Bạn không có cảnh báo nào.

    Hoàng đế toan ngồi dậy nhưng lại khựng lại, rũ mắt nhìn San-san. Cơ thể trần trụi, trắng ngần nằm ngoan ngoãn trên tấm thảm lông cừu(1) trắng muốt mềm mại, mang một vẻ đẹp phi giới tính, chẳng rõ là nam hay nữ.

    Hoàn toàn không có lấy một cọng lông mao, vòm ngực phẳng lỳ, mỏng manh như một thiếu niên chưa phát triển hết, phần bụng nhô lên hệt như phụ nữ mang thai, và cả bộ phận sinh dục mang màu sắc tuyệt đẹp cùng với huyệt động ẩn sâu bên dưới mà chỉ duy nhất một mình Hoàng đế được phép chiêm ngưỡng và chạm vào.

    Rõ ràng là chẳng thể sinh sản, vậy gọi là bộ phận sinh dục thì có đúng không nhỉ? Vừa miên man nghĩ ngợi với vẻ cợt nhả, Hoàng đế vừa vươn tay ra khỏi rèm. Một cung nữ đang túc trực bên ngoài lập tức cung kính dâng lên một chiếc khăn lụa tơ tằm.

    Chẳng biết từ lúc nào, Hoàng đế đã tự tay đảm nhận việc lau mình cho San-san. Dường như hắn không muốn bất cứ ai, kể cả đám hoạn quan, chạm vào cơ thể ngọc ngà ấy.

    “Có thấy đau ở đâu không?”

    Hoàng đế dùng một bàn tay to lớn nhấc bổng hai bắp đùi thon gọn của San-san lên, tự tay lau chùi sạch sẽ hạ bộ cho y hệt như đang dọn dẹp cho một đứa trẻ, vừa lau vừa ân cần hỏi han.

    San-san giấu khuôn mặt nhỏ nhắn vào hai lòng bàn tay, lý nhí đáp rằng mình không sao. Dẫu đã chung đụng thể xác biết bao lần, dẫu ngày nào cũng lặp đi lặp lại những chuyện này, nhưng y vẫn chưa từng thực sự coi mình là người của hắn, thế nên sự tủi nhục chưa bao giờ nguôi ngoai. Y chỉ thầm mong Hoàng đế mau chóng rời đi lo việc triều chính cho khuất mắt.

    “Nếu thấy cơ thể có chút gì bất thường, phải lập tức báo cho trẫm biết và gọi Thái y Do đến ngay. Cứ đà này thì chỉ độ bốn năm tháng nữa là Won(2) (Nguyên) chào đời rồi, ngươi phải hết sức cẩn thận đấy.”

    Ban đầu, San-san còn cho rằng Hoàng đế bị điên khi cứ coi y như một thai phụ. Nhưng đến nước này, y chẳng thể nào phủ nhận sự thật rằng đang có một sinh linh bé bỏng tượng hình trong cơ thể mình.

    Khác với những người xung quanh chỉ nhìn thấy cái bụng ngày một to ra, bản thân y có thể cảm nhận rõ rệt sự lớn lên từng ngày của mầm sống ấy. Bất giác, San-san đưa tay xuống, dịu dàng xoa xoa phần bụng dưới đang nhô lên.

    “……Dạ vâng, thưa bệ hạ.”

    Cái danh xưng “Nguyên tử” mà Hoàng đế vẫn thường gọi giờ đây nghiễm nhiên trở thành tên nhũ danh của đứa bé. Gọi là nhũ danh cho có lệ, chứ thực chất nó mang ý nghĩa chẳng khác nào tiểu danh(3) hay tên húy(4) chính thức. Qua cái tên ấy, ngoại trừ San-san khờ khạo, toàn bộ cung nhân đều thừa hiểu Hoàng đế đang đặt kỳ vọng lớn lao nhường nào vào đứa bé này.

    “Sao không gọi trẫm là Thập lang?”

    Vẫn như mọi khi, Hoàng đế lại đưa ra yêu cầu đó.

    “Ngươi nghĩ mình là ai mà dám tự nhận là phu quân của ả? Đừng tưởng làm thiếp rồi thì muốn leo lên đầu lên cổ làm chính cung nương nương nhé?”

    Ký ức về một ngày xưa cũ chợt xẹt qua tâm trí San-san, rồi đọng lại thành một nỗi xót xa dai dẳng. Đó là vào cái đêm đầu tiên y bị ép buộc hầu hạ Hoàng đế, những lời cay độc ấy chính là mũi dao hắn đâm thẳng vào San-wol. Lúc bấy giờ, San-wol đang mang thai bé Kang-i được tầm năm tháng.

    Hắn đã tuyên bố không phải là phu quân của Wol-i, thì đương nhiên cũng chẳng thể nào là phu quân của y được. Wol-i hay y thì cũng có khác gì nhau đâu. Dẫu có được phong là Tần hay là Phi đi chăng nữa, thì tóm lại cũng chỉ mang phận lẽ mọn, mua vui cho kẻ bề trên mà thôi. Nhưng,

    “Cũng giống như mọi bách tính đều là thần tử của bệ hạ, hậu cung cũng là bề tôi của bệ hạ.”

    San-san khắc cốt ghi tâm lời răn dạy của San-wol thuở sinh thời.

    “Muội đành nhờ cậy vào ca ca. Muội chỉ còn biết trông mong vào mỗi ca ca thôi. Dẫu sao, đó cũng là huyết nhục của ca ca mà. Nhé?”

    Hình ảnh khuôn mặt nhợt nhạt của San-wol trong giây phút lâm chung, lời trăng trối gửi gắm bé Kang-i – đứa trẻ muội ấy đã đánh đổi bằng cả mạng sống – lại hiện lên rõ nét mỗi khi y nhắm mắt lại.

    “……Thập lang.”

    Nghĩ đến Kang-i, San-san đành cắn răng, hé đôi môi run rẩy gọi hắn theo đúng yêu cầu. Dẫu đây chẳng phải lần đầu tiên thốt ra hai tiếng ấy, nhưng mỗi lần gọi, tim y lại nhói lên từng cơn. Y thấy có lỗi với San-wol vô cùng.

    Nghe thấy tiếng “Thập lang” thốt ra từ đôi môi ướt át của San-san, Hoàng đế vứt phăng chiếc khăn lụa đang lau mình cho y, như con thú hoang lao vào vồ lấy con mồi. Hắn buông tiếng thở hắt ra đầy thỏa mãn, điên cuồng hôn lấy hôn để, đôi tay hư hỏng lại bắt đầu sờ soạng, trêu ghẹo khắp cơ thể y.

    Mặc cho thái giám Han-ho đứng ngoài rèm liên tục can ngăn vì lo sợ ảnh hưởng đến long thai, Hoàng đế phải chật vật lắm mới luyến tiếc buông tha cho San-san – lúc này cơ thể đã dính đầy những dịch nhầy ái muội – rồi quay gót rời đi. Vậy là một ngày dài đằng đẵng và mệt mỏi nữa lại bắt đầu.

    ***

    “Bẩm nương nương, có Han-wan-ui nương nương đến thỉnh an ạ.”

    “M-mau mời muội ấy vào đi.”

    Đó là lúc trời chuyển từ giờ Mùi(5) sang giờ Thân(6). Giữa cái giờ chiều tà uể oải, buồn ngủ rũ rượi, San-san lại được đón một vị khách quý hiếm hoi ghé thăm. Vốn dĩ đã mong ngóng Han-wan-ui từ lâu, nên vừa nghe tin báo, cơn buồn ngủ trong y bay biến đi đâu mất. Y vội vã ngồi thẳng dậy, chỉnh đốn lại tư thế đang nằm ườn trên tấm đệm của la hán sạp.

    “Thần thiếp bái kiến Trân phi nương nương. Kính chúc nương nương vạn phúc kim an.”

    Một lát sau, Han-wan-ui bước qua ngưỡng cửa Đông thứ gian của hậu điện Vị Ương cung. Nàng diện một bộ y phục màu vàng nhạt thướt tha, mềm mại, khoác ngoài chiếc áo choàng phi phong(7) thanh lịch. Thấy Han-wan-ui định khuỵu gối hành lễ, San-san chưa kịp can ngăn đành cắn môi ái ngại.

    “Muội không cần phải giữ lễ tiết như vậy đâu…….”

    Nghe giọng nói lí nhí, rụt rè của San-san, Han-wan-ui ngẩng đầu lên, nở nụ cười tươi tắn.

    “Đã lâu không gặp, ca ca khỏe không?”

    Từ từ đứng lên, Han-wan-ui bước tới gần San-san. Ánh mắt nàng ta lướt qua chiếc nôi đặt sát cạnh la hán sạp.

    “Ô kìa, Bát Hoàng tử điện hạ đang thức cơ à.”

    Đúng lúc đó, bé Kang-i đang ngước mắt nhìn đám đồ chơi rực rỡ sắc màu do nhũ mẫu Thượng cung đung đưa trước mặt, cái miệng nhỏ chúm chím cười, phát ra những tiếng “kya kya” thích thú.

    “Mới có mười ngày không gặp thôi mà. Điện hạ trộm vía lớn nhanh quá.”

    Han-wan-ui vừa ngồi xuống ngay cạnh San-san vừa vui vẻ nói. San-san tỏ vẻ tự hào, gật đầu lia lịa.

    “Ngày nào cũng lớn phổng phao cả đấy.”

    Giọng điệu bẽn lẽn của San-san không giấu nổi sự tự hào xen lẫn niềm kiêu hãnh. Có vẻ như y rất hãnh diện vì bản thân đang chăm sóc Kang-i vô cùng chu đáo.

    Dẫu thực tế là có tận ba nhũ mẫu Thượng cung, mỗi Thượng cung lại quản lý ba cung nữ phụ việc, và công việc duy nhất của San-san chỉ là thi thoảng ngó qua xem và ôm ấp nựng nịu đứa bé, nhưng Han-wan-ui vẫn giả vờ như không biết gì, chỉ mỉm cười dịu dàng khen ngợi.

    “Ca ca dốc lòng chăm sóc điện hạ như thế, kết quả này là lẽ đương nhiên thôi. Chắc hẳn tỷ tỷ ở trên trời cũng đang rất biết ơn ca ca đấy.”

    “……C-có gì đâu mà biết ơn chứ.”

    Câu nói vô tư của Han-wan-ui như một nhát dao khứa vào lòng San-san. Sắc mặt y thoáng chốc tối sầm lại, nhưng rồi y nhanh chóng lắc đầu, nở nụ cười gượng gạo để xua đi sự gượng gạo. Y không muốn làm hỏng bầu không khí vui vẻ hiếm hoi với Han-wan-ui.

    Kể từ cái ngày mang chiếc áo lót sơ sinh tự tay may đến Vĩnh Ninh cung, Han-wan-ui vẫn thường xuyên tranh thủ thời gian sang chơi với San-san. Ngay cả sau khi San-wol qua đời, sự quan tâm ấy vẫn không hề vơi giảm. Chính Han-wan-ui là người đã kể cho y nghe về ngôi chùa nơi San-wol an nghỉ, và cả sự long trọng của tang lễ.

    San-san rất quý Han-wan-ui. Ở bên nàng, y có thể thoải mái tâm sự về San-wol, kể lể chuyện bé Kang-i lớn lên từng ngày. Lúc nào nàng cũng nở nụ cười hiền hậu, ân cần bắt chuyện và lắng nghe mọi điều y nói. Thế nên, y luôn ngóng trông những chuyến ghé thăm của nàng ta.

    “Sao lâu lắm rồi muội mới đến chơi vậy?”

    “Dạo này trời lạnh nên muội bị cảm phong hàn. Ca ca đang mang thai, lỡ muội lây bệnh cho ca ca thì nguy to. Thế nên muội đành ru rú ở Thọ Xương cung cho đến khi khỏi hẳn mới dám sang thăm ca ca đấy.”

    “G-giờ muội hết bệnh rồi chứ?”

    “Vâng. Muội khỏe hẳn rồi ạ.”

    Han-wan-ui mỉm cười đáp lời. Ánh mắt San-san chợt dừng lại ở vùng cổ của nàng ta. Nàng ta đang quàng một chiếc khăn tay quanh cổ. Dạo này tiết trời đã chuyển lạnh, Yeong-chae cũng hay quấn khăn long hoa cho San-san, nhưng vì cái tính ghét sự vướng víu nên lúc nào y cũng tháo phăng ra chỉ sau vài khắc.

    “Chiếc khăn long hoa này hợp với muội lắm. Nhớ quàng cẩn thận kẻo lại bị cảm lạnh nữa đấy.”

    Nghe San-san nói vậy, Han-wan-ui thoáng giật mình. Nhưng ngay lập tức, nàng ta lại lấy lại vẻ tự nhiên, đưa tay vuốt ve chiếc khăn tay và mỉm cười như không có chuyện gì xảy ra.

    “Vâng ạ. Mà đúng là mười ngày trôi qua dài thật đấy. Không chỉ Bát Hoàng tử điện hạ lớn bổng lên, mà bụng của ca ca cũng nhô cao rõ rệt rồi này.”

    Nói rồi, đôi mắt nàng ta sáng rực lên, ánh nhìn dán chặt vào phần bụng của San-san. Khuôn mặt San-san đỏ lựng lên như gấc, lan ra tận mang tai. Thấy bộ dạng ngượng ngùng ấy, Han-wan-ui thầm buồn cười trong bụng.

    “Muội sờ thử được không?”

    “……H-hả?”

    “Muội tò mò không biết thai nhi lớn nhường nào rồi……. Có phiền ca ca không ạ?”

    Han-wan-ui nũng nịu cụp mắt xuống tỏ vẻ tiếc nuối. Thấy vậy, San-san lúng túng không biết phải làm sao, cuối cùng đành bối rối gật đầu đồng ý. Nhận được sự cho phép, Han-wan-ui lập tức nhích lại gần, ngồi sát rạt vào người San-san. Nhân lúc San-san còn đang cứng đờ người vì ngượng, bàn tay nàng ta đã nhẹ nhàng chạm vào phần bụng dưới của y.

    “……Sự tồn tại của thiên nhân quả thực là một điều vô cùng kỳ diệu.”

    Han-wan-ui nhẹ nhàng xoa bụng San-san một lúc, rồi như không có chuyện gì xảy ra, nàng ta rút tay lại và đứng dậy.

    Mọi việc diễn ra quá đỗi bất ngờ khiến San-san chẳng biết phản ứng ra sao, chỉ biết cười trừ đầy gượng gạo.

    Đúng lúc đó, nhũ mẫu Thượng cung bế bé Kang-i từ nôi lên và cất lời.

    “Bẩm nương nương. Đã đến cữ bú của Bát Hoàng tử điện hạ rồi ạ. Nô tỳ xin phép đưa điện hạ đi bú sữa ạ.”

    Bé Kang-i nay đã gần một trăm ngày tuổi, cứ ba bốn canh giờ lại được nhũ mẫu cho bú một lần. Kể cả nếu San-wol còn sống thì mọi chuyện cũng diễn ra như vậy thôi. Ở chốn hoàng cung này, chẳng có vị phi tần nào tự tay cho con bú cả. Tất nhiên, nếu San-wol còn sống, nhũ mẫu có thể cho bú ngay trước mặt nàng, nhưng với San-san thì không thể làm vậy được.

    “Ừ-ừm. Chăm sóc điện hạ cẩn thận nhé.”

    Nhũ mẫu Thượng cung bế Kang-i, khẽ cúi đầu hành lễ rồi lùi ra khỏi thứ gian. Đợi nhũ mẫu khuất bóng, Han-wan-ui – lúc này đang ngồi đối diện San-san – mới cất lời.

    “Muội chưa từng nghĩ đến nỗi khổ tâm này, không được tận mắt nhìn thấy Bát Hoàng tử điện hạ bú sữa, chắc hẳn ca ca lo lắng lắm nhỉ.”

    ***

    Chú thích:

    1. Thảm lông cừu (모전): Tấm thảm dày dặn, mềm mại dệt từ lông thú (thường là lông cừu).
    2. Won (원 – Nguyên): Tên nhũ danh Hoàng đế đặt cho đứa bé, mang ý nghĩa là “người đứng đầu”, “người xuất chúng”, ngầm chỉ đứa bé này sẽ là con đích tôn, người kế vị.
    3. Tiểu danh (소명): Tên gọi lúc nhỏ, thường là tên gọi thân mật trong gia đình.
    4. Tên húy (휘): Tên thật được đặt khi mới sinh, thường ít được gọi tên trực tiếp để thể hiện sự tôn kính.
    5. Giờ Mùi (미시): Từ 1 giờ đến 3 giờ chiều.
    6. Giờ Thân (신시): Từ 3 giờ đến 5 giờ chiều.
    7. Phi phong (피풍의): Loại áo choàng mặc ngoài cùng để che gió, tránh rét, thường không có ống tay hoặc tay áo rất rộng.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú