Bạn không có cảnh báo nào.

    Gương mặt San-wol và San-san trong nháy mắt đỏ bừng như bị lửa đốt. Quả thực, đây không phải chuyện có thể đem ra nói huỵch tẹt giữa thanh thiên bạch nhật nơi hoàng thất, nhất là khi còn có muội muội của đương sự ngồi ngay bên cạnh. Đám nội quan và cung nữ đang hầu hạ gần đó cũng bàng hoàng không kém, chẳng dám lộ biểu cảm gì, chỉ biết lẳng lặng cúi đầu thấp hơn nữa.

    Hoàng đế cũng không giấu nổi vẻ kinh ngạc. Hắn có trêu chọc thì cùng lắm cũng chỉ nghĩ y ngốc nghếch nên không biết làm chuyện đàn ông, chứ có nằm mơ hắn cũng không ngờ y lại thật sự không có nang châu.

    Hắn vốn dĩ chỉ tò mò muốn biết đôi mắt màu hổ phách kia khi nhuốm màu dục vọng sẽ biến đổi thế nào. Dẫu y có nhan sắc hiếm thấy nhưng dù sao cũng là phận nam nhi, hắn định bụng chỉ cần lập một điện thờ nhỏ ngoài nội đình, sủng hạnh vài ngày rồi ban thưởng cho ra khỏi cung là xong.

    “Han-ho (Hàn Hạo), có kẻ nào sinh ra đã là yêm nhân mà không cần tịnh thân không?”

    Hoàng đế hướng về phía tên thái giám hỏi. Dẫu hắn đã từng kinh qua bao lần thân chinh(1) nơi sa trường, nếm đủ mùi đời, thậm chí tự tay đồ sát sạch sẽ huynh đệ cốt nhục để giành ngôi vị, nhưng chuyện này quả thực là lần đầu hắn nghe thấy.

    Bởi lẽ, những kẻ sinh ra trong hoàng thất dẫu có tôn quý hay sa cơ đến mức nào thì vẫn là huyết mạch thiên tử. Những kẻ nằm ngoài quy luật thông thường của tạo hóa, cả đời hắn chưa từng để mắt tới.

    “Muôn tâu bệ hạ, nô tài chỉ nghe phong phanh có lời đồn rằng đám dân đen hèn mọn thỉnh thoảng cũng có hạng người như vậy ạ.”

    Ngay lập tức, “Rầm” một tiếng, bàn tay Hoàng đế đập mạnh xuống mặt bàn la hán sạp. Thái giám Han-ho lập tức quỳ sụp xuống, dập đầu xuống đất nghe đau điếng.

    “Nô tài tội đáng muôn chết. Xin bệ hạ rộng lòng tha thứ.”

    “Y là ca ca của Yoon-bin, xét về tình riêng cũng là thân quyến của trẫm, mà ngươi dám nói cái gì? Đồ hạng dân đen hèn mọn? Ngươi chán sống rồi sao.”

    “Nô tài tội đáng muôn chết. Xin bệ hạ tha tội.”

    “Nô tài tội đáng muôn chết. Xin bệ hạ tha tội.”

    “Nô tài tội đáng muôn chết. Xin bệ hạ tha tội.”

    Han-ho dập đầu thêm ba lần nữa. Mãi đến khi tấm thảm nhập ngoại từ Tây Vực trải trong thứ gian của Vĩnh Ninh cung thấm đẫm vệt máu tươi đỏ thẫm của lão, Hoàng đế mới khẽ nhấc tay ra hiệu dừng lại. Han-ho nhanh chóng đứng dậy, lom khom cúi mình lùi sang bên cạnh.

    Một bầu không khí tĩnh lặng nặng nề bao trùm khắp thứ gian. Vị thái giám đứng đầu muôn vàn hoạn quan vừa mới phải đổ máu vì cơn lôi đình của Hoàng đế. Đám cung nhân ai nấy đều nín thở, thận trọng quan sát sắc mặt bệ hạ. San-san, dẫu có khờ khạo đến đâu, cũng chẳng phải ngoại lệ.

    Đầu ngón tay y run rẩy, bầu không khí lúc này khiến y nghẹt thở vì sợ hãi. Y sợ rằng chỉ vì một sơ suất nhỏ, bản thân y, hay San-wol, hay cha mẹ sẽ phải đổ máu. Thế nên, bắt chước theo hành động của Han-ho lúc nãy, y cũng vội vàng dập đầu xuống đất, che giấu khuôn mặt mình đi.

    “Nếu trẫm không ra lệnh, ngươi không được phép giấu mặt trước trẫm.”

    Nhưng Hoàng đế ngay cả điều đó cũng không cho phép. Với khuôn mặt chực chờ bật khóc, San-san lại run rẩy ngẩng đầu lên.

    “Lời nói hớ của lão ta, trẫm sẽ thay mặt xin lỗi ngươi. Ngươi có chấp nhận không?”

    “……D-dĩ nhiên rồi ạ. Xin bệ hạ hãy tha thứ cho lão.”

    “Tuy nhiên, lời các ngươi nói là thật, hay là đang giỡn với trẫm, thì trẫm phải đích thân xác thực mới được.”

    “……Dạ?”

    “Nếu là dối trá thì chính là tội khi quân, trẫm sẽ tru di tam tộc. Ngươi nói mình là yêm nhân bẩm sinh, điều đó có thật không?”

    “Th-thật ạ! Tuyệt đối không phải lời nói dối đâu, thần…”

    “Người đâu—.”

    Nghe tiếng gọi của Hoàng đế, Song-hwa (Tống Hoa) – Thượng cung đứng đầu Vĩnh Ninh cung đang quỳ bên cạnh San-wol liền vội vàng đứng dậy, hớt hải cúi mình.

    “Bệ hạ, xin hãy hạ chỉ.”

    “Mang bình phong tới đây. Trẫm sẽ thân chinh xác thực.”

    San-wol nhắm nghiền mắt lại. Ngoại trừ San-san, trong căn phòng này không ai là không hiểu Hoàng đế định “thân chinh xác thực” điều gì.

    Nói cách khác, Hoàng đế định lột bỏ y phục của San-san ngay tại nơi đông người này, chỉ với một tấm bình phong ngăn cách, để soi xét hạ bộ của y.

    Vốn ngốc nghếch lại thêm phần chậm hiểu trong chuyện nam nữ, San-san chẳng thể ngờ được ý nghĩa của lời nói đó, y nhìn muội muội như muốn cầu cứu một lời giải thích. Nhưng San-wol chẳng đủ can đảm để nhìn thẳng vào mắt ca ca mình.

    Cuối cùng, nàng chỉ biết siết chặt nắm đấm đến mức máu rỉ ra từ lòng bàn tay, quay mặt đi né tránh ánh nhìn của San-san.

    ***

     

    Tấm bình phong nhanh chóng được dựng lên. Hoàng đế tự tay nắm lấy cổ tay San-san kéo y đứng dậy. Chẳng để y kịp định thần, hắn đã lôi tuột y ra sau bức bình phong.

    Phía sau bình phong đặt một chiếc bàn mà San-wol thường dùng để đọc sách hoặc thêu thùa. Hoàng đế đẩy nhẹ San-san nằm xuống mặt bàn đã được phủ tấm khăn lụa.

    “Cởi bỏ hết đồ dưới ra, nằm ngay ngắn lên bàn cho trẫm.”

    “A……, th-thần…….”

    San-san hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang diễn ra. Ngài ấy vừa hỏi tại sao y không thành thân, rồi đột nhiên dọa dẫm tất cả mọi người, giờ y đã nói mình là yêm nhân rồi mà ngài ấy vẫn không tin, bắt y phải thoát y hạ bộ.

    Mỗi khi rơi vào tình cảnh uất ức hay khó hiểu vượt quá giới hạn, San-san lại có cái thói xấu là vô thức hét lên hoặc giậm chân loạn xạ, quấy phá một trận tơi bời. Lúc này, y sợ đến phát khiếp vì lo rằng mình sẽ phạm phải hành động thất lễ ấy trước mặt Hoàng đế. Dẫu ngốc đến mấy y cũng biết, làm vậy là đầu y sẽ lìa khỏi cổ.

    “Nhất… nhất thiết phải xem sao ạ?”

    Không có tài diễn đạt cảm xúc của mình, San-san khó nhọc điều chỉnh hơi thở đang dồn dập vì uất nghẹn rồi hỏi nhỏ.

    “Trẫm đã bảo muốn xem, thì ngươi nhất định phải cho trẫm xem.”

    Y muốn hỏi tại sao lại phải xem, nhưng sự uy nghiêm của tình cảnh lúc này đã đè bẹp ý chí của y. San-san sợ đến mức run cầm cập, lại càng sợ mình sẽ lên cơn “điên khùng” mà làm loạn. Y cắn chặt môi dưới, luống cuống vén vạt áo trường sam, ngoan ngoãn đưa tay lên thắt lưng.

    Y giữ nguyên dải yêu đai cố định trường sam, chỉ cởi nút thắt của chiếc quần. Ngay lập tức, ống quần rộng thùng thình tuột xuống sàn. Tiếp đó, y cởi nốt nút thắt của tiết y (quần lót), rồi ngước nhìn Hoàng đế bằng đôi mắt như muốn khóc. Vì chiếc trường sam trắng dài quá gối một chút nên hạ bộ của y vẫn chưa lộ ra ngay lập tức.

    Hoàng đế lướt mắt qua cổ chân trắng ngần, thanh mảnh đang lộ ra, rồi bất ngờ dùng hai tay siết lấy vòng eo thon nhỏ đang quấn yêu đai, nhấc bổng San-san lên không một lời báo trước.

    “Ơ kìa!”

    Chốc lát đã bị đặt ngồi lên bàn, San-san đưa mắt láo liên nhìn quanh, lộ rõ vẻ bất an cùng cực. Nhưng trong mắt Hoàng đế, dáng vẻ ấy lại hệt như đang mời gọi hắn.

    Có lẽ vì ngấn lệ nên đôi mắt màu nâu nhạt kia trông lại càng nhạt hơn. Đôi mắt long lanh đầy vẻ mộng mị ấy khiến Hoàng đế nảy sinh một cơn khát khao khó hiểu. Trong cơn khát ấy, hắn thỏa sức chiêm ngưỡng ánh mắt mà mình hằng mong đợi. Sau đó, hắn mới mở lời.

    “Nằm xuống cho trẫm xem.”

    Dẫu không muốn chút nào, San-san cũng đành phải nằm xuống. Dù ngốc nghếch nhưng y làm sao không biết tủi hổ là gì.

    Dẫu không rõ hành động này ám chỉ điều gì, nhưng y biết việc phơi bày bộ phận sinh dục khiếm khuyết của mình cho người khác là một điều đáng xấu hổ. Huống hồ, ngay sau tấm bình phong kia chính là muội muội của y. Y chỉ muốn chết đi cho xong.

    Khi San-san đã nằm ngay ngắn trên bàn, bàn tay Hoàng đế liền nắm lấy chân y, gác lên mặt bàn. Hai đôi chân gầy guộc, trắng trẻo dạng ra, vạt áo trường sam cũng tách sang hai bên, cuối cùng, hạ bộ trần trụi của San-san cũng phơi bày trước mắt Hoàng đế.

    “Hức.”

    Chẳng rõ vì sao, nước mắt cứ thế tự nhiên rơi xuống, San-san sụt sịt.

    “Nhìn thế này làm sao mà biết được. Nhấc vật kia của ngươi lên xem nào. Nếu thấy dấu vết dao kéo, trẫm sẽ tru di tam tộc ngay lập tức, nên phải cho trẫm thấy rõ ràng vào.”

    San-san miễn cưỡng cầm lấy “vật nhỏ” đang rủ rượi của mình nhấc lên. Những giọt nước mắt lăn dài qua thái dương, thấm đẫm tấm khăn lụa trên bàn.

    “Quả nhiên là nhẵn nhụi, không có dấu vết của lưỡi đao.”

    “……D-dạ, thần không có nói dối. Thật lòng là bẩm sinh đã không có rồi.”

    Nghĩ rằng ngài ấy đã xác nhận xong, San-san toan khép chân lại thì ngay lập tức, một tiếng rên rỉ lạ lùng bật ra từ miệng y. Đó là vì Hoàng đế đã dùng bàn tay to lớn ép chặt hai đùi y về phía bụng, rồi đặt bàn tay còn lại vào nơi lẽ ra phải có nang châu.

    “A, ư!”

    Giống hệt như cách Lee Ja-yoon đã làm vài đêm trước, Hoàng đế dùng ngón cái và ngón trỏ ấn mạnh vào vùng da ấy, lần mò tìm kiếm bọc trứng có thể ẩn giấu bên trong.

    “Hừm. Đúng như lời mẫu thân ngươi nói, không phải là tinh hoàn ẩn.”

    Hoàng đế rời tay khỏi hạ bộ San-san, cúi xuống nhìn khuôn mặt y. Khuôn mặt trắng ngần giờ đã đỏ bừng đến giới hạn, trên hàng mi dày như nan quạt vương đầy những giọt nước mắt kết thành sợi. Một khuôn mặt khiến hắn nảy sinh những cảm xúc thật kỳ lạ.

    “Sao lại khóc?”

    “……Th-thần xin tội, bệ hạ.”

    “Ngươi thấy xấu hổ sao?”

    Hai đùi của San-san vẫn còn bị ép sát vào bụng. Việc Hoàng đế không cho y hạ chân xuống khiến y cảm thấy vô cùng bất tiện và sợ hãi.

    “Trẫm hỏi ngươi thấy xấu hổ sao.”

    “……Dạ.”

    “Đều là nam nhân với nhau, có gì mà phải xấu hổ?”

    Chú thích:

    1. Thân chinh (친정): Đích thân Hoàng đế dẫn quân ra trận.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú