng cung sợ tái xanh mặt, chỉ nơm nớp lo ngài lỡ tay đánh rơi các Hoàng tử.
“Lũ trẻ còn bé tí teo thế này, có gì mà các ngươi phải cuống quýt lên thế. Nào, hoàng huynh của con ở đây cơ mà.”
Nhìn Cửu Hoàng tử khóc lóc thảm thiết, hắn thực sự không nỡ nhẫn tâm chia cắt hai anh em chúng. Đôi mắt thằng bé giống hệt San-san, khiến lòng hắn dâng lên một niềm thương xót khó tả. Một cảm xúc mềm yếu hiếm hoi ở vị quân vương máu lạnh.
Hoàng đế kiên nhẫn bế Cửu Hoàng tử, dỗ dành cho đến khi thằng bé nín khóc và chìm vào giấc ngủ trong vòng tay mình, sau đó hắn mới nhẹ nhàng đặt từng đứa trẻ xuống giường rồi rời khỏi sương phòng.
Khi màn đêm đen kịt buông xuống, bao trùm vạn vật, Hoàng đế lặng lẽ bước vào tẩm điện của điện Cửu Châu Thanh Yến. Đúng như báo cáo trước đó, San-san đang ngủ say một mình.
Dưới sự hầu hạ của cung nhân, Hoàng đế nhanh chóng thay tẩm y. Hắn khẽ phẩy tay, ra lệnh cho Myeong-ok và toàn bộ cung nhân thuộc Vị Ương cung lui xuống. Trong tẩm điện tối tăm chỉ le lói ánh sáng từ vài ngọn đèn dầu, giờ đây chỉ còn lại Thái giám Han, Nội quan Kwak (người chuẩn bị thay ca gác đêm), vài tên thị vệ ngự tiền và những tên cấm quân ẩn mình trong bóng tối.
Hoàng đế bước chậm rãi về phía chiếc giường nơi San-san đang cuộn tròn trong chiếc áo ngủ khá dày, say giấc nồng. Bước lên giường, hắn tự tay buông rèm xuống. Ôm trọn San-san vào lòng, Hoàng đế tận hưởng khoảnh khắc nghỉ ngơi hiếm hoi sau một ngày dài mệt mỏi. Chỉ cần hít hà mùi hương quen thuộc tỏa ra từ cơ thể y, bao nhiêu mệt nhọc, căng thẳng đều tan biến hết.
***
Bình minh ló rạng. Những tia nắng sớm mai dịu dàng xuyên qua lớp rèm lụa, hắt vào trong tẩm điện. Ánh sáng chiếu lên những hoa văn thêu bằng chỉ vàng, khiến chúng lấp lánh một cách tinh tế. Hương trầm thoang thoảng còn sót lại từ đêm qua quyện cùng bầu không khí trong lành của buổi sớm mai mang đến một cảm giác thư thái, dễ chịu.
San-san từ từ hé mắt, cảm nhận được hơi ấm tỏa ra từ cơ thể người bên cạnh. Nhịp thở đều đặn vang lên ngay sát bên tai y. San-san vô thức đưa mắt nhìn sang.
Đôi mắt nhắm nghiền với hàng mi dài rợp bóng. Mái tóc đen nhánh rối bời sau một đêm dài xõa tung trên chiếc gối tựa và tấm chăn gấm tựa như một dải lụa mềm mại. Làn da trần trụi dưới lớp chăn mỏng được ánh nắng ban mai mơn trớn, tỏa sáng lấp lánh như ngọc trai.
Quả là một nam nhân đẹp tựa tạc tượng. Nghĩ vậy, San-san bất giác cắn nhẹ môi dưới.
