Chương 139
bởi Chung SeikerĐôi mắt So-myeong dao động dữ dội. Những tia máu đỏ hằn lên trong khóe mắt ngấn lệ, nhưng ả cố kìm không cho nước mắt trào ra. Ngọn lửa căm hờn rực cháy không thể dập tắt khiến ả trừng trừng đôi mắt.
“Ngươi tưởng trẫm không biết sao? Trẫm cũng đoán được phần nào rồi. Không phải đâu. Ngươi đã từng nhìn thấy cảnh đó rồi. Cái cảnh thằng ranh đó bị ban rượu độc ấy.”
“Vương gia là con trai ruột của ngài cơ mà! Hổ dữ còn không nỡ ăn thịt con.”
“Đàn ông vốn dĩ là thế. Nếu có kẻ dám động đến đồ của mình, dù kẻ đó có là con trai ruột đi chăng nữa thì cũng không thể nhắm mắt làm ngơ được. À, làm sao ngươi hiểu được. Cả đời ngươi đã bao giờ được thằng ranh Yoon đó để mắt đến đâu.”
So-myeong nghiến răng kèn kẹt. Từ kẽ răng ả sủi bọt máu đỏ tươi. Có lẽ nỗi oán hận trong lòng ả lớn đến mức muốn thổ huyết.
Ánh mắt ả cho đến phút cuối cùng vẫn khóa chặt vào Hoàng đế. Như thể dù có hóa thành ma quỷ, ả cũng sẽ bám riết lấy hắn không buông. Nhưng tất cả những gì So-myeong có thể làm bây giờ, chỉ là thều thào thốt ra vài lời trăng trối.
“Yoon San-san, tiện thiếp nhất định sẽ dẫn hắn xuống suối vàng gặp Vương gia. Cứ chống mắt l…”
Không muốn nghe thêm những lời nguyền rủa chói tai ấy nữa, Hoàng đế vung thanh kiếm trên tay trái lên một lần nữa.
Đầu So-myeong đứt lìa khỏi cổ. Máu phun ra như suối. Máu vấy bê bết lên người, nhưng Hoàng đế chẳng buồn lau, hắn ném toẹt thanh kiếm xuống sàn rồi cúi xuống nhìn bàn tay phải của mình.
“Bệ hạ. Tay người bị thương nặng quá. Thần sẽ gọi Thái y ngay lập tức ạ.”
Thái giám Han mặt cắt không còn một giọt máu, lắp bắp bẩm báo, nhưng Hoàng đế chẳng lọt tai chữ nào. Ánh mắt hắn dán chặt vào lòng bàn tay.
Lòng bàn tay đầy những vết rộp nước vừa nổi lên đã vỡ tung, chất dịch rỉ ra hòa cùng tro than đen ngòm, đỏ quạch. Thế nhưng, thứ Hoàng đế đang nhìn chằm chằm không phải là bàn tay gớm ghiếc, cháy khét của mình.
Giữa lòng bàn tay rướm dịch ấy, viên sinh mệnh thạch màu ngọc bích – bảo vật của hoàng gia – đang nằm đó, với một vết nứt nhỏ bé nhưng hiện rõ mồn một.
Một lúc sau, Hoàng đế nắm chặt tay lại, giấu viên sinh mệnh thạch vào trong lòng bàn tay. Mặc cho máu và chất dịch từ bàn tay bị tổn thương nghiêm trọng nhỏ giọt xuống sàn, hắn dường như không còn cảm thấy đau đớn nữa. Bằng một giọng trầm mặc, u ám, hắn ra lệnh.
“Hồi giá Thanh Hoa viên. Chuẩn bị ngựa ngay.”
“Bệ hạ định trong bộ dạng này đến đó sao? Hoàng hậu nương nương vốn yếu tim, ngộ nhỡ thấy bệ hạ thế này lại ngất xỉu mất. Cúi xin bệ hạ, trước tiên hãy để Thái y băng bó vết thương đã,”
“Trẫm bảo chuẩn bị ngựa ngay, ngươi không nghe thấy sao!”
