Chương 56
bởi Ly ThiênĐêm hôm đó. Sau khi kết thúc buổi học chiều, San-san dùng bữa tối xong xuôi, vừa ngồi đợi Hoàng đế vừa nhấp nhổm không yên vì mãi chẳng thấy hắn có ý định rời đi.
“Sao cứ nhìn trẫm chằm chằm thế?”
“……D-dạ không, không có gì ạ.”
Thấy San-san cuống cuồng quay mặt đi, Hoàng đế bật cười khúc khích.
“Lại đây.”
Ngồi trên la hán sạp lật giở từng trang sách, Hoàng đế chìa tay về phía San-san. Chuyện này đã lặp đi lặp lại suốt mấy ngày nay nên San-san ngoan ngoãn tiến lại gần mà không hề kháng cự. Ngay khi y vừa bước tới, Hoàng đế vòng tay ôm lấy eo y, kéo tuột y ngồi gọn lỏn vào lòng mình.
“Ưm, ừm.”
Hoàng đế lập tức phủ lấy đôi môi y. Đôi môi San-san bất ngờ hé mở, và chiếc lưỡi của Hoàng đế ngang nhiên xâm nhập vào trong. Rõ ràng là y vừa mới đánh răng súc miệng xong cơ mà. Những tiếng rên rỉ nghèn nghẹn “Ưm, a” thi thoảng lọt ra khỏi khe hở giữa hai bờ môi đang quấn quýt.
Sau một hồi luyến ái say đắm, Hoàng đế mút nhẹ môi trên rồi môi dưới của San-san trước khi luyến tiếc rời ra. Nhìn San-san ngẩn ngơ như người mất hồn, Hoàng đế đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve gò má y.
“Giờ kỹ năng hôn của ngươi khá hơn rồi đấy.”
“……”
San-san cúi gầm mặt, im lặng. Từ ngày vào cung, đêm nào y cũng phải hôn Hoàng đế. Làm đi làm lại riết rồi cũng quen, không còn cảm thấy kinh tởm như lúc đầu nữa, nhưng trong lòng y vẫn lấn cấn và có chút xấu hổ lạ lùng. Y cứ đưa tay day day lồng ngực đang đập thình thịch của mình.
“Sao thế?”
“……Dạ?”
“Chỗ đó đau à?”
“D-dạ không ạ.”
San-san vội rụt tay lại, lắc đầu lia lịa. Hoàng đế hơi nghiêng đầu nhìn y, rồi lại giơ tay búng nhẹ vào chóp mũi y một cái.
“Nếu thấy khó chịu ở đâu thì phải nói ngay cho trẫm biết đấy.”
San-san đưa tay xoa xoa chóp mũi hơi đo đỏ, ngoan ngoãn gật đầu. Nhìn cảnh Hoàng đế chẳng những không nổi giận vì hành động thất kính của San-san mà còn coi đó là đáng yêu, Myeong-ok đứng hầu bên cạnh chỉ biết bụm miệng cười thầm.
Sau nụ hôn, Hoàng đế vẫn ôm khư khư San-san trong lòng, bàn tay không yên phận cứ sờ soạng, vuốt ve khắp người y. San-san cứ cựa quậy, ngọ nguậy mãi trong vòng tay hắn, đợi mãi mà chẳng thấy hắn buông ra, cuối cùng y lấy hết can đảm, lí nhí hỏi.
“……Dạ, b-bệ hạ.”
“Nói đi.”
“Ngài kh-không về ạ?”
“……”
“Hình như quá giờ ng-ngài hay về rồi thì phải…….”
Thấy Hoàng đế vẫn im lặng, San-san đành bỏ lửng câu nói. Thường thì ăn tối xong, Hoàng đế nán lại hôn y một cái rồi sẽ rời khỏi Vị Ương cung ngay. Chưa bao giờ hắn nán lại lâu như hôm nay.
“Ngươi muốn trẫm đi lắm sao?”
Ngay lúc San-san định gật đầu cái rụp thì bắt gặp ánh mắt sắc lẹm của Myeong-ok từ phía sau Hoàng đế. Bà ta đang lắc đầu quầy quậy ra hiệu cho y.
“D-dạ, không ạ.”
“Hừm.”
Hoàng đế nheo mắt, nhìn San-san bằng ánh mắt đầy dò xét. Rồi hắn lại phì cười. Trước kia y giả vờ ngoan ngoãn là vì sợ bị đánh, còn bây giờ có vẻ như y đang phải nhìn sắc mặt của Myeong-ok. Hắn chẳng còn muốn dùng roi vọt để dạy dỗ y như trước nữa, âu cũng là một chuyện tốt.
“Đêm nay trẫm sẽ tắm rửa rồi nghỉ lại đây.”
“Tắm rửa ạ?”
“Ừ. Người của Hỗn Đường ty(1) sắp mang nước đến rồi đấy, ngươi chuẩn bị hầu hạ trẫm tắm đi.”
“Th-thần á?”
