Bạn không có cảnh báo nào.
    Chỉ mục chương

    Mở mắt ra, đập vào mắt San-san là lớp áo ngủ bằng lụa đen tuyền của Hoàng đế. Trên nền lụa đen nhánh ấy, hình ảnh chín con rồng năm móng được thêu chỉ vàng tinh xảo uốn lượn, uy nghi chẳng kém gì trên bộ long bào. San-san chớp chớp mắt, ngây ngốc đếm từng cái móng vuốt của con rồng.

    Vừa nãy y còn gào thét, oán trách phu quân đến mức ngất lịm đi, vậy mà giờ tỉnh dậy, y lại đang nằm gối đầu lên cánh tay ngài, cuộn tròn trong vòng tay ấm áp ấy. San-san rúc trán vào lồng ngực Hoàng đế cái “cộc”, rồi đưa mắt đảo quanh tẩm điện.

    Ánh đèn lồng hắt qua lớp rèm lụa mỏng manh đêm nay dường như chao đảo, lung linh hơn thường lệ. Giống hệt như mớ cảm xúc hỗn độn đang cuộn trào trong lòng y lúc này. Ngó nghiêng một lát, San-san nhấc trán khỏi ngực Hoàng đế, ngước nhìn lên.

    Trong bóng tối tĩnh lặng, từng đường nét trên khuôn mặt Hoàng đế càng trở nên sắc sảo, góc cạnh hơn. Ánh trăng bàng bạc hòa quyện cùng ánh đèn lồng mờ ảo soi rọi lên làn da trắng ngần, khiến nó tỏa sáng lấp lánh như viên ngọc trai quý giá. Ánh mắt San-san bị hút chặt vào hàng lông mi dài, rậm rạp của ngài, không tài nào dứt ra được.

    Ngài ấy thật đẹp. Dù nhan sắc bên ngoài đâu phải là thứ quan trọng nhất, nhưng cho đến giờ phút này, San-san vẫn ngỡ như mình đang nằm mơ khi được một phu quân dung mạo tuyệt trần, phong thái tao nhã như thế này kết tóc se duyên, lại còn hết mực cưng chiều, sủng ái.

    Một người phu quân trân quý, hoàn mỹ đến nhường nào.

    Tại sao dạo này y lại cứ liên tục gặp những giấc mơ quái gở, kinh hãi đến mức chỉ nghĩ lại thôi đã rùng mình ớn lạnh, nước mắt chực trào thế này? Chắc hẳn là do y bị điên rồi. Đến giờ y mới thấm thía lý do vì sao từ nhỏ phụ mẫu lại luôn miệng mắng nhiếc y là đồ ngốc nghếch, vô tích sự. Sự ngu ngốc này, đúng là hết thuốc chữa.

    San-san lần mò tìm bàn tay Hoàng đế đang ôm ngang eo mình. Nắm lấy bàn tay to lớn ấy, y lần lượt áp má, cọ mũi, rồi đặt một nụ hôn nhẹ lên lòng bàn tay thô ráp.

    Chẳng biết cơ duyên nào đã đưa đẩy một vị quân vương ngự trị chốn thâm cung sâu thẳm lại gặp gỡ và kết duyên cùng một kẻ chỉ biết ru rú trong xó nhà như y. Nhưng ngẫm lại, từ ngày đầu quen biết cho đến tận bây giờ, Hoàng đế vẫn luôn là ân nhân cứu mạng, luôn là người che chở, bảo vệ y.

    Ngày ấy y ngây thơ không hiểu, nhưng giờ thì y đã biết. Lão già khọm rợm kia định giở trò đồi bại với y, ép y làm những chuyện chỉ có phu thê mới làm với nhau. Nếu Hoàng đế không xuất hiện kịp thời, có lẽ y đã phải sống chung với lão già kinh tởm, đáng sợ đó cả đời. Chỉ nghĩ đến thôi cũng đủ khiến y buồn nôn.

    Bàn tay này, từ trước đến nay luôn che chở, bao bọc y. Là bàn tay đầu tiên trên đời khiến y tin tưởng và dựa dẫm vô điều kiện. Cớ sao y lại có thể gán ghép những suy nghĩ hoang đường, độc ác cho bàn tay ấm áp này cơ chứ.

    Bàn tay này làm sao có thể đánh đập, bạo hành, chà đạp y tàn nhẫn như vậy được…….

    Hức. San-san vùi môi vào lòng bàn tay Hoàng đế, cố nuốt những tiếng nấc nghẹn ngào. Khuôn mặt y vốn đã nhỏ nhắn, nay lại lọt thỏm trong lòng bàn tay to lớn của hắn. Cảm thấy nhồn nhột trong lúc ngủ say, Hoàng đế khẽ cau mày, cựa quậy.

    San-san cảm thấy vô cùng có lỗi vì đã dám nghĩ xấu cho phu quân, dù chỉ là trong mơ. Y cũng thấy có lỗi với sinh linh bé nhỏ đang mang trong bụng. Chắc tại người mẹ này tinh thần bất ổn nên con mới quấy đạp, đau đớn như vậy. Sao y lại có thể mơ thấy những điều tồi tệ đến thế cơ chứ.

    Tất cả là do y bất an, do y quá bất an mà thôi. Tình yêu ngày một lớn dần khiến y khao khát muốn được khẳng định vị trí của mình trong trái tim đối phương. Không hẳn là y đòi hỏi sự báo đáp, mà y sợ rằng một ngày nào đó, ân sủng sẽ vụt mất, bỏ lại y bơ vơ với thứ tình cảm đơn phương ngu ngốc này. Nỗi sợ hãi ấy cứ gặm nhấm tâm can y.

    Từ nay đừng oán trách ngài ấy nữa. Đừng đổ lỗi cho ngài ấy nữa. Mình yêu ngài ấy mà, phải tin tưởng ngài ấy chứ.

    Phụ thân qua đời quả là chuyện đau lòng, nhưng chẳng phải ông đã phạm phải trọng tội sao. Ngài ấy là bậc quân vương cai trị cả thiên hạ, làm sao có thể vì tình riêng mà châm chước cho phụ thân mình được. Thái phó Yeom Yeong đã từng dạy, muốn làm nên nghiệp lớn thì phải công tư phân minh, không được thiên vị bất kỳ ai cơ mà. Mình phải hiểu và thông cảm cho ngài ấy mới đúng.

    Có khi ngài ấy giấu mình cũng là vì muốn tốt cho mình thôi. Sợ mình đau lòng mà ảnh hưởng đến thai nhi. Sợ Won-i bị ảnh hưởng, nên ngài ấy mới làm vậy. Thôi, hãy quên đi, sau này mình lập bài vị thờ cúng phụ thân cẩn thận là được rồi.

    Chỉ còn vài ngày nữa là đến đại hôn rồi. Lúc này phải tập trung chuẩn bị cho thật tốt. Như thế mới tốt cho thai nhi. Không được ghen tuông vớ vẩn, không được tham lam đòi hỏi, không được mè nheo làm mình làm mẩy. Cứ ngoan ngoãn rồi mọi chuyện sẽ đâu vào đấy, tâm trạng cũng sẽ bình yên trở lại thôi.

    Nếu vậy thì những giấc mơ quái gở kia sẽ không còn xuất hiện nữa. Đứa bé sẽ chào đời khỏe mạnh, và mình sẽ được sống hạnh phúc, bình yên bên Thập lang mãi mãi.

    San-san một lần nữa cố gắng gạt đi dự cảm chẳng lành đang len lỏi trong tâm trí. Y tự thuyết phục bản thân rằng mọi chuyện đều do sự ngu ngốc và tâm trạng bất ổn của mình mà ra. Tự nhủ như vậy, y bỗng thấy lòng thanh thản, nhẹ nhõm lạ thường.

    Rời môi khỏi lòng bàn tay Hoàng đế, San-san nắn bóp, vuốt ve bàn tay ấy, rồi liên tục đặt những nụ hôn vụn vặt lên khắp mu bàn tay, kẽ tay. Cử chỉ ấy đáng yêu, ngoan ngoãn hệt như một chú cún con đang làm nũng với chủ nhân.

    Đôi môi ướt đẫm nước mắt trượt từ mắt cá tay, qua các khớp xương, rồi lần lượt hôn lên ngón út, ngón áp út, ngón giữa và ngón trỏ. Đột nhiên, môi y dừng lại ở chiếc nhẫn ngọc bích trên ngón trỏ.

    Đó là chiếc nhẫn mà phu quân của y chưa từng tháo ra, ngay cả lúc đi ngủ. San-san ngắm nhìn viên ngọc lấp lánh ánh xanh lục huyền ảo trong bóng tối, rồi nhẹ nhàng đặt môi lên đó.

    Một nụ hôn chất chứa trọn vẹn tình yêu thương thuần khiết, không chút tham lam, đòi hỏi.

    Nhưng thật không may, hay có lẽ là một sự giải thoát.

    Nụ hôn ấy lại vô tình đánh thức một sự thật nghiệt ngã.

    Giống như màn sương mù dày đặc bỗng chốc tan biến khi mặt trời ló rạng. Giống như cơn cuồng phong bão táp chợt ngừng lặng, trả lại mặt biển phẳng lặng. Tầm nhìn mờ mịt bấy lâu nay bỗng chốc trở nên quang đãng, rõ ràng đến đáng sợ.

    Mọi thứ diễn ra quá đỗi nhanh chóng. Những ký ức bị lãng quên ùn ùn kéo về như thác lũ.

    San-san há hốc miệng kinh hoàng, vội vàng lấy hai tay bụm chặt miệng lại. Bàn tay Hoàng đế đang nằm gọn trong tay y rơi thõng xuống giường. San-san nín thở, trừng mắt nhìn Hoàng đế đang nằm đối diện với vẻ hoảng loạn tột độ.

    Đúng lúc đó, Hoàng đế cũng từ từ mở mắt.

    ***

    “Trẫm định đợi ngươi tỉnh lại, ai dè lại ngủ thiếp đi mất.”

    “……”

    “San à, ngươi còn đau đầu không?”

    San-san vẫn bụm chặt miệng, không dám thở mạnh, không dám phát ra một tiếng động nhỏ. Đôi lông mày đang giãn ra thư thái của Hoàng đế dần nhíu lại, đôi mắt đen thẳm hiện rõ sự lo lắng tột độ. Hoàng đế bật dậy, cao giọng gọi.

    “Người đâu! Mau truyền Thái y Do vào đây ngay,”

    San-san vội vàng vươn hai tay ra ngăn cản Hoàng đế gọi Thái y. Đôi bàn tay run lẩy bẩy, yếu ớt bám chặt lấy cánh tay Hoàng đế.

    “Ngươi thấy sao rồi?”

    San-san ngập ngừng một lát rồi khẽ gật đầu. Dù cử động vô cùng gượng gạo, cứng nhắc, nhưng Hoàng đế vì quá lo lắng nên không hề nhận ra. Hắn ôm chầm lấy y, bàn tay không ngừng vuốt ve, kiểm tra khắp cơ thể.

    Từ trán, má, gáy, rồi trượt dần xuống chiếc bụng đang nhô cao của San-san. San-san giật thót mình, cơ thể căng cứng.

    “Chắc phải truyền Thái y Do vào khám lại thôi. Người ngươi lạnh toát, lại vã mồ hôi hột thế này cơ mà? Đầu vẫn còn đau lắm à?”

    Đón nhận ánh mắt chan chứa sự quan tâm, lo lắng của Hoàng đế, San-san nuốt khan, cụp mắt xuống lảng tránh. Cơ thể cứ run lên bần bật, đến việc lắc đầu cũng trở nên vô cùng khó nhọc.

    “Lão ta bảo không tìm ra nguyên nhân, thật khiến trẫm phát điên. Ngươi tả kỹ cho trẫm nghe xem đau như thế nào. Thường đau vào lúc nào, đau ở những chỗ nào?”

    San-san vẫn câm như hến. Y chỉ biết liên tục lắc đầu, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Bàn tay đang bám víu lấy Hoàng đế vẫn run rẩy không ngừng. Nhận ra sự bất thường, Hoàng đế lại định há miệng gọi người.

    “B-bệ hạ. Thần, th-thần thực sự không sao ạ. Ch-chỉ cần, chỉ cần nghỉ, ng-nghỉ ngơi một lát là khỏi, khỏi thôi ạ.”

    Ánh mắt né tránh, giọng điệu lắp bắp chưa từng thấy, và cả đôi bàn tay run rẩy không ngừng. Hoàng đế thu vào tầm mắt tất cả những biểu hiện đó, khóe môi khẽ nhếch lên nụ cười đầy ẩn ý.

    “Tự dưng sao lại gọi trẫm là bệ hạ thế?”

    “……”

    “Vẫn còn giận trẫm à? Ngươi vẫn chưa hiểu tấm lòng của trẫm sao?”

    Giận dỗi ư, chuyện này đâu có đơn giản và đáng yêu như thế. Lúc này đây, tâm trí San-san trống rỗng, trắng xóa. Không thể suy nghĩ, cũng chẳng thể đưa ra bất kỳ phán đoán nào. Khả năng duy nhất của y lúc này là ngồi im và chịu đựng.

    San-san lại tiếp tục lắc đầu. Sự hoang mang, sợ hãi bao trùm lấy y. Y chỉ muốn bỏ chạy, trốn đến một nơi nào đó không có Hoàng đế, giấu mình thật kỹ. Giá như y có thể làm được điều đó.

    Chẳng hề hay biết tâm can San-san đang gào thét, Hoàng đế bật cười. Hắn vươn tay định nâng cằm San-san lên. Theo phản xạ tự nhiên, San-san rụt cổ lại, lùi người ra sau. Bàn tay Hoàng đế khựng lại giữa không trung.

    Nhận ra mình vừa có hành động phản kháng, San-san vội vàng ngước đôi mắt đẫm lệ, thấp thỏm lo âu nhìn Hoàng đế. Hàng lông mi dài ướt sũng, bết dính vào nhau.

    Nhìn bộ dạng đáng thương ấy, Hoàng đế khẽ thở dài. Hắn lại đưa tay lên áp vào má San-san. Lần này, San-san cố gắng gượng ép bản thân, ngoan ngoãn để mặc cho hắn vuốt ve. Hoàng đế dùng ngón cái nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt lăn dài trên má y.

    “Cái đồ ngốc này. Ngươi không biết là trẫm sủng ái ngươi đến nhường nào sao?”

    “……”

    “Trên đời này chỉ có mình ngươi thôi. Người duy nhất được trẫm sủng ái đến mức này.”

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú