Chương 22
bởi Ly Thiên“……Nàng nói sao?”
Hoàng đế vừa ngồi xuống la hán sạp, giọng điệu lập tức trở nên sắc bén. Như chỉ chờ có thế, Shin-bi khuỵu một gối xuống, ngoan ngoãn thu mình lại, rũ mắt tiếp lời.
“Theo thiển ý của thần thiếp, dường như bệ hạ đang có chút muộn phiền vì Yoon thiếu gia, cúi xin bệ hạ minh xét. Dẫu mang hình hài nam nhi, nhưng Yoon thiếu gia vốn dĩ là yêm nhân, chẳng thể làm tròn bổn phận của một người đàn ông. Y nhập cung với thân xử nam, cùng muội muội hầu hạ bệ hạ thoắt cái cũng đã mấy tháng ròng. Rõ ràng y không giống như những nam sủng khác vốn không thể sắc phong tước vị. Bệ hạ ân sủng y đến vậy mà y lại chẳng thấu hiểu thánh ý, phải chăng là vì y chưa có một danh phận chính thức nào?”
“……Danh phận ư?”
“Dạ vâng, thưa bệ hạ. Vốn đã là yêm nhân, nay lại từng hầu hạ bệ hạ, thử hỏi y còn mặt mũi nào mà lấy vợ nữa đây. Nếu bệ hạ đã rủ lòng thương yêu, xót xa cho y, nhỡ sau này nữ nhân được gả cho y lại chê bai thân phận yêm nhân của y, thì há chẳng phải là làm tổn hại đến danh dự của bệ hạ sao. Phải chăng y ý thức được thân phận thấp kém của mình nên mới không dám dốc hết tâm can hầu hạ bệ hạ? Nếu bệ hạ đoái thương, yêu chiều mà thu nhận y làm hậu cung, thử hỏi trên đời này có ai lại không cảm tạ thứ hoàng ân to lớn đến nhường ấy chứ.”
Hoàng đế trầm ngâm không nói. Shin-bi thầm nở nụ cười đắc ý, rồi chỉnh lại tư thế, quỳ cả hai gối xuống. Ả cố tình vung hai tay lên cao rồi dập đầu sát đất một cách vô cùng cung kính.
“Là một người trong nội mệnh phụ, thần thiếp khẩn cầu bệ hạ ban cho Yoon San-san một tước vị xứng đáng. Đó cũng là tâm nguyện ngày đêm mong mỏi bệ hạ vạn thọ vô cương của thần thiếp ạ.”
Chuyện Hoàng đế ép buộc San-san phải thị tẩm, thử hỏi trong cái hoàng cung này có ai là không biết.
Đồn rằng ngay đêm đầu tiên, y đã chống cự Hoàng đế rồi trần truồng bỏ chạy. Hôm sau lại khóc lóc đòi xuất cung, kết cục là bị cưỡng bức ngay trước mặt muội muội. Từ đó về sau, cứ mỗi lần y phản kháng là lại bị đánh đập rồi bắt ép phải làm chuyện chăn gối, chuyện rành rành ra đấy, làm gì có kẻ nào không hay.
“Tước vị xứng đáng à……. Nàng nghĩ y thực sự mong muốn điều đó sao?”
Chuyện y đếm từng ngày chỉ mong được xuất cung thì chỉ cần nhìn qua cũng đủ hiểu. Nếu cứ thế mà tống y vào hậu cung, chẳng màng hỏi han ý kiến nửa lời, thì mối quan hệ giữa hai người chắc chắn sẽ càng trở nên tồi tệ, đó là điều hiển nhiên. Khóe môi Shin-bi khẽ nhếch lên một nụ cười giễu cợt. Nhưng vì ả đang cúi gằm mặt nên Hoàng đế chẳng hề hay biết.
“Tuy nam nhân không mỏng manh như nữ nhân, nhưng thần thiếp nghĩ trong chuyện này thì nam nữ cũng chẳng khác nhau là mấy. Đã trao thân gửi phận thì có ai lại không mong có một danh phận rõ ràng cơ chứ. Cúi xin bệ hạ đoái thương cho hoàn cảnh éo le của Yoon thiếu gia.”
Hoàng đế sinh ra vốn dĩ đã là một bậc anh minh thần võ, chưa từng bị lời nói của kẻ nào làm lung lay ý chí. Mọi chuyện trên đời đều diễn ra theo đúng sự an bài của hắn. Hắn muốn làm gì thì chắc chắn sẽ thành công, chưa từng nếm mùi thất bại. Cứ thế, hắn đưa đế quốc Hạ bước lên con đường phồn vinh, hùng mạnh.
