Chương 101
bởi Chung SeikerNhưng đó chỉ là khoảnh khắc thoáng qua. Hắn nhanh chóng lấy lại vẻ mặt chế giễu quen thuộc.
“Nếu ngươi không muốn, chắc trẫm phải gọi Jin đến hầu hạ thôi.”
Trong ánh mắt San-san cuộn trào những cảm xúc phức tạp. Có oán hận, có thất vọng, và cả một chút tuyệt vọng.
“Ng-ngài cứ gọi đi ạ. Bệ hạ muốn gì, ch-chẳng phải đều làm được sao.”
“À ừ, đúng thế thật.”
Hoàng đế nhìn San-san chằm chằm như muốn ăn tươi nuốt sống, bật cười man rợ. Rồi hắn hơi nghiêng đầu, cất giọng hỏi.
“Vậy gọi Yoon San-wol đến thì sao?”
“…”
“Thấy ngươi hay ghen tuông quá, đôi khi trẫm cũng phải dè chừng. Từ lúc nàng ta vào cung đến giờ, trẫm chưa từng chạm vào một sợi tóc. Nhưng nay ngươi đã rộng lượng cho phép, trẫm đâu cần phải giữ kẽ nữa. Sao đây, gọi Yoon San-wol đến đây hầu hạ luôn nhé?”
“… W-Wol-i không yêu, ư, yêu bệ hạ đâu.”
“Tâm tư của Yoon San-wol ra sao, trẫm không bận tâm. Trẫm phải nhắc lại bao nhiêu lần nữa đây? Quan trọng là trẫm muốn thế nào cơ.”
“… B-bệ hạ, tại sao ngài lại…”
“Thập lang.”
“…”
“San à. Ngươi cứ mở miệng ra là bệ hạ, bệ hạ, khiến trẫm bắt đầu bực mình rồi đấy. Trẫm nổi giận sẽ đáng sợ thế nào, ngươi quên rồi sao?”
Làm sao y có thể quên được. Hở chút là hắn lại vung tay giáng những cái tát trời giáng xuống mặt y. San-san bị đánh mà chẳng hiểu mình đã làm gì sai. Những chuỗi ngày tăm tối ấy diễn ra thường xuyên đến nỗi, ngay cả khi hắn vuốt ve má âu yếm, y cũng thấy rùng mình sợ hãi. Ngay cả lúc đang ân ái, y cũng luôn nơm nớp lo sợ không biết đòn roi sẽ giáng xuống lúc nào. Đó là cuộc sống thường nhật của y trước khi mang thai.
Nghĩ đến đứa bé, hình ảnh cái thai đỏ hỏn, đẫm máu trong quá khứ xẹt qua tâm trí đang rối bời của San-san. Theo phản xạ, y đưa tay ôm chặt lấy chiếc bụng đang nhô cao.
“… Th-Thập lang.”
“Ngoan. Từ nay cứ gọi như thế. Đừng cố tình chọc tức trẫm nữa, nghe chưa?”
San-san ngoan ngoãn gật đầu, dáng vẻ vô cùng mệt mỏi, buông xuôi. Nhìn y như vậy, Hoàng đế khẽ thở dài một tiếng. Nét mặt hắn lộ rõ vẻ không hài lòng, như thể có điều gì đó không diễn ra theo đúng ý muốn, nhưng lại không rõ đó là điều gì, chỉ thấy toát lên sự mệt mỏi rã rời.
“Được rồi. Vậy giờ đã có tâm trạng ngậm cự vật cho trẫm chưa?”
San-san không dám mở miệng trả lời, chỉ cúi gầm mặt xuống, nuốt nước bọt cái ực. Nhìn yết hầu của San-san chuyển động lên xuống, khóe môi Hoàng đế nhếch lên một nụ cười tự trào.
“Nếu ngươi làm trẫm sướng, trẫm sẽ cho Yoon San-wol xuất cung về nhà. Ngươi đã cầu xin như vậy, trẫm đành nể mặt mà đáp ứng thôi.”
Hoàng đế chìa tay ra trước mặt San-san, ra vẻ một đấng quân vương rộng lượng, khoan dung. Cụp mắt nhìn chằm chằm vào những ngón tay của Hoàng đế, San-san không còn cách nào khác, đành cam chịu nắm lấy và nhích người lại gần. Y quỳ xuống giữa hai chân hắn, ngoan ngoãn dùng hai tay nắm lấy cự vật đang vươn cao như ý hắn muốn.
“Sao lại khóc?”
“……Vì thần thấy, đau lòng ạ.”
Đôi mắt màu hổ phách nhạt của San-san ầng ậng nước, lấp lánh như những vì sao rơi. Hoàng đế dùng ngón cái lau đi dòng nước mắt lăn dài nơi khóe mắt.
“Thế ngươi nghĩ trẫm thì sao.”
San-san không hiểu câu nói đó có ý nghĩa gì. Y đành nhắm nghiền mắt lại. Một cơn đau thắt nơi lồng ngực ập đến khiến y vô thức nhăn mặt.
“Ngươi ghét đến thế cơ à?”
Nghe câu hỏi khó hiểu, San-san lại mở mắt ra. Nét mặt Hoàng đế lúc này còn lạnh lẽo, đáng sợ hơn cả lúc nãy.
“À ừ, cũng phải, trước kia ngươi đã thế rồi mà. Nhưng giờ mang danh là Hoàng hậu tương lai rồi, cầm cự vật của Thiên tử mà lại bày ra cái vẻ mặt ghê tởm thế kia sao coi cho được?”
Không phải như vậy. San-san định mở miệng thanh minh, nhưng ngay khoảnh khắc y hé môi, Hoàng đế đã thô bạo nhét phập cự vật vào trong.
“Ưm!”
Bàn tay cứng như gọng kìm túm chặt lấy tóc San-san, giật ngược ra sau. Ngay lập tức, cự vật khổng lồ đâm thọc sâu vào tận cuống họng. Cuống họng chật hẹp bị nong rộng đến mức đau đớn, hơi thở bị chẹn đứng ngay tắp lự.
San-san vùng vẫy trong cơn đau đớn tột cùng nhưng vô ích. Hoàng đế không hề nới lỏng tay, ngược lại càng ấn sâu cự vật vào trong một cách tàn bạo. Hắn dập liên tục cho đến khi mũi San-san vùi sâu vào đám lông mao rậm rạp mới chịu dừng lại một nhịp.
“Đau lòng thì cứ ôm nỗi đau đó mà sống tiếp đi. Có tan nát cõi lòng cũng phải sống. Trẫm tuyệt đối không cho phép ngươi rời bỏ trẫm thêm một lần nào nữa. Lần này trẫm sẽ không để yên đâu, nghe rõ chưa?”
“Ưm, ư ức.”
“Haha, mồm miệng thì leo lẻo nói yêu thương. Trẫm biết ngay mà, phù. Cái loại ngốc nghếch như ngươi thì biết cái quái gì là tình yêu chứ? May mà trẫm chưa tin lời ngươi. Hạng người như ngươi làm sao hiểu được thứ tình cảm đó.”
Phập phập, những cú thúc thô bạo, điên cuồng trút xuống khoang miệng San-san kèm theo những tràng giận dữ vô cớ của Hoàng đế. Trong cơn đau đớn nghẹt thở, sự uất ức trào dâng khiến San-san dùng hai tay đấm thùm thụp vào cặp đùi rắn chắc của Hoàng đế.
Đó là một hành động phạm thượng tày đình, nhưng Hoàng đế chẳng mảy may bận tâm, vẫn tiếp tục công cuộc cày xới. Không còn những phút giây trêu đùa, nâng niu như trước, hắn đang thực sự cưỡng bức cái miệng nhỏ bé của San-san.
“Tình cảm lứa đôi, hà, phù, chỉ là thứ tình cảm mỏng manh dễ vỡ đến thế thôi sao, hả? Cái đồ đáng hận này, hà-. Dám dùng thứ tình cảm rẻ mạt đó, phù, đùa giỡn trẫm sao.”
Khi Hoàng đế giải phóng toàn bộ tinh dịch vào sâu trong cuống họng San-san, y đã ngất lịm đi từ lúc nào. Dễ dàng rút cự vật ra khỏi cuống họng đã mềm nhũn, Hoàng đế bế bổng cơ thể ướt đẫm mồ hôi của San-san lên và đặt xuống giường.
Đôi khi San-san cũng bị ngất xỉu vì thiếu dưỡng khí trong lúc ân ái. Lần này cũng vậy, chẳng bao lâu sau y đã tỉnh lại. Hoàng đế ngồi bên mép giường, ánh mắt đăm đăm nhìn xuống San-san, ngón tay khẽ vuốt ve khóe môi đã sưng tấy, tứa máu của y, trầm giọng hỏi. Một giọng nói nghe thật trống rỗng, mệt mỏi.
“……Ngươi nhớ được đến đâu rồi?”
San-san chỉ biết đáp lại bằng những giọt nước mắt câm lặng.
“Giờ không yêu trẫm nữa sao?”
Câu hỏi nghe như một tiếng thở dài thảng thốt. Khoảnh khắc ấy, lần đầu tiên San-san nhận ra rằng, trong chuyện tình cảm, có lẽ Hoàng đế còn khờ khạo, ngốc nghếch hơn cả y. Nhưng cơ thể rã rời không còn chút sức lực nào khiến y chẳng buồn mở miệng trả lời.
“Trước kia ngươi từng nói, vì quá ngốc nghếch nên ngươi không hiểu tình yêu là gì. Toàn là nói dối. Dám mạnh mồm lừa dối cả trẫm. Lừa gạt Hoàng đế là tội khi quân phạm thượng, ngươi có biết không? Dù bây giờ trẫm có xử tử ngươi, tru di cửu tộc nhà ngươi, ngươi cũng không có quyền oán thán nửa lời.”
“……”
“Nếu bây giờ ngươi chịu mở miệng nói yêu trẫm, trẫm có thể sẽ khoan hồng tha thứ cho những tội lỗi trước kia của ngươi.”
San-san chớp chớp mắt, khó nhọc gượng ngồi dậy. Bộ dạng của Hoàng đế lúc này trông chẳng khác nào một kẻ đang ăn mày tình cảm. Lần đầu tiên y thấy Hoàng đế lại yếu đuối, thảm hại đến vậy.
Hóa ra ngài ấy cũng có những lúc thế này.
Kiếp trước, y luôn lẩn tránh, không muốn nhìn mặt hắn nên chẳng nhận ra. Còn kiếp này, khi gặp lại, hắn đã khoác lên mình lớp vỏ bọc của một người đàn ông trưởng thành, mạnh mẽ, một chỗ dựa vững chắc nên y lại càng không để ý. Nỗi oán hận, ghê tởm tạm thời lắng xuống, thay vào đó là một niềm thương cảm trào dâng một cách vô thức.
San-san run rẩy đưa tay lên, áp vào mu bàn tay Hoàng đế. Cơn ho sặc sụa ban nãy khiến cổ họng y đau rát như bị dao cứa, mãi một lúc sau y mới khó nhọc thốt nên lời.
Nhưng thật không may, sự ngập ngừng ấy lại khiến người nghe hiểu lầm là y đang do dự, miễn cưỡng.
“……Thần yêu ngài.”
Hoàng đế nở một nụ cười trống rỗng, ánh mắt không lấy một tia tin tưởng.
“Vì ngươi, trẫm đã đánh đổi tất cả, cất công vượt cả thời gian để tìm lại ngươi. Đừng hòng trốn thoát thêm lần nào nữa. Ngươi mãi mãi là của trẫm. Giờ thì ngươi đã hiểu tại sao chúng ta lại quay về quá khứ rồi chứ. Đến cả ông trời cũng sắp đặt như vậy.”
Đúng là một kẻ ngốc nghếch. Hắn luôn miệng mắng y là đồ ngốc, nhưng thực ra hắn mới là kẻ ngốc nghếch nhất. Bám theo y đến tận kiếp này, vậy mà chẳng biết nói một câu xin lỗi cho đàng hoàng, chỉ biết dùng quyền lực để ép buộc người khác phải yêu mình.
Ngài ấy đang sợ.
Sợ mình sẽ không yêu ngài ấy nữa. Sợ mình sẽ lại trốn chạy một lần nữa.
Dù có ngốc nghếch, nhưng những cảm nhận về tình cảm của San-san không hề ngốc nghếch chút nào. San-san lờ mờ hiểu được tâm tư của Hoàng đế. Nhưng y không thể vạch trần điều đó. Bởi vì sâu thẳm trong thâm tâm, San-san vẫn còn rất sợ hắn.
Trong mắt y, Hoàng đế mang hai khuôn mặt hoàn toàn trái ngược. Một mặt là con ác quỷ tàn bạo đã đánh đập, cưỡng bức y, và cuối cùng cướp đi sinh mạng đứa con chưa chào đời của y. Mặt khác lại là người che chở, bảo bọc y, là người đầu tiên trên đời y trao trọn niềm tin và tình yêu thương. Sự khác biệt quá lớn giữa hai con người ấy khiến y rối bời, hoang mang tột độ.
Ký ức về con ác quỷ năm xưa vẫn còn tươi rói. Nhưng tình yêu y dành cho người phu quân hiện tại cũng mãnh liệt không kém.
“……Từ nay thần sẽ không trốn đi đâu nữa. Thần sẽ ngoan ngoãn sinh con, n-nghe lời ngài, và sống ở đây. Vậy nên, xin ngài hãy để Wol-i đi đi. Đó thực sự là tâm nguyện lớn nhất của thần.”
San-san quyết định lấy hết can đảm để bảo vệ muội muội. Nhưng đáp lại y chỉ là một tràng cười chế giễu lạnh lẽo từ Hoàng đế.
Không một lời đáp, Hoàng đế thô bạo giật tung dải rút áo của San-san. Hắn xé toạc lớp áo lót che ngực, kéo tuột chiếc quần lót xuống. Một cuộc giao hoan tàn bạo, cuồng dã lập tức bắt đầu.
San-san vươn hai tay, nức nở cầu xin Hoàng đế hãy ôm y vào lòng. Nhưng cho đến tận phút cuối cùng, Hoàng đế vẫn tuyệt nhiên không chạm vào y. Hắn chỉ dùng hai tay ghim chặt hai cổ tay San-san xuống giường đến bầm tím, và liên tục dập hông một cách thô bạo. Trong cuộc hoan ái tàn nhẫn và lạnh lẽo ấy, San-san chỉ biết cố nuốt ngược những tiếng nấc nghẹn ngào, cam chịu.
“Từ nay về sau, trước mặt trẫm, vui cũng phải cười, mà buồn cũng phải cười. Đây là thánh chỉ.”
Rạng sáng, để lại San-san rũ rượi, kiệt sức trên giường, Hoàng đế buông một câu lạnh nhạt rồi quay lưng bước đi. San-san khó nhọc gượng dậy, toan níu tay hắn, nhưng hắn vô tình gạt phắt ra.
Sáng hôm sau, San-wol cùng mẫu thân bị tống cổ ra khỏi cung như những kẻ tội đồ. Thời gian chia tay ngắn ngủi giữa hai tỷ đệ San-san và San-wol chỉ vỏn vẹn chừng một tuần trà.
Cứ thế, ngày đại điển sách phong chỉ còn cách ba ngày. Viện cớ bận rộn chính sự, Hoàng đế tuyệt nhiên không bước chân đến Vị Ương cung thêm một lần nào nữa. Một ngày, rồi hai ngày trôi qua, và cuối cùng, ngày đại điển cũng đã đến.
0 Bình luận