Chương 111
bởi Chung SeikerHoàng đế điên cuồng thúc ngựa phi nước đại. Theo sau hắn là đội Kim quân hùng hậu, tiếng vó ngựa dồn dập, rầm rập như sấm rền xé toạc bầu trời Hạ Kinh.
“Sáng sớm nay y đã bắt đầu trở dạ. Có vẻ như sinh non rồi.”
Sau một chặng đường dài phi ngựa không ngừng nghỉ, Hoàng đế cùng đội quân của mình, mồ hôi nhễ nhại, bụi đất bám đầy người, xông thẳng vào Thanh Hoa viên. Chẳng cần ai dẫn đường hay hỏi han, bản năng đã mách bảo hắn hướng đi. Một luồng khí tức quen thuộc mà hắn đã tuyệt vọng tìm kiếm suốt mấy tháng qua, thứ khí tức từng khiến hắn nghiến răng phẫn nộ, giờ đây đang cuộn trào mạnh mẽ cùng mùi máu tanh nồng nặc phát ra từ sâu bên trong.
Mặc kệ đám cung nhân hoảng loạn quỳ rạp dưới đất, Hoàng đế thúc ngựa vọt qua đầu họ, băng băng lao đi trong Thanh Hoa viên rộng lớn như một ngôi làng. Và rồi, hắn dừng lại trước nơi phát ra luồng khí tức ấy.
Những tiếng rên rỉ kìm nén đau đớn như những mũi tên xuyên thấu màng nhĩ hắn. Hoàng đế tung người nhảy xuống ngựa, vung chân đạp tung cánh cửa ngôi nhà xập xệ. Cánh cửa gỗ ọp ẹp vỡ nát như bị sét đánh, ánh mắt đầy sát khí của hắn nhanh chóng quét một vòng quanh phòng.
“Chỉ Jin và Thái y Do theo trẫm, tất cả đứng ngoài canh gác.”
Hoàng đế sải bước bước vào trong. Thái y Do, người đã phải đi chung ngựa với Jin vì không theo kịp tốc độ của Kim quân, dù hai chân vẫn còn run rẩy sau chuyến đi bão táp nhưng vẫn cố lảo đảo bám gót theo sau.
Thấy những người đàn ông lạ mặt hùng hổ phá cửa xông vào, bà Deok-sim, người đang ôm sinh linh bé đỏ hỏn trên tay, là người đầu tiên phản ứng lại.
“Thảo dân bái kiến Hoàng đế bệ hạ vĩ đại. Hoàng đế bệ hạ vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế.”
Bà Deok-sim ôm chặt đứa bé, vội vã quỳ xuống hành lễ. Thế nhưng, ánh mắt Hoàng đế từ đầu chí cuối chỉ dán chặt vào một chỗ duy nhất.
Trên giường, San-san với khuôn mặt tái nhợt như tờ giấy đang khó nhọc thở từng hơi yếu ớt. Những lọn tóc ướt đẫm mồ hôi bết dính vào má, đôi mắt màu hổ phách trong veo từng khiến hắn mất lý trí giờ đây khép hờ, đờ đẫn và mất tiêu cự.
“Nương nương, xin ngài tỉnh lại đi! Nương nương, nương nương!”
Một gã đàn ông cao lớn đang quỳ bên đầu giường, hai tay giữ chặt vai San-san không ngừng lay gọi.
“……To gan.”
Hoàng đế bước tới, chỉ dùng một tay túm lấy vai Yoon, ném văng ra sàn nhà. Kèm theo một tiếng động lớn, Yoon lăn lộn trên mặt đất. Hắn định vùng dậy thì ngay lập tức bị Jin khống chế. Jin bẻ quặt hai tay Yoon ra sau lưng, đè nghiến hắn xuống đất, dùng sức mạnh áp đảo ép hắn phải quỳ gối.
“Ngươi to gan lắm, dám tự ý sinh con mà chưa có sự cho phép của trẫm sao.”
Hoàng đế đỡ lấy cơ thể mềm oặt, kiệt sức của San-san trên chiếc giường cũ nát, ôm y vào lòng từ phía sau. Bàn tay hắn áp lên đôi gò má đã lạnh ngắt của y.
“Nương nương đã hạ sinh một tiểu Hoàng tử khỏe mạnh ạ.”
Bà Deok-sim lê gối bò đến gần chân Hoàng đế bẩm báo. Thế nhưng, ánh mắt Hoàng đế vẫn không hề liếc nhìn đứa bé lấy một cái.
“Mở mắt ra. Trẫm đến rồi đây.”
Dù cố gắng cưỡng lại, mi mắt San-san vẫn nặng trĩu, cứ chực nhắm lại. Thay vào đó, y khó nhọc nhấc cánh tay gầy guộc lên, chạm vào bàn tay đang ấp ôm má mình của Hoàng đế.
Tuy tầm nhìn đã mờ mịt không thấy rõ, đôi tai cũng ù đi chẳng nghe trọn vẹn lời hắn nói, nhưng chỉ cần ngửi thấy mùi hương quen thuộc, sâu lắng ấy, y cũng nhận ra đó là ai. Mùi hương ấy như tiếp thêm chút dưỡng khí, giúp đầu óc y phần nào tỉnh táo lại.
“……Thập lang.”
Y thều thào gọi tên hắn bằng một hơi thở mong manh như sắp đứt đoạn. Bàn tay San-san đặt trên mu bàn tay hắn lạnh toát một cách đáng sợ. Ánh mắt Hoàng đế lóe lên những tia kinh hoàng. Hắn vội vàng dùng bàn tay còn lại bao trọn lấy bàn tay nhỏ bé của y.
“Sinh xong rồi, sao vẫn chưa tỉnh táo lại hả? Còn đứng đó làm gì, mau đến khám xem!”
Giọng nói giận dữ của hắn quát lên như roi quất vào Thái y Do. Nhưng sâu thẳm dưới lớp vỏ bọc phẫn nộ ấy, thực chất lại là sự sợ hãi tột cùng. Hoàng đế đang thực sự hoảng loạn.
Nghe lệnh, Thái y Do nhanh nhẹn bước đến bên giường, cúi xuống kiểm tra vùng hạ bộ của San-san. Nhìn thấy lượng máu tuôn ra xối xả giữa hai chân y, lão nhạy bén nhận ra có điều gì đó bất thường. Thái y Do ngẩng phắt lên, trao đổi ánh mắt với bà Deok-sim.
“N-nô tỳ cũng không chắc lắm, nhưng hình như……”
Dù miệng nói không chắc, nhưng giọng điệu của bà Deok-sim lại mang vẻ khẳng định. Không kịp xin phép Hoàng đế, Thái y Do chộp lấy cổ tay San-san bắt mạch. Khuôn mặt lão vốn dĩ luôn điềm tĩnh nay lại tái mét, hoang mang tột độ.
“Bẩm bệ hạ, tội thần đáng muôn chết, nhưng dường như… trong bụng nương nương vẫn còn thai nhi ạ.”
“Ngươi nói nhảm gì vậy.”
“A á……”
Đúng lúc đó, San-san đang nằm mềm nhũn trong vòng tay Hoàng đế chợt rên lên đau đớn, quằn quại vặn mình. Như chờ chực sẵn, cơn đau đẻ lại ập đến, vắt kiệt chút sinh lực cuối cùng của y. Tấm lưng vốn đã ướt đẫm mồ hôi nay lại càng thêm lạnh toát.
“Thần tội đáng muôn chết, bẩm bệ hạ, hình như nương nương mang thai đôi ạ. Thần bất tài vô dụng, xin bệ hạ ban cái chết.”
Thai đôi. Hoàng đế sững sờ, cứng họng không thốt nên lời.
Suốt hàng trăm năm qua, hoàng gia chưa từng ghi nhận trường hợp nào mang thai đôi, ngay cả trong dân gian cũng vô cùng hiếm gặp. Đừng nói đến Thái y Do, mà ngay cả bà Deok-sim, người từng hầu hạ vô số phi tần và đỡ đẻ không ít lần, cũng chưa từng tận mắt chứng kiến. Việc sinh đôi ở Đại Hạ quả thực là chuyện hiếm có khó tìm.
Ánh mắt Hoàng đế lập tức dời xuống giữa hai chân San-san. Y đã mất quá nhiều máu rồi. Hơi thở y mỏng manh như sương khói, có lẽ đến sức để la hét y cũng chẳng còn.
“Lấy nó ra ngay.”
“Dạ?”
Việc cầm máu lúc này là cấp bách nhất. Hắn không thể chờ đợi đứa bé thứ hai tự mình chui ra khỏi cơ thể San-san được nữa.
“Lấy tay móc hay làm cách nào cũng được, lôi nó ra ngay cho trẫm! Đứa bé có mệnh hệ gì cũng mặc kệ. Phải giữ mạng cho San-san bằng mọi giá. Trẫm tuyệt đối không cho phép y chết.”
Mệnh lệnh lạnh lùng, tàn nhẫn của hắn khiến tất cả những người có mặt đều sững sờ. Ngay cả Yoon, người từng mong San-san từ bỏ đứa bé, cũng phải nhìn phụ hoàng bằng ánh mắt kinh hãi tột độ.
Thấy Thái y Do vẫn đứng trơ ra đó, chút lý trí cuối cùng của Hoàng đế cũng đứt phựt. Hắn quyết định sẽ tự tay moi đứa bé ra khỏi bụng San-san. Ngay khi hắn vừa định buông tay San-san ra để đứng dậy…
“Kh-không được.”
San-san đang thở dốc đau đớn trong lòng hắn, bỗng dồn hết chút sức tàn, bám chặt lấy cánh tay hắn.
“Bệ hạ, xin ngài, h-hãy tha mạng cho nó. Nó là con của chúng ta mà. Xin ngài, đ-đó là tâm nguyện của thần.”
Giọng y yếu ớt đến thảm thương. Lời cầu xin thều thào không rõ tiếng ấy, chỉ có Hoàng đế mới nghe được. Khuôn mặt hắn méo mó vì đau đớn tột cùng.
“Có một đứa con là đủ rồi. Làm ơn nghe lời trẫm đi, hửm? Những chuyện trước kia trẫm sẽ xí xóa hết, coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra, vậy nên hãy dừng lại…”
San-san không muốn nghe thêm nữa, y hất tay Hoàng đế ra. Chẳng đợi Hoàng đế kịp can ngăn, người tưởng chừng như chỉ còn thoi thóp thở ấy bỗng bật dậy như có một luồng sức mạnh phi thường nào đó nhập vào, y lại nắm lấy dải lụa trắng và bắt đầu rặn. Không ai hiểu sức mạnh ấy từ đâu mà có.
Lần này, y thậm chí không còn sức để cắn khăn nữa. Qua hai hàm răng cắn chặt, những tiếng rên rỉ nghẹn ngào hòa lẫn bọt máu ồng ộc trào ra khỏi cổ họng.
Hai mắt San-san vằn lên những tia máu đỏ ngầu, không còn thấy chút tròng trắng nào. Rồi đôi mắt ấy cũng từ từ khép lại. Nhìn San-san đang vắt kiệt chút sinh lực cuối cùng để rặn đẻ, nét mặt Hoàng đế đau khổ, bi thương tột cùng.
Có lẽ đứa trẻ cũng cảm nhận được sinh lực của mẹ đang cạn kiệt. Khác với đứa bé đầu tiên, đứa thứ hai nhanh chóng ló đầu ra ngoài. Chỉ một lúc sau, tiếng khóc chào đời cất lên vang dội.
“Là một tiểu Hoàng tử ạ. Tay chân lành lặn, vô cùng khỏe mạnh!”
Thái y Do reo lên khi đỡ lấy đứa bé từ giữa hai chân San-san. Nghe tiếng khóc vang dội của đệ đệ, đứa anh vốn đang nằm im ngoan ngoãn cũng khóc ré lên theo.
Tiếng khóc của hai đứa trẻ vang vọng khắp căn nhà xập xệ, tồi tàn. Nghe thấy tiếng khóc ganh đua nhau ấy, trên môi San-san khẽ nở một nụ cười nhẹ nhõm, mãn nguyện.
Một nụ cười vô cùng ngắn ngủi.
“San à?”
Ngũ quan nhanh chóng khép lại, đẩy San-san vào một cõi tối tăm, mịt mù. Y chỉ ước được ôm hai đứa con do chính mình dứt ruột đẻ ra vào lòng dù chỉ một lần, nhưng thật đáng tiếc, điều đó giờ đã trở nên xa xỉ.
“San à? Sao lại ra nông nỗi này, San à!”
Trong tầm nhìn đang dần nhòa đi, San-san vẫn cố gắng khắc ghi khuôn mặt vặn vẹo vì đau khổ của phu quân cho đến tận phút cuối cùng. Đồng thời, y cũng cố gắng lắng nghe và ghi nhớ tiếng khóc của những đứa trẻ. Đó là những sinh mệnh mới được tạo ra từ tình yêu của y và Thập lang.
Nghĩ đến việc sẽ không bao giờ được gặp lại họ nữa, y thấy buồn, nhưng không hề hối hận.
Thần yêu ngài.
San-san cố gom góp chút hơi tàn cuối cùng để mấp máy môi. Nhưng không có một âm thanh nào phát ra.
Hoàng đế quỳ bên cạnh San-san, hai tay ôm lấy cơ thể đang lạnh dần của y mà lay gọi trong tuyệt vọng, chẳng biết phải làm sao. Chứng kiến giây phút người đàn ông nắm trong tay cả thiên hạ sụp đổ hoàn toàn trước cái chết của một nam nhân ngốc nghếch, những người có mặt ở đó đều mang một tâm trạng nặng nề, u uất.
Dù có cố gắng chống cự thế nào, đôi mi San-san như có ngàn cân đè nặng, từ từ khép lại. Bóng tối nhanh chóng nuốt chửng lấy y.
Nhưng trong đôi mắt đã khép chặt ấy, hình bóng Thập lang và hai đứa con vẫn sẽ mãi mãi được lưu giữ. Chỉ cần vậy thôi, San-san đã thấy đủ rồi.
Cuối cùng thì mình cũng đã bảo vệ được họ.
Và rồi, ý thức của San-san chìm vào cõi hư vô vĩnh viễn.
0 Bình luận