Y cứ đinh ninh rằng hắn sẽ đánh thức y dậy, nhưng không, hắn không hề đòi hỏi chuyện chăn gối mà chỉ ôm y ngủ một giấc đến sáng. Một cảm giác lâng lâng, khó tả dâng lên trong lòng. Vừa nhẹ nhõm vì thoát khỏi một đêm ân ái mệt nhọc, lại vừa bất an, thấp thỏm không biết hắn đang toan tính điều gì. Những cảm xúc trái ngược ấy đan xen vào nhau khiến y đứng ngồi không yên.
San-san khẽ đưa những ngón tay lên định chạm vào, nhưng rồi lại rụt về. Y chỉ lặng lẽ ngắm nhìn sống mũi cao vút, thẳng tắp của hắn, cố gắng điều hòa lại nhịp thở đang có phần gấp gáp.
Đột nhiên, Hoàng đế mở bừng mắt. Tim San-san như ngừng đập, y vội vàng nuốt khan.
“Muốn sờ thì cứ sờ đi.”
Mặt San-san đỏ bừng lên như quả cà chua chín, y lắc đầu nguầy nguậy. Y đâu có muốn sờ. Chỉ là thấy làn da hắn lấp lánh như ngọc trai nên tò mò nhìn thử thôi. Chỉ là… chỉ là…
Thấy San-san cuống cuồng lắc đầu rồi lại cúi gầm mặt xuống, Hoàng đế không nói gì, đột ngột đưa tay kéo gáy y lại gần.
Hai bờ môi chạm nhau, chiếc lưỡi nóng rực của hắn luồn lách qua kẽ răng y. Bị tấn công bất ngờ, hàm răng San-san hé mở, đón lấy thứ mềm mại, ướt át ấy xâm nhập vào khoang miệng.
- Ưm.
Nụ hôn ngày càng sâu, cuồng nhiệt hơn. Trong lúc giằng co, chiếc áo ngủ vốn đã chỉnh tề của San-san bị xô lệch, bung ra hai bên, để lộ bầu ngực căng tức vì ứ sữa từ đêm qua. Hoàng đế đưa bàn tay to lớn bao trọn lấy bầu ngực y, vừa xoa bóp nhẹ nhàng vừa tiếp tục nụ hôn nồng cháy.
Cảm giác căng nhức pha chút đau đớn nhói lên, nhưng dưới bàn tay điêu luyện của Hoàng đế, bầu ngực dần mềm ra, rỉ ra những giọt sữa trắng đục. A, a a. San-san rên rỉ dưới những cái vuốt ve của hắn, hệt như một con thú nhỏ đang bị kích thích. Tiếng rên rỉ mang theo chút nũng nịu, mời gọi.
Hoàng đế dứt môi ra, vùi mặt vào ngực San-san, say sưa mút mát những giọt sữa ngọt ngào thay cho bọn trẻ. Hắn bú điên cuồng cho đến khi không còn giọt sữa nào mới chịu dừng lại. San-san chỉ biết vòng tay ôm lấy đầu Hoàng đế đang rúc vào ngực mình, không ngừng quằn quại, rên rỉ.
“Hà, ưm……”
“Ngủ ngon chứ?”
Cuối cùng, Hoàng đế cũng chịu buông tha cho núm vú đã sưng tấy. Hắn ngẩng đầu lên, nhìn San-san đang thở dốc, toàn thân ửng đỏ như tôm luộc, lên tiếng hỏi. San-san khẽ gật đầu. Hoàng đế đưa tay vuốt lại những lọn tóc rối bời của San-san ra sau tai, kéo vạt áo đang phanh ra của y lại cho tử tế, rồi quay đầu hướng ra ngoài màn.
“Mang thuốc vào đây.”
Nghe tiếng gọi ngắn gọn của Hoàng đế, Myeong-ok như đã chực sẵn bên ngoài từ bao giờ, vén rèm bước vào, cung kính dâng lên một khay gỗ. Hoàng đế cầm bát thuốc lên, áp sát mu bàn tay vào thành bát để thử nhiệt độ. Thấy thuốc đã vừa uống, hắn lấy thìa múc một ngụm, đưa đến sát miệng San-san, điệu bộ vô cùng thành thục như thể đó là một việc hết sức hiển nhiên.
“Há miệng ra nào. Nuốt đi.”
San-san nhăn mặt vì vị đắng, nhưng vẫn ngoan ngoãn há miệng nhận lấy thìa thuốc. Đầu óc y đang mải suy nghĩ mông lung nên quên mất cả việc xin tự mình uống. Cứ thế, y há miệng chờ Hoàng đế đút từng thìa, từng thìa một cho đến khi bát thuốc cạn sạch. Sau khi đút cho y thìa thuốc cuối cùng, Hoàng đế dùng ngón cái lau nhẹ những giọt thuốc còn vương trên khóe môi y.
“A-.”
“……Dạ?”
“Há chữ A- xem nào.”
San-san ngần ngừ một lát rồi ngoan ngoãn há to miệng. Hoàng đế đưa ngón tay vào, đặt một thứ gì đó lên lưỡi y rồi nhanh chóng rút ra. Ngay lập tức, hương vị ngọt ngào, thanh mát của trái cây lan tỏa khắp khoang miệng khiến San-san tròn mắt ngạc nhiên.
“Ngon không?”
San-san vừa lăn viên kẹo trong miệng vừa gật đầu lia lịa.
“C-cái này là gì thế ạ?”
“Kẹo quất (Gyuldang)(2) đấy. Được làm từ nước cốt quất và đường phèn(3). Trẫm biết là ngươi sẽ thích mà.”
“Ngọt lắm ạ. Ng-ngon lắm ạ.”
Bị vị ngọt lịm, thanh mát làm cho say mê, San-san không ngừng dùng lưỡi đảo viên kẹo trong miệng. Biết San-san thích hương vị trái cây nên Hoàng đế đã cố tình sai người làm món kẹo này. Thấy dáng vẻ tận hưởng của y, trong lòng hắn ngập tràn cảm giác thỏa mãn.
Nhìn cái cách y dồn hết tâm trí vào viên kẹo, hoàn toàn quên mất người đang ngồi trước mặt, quên cả không khí mờ ám, ngượng ngùng lúc chuẩn bị uống thuốc, hắn lại nổi hứng muốn trêu chọc y. Hoàng đế bất ngờ nâng cằm San-san lên, khóa chặt môi y. Chiếc lưỡi điêu luyện của hắn luồn lách vào trong, cướp luôn viên kẹo trên lưỡi San-san.
“A……”
Mặt San-san ỉu xìu ngay lập tức. Đôi mắt màu hổ phách rũ xuống buồn bã, ấm ức. Ánh mắt ấy như một mồi lửa châm ngòi cho ngọn lửa dục vọng trong lòng Hoàng đế. Hắn siết chặt hai bàn tay thành nắm đấm, cố gắng kìm nén sự thôi thúc mãnh liệt, rồi dùng lưỡi đẩy viên kẹo trả lại vào miệng San-san. Sau đó, hắn lập tức đứng dậy rời khỏi giường.
Cứ tưởng sau một đêm bình yên vô sự, sáng nay chắc chắn sẽ phải hầu tẩm, San-san tròn mắt kinh ngạc nhìn Hoàng đế đang gọi người mang nước rửa mặt vào. Nhưng dù vậy, cái miệng nhỏ nhắn của y vẫn không ngừng mút mát viên kẹo ngọt ngào.
***
Chú thích:
- Ngọc điệp (옥첩): Sổ sách ghi chép gia phả, thế hệ của hoàng tộc.
- Gyuldang (귤당): Kẹo quất, được làm bằng cách đun sôi nước cốt quất với đường cho đến khi đặc lại rồi để nguội.
- Đường phèn (빙당): Một loại đường kết tinh, có độ cứng và trong suốt như băng (băng đường).
0 Bình luận