Vết thương trên tay thì có sá gì. Hắn phải đến tận nơi để tận mắt chứng kiến. Để đảm bảo San-san vẫn bình an vô sự. Nếu không xác nhận được điều đó, hắn chẳng còn tâm trí nào để làm bất cứ việc gì khác.
Hoàng đế gạt Thái giám Han đang ôm chân cầu xin mình ra, sải bước tiến về phía cửa. Bị khí thế bức người của hắn áp đảo, các cung nữ vội vàng vén rèm lên hai bên. Đúng lúc đó,
“Bẩm bệ hạ, thần là Moo Yeong ạ.”
Giọng nói của Moo Yeong vang lên từ bên ngoài sương phòng. Tim Hoàng đế thót lại một cái, như thể có ai đó vừa thả một viên đá tảng xuống lồng ngực.
Một giọt nước mắt lăn dài trên khuôn mặt dính đầy máu của hắn. Hắn vội vàng xòe bàn tay ra kiểm tra viên sinh mệnh thạch. Vết nứt mỏng manh vẫn ở đó, nhưng ánh sáng ngọc bích vẫn tỏa ra rạng rỡ như thường lệ.
San-san không thể nào gặp chuyện gì được, nhưng tại sao Moo Yeong lại quay về vào giờ này.
Hoàng đế lại nắm chặt tay. Nhưng bước chân hắn bỗng chốc đông cứng, không thể nhấc nổi nữa. Một sức mạnh vô hình nào đó như níu chặt lấy đôi chân hắn. Cổ họng khô khốc, không thốt nên lời.
Hắn sợ hãi. Đây là lần thứ ba trong đời hắn nếm trải thứ cảm giác đáng sợ này. Lần thứ nhất là khi San-san qua đời, lần thứ hai là khi y đang trên lằn ranh sinh tử sau khi sinh các Hoàng tử, và lần thứ ba là ngay lúc này.
Những lần trước, nỗi sợ hãi cũng tột độ, nhưng chưa bao giờ áp đảo đến mức khiến hắn quên cả hít thở như bây giờ. Cả người hắn cứng đờ. Việc đứng vững đã là tất cả những gì hắn có thể làm.
“Bẩm bệ hạ, thần là Moo Yeong. Thần xin phép được vào trong ạ?”
Giọng nói của Moo Yeong từ bên ngoài lại vọng vào, thúc giục Hoàng đế. Bàn tay đang nắm chặt của hắn khẽ run rẩy. Nếu viên sinh mệnh thạch bị vỡ và thế giới này sụp đổ, thì chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo? Chẳng lẽ đây là dấu chấm hết, không còn cơ hội nào nữa sao?
“……Có chuyện gì?”
Giọng nói run rẩy, đầy âu lo cất lên, đến chính Hoàng đế cũng cảm thấy nó thật thảm hại. Tiếng quỳ gối “bịch” một cái vọng vào từ bên ngoài.
“Hoàng hậu nương nương đã giá lâm ạ. Bệ hạ từng căn dặn thần, ngoại trừ việc tiếp tay cho nương nương bỏ trốn, còn lại mọi mệnh lệnh của người, thần đều phải tuân theo vô điều kiện. Vì vậy, dù biết đêm đã khuya, thần cũng không dám trái lệnh ạ.”
Thay cho câu trả lời, Hoàng đế như bừng tỉnh, dứt đôi chân như đeo đá khỏi mặt sàn. Một bước, hai bước, rồi bước chân hắn ngày càng hối hả. Phút chốc, hắn đã băng qua sương phòng, trước cả khi đám cung nhân kịp ra tay, hắn đã xé toạc tấm rèm dày cộp.
Giống như một giấc mơ, San-san đang đứng đó. Bằng da bằng thịt. Đôi mắt mở to tròn xoe, ngơ ngác như một con thỏ con. San-san của hắn.
Từ phía sau, tiếng thở dài kinh ngạc của Thái giám Han và đám cung nhân vang lên. Hoàng đế nào có tâm trí đâu mà để ý xem bộ dạng mình lúc này thê thảm nhường nào, hay sau lưng mình là cảnh tượng kinh hoàng ra sao. Hắn vươn cánh tay trái lành lặn ra, túm lấy vai San-san rồi kéo tuột y vào lòng, ôm chặt như muốn siết nát y.
“San à.”
Đang bứt rứt trong lòng, muốn tìm Hoàng đế để hỏi cho ra nhẽ nên mới lặn lội hồi cung trong đêm, ai dè vừa đến nơi, San-san đã bị hắn ôm chầm lấy, cả người vấy đầy máu tươi. Bản năng trỗi dậy, San-san run rẩy kịch liệt.
“San à, trả lời trẫm đi. Có đúng là ngươi không?”
“Bệ, bệ hạ. Chuyện này, nhưng mà……”
Vì tất cả các lớp rèm đã được vén lên, nên từ vị trí này, San-san có thể nhìn bao quát toàn bộ tẩm điện. Cảnh tượng kinh hoàng đập vào mắt y: một phần thi thể đẫm máu, và một cái đầu lăn lóc ở góc phòng. Bốn bề nhuốm một màu đỏ tươi của máu.
Đối mặt với cảnh tượng kinh hoàng đến vậy, có ai mà giữ nổi bình tĩnh cơ chứ. Đầu óc San-san trống rỗng. Cuối cùng, y không trụ nổi nữa, xỉu lịm đi trong vòng tay Hoàng đế.
***
Bình minh ló rạng trên hoàng cung Đại Hạ. Những chú chim nhỏ đậu trên mái ngói lưu ly vàng chóe, hót líu lo những khúc ca chào ngày mới. Vượt qua bức tường thành đỏ rực cao ngất, vài chú chim khách chao liệng, cất tiếng hót lảnh lót. Bầu không khí cung đình vốn lạnh lẽo suốt đêm qua dần ấm lên dưới ánh nắng mai chan hòa.
Gian Đông phòng(1) của cung Khôn Ninh vẫn chìm trong giấc ngủ tĩnh lặng. Tấm rèm đỏ rực rủ quanh giường mới chỉ được vén lên một nửa, để lộ không gian bên trong. Những tia nắng dịu dàng xuyên qua khung cửa sổ khắc hình phượng hoàng, len lỏi vào tận sâu trong giường. Bóng tối dần bị xua tan, nhường chỗ cho sắc màu ấm áp, tươi tắn.
Hoàng đế tựa lưng vào cột giường, tĩnh lặng ngắm nhìn San-san. Sự hỗn loạn, điên cuồng đêm qua dường như chưa từng xảy ra, giờ đây hắn lại khoác lên mình dáng vẻ oai phong, bệ vệ của một bậc quân vương đứng trên vạn người. Duy chỉ có bàn tay phải đang quấn băng lụa trắng kín mít là minh chứng duy nhất cho những vết thương từ đêm hôm trước.
Suốt đêm qua, cho đến tận lúc trời sáng, ánh mắt hắn chưa một giây rời khỏi San-san. Hắn nhìn y đắm đuối, không chớp mắt. Nhịp thở đều đặn, yên ả của San-san làm lay động nhè nhẹ tấm chăn gấm. Dường như sợ nhịp thở ấy ngừng lại, Hoàng đế không dám rời mắt khỏi đôi môi hé mở và lồng ngực đang phập phồng của y.
Đêm qua, sau khi bế San-san đang ngất xỉu trở về cung Khôn Ninh, Hoàng đế lập tức triệu kiến Thái y Do. Vì Thái y Do đang ở Thanh Hoa viên nên phải mất một thời gian mới về đến nơi.
Trong lúc chờ đợi, Hoàng đế giao San-san cho một Thái y khác chăm sóc, còn mình thì dẫn theo Jin quay lại cung Càn Thanh.
Dưới gầm bàn làm việc (Ngự án)(2) trong thư phòng riêng của hắn, có một hốc bí mật nằm khuất trong bóng tối. Đó là nơi hắn từng cất giữ ngọc tỷ khi mới lên ngôi, nhưng sau đó đã bỏ trống từ lâu. Hắn quyết định giấu những viên sinh mệnh thạch vào đó.
Hắn cẩn thận đặt viên sinh mệnh thạch màu ngọc bích vào trong một chiếc hộp nhỏ có khóa, rồi nhận lấy viên sinh mệnh thạch màu ngọc trai từ tay Jin, đặt nằm cạnh đó. Sau khi khóa chiếc hộp lại, hắn nhét nó vào trong hốc bí mật dưới gầm bàn rồi đóng kín lại.
Tuy nhiên, Hoàng đế thừa biết rằng, chắc chắn mỗi đêm hắn sẽ lại bị sự ám ảnh thôi thúc, lôi chúng ra kiểm tra một cách điên cuồng. Mỗi ngày trôi qua, hắn sẽ lại soi mói xem vết nứt có lan rộng thêm không, rồi chìm trong sự hoang mang, lo sợ tột độ. Thậm chí, có thể một ngày nào đó, nỗi sợ hãi ấy vượt quá giới hạn chịu đựng, khiến hắn phát điên.
Nhưng thì đã sao chứ. Chỉ cần San-san mãi mãi ở bên hắn, dù có phát điên hắn cũng cam lòng. Miễn là San-san còn sống, dù có phát điên hắn cũng sẽ cố gắng ngụy trang thành một kẻ tỉnh táo. Bề ngoài, hắn vẫn sẽ sắm vai một bậc minh quân hoàn hảo không tì vết, để trao cả thiên hạ này cho San-san và những đứa con của y. Hoàng đế tự tin mình có thể làm được điều đó.
Nỗi sợ hãi đến phát điên cũng chỉ là chuyện nhỏ, nếu đem so sánh với tình huống tồi tệ nhất. Một tương lai mà hắn không cần phải lo sợ nữa, mới chính là thứ khiến hắn khiếp đảm nhất.
Đó là khi thế giới mà hắn và San-san cùng nhau tạo dựng này vỡ vụn, mọi thứ quay trở về vạch xuất phát. Trở lại một thế giới vô vị, trống rỗng, một thế giới không có San-san.
Miễn không phải là chuyện đó thì sao cũng được.
Ánh mắt đắm đuối, cuồng si của Hoàng đế vẫn dán chặt vào San-san. Những tia nắng ấm áp dần len lỏi vào trong giường, chiếu rọi lên khuôn mặt thanh tú của y. Ánh vàng rực rỡ mơn trớn trên làn da trắng ngần, khiến hơi thở của San-san khẽ xáo động.
Hàng mi dài rợp bóng khẽ rung rinh, rồi đôi mắt dần mở ra một cách khó nhọc. Đôi mắt màu hổ phách nhạt mơ màng, từ từ lấy lại tiêu cự.
Hàng mi nhạt màu như cánh bướm chớp chớp vài cái rồi mở to. Như bị hớp hồn bởi cảnh tượng đó, Hoàng đế tiến lại gần, ngồi xuống mép giường. Hắn định vươn tay phải ra, nhưng chợt khựng lại. Rồi hắn đổi tay, dùng bàn tay trái vuốt ve gò má ấm áp của San-san.
Màu mắt San-san bỗng nhạt đi. Đó là vì nước mắt đã dâng đầy khóe mi. Vừa mới tỉnh giấc, San-san đã mếu máo cất lời.
“T-tại sao, ngài lại làm vậy ạ?”
***
Chú thích:
- Đông phòng (동방): Tẩm điện của Hoàng hậu nằm ở khu vực Đông Noãn Các của cung Khôn Ninh.
- Ngự án (어안): Bàn làm việc của Hoàng đế.
0 Bình luận