San-san tròn xoe mắt ngạc nhiên. Hoàng đế thấy bộ dạng ngốc nghếch ấy lại ngứa tay, đưa hai ngón tay véo nhẹ má y một cái rát buốt. Nhìn y nhăn nhó mếu máo, hạ bộ của hắn bỗng nhiên nóng ran.
“Đúng vậy. Để xem chiều nay ngươi học hành được đến đâu, lát nữa trẫm sẽ kiểm tra.”
Hoàng đế vừa dứt lời, Thái giám Lee của Hỗn Đường ty đã dẫn người đến Vị Ương cung như thể đã chờ sẵn từ lâu.
“Bẩm bệ hạ, nước đã chuẩn bị xong rồi ạ.”
“Đặt ở đây đi.”
Lệnh vừa ban ra, hàng chục nội quan khệ nệ khênh một chiếc bồn tắm bằng gỗ khổng lồ bốc khói nghi ngút vào trong. Chiếc bồn to đến mức ba bốn người lớn tắm chung cũng vừa, San-san nhìn mà há hốc mồm kinh ngạc. Cả đời y chưa từng thấy cái bồn tắm nào to như thế.
Chiếc bồn vừa được đặt xuống, các cung nữ thoăn thoắt dựng những tấm bình phong bao quanh. Trong lúc San-san còn đang đứng ngây người, Hoàng đế đã được các cung nữ cởi bỏ y phục và bước vào trong bồn nước ấm.
“Ngươi còn đứng ngây ra đó làm gì?”
Hoàng đế ngoái đầu lại hỏi. San-san lúng túng nghiêng đầu, chẳng biết Hoàng đế muốn mình làm gì. Hắn bảo y hầu hạ hắn tắm, nhưng vốn xuất thân là con nhà quý tộc, cả đời có phải đụng tay vào những việc này bao giờ đâu.
“Cởi hết ra, chỉ mặc nội y thôi.”
Một mệnh lệnh như sét đánh ngang tai giáng xuống cậu thiếu niên đang đứng chết trân tại chỗ.
Trong lúc San-san còn đang ngập ngừng, tất cả cung nhân của Vị Ương cung đồng loạt lui ra ngoài, nhường chỗ cho đám cung nữ của Hỗn Đường ty.
Đám cung nữ vừa bước vào sau tấm bình phong liền thản nhiên cởi phăng chiếc áo choàng đấu bồng(2) màu đỏ ra. Bên trong họ chỉ mặc độc một chiếc yếm đào và chiếc quần cộc ngắn củn cỡn che ngang đùi. Đây là lần đầu tiên San-san nhìn thấy da thịt nữ nhân lộ liễu đến vậy, khuôn mặt y lập tức đỏ bừng như gấc.
“Còn chờ gì nữa? Muốn trẫm đích thân cởi cho à?”
Giọng nói lộ rõ vẻ mất kiên nhẫn của Hoàng đế lại vang lên thúc giục.
“……Nhất định phải cởi ạ?”
San-san mếu máo hỏi.
“Tất nhiên. Đã gọi là hầu hạ tắm rửa thì phải vào trong bồn tắm, chứ mặc nguyên đồ thế này thì hầu hạ kiểu gì.”
San-san nhăn nhó, lóng ngóng một hồi rồi cũng đành cởi dải rút lưng ra.
Trong khi đó, đám cung nữ của Hỗn Đường ty hoàn toàn chẳng mảy may để ý đến y, ai nấy đều hối hả làm việc của mình. Người thì rắc cánh hoa vào bồn, người thì thả túi thảo dược vào làn nước bốc khói nghi ngút.
“Bệ hạ, xin ngài ngửa cổ lên một chút ạ.”
Một cung nữ đứng sau lưng Hoàng đế, nhẹ nhàng kê chiếc gối lụa nhồi bông êm ái vào gáy hắn, Hoàng đế ngoan ngoãn ngửa cổ ra sau. Chiếc gối được đặt ngay ngắn giữa đầu hắn và thành bồn tắm. Hai cung nữ khác thì đang ra sức xoa bóp hai cánh tay săn chắc của hắn vắt trên thành bồn.
“Bệ hạ, Quý linh tửu(3) đây ạ.”
Cung nữ cuối cùng quỳ bên trái Hoàng đế, cung kính dâng chén rượu lên tận miệng. Vĩnh Huy đế vốn nổi tiếng là một bợm nhậu thứ thiệt, hắn thậm chí còn cho lập Ngự tửu phòng ngay trong hoàng cung để tự tay cất rượu. Chính vì gu thưởng rượu cầu kỳ của hắn mà vô số loại mỹ tửu đã ra đời dưới triều Vĩnh Huy.
Quý linh tửu là loại rượu mà Hoàng đế tâm đắc nhất, được chưng cất từ 33 loại dược liệu quý hiếm, thời gian ủ ròng rã suốt một tháng trời. Hắn nhấp một ngụm rượu thơm lừng do cung nữ dâng lên với vẻ vô cùng mãn nguyện. Xong xuôi, hắn mới cất tiếng.
“Trông ngươi có vẻ lạnh đấy. Còn không mau xuống nước đi.”
San-san nãy giờ chỉ mặc mỗi bộ nội y mỏng tang, đứng thu lu một góc nhìn đám cung nữ tất bật phục vụ Hoàng đế tắm, nghe vậy giật mình cứng đờ người.
“……D-dạ.”
Dẫu có đi rề rề câu giờ thì cuối cùng cũng phải đến lúc lội xuống nước. San-san hơi ngoảnh mặt đi, một tay che lấy hạ bộ, rụt rè bước vào bồn tắm.
Nhìn cái gáy đỏ lựng của San-san, Hoàng đế lấy tay che miệng cười thầm. Điệu bộ e ấp, thẹn thùng của y hệt như thiếu nữ trong đêm tân hôn, vừa đáng yêu lại vừa mang đến cho hắn cảm giác mới mẻ lạ lùng. Cứ như thể hắn đang được trải nghiệm lại cái đêm tân hôn nồng cháy ấy vậy. Cái đêm mà hắn đã hoàn toàn mất kiểm soát, chìm đắm trong nhục dục, một đêm mà có lẽ cả đời này hắn cũng không thể nào quên.
Mặc dù vẫn còn mặc nội y, nhưng vì là loại vải mỏng tang nên khi xuống nước, lớp áo dính chặt vào người, làm lộ rõ mồn một mọi đường cong cơ thể. Vừa bước xuống bồn, San-san đã vội vàng ngồi sụp xuống nước. Có lẽ nước quá nóng nên y vừa ngồi xổm vừa run rẩy, co rúm người lại.
“Ngươi làm cái trò gì thế?”
“……Dạ?”
“Ngươi vào đây để hầu hạ trẫm tắm chứ đâu phải để tắm chung. Lại gần đây mau.”
San-san với khuôn mặt mếu máo chực khóc, lết từng bước bằng đầu gối tiến lại gần Hoàng đế. Bộ nội y ướt sũng bó sát vào người, chẳng còn tác dụng che chắn gì nữa, phơi bày toàn bộ hạ bộ của y. May mà có cánh hoa rải rác và mấy túi thảo dược nổi lềnh bềnh trên mặt nước che bớt đi phần nào.
“Đưa cho y đi.”
Hoàng đế hất cằm ra hiệu cho cung nữ đang quỳ bên cạnh. Cung nữ nhẹ nhàng gấp chiếc khăn lụa trắng đưa cho San-san.
Vừa lúc San-san lóng ngóng nhận lấy chiếc khăn, Hoàng đế vòng một tay qua eo y, kéo tuột y vào giữa hai chân mình. Ngay khoảnh khắc đó, đầu gối San-san chạm phải một vật thể nóng rẫy và cứng ngắc hơn cả nước trong bồn.
“Á!”
San-san giật mình hoảng hốt định lùi lại, nhưng cánh tay rắn chắc của Hoàng đế đã khóa chặt lấy eo y. Quỳ giữa hai chân Hoàng đế, San-san lúng túng cúi nhìn hắn với vẻ mặt vô cùng bối rối.
“Lau người cho trẫm đi.”
Hoàng đế ra lệnh với chất giọng khàn đặc, ánh mắt như muốn thiêu đốt khuôn mặt San-san. Thấy y vẫn chần chừ không chịu nhúc nhích, hắn cầm lấy cổ tay đang cầm khăn của y, nhúng vào nước rồi đặt lên bờ vai vạm vỡ của mình.
Đến nước này, San-san đành miễn cưỡng di chuyển tay lau người cho Hoàng đế, ánh mắt cứ dán chặt vào bờ vai rộng lớn ấy mà không dám nhìn đi đâu khác.
“Hôm nay học Âm dương được những gì rồi?”
Hoàng đế vừa hỏi, vừa luồn tay vuốt ve dọc sống lưng trần trụi của San-san.
“……Học về việc kết đôi ạ. Rằng mùi hương-, á, bệ hạ!”
Bất thình lình, bàn tay Hoàng đế bóp mạnh vào mông San-san khiến y giật thót mình, vội vàng đẩy vai Hoàng đế ra. Dù bị San-san đẩy mạnh đến mức lưng đập vào thành bồn tắm, Hoàng đế vẫn không hề nổi giận. Hắn thản nhiên kéo y lại gần, bàn tay càng ra sức nắn bóp cặp mông tròn trịa của y một cách cuồng nhiệt hơn.
***
Chú thích:
- Hỗn Đường ty (혼당사): Cơ quan lo việc tắm rửa, chuẩn bị nước tắm cho Hoàng đế và phi tần trong hậu cung.
- Đấu bồng (두봉): Loại áo choàng sát nách hoặc tay ngắn, ống tay rộng, thường dùng khoác ngoài để giữ ấm. (Khác với phi phong là áo choàng dài có tay).
- Quý linh tửu (귀령주): Tên một loại rượu quý, được ủ từ nhiều loại dược liệu quý hiếm. “Quý linh” ngụ ý sự quý giá và linh thiêng.
0 Bình luận