Bạn không có cảnh báo nào.
    Chỉ mục chương

    San-san không thể đưa ra cho San-wol một câu trả lời chắc chắn. San-wol kiên nhẫn chờ đợi, nhưng cho đến khi nhận được tin Hoàng đế đang trên đường đến Vị Ương cung, nàng đành phải miễn cưỡng rời đi.

    Sau khi San-wol rời đi, San-san vẫn ngồi lặng yên, ánh mắt vô định nhìn vào khoảng không.

    “Hôm nay phụ thân đã lên đường đi lưu đày rồi.”

    Y đã từng quỳ gối van xin, cầu xin Hoàng đế tha mạng cho phụ thân. Dù Hoàng đế chưa hoàn toàn tha thứ, nhưng ít nhất ngài ấy đã giữ lại mạng sống cho ông. San-san cứ đinh ninh rằng, một ngày nào đó hai cha con sẽ còn cơ hội gặp lại nhau.

    Mặc dù phụ thân luôn miệng mắng chửi y là đồ vô dụng, không ngần ngại ra tay đánh đập y, nhưng dù sao…

    San-san vô thức đưa tay xoa nhẹ phần bụng đang dần nhô lên. Y đã kết tóc se duyên với vị quân vương cai trị cả thiên hạ, và giờ đây, y đang mang trong mình giọt máu của ngài. Dạo gần đây, San-san thầm nghĩ, có lẽ mình cũng không đến nỗi là một kẻ hoàn toàn vô dụng.

    Nếu y thực sự vô dụng như lời phụ thân nói, thì làm sao Thập lang lại yêu thương y đến vậy, làm sao ngài ấy lại để y mang thai hoàng tự cao quý này. Bởi vậy, y rất muốn cho phụ thân thấy. Rằng y cũng có chút giá trị đối với ai đó… Rằng ông không cần phải coi thường, thất vọng về y đến thế…

    “Cái đầu nhỏ bé này đang mải nghĩ ngợi chuyện gì mà trẫm vào cũng không biết vậy?”

    “……A.”

    San-san giật thót mình, vội vã ngẩng đầu lên. Một sự kinh hãi tột độ, tưởng chừng như rụng rời cả tim gan. Thấy y há hốc miệng không khép lại được, Hoàng đế bật cười, ngồi xuống cạnh y trên giường, đưa tay vuốt ve má y như để dỗ dành.

    “Chà, xem ra ngươi bị dọa cho hết hồn rồi. Lần sau trẫm sẽ phải lên tiếng trước mới được. Han Ho, ngươi nghe rõ chưa?”

    “Nô tài xin tuân chỉ, thưa bệ hạ.”

    Thái giám Han đang đứng hầu ở cửa Đông thứ gian khép nép quỳ một gối xuống sàn, vâng dạ. Trong khi đó, Hoàng đế vẫn chăm chú quan sát vẻ mặt thất thần, đờ đẫn của San-san.

    “Ngươi thấy trong người không khỏe à?”

    Hoàng đế quàng một tay ôm lấy vai San-san, tay kia nhẹ nhàng vuốt ve bụng y. San-san lúng túng đáp.

    “D-dạ không ạ.”

    “Sắp đến ngày đại hôn rồi, chắc là ngươi lo lắng quá nên mới thấy bụng căng tức đấy. San à, hôm nay thiết triều, trẫm có nghĩ đến một chuyện…….”

    Bàn tay Hoàng đế vẫn không ngừng vuốt ve chiếc bụng bầu của San-san. Hắn ngập ngừng một lát, ánh mắt dò xét đôi mắt vô hồn của y từ nãy đến giờ, rồi tiếp tục.

    “Trẫm nghĩ từ nay ngươi không nên ra khỏi Vị Ương cung nữa. Hạn chế đi lại sẽ tốt hơn. Tất cả là vì sự an toàn của đứa bé, ngươi chịu khó một chút nhé?”

    “……Dạ?”

    “À, dĩ nhiên ngày đại hôn thì ngoại lệ. Trừ ngày đó ra, cho đến khi Won-i chào đời, ngươi cứ ở yên trong Vị Ương cung này thôi. Rõ chưa?”

    Thực ra, Hoàng đế chắc mẩm San-san sẽ ngoan ngoãn gật đầu đồng ý mà không hề phản kháng. Bởi lẽ, từ trước đến nay, y luôn vâng lời hắn vô điều kiện.

    Bất giác, Hoàng đế lại khẽ mỉm cười. Mối quan hệ giữa hai người đã thay đổi quá nhiều so với trước kia, đến mức đôi khi chính hắn cũng cảm thấy kinh ngạc.

    Đúng lúc đó, San-san lên tiếng.