Tuy nhiên, vì chưa từng thực sự khao khát một điều gì đó cho riêng mình, nên hắn hoàn toàn mù tịt và u mê trước chính những cảm xúc sâu thẳm nhất của bản thân. Đó là điểm yếu duy nhất của hắn, và bi kịch bắt đầu từ việc hắn thậm chí còn chẳng nhận ra sự yếu kém đó. Chính vì vậy, hắn đã hoàn toàn rơi vào bẫy của Shin-bi.
“……Tước vị à.”
Hoàng đế khẽ gật gù. Càng ngẫm nghĩ, hắn càng thấy lời Shin-bi nói có lý. Có lẽ thời gian qua hắn đã quá vô tâm. Lột sạch sành sanh một đứa trẻ khiếm khuyết, ăn nằm đến chán chê rồi lại tống cổ ra khỏi cung, như thế quả thực là quá đỗi bạc bẽo.
Hắn thoáng mường tượng ra cảnh San-san trở thành hậu cung của mình. Bất giác, một thứ cảm giác râm ran ngứa ngáy nảy nở từ tận đáy lòng. Đã là hậu cung, thì y sẽ chính thức trở thành người của hắn.
Hậu cung sao…….
Hoàng đế lẩm bẩm một mình, dường như đang cân nhắc điều gì đó, rồi hồi lâu sau mới lên tiếng.
“Han-ho đâu rồi?”
Thái giám Han-ho vừa từ Hoằng Đức điện chạy về, mồ hôi nhễ nhại lật đật tiến đến trước mặt Hoàng đế. Thấy Han-ho đang ngơ ngác quan sát tình hình, Hoàng đế liền hạ chỉ.
“Truyền chỉ. Trẫm quyết định ban tước vị hậu cung cho Yoon San-san. Theo luật lệ, đáng lý ra phải bắt đầu từ bậc Mỹ nhân hay Quý nhân của thứ phi, nhưng xét thấy y là yêm nhân không thể sinh nở, lại đã dốc lòng hầu hạ trẫm suốt mấy tháng ròng, nên trẫm đặc cách phong thẳng lên Uyển nghi(1). Phong hào(2) là Trân (珍, tức Trân bảo). Ngươi mau đến báo tin cho Thái hậu, rồi chọn ngày lành tháng tốt, sắp xếp mọi việc cho chu toàn.”
Giây phút ấy, tất cả những người có mặt đều sững sờ. Bởi lẽ, kể từ khi đăng cơ đến nay, đây là lần đầu tiên Vĩnh Huy đế ban phong hào cho phi tần. Thái giám Han-ho nhanh chóng giấu đi vẻ kinh ngạc, vội vã khuỵu một gối, chống tay xuống đất nhận lệnh.
“Vâng. Nô tài tuân chỉ, nhất định sẽ làm theo lời bệ hạ căn dặn.”
“Tạ ơn bệ hạ ân điển hạo thao.”
Tiếp đó, Shin-bi lại phủ phục xuống dập đầu tạ ân. Việc ban phong hào quả thực nằm ngoài dự đoán của ả. Nhưng càng như vậy, ả lại càng muốn chống mắt lên xem kịch vui. Đàn ông mà đã lụy tình càng sâu, thì khi vỡ mộng, nỗi đau sẽ càng không thể vãn hồi.
Thái giám Han-ho sai nội quan dưới trướng lập tức đến Thọ Khang cung(3) và Nội Vụ phủ(4) truyền chỉ. Sau khi ban lệnh, Hoàng đế cứ im lặng cúi nhìn bức thư và bản kiểm điểm của San-san do Han-ho vừa mang tới. Chẳng cần đưa lên sát mũi, mùi hương đặc trưng của San-san vẫn thoang thoảng bay vào cánh mũi hắn.
“Hui-yo (Hi Dao) à.”
Hoàng đế gọi tên Shin-bi. Shin-bi vừa định đứng dậy liền vâng dạ một tiếng, rồi nhẹ nhàng bước tới ngồi xuống la hán sạp ngay cạnh Hoàng đế.
“Theo như lời nàng, thì nam nhân trong chuyện phong nguyệt cũng chẳng khác gì nữ nhân sao?”
“Dạ vâng.”
Shin-bi nhấp một ngụm rượu rồi đáp lời. Có lẽ do hơi men bốc lên, làn da ả ửng hồng phơi bày vẻ lả lơi mời gọi, nhưng Hoàng đế vẫn chẳng mảy may động lòng. Dẫu ả có cố tình ưỡn ngực, để lộ cả đầu ngực đỏ hồng thì hắn vẫn cứ trơ như đá. Shin-bi thầm cười khẩy. Xem ra hắn đã bị tên kia hớp hồn thật rồi.
“Vậy việc cố tình ướp hương của mình lên thư từ rồi gửi đi thế này, cũng là do tâm tư nam nữ giống nhau sao?”
“Hương thơm ạ?”
Shin-bi hơi rướn người về phía trước, lại gần Hoàng đế để xem xét kỹ bức thư và bản kiểm điểm trên tay hắn. Ả chẳng ngửi thấy mùi hương nào rõ rệt cả.
“Ngoài miệng thì cứ kêu gào không muốn, nhưng lại cố tình ướp mùi hương của mình lên thư thế này, rốt cuộc là có ý đồ gì đây?”
Shin-bi hơi nghiêng đầu suy nghĩ. Bách tính vương triều họ Hạ khi đến tuổi trưởng thành thường luôn mang theo hương nang bên mình. Họ đeo nó mọi lúc mọi nơi để mùi hương đặc trưng thấm đẫm vào y phục và làn da, đôi khi họ còn nghiền nát nguyên liệu trong hương nang thành bột mịn, rồi rắc một chút lên những món đồ gửi cho người thương hay phu quân. Đó là cách để đối phương luôn nhớ đến họ trong từng khoảnh khắc.
Tất nhiên, cũng có những trường hợp ngoại lệ. Điển hình nhất chính là vị Hoàng đế đang ngồi trước mặt ả. Hắn vốn ghét sự phiền phức nên chẳng bao giờ đeo hương nang. Ngoài ra, những nam nhân nhà nghèo không có điều kiện, hay những kẻ chẳng màng đến chuyện làm đỏm cũng hiếm khi mang vật này.
Ca ca của Yoon-bin nổi tiếng là có chút khờ khạo, dẫu chưa đến mức điên dại. Một kẻ như vậy thì chắc chắn chẳng biết đeo hương nang làm gì, hơn nữa bức thư và bản kiểm điểm trên tay Hoàng đế cũng chẳng phải thư tình, vả lại bức thư đó cũng đâu phải gửi cho Hoàng đế. Và quan trọng nhất là, Shin-bi hoàn toàn không ngửi thấy mùi gì từ những mảnh giấy màu ấy.
Đắn đo giây lát, Shin-bi cất lời.
“Muôn tâu bệ hạ thứ tội, có lẽ do thần thiếp lỡ uống hơi nhiều nên không ngửi thấy mùi hương mà bệ hạ nói ạ. Cúi xin bệ hạ lượng thứ.”
“Hương thơm nồng nàn thế này mà nàng lại không ngửi thấy sao?”
Hoàng đế đưa mấy mảnh giấy màu lại gần mặt Shin-bi hơn. Ả ta hít hít mũi mấy cái rồi lại lắc đầu.
“Vâng thưa bệ hạ. Thần thiếp thực sự không ngửi thấy mùi gì cả.”
Hoàng đế mang vẻ mặt bối rối, cúi nhìn bức thư và bản kiểm điểm của San-san. Thật ra vài ngày trước, hắn cũng đã hỏi thái giám Han-ho một câu tương tự. Và lão cũng đáp rằng chẳng ngửi thấy mùi gì sất. Chẳng lẽ hắn bị ma ám rồi chăng. Hắn nghiến răng đến mức nổi cả gân hàm.
Tuyệt đối không phải ảo giác. Mùi hương dìu dịu của cỏ non sau mưa kia rõ ràng đang phảng phất quanh đây. Không chỉ trên những mảnh giấy này đâu. Mà cả Đông bối điện của Vĩnh Ninh cung lúc nào cũng ngập tràn thứ mùi hương ấy.
Thật kỳ lạ, mỗi khi ngửi thấy mùi hương này, Hoàng đế lại bị bủa vây bởi một ngọn lửa tình dục mãnh liệt khó bề kiềm chế. Dẫu biết y đang đau đớn khóc thét, hắn vẫn không sao dừng lại được. Cuộc hoan ái càng lún sâu, tiếng khóc của San-san càng xé lòng, thì mùi cỏ non ấy lại càng trở nên nồng đậm và quyến rũ, đánh gục mọi lý trí của Hoàng đế.
***
Chú thích:
- Uyển nghi (완의): Bậc thấp nhất trong Cửu tần (Chính phi) của triều Hạ, đứng dưới Cửu tần và trên các bậc Thứ phi như Quý nhân, Mỹ nhân.
- Phong hào (봉호): Danh hiệu đặc biệt do Hoàng đế ban tặng để thể hiện sự sủng ái hoặc ghi nhận công lao, thường được đặt trước tước vị (ví dụ: Trân Uyển nghi).
- Thọ Khang cung (수강궁): Cùng với Từ Ninh cung, đây là một trong những cung điện dành cho Thái hậu sinh sống.
- Nội Vụ phủ (내무부): Cơ quan quản lý mọi công việc nội bộ của hoàng gia triều Hạ, Thận Hình ty cũng trực thuộc Nội Vụ phủ.
0 Bình luận