    “Nh-nhưng mà, ngày đại hôn ấy ạ……”

    “Ngày đại hôn thì sao?”

    “Phụ thân của thần cũng sẽ đến dự chứ ạ?”

    Hoàng đế im lặng không đáp. Một bầu không khí tĩnh lặng bao trùm lấy hai người. Khá lâu sau, San-san lại hỏi.

    “D-dù đang bị lưu đày, nhưng ông ấy vẫn là phụ thân của thần mà, ông ấy s-sẽ đến dự chứ ạ?”

    Bàn tay Hoàng đế rời khỏi vai và bụng San-san. Hắn chống một tay xuống mép giường, hơi ngả người ra sau với tư thế có phần uể oải, ánh mắt dò xét quét qua người San-san. Rồi hắn lại bật cười.

    “Kẻ nào?”

    “……Dạ?”

    “Kẻ nào to gan dám bẩm báo chuyện này để ngươi đến thăm dò trẫm?”

    Hàng lông mi dài và cong vút của San-san run lên bần bật, một sự rung động không thể che giấu.

    “Kẻ nào đã nói với ngươi chuyện Yoon Yoon-gyeom đã chết?”

    Hoàng đế thản nhiên thừa nhận sự thật. Yoon Yoon-gyeom, phụ thân của San-san và San-wol, đã chết.

    “T-từ bao giờ ạ?”

    “Chuyện đó có quan trọng không?”

    “Ông ấy là phụ thân của thần. Là, phụ thân của thần mà…….”

    Sao ngài có thể dửng dưng đến thế?

    San-san không dám nói trọn câu, chỉ dùng ánh mắt oán trách nhìn Hoàng đế. Không phải vì y quá yêu thương phụ thân. Mà vì y hoàn toàn không thể hiểu nổi con người Hoàng đế.

    Nếu là y, y sẽ không bao giờ có thể giữ vẻ mặt lạnh tanh như vậy khi thông báo tin phụ thân của ngài đã qua đời. Dù mối quan hệ cha con có tồi tệ đến đâu, cái chết của đấng sinh thành vẫn luôn là một nỗi bi ai. Chắc chắn y sẽ cảm thấy vô cùng áy náy, thương xót khi phải báo tin, thậm chí chẳng dám nhìn thẳng vào mắt Thập lang.

    Lẽ nào Hoàng đế không hề có chút mảy may đồng cảm nào với y sao?

    “Ngươi sắp trở thành Hoàng hậu rồi cơ mà. Đối với Hoàng hậu của trẫm, có một người phụ thân dơ bẩn như thế thà không có còn hơn. Ngươi có biết trẫm đã nói câu này bao nhiêu lần rồi không?”

    Một kẻ thà không tồn tại trên đời còn hơn, rốt cuộc đó là hạng người như thế nào? San-san luôn thắc mắc điều đó. Bởi vì đó chính là câu nói y phải nghe suốt từ thuở lọt lòng. San-san luôn muốn tin rằng trên đời này chẳng có ai đáng bị nguyền rủa như thế. Dù có tồi tệ đến đâu, cũng chẳng ai đáng bị coi là kẻ thà đừng sinh ra thì tốt hơn.

    Nếu phụ thân không gặp mẫu thân và sinh ra y, thì y đâu có mặt trên cõi đời này. Dù bị mắng chửi là đồ ngốc, đồ bỏ đi, đồ tàn phế… nhưng San-san chưa bao giờ cảm thấy hối hận vì được sinh ra. Y sợ cái chết, và y cũng từng có những khoảnh khắc vui vẻ trong đời. Giờ đây, khi đã có phu quân và sắp có một đứa con, y thậm chí còn dám tin rằng mình đang hạnh phúc.

    “Th-thế thì, thần cũng, th-thà không sinh ra thì hơn phải không ạ?”

    San-san òa khóc, tức tưởi hỏi. Y biết mình đang ăn vạ vô lý. Nhưng San-san đâu có khả năng lý luận, phản bác sắc sảo như những người khác. Cảm giác ấm ức, tủi thân này, y chẳng biết diễn đạt thế nào để Hoàng đế có thể hiểu được nỗi lòng mình.

    “Ngươi lại nói nhảm gì đấy.”

    “……Thập lang, ngài có th-thực sự yêu thần không? Dù chỉ một chút, một chút xíu thôi ạ.”

    Sủng ái và tình yêu là hai chuyện hoàn toàn khác nhau. Sống trong hoàng cung, San-san dần hiểu ra điều đó. Bậc quân vương có thể sủng ái một người, nhưng khi có hứng, ngài vẫn có thể sủng ái vô số người khác. Đó chính là sủng ái.

    Từ trước đến nay, Hoàng đế luôn miệng nói sủng ái y, nhưng chưa một lần ngài nói yêu y. Nhưng chắc hẳn ngài ấy cũng có chút tình cảm với mình, nên mới cưng chiều mình đến thế. San-san luôn tự an ủi bản thân bằng ý nghĩ đó mỗi ngày.

    Nhưng sâu thẳm trong thâm tâm, có lẽ y vẫn chưa thực sự tin tưởng. Vẻ mặt dửng dưng, lạnh lùng của ngài khi thông báo cái chết của phụ thân y chẳng hề vương chút xót xa. Nếu ngài ấy có chút bận tâm đến cảm xúc của y, liệu ngài ấy có thể cư xử như vậy không?

    “Thật ra, ngài chỉ th-thích cơ thể của thần thôi đúng không? Ngài chỉ, chỉ thích làm chuyện đó với thần nên mới sủng ái thần đúng không? Thần, thần vẫn……”

    San-san không thể nói hết câu, những tiếng nấc nghẹn ngào chẹn ngang cổ họng. Nhìn bộ dạng khóc lóc thảm thương của y, Hoàng đế lấy tay che trán, bật cười “ha ha”.

    “Sống trên đời, không ngờ cũng có ngày trẫm phải nghe những lời này từ miệng ngươi. Thú vị thật.”

    “……Thần đang rất đau lòng, thế mà ngài lại thấy th-thú vị sao?”

    San-san ngước đôi mắt đầy oán hận nhìn Hoàng đế. Ngay lúc đó, Hoàng đế buông thõng bàn tay đang che trán xuống. Trái ngược hẳn với điệu cười ban nãy, ánh mắt hắn lạnh lẽo, vô hồn đến đáng sợ.

    “Đúng vậy. Rất thú vị.”

    “……S-sao ngài có thể,”

    “Ngươi muốn biết trẫm coi ngươi là gì sao?”

    Đó là một câu hỏi mà San-san luôn thắc mắc, nhưng lại quá sợ hãi không dám nghe câu trả lời. Trong vô thức, San-san đưa tay ấn mạnh lên ngực. Từ bầu ngực nhạy cảm, vài giọt sữa non rỉ ra làm ướt đẫm cả lòng bàn tay. Đang định nhíu mày khó chịu,

    San-san chợt giật thót mình, cơ thể cứng đờ. Đột nhiên, một giọng nói xa xăm nào đó xẹt qua tâm trí y.

    “Trẫm đang hỏi ngươi coi trẫm là gì.”

    Lúc đó, hình như Thập lang cũng mang vẻ mặt y hệt thế này. Nhưng mà, lúc đó là lúc nào nhỉ?

    Cùng lúc đó, một cơn đau nhói, sắc lẹm như có thứ gì đâm xuyên qua gáy ập đến. Cơn đau bộc phát dữ dội, không hề báo trước. Cả người San-san nổi da gà, một cơn đau đầu như muốn bổ đôi hộp sọ nhanh chóng xâm chiếm lấy toàn bộ tâm trí.

    “A a á!”

    San-san ôm lấy đầu, vò rối mái tóc, hét lên thảm thiết. Cảm giác như não bộ đang tan chảy. Chẳng đợi Hoàng đế kịp vươn tay ra đỡ, San-san đã ngã vật xuống sàn tẩm điện.

    “San à!”

    Giọng nói hốt hoảng của Thập lang gào thét gọi Thái y mờ dần, mờ dần bên tai San-san. Ý thức của y nhanh chóng chìm vào cõi mịt mù. Như những mảnh kính vỡ vụn, văng tung tóe.

    Những gì tiếp theo là một cơn ác mộng dài lê thê.

    Dù đã quen với những giấc mơ kỳ lạ, nhưng lần này San-san vùng vẫy trong tuyệt vọng, bằng mọi giá muốn tỉnh lại. Đó là một cơn ác mộng kinh hoàng tột độ.

    Y đã sinh ra một đứa con đã chết, và rồi bị Thập lang cưỡng bức ngay sau đó.

    Giữa hai chân y nhuốm một màu máu đỏ tươi.

    Linh hồn y như thể bị bòn rút cạn kiệt, trôi tuột qua nơi ấy.

    Một lồng ngực trống rỗng, lạnh lẽo.

    Và kẻ đã đẩy y xuống giường, tàn nhẫn đánh đập để cưỡng ép y phải mở rộng đôi chân,

    “Ngươi là Quý phi của trẫm, sinh hạ hoàng tự là nghĩa vụ của ngươi.”

    Kẻ hệt như một con ác quỷ đội lốt người ấy……,

    Chính là Thập lang của y.

    Dù chỉ là giấc mơ, y cũng không muốn. Một cơn ác mộng tàn nhẫn. Y phải mau chóng tỉnh lại thôi.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú