Chương 138
bởi Chung SeikerSự bóp méo ký ức đã bắt đầu ngay từ ngày đầu tiên trông thấy Hoàng đế.
“Không có gì đâu. Chỉ là thấy gương mặt người lạ nên nô tỳ tò mò chút thôi, đừng bận tâm.”
Rõ ràng Hoàng đế cũng là một gương mặt hoàn toàn xa lạ đối với So-myeong. Ấy thế mà kỳ lạ thay, ả lại có cảm giác quen thuộc đến rùng mình. Ban đầu, ả tự nhủ có lẽ do hắn là phụ hoàng của Yoon, nên hai người có nét tương đồng khiến ả thấy thân quen.
Thế nhưng, càng nhiều lần giáp mặt Hoàng đế, So-myeong càng tin chắc rằng có một điều gì đó bất thường. Mỗi khi đối diện với hắn, một nỗi ác cảm và sợ hãi không tên trào dâng khiến lòng bàn tay ả túa mồ hôi lạnh, tóc gáy dựng đứng. Cảm giác này vượt xa sự kính sợ thông thường đối với một bậc Thiên tử.
Khi nỗi sợ hãi bản năng cứ ngày một lớn dần cũng là lúc So-myeong bắt đầu chìm vào những giấc mơ kỳ lạ. Trong mơ, ả trở thành nữ nhân của Yoon – điều mà ả luôn khao khát cháy bỏng. Ả cùng ngài ấy lén lút hẹn hò dưới tán đình nhỏ trên ngọn đồi nhân tạo phía bắc Ngự Hoa viên, hay bên dưới mái hiên khuất lấp phía sau Phật đường.
Một, hai lần đầu, ả còn tưởng do ngày đêm thương nhớ nên mới sinh ra mộng tưởng. Nhưng khi giấc mơ cứ lặp đi lặp lại không dứt, So-myeong bắt đầu mất phương hướng, không phân biệt nổi đâu là mơ, đâu là thực. Những giấc mơ ngày càng trở nên rõ nét, sống động và ám ảnh đến đáng sợ.
Sát hại Hoàng tử chưa đầy trăm ngày tuổi, xúi giục một tên ngốc tự sát, và cuối cùng là chịu nhục hình tra khảo. Rốt cuộc, So-myeong đã nhớ lại cái khoảnh khắc ả bị kết liễu.
Bị treo ngược giữa chợ đông, từng thớ thịt trên cơ thể ả bị lóc ra ròng rã suốt mấy ngày liền. Đao phủ cố tình tránh những chỗ hiểm, cắt từng miếng thịt nhỏ rồi lại cầm máu, cốt chỉ để kéo dài sự sống lay lắt và khoét sâu thêm nỗi đau đớn tột cùng. So-myeong đã phải chứng kiến và cảm nhận chính da thịt mình bị róc ra, tứ chi lìa lìa khỏi cơ thể, rồi dần kiệt sức và chết đi trong tận cùng sự đau đớn.
Nỗi thống khổ vô tận, kinh hoàng ấy cứ sống lại mỗi đêm. Cái giá phải trả cho việc phục hồi ký ức quả thực quá đắt. Thật kỳ diệu là ả vẫn chưa phát điên, cứ chìm trong chứng mất ngủ triền miên, vùng vẫy giữa một quá khứ nửa thực nửa ảo. Và mỗi khi như vậy, chính Yoon là người đã níu giữ ả lại.
Yoon vẫn còn sống. Chỉ cần sự hiện diện của ngài ấy thôi cũng đủ để So-myeong cắn răng chịu đựng.
Ả cũng từng nghe loáng thoáng chuyện Yoon bị ban rượu độc trước khi ả chịu án tử hình. Rốt cuộc nơi này, cái thế giới này là cái quái gì? Hay đây chỉ là những ảo ảnh điên rồ do linh hồn đầy oán hận của ả vẽ ra khi lang thang nơi chín suối?
Lấy cớ chạy việc vặt cho Thái hậu, So-myeong thường xuyên lui tới Văn Uyên các(1). Những ngày Thái hậu đi ngủ sớm, ả lại lén lẻn vào đó, miệt mài đến tận sáng sớm hôm sau.
Ả đọc ngấu nghiến mọi loại sách, từ thần thoại, truyền thuyết cho đến những cuốn sách ghi chép chuyện quái lực loạn thần(2). Hầu hết đều chẳng mang lại kết quả gì. Những chuỗi ngày dài đằng đẵng, mòn mỏi cứ thế trôi qua. Phải mất gần một năm ròng rã, So-myeong mới tìm thấy ghi chép về chiếc nhẫn của “Ju”.
‘Chừng nào dòng máu của Ya còn chảy, sự ban phước của thần sẽ trường tồn.’
Thoáng nghe qua thì có vẻ như đây là lời chúc phúc dành cho hậu duệ của Ya, nhưng biết đâu sự thật lại là Ju chưa từng tan biến, mà đã hoàn thần(3) để tiếp tục hành trình tìm kiếm Ya?
Sự ám ảnh của Ju dành cho Ya sâu sắc đến mức không thể đong đếm. Ghép nhặt từng dòng ghi chép rải rác khắp nơi, ả có thể mường tượng ra điều đó. Ngài ấy sẽ không bao giờ bỏ cuộc. Có lẽ, Ju muốn quay ngược thời gian để tìm Ya. Việc những kẻ đời sau tự ý thêu dệt, thêu dệt sai lệch chỉ là chuyện nực cười. So-myeong nghĩ vậy.
Chắc chắn không phải Hoàng đế nào cũng có năng lực xoay chuyển thời gian. Dù nghĩ thế nào đi nữa, viên sinh mệnh thạch của thần linh chỉ phát huy tác dụng tối đa khi người sử dụng chính là hóa thân của thần. Như thế mới hợp lý.
Thật là may mắn.
So-myeong đảo viên sinh mệnh thạch màu ngọc trai trên đầu lưỡi, nở một nụ cười quái dị hướng về phía Hoàng đế. Hắn siết chặt vai ả, đưa tay bóp mạnh cằm ả, định cạy miệng ả ra. Cúi gầm mặt xuống, So-myeong cười sằng sặc, tiếng cười nghe như tiếng khóc nấc.
Ngay khi nhìn thấy viên sinh mệnh thạch bên trong chiếc nhẫn, So-myeong biết chắc giả thiết của mình đã đúng. ‘Chừng nào dòng máu còn chảy, sẽ trường tồn’. Nếu chỉ quay ngược thời gian một lần rồi thôi thì sao gọi là trường tồn được. Vị thần của ánh sáng, đấng cai quản sinh mệnh – Ju – vốn nổi tiếng với bản tính cố chấp. Ngài ấy dư sức lặp lại vòng luân hồi vô tận cho đến khi Ya chịu khuất phục bên mình.
Nếu Yoon không gặp chuyện chẳng lành, có lẽ ả sẽ chọn cách im lặng, sống qua ngày. Bởi dù sao, việc thời gian quay ngược cũng đã mang đến cho cả ả và Yoon một cơ hội sống thứ hai.
Nhưng giờ đây, Yoon đã chết, mọi thứ đã thay đổi hoàn toàn. Một gã đàn ông sẵn sàng đẩy con trai ruột vào cửa tử để độc chiếm hạnh phúc cho riêng mình – một kẻ làm cha như thế, ả tuyệt đối không thể tha thứ.
So-myeong đã vạch ra hai kế sách. Tối ưu nhất là quay ngược thời gian thêm một lần nữa. Như vậy, Yoon sẽ được trao thêm một cơ hội sống. Để làm được điều đó, ả phải nhét viên sinh mệnh thạch này vào họng Hoàng đế.
Đang cười điên dại, So-myeong đột ngột im bặt. Hoàng đế chớp lấy cơ hội, bóp chặt cằm ả nâng lên. Ngay khi hắn định thọc ngón tay vào miệng ả, So-myeong bất ngờ vung tay siết chặt cổ Hoàng đế, kéo giật hắn lại gần. Răng môi hai người va đập vào nhau đau điếng.
Chẳng biết sức mạnh từ đâu ra, So-myeong bám riết lấy Hoàng đế như đỉa đói với một sức lực phi thường không tưởng ở một nữ nhân. Chiếc lưỡi ả luồn sâu vào khoang miệng hắn, đẩy theo viên sinh mệnh thạch tiến thẳng đến tận cổ họng hắn.
Dù đã cố gắng nương tay vì đối phương là nữ nhân, nhưng đến nước này Hoàng đế không thể nhịn thêm được nữa. Hắn túm chặt tóc So-myeong, quật ngã ả xuống sàn nhà. Cú ngã từ trên giường xuống khiến đầu gối So-myeong đập mạnh vào ngực, đau điếng không thở nổi. Ả nằm co quắp trên sàn, thở hổn hển.
“Đúng là con điên.”
Hoàng đế vừa nhổ toẹt ngụm nước bọt ra sàn, vừa nôn viên sinh mệnh thạch ra. Jin lập tức lao đến nhặt lấy, không để So-myeong có cơ hội chạm vào nó. Vẫn chưa điều hòa được nhịp thở, So-myeong lại tiếp tục bật cười man dại.
“Rốt cuộc ngươi đã biết được những gì?”
So-myeong cười ngặt nghẽo không trả lời ngay. Bàn tay ả nắm chặt viên sinh mệnh thạch màu ngọc bích rực rỡ.
“Ai biết được.”
Một lúc sau ả mới thều thào đáp. Quay ngược thời gian là kế sách thượng sách, nhưng chính bản thân So-myeong cũng không ôm nhiều kỳ vọng sẽ thành công. Ả chỉ thử xem sao thôi. Đời là vậy mà. Đâu phải lúc nào mọi chuyện cũng diễn ra theo ý muốn, mang lại kết quả tốt đẹp nhất.
Vậy thì đành dùng hạ sách thôi.
“Nô tỳ, à không, tiện thiếp hiểu biết nông cạn, nào dám múa rìu qua mắt thợ, thưa bệ hạ.”
Khuôn mặt Hoàng đế lộ rõ vẻ chán ghét tột độ. Dáng vẻ của ả lúc này làm hắn nhớ lại những cuộc tra tấn kinh hoàng kiếp trước. Khi ấy, ả cũng lôi cái giọng điệu vòng vo tam quốc này ra để trêu ngươi hắn. Hắn vuốt ngược mái tóc rối bời, thở hắt ra một tiếng đầy ngán ngẩm.
“Nhưng theo ngu ý của tiện thiếp, bảo vật chứa đựng lời chúc phúc của thần linh này, nhỡ đâu bị phá hủy thì hậu quả sẽ ra sao nhỉ?”
Đôi mắt So-myeong lóe lên những tia nhìn xảo quyệt. Cùng lúc đó, ánh mắt Hoàng đế lia tới chiếc đỉnh đồng đang đặt gần đó.
Ngay phía sau lưng So-myeong là một chiếc đỉnh đồng đặt trên bệ ba chân thấp. Nắp đỉnh được chạm khắc hoa văn chữ Vạn – biểu tượng của Hoàng đế – bằng kỹ thuật khảm bạc(4) tinh xảo. Bên dưới lớp nắp đậy, những hòn than hồng rực đang cháy âm ỉ.
Ngay khoảnh khắc Hoàng đế vươn tay ra định ngăn cản ả, So-myeong đã nở một nụ cười rùng rợn, nhanh như chớp xoay người mở toang nắp đỉnh bằng tay không. Ngọn lửa đang cháy âm ỉ bỗng bùng lên dữ dội. Nhanh đến mức không ai kịp trở tay, So-myeong đã ném thẳng viên sinh mệnh thạch vào trong đỉnh rồi đóng sập nắp lại. Sau đó,
“A á!”
Ả lao mình về phía trước, ôm ghì lấy chiếc đỉnh đồng. Giống như một con thiêu thân lao vào lửa đỏ, ả dùng cả thân thể mình để bảo vệ chiếc đỉnh.
Jin lao đến ngăn cản, nhưng So-myeong đã dùng hết sức bình sinh bám chặt lấy bệ đỡ ba chân. Ả không hề la hét. Thay vào đó, ả cắn chặt răng, cuộn người ôm siết lấy chiếc đỉnh. Mùi thịt khét lẹt bắt đầu xông lên mũi. Ánh mắt Hoàng đế nheo lại sắc lạnh.
“Quả là điên thật rồi.”
Sức nóng của than hồng không đủ để làm nóng chảy viên ngọc bích, nhưng nó có thể làm nứt hoặc vỡ tan bảo vật này. Bởi lẽ, nó không phải là một loại khoáng thạch thông thường. Cánh tay Hoàng đế nhanh như chớp vươn ra. Jin cũng lập tức rút thanh kiếm bên hông, chém hai nhát vào không trung.
Cùng với tiếng thét chói tai của nữ nhân, máu tươi bắn tung tóe. Hai cánh tay So-myeong đứt lìa. Mất đi đôi tay, ả không thể nào bám trụ vào bệ đỡ được nữa. Nắp đỉnh đồng dính chặt vào lớp da thịt cháy xém, bị kéo tuột ra theo cơ thể ả.
Vẻ điềm tĩnh thường ngày của Hoàng đế biến mất tăm. Thay vì dùng kiếm gạt than ra, vì sợ làm xước viên sinh mệnh thạch, hắn đã dùng tay không bới móc trong đống than đỏ rực. Hắn hoàn toàn vô cảm trước cái nóng thiêu đốt da thịt. Không chớp mắt, hắn cào cấu đống than cho đến khi lấy được viên sinh mệnh thạch đang nóng rãy ra ngoài.
Viên sinh mệnh thạch màu ngọc bích đã xuất hiện những vết nứt nhỏ. Gương mặt Hoàng đế sa sầm, méo mó. Mặc cho cơn đau xé da xé thịt hành hạ, So-myeong vẫn cười sằng sặc như một con điên.
“Ngài có muốn biết tiện thiếp đã phát hiện ra điều gì ở Văn Uyên các không? Dị năng của thần linh vốn gắn liền với bảo vật, bảo vật bị tổn hại thì dị năng cũng sẽ xuất hiện kẽ hở, và cuối cùng là tan biến. Vậy điều gì sẽ xảy ra tiếp theo? Theo thiển ý của tiện thiếp, mọi thứ sẽ trở về vạch xuất phát. Hahaha! Ngày mà chiếc nhẫn này vỡ nát hoàn toàn, Yoon San-san và lũ nghiệt chủng do hắn sinh ra cũng sẽ bốc hơi trong chớp mắt. Cho dù có hóa thành ma quỷ, tiện thiếp cũng sẽ chống mắt lên xem ngày tàn của hắn. Nhất định đấy.”
Nằm sõng soài trên mặt đất, So-myeong ngước nhìn Hoàng đế với vẻ mỉa mai, cay độc. Hơi thở ả đứt quãng, máu chảy lênh láng khắp sàn, sinh mệnh đang dần cạn kiệt, nhưng ánh mắt ả vẫn không hề lay chuyển. Một thứ ánh sáng man rợ, điên cuồng ánh lên trong đôi mắt ấy.
Hoàng đế ném cho ả một cái nhìn lạnh lùng, khinh bỉ.
“Có vẻ như ngươi muốn đổ mọi tội lỗi về cái chết của Yoon lên đầu trẫm, nhưng thực ra trong thâm tâm, chính ngươi cũng hiểu rõ sự thật mà.”
“……”
“Nếu ngươi không mật báo cho Thái phi, thì có lẽ bí mật của hai đứa nó vẫn chưa bị phanh phui. Chính sự ghen tuông mù quáng của ngươi đã đẩy thằng con trẫm vào chỗ chết.”
***
Chú thích:
- Văn Uyên các (문연각): Thư viện hoàng gia nằm ở khu vực Ngoại triều (Triều ngoài) phía Đông Tử Cấm Thành. Nơi lưu trữ lượng lớn kinh sách, sử liệu.
- Quái lực loạn thần (괴력난신): Chỉ những hiện tượng, sức mạnh siêu nhiên, ma quỷ, thần linh khó lý giải bằng lý lẽ thông thường.
- Hoàn thần (환신 – 還身): Sự tái sinh, đầu thai mượn xác sau khi chết (trọng sinh).
- Khảm bạc (은입사): Một kỹ thuật chạm khắc, khảm (nạm) sợi bạc lên bề mặt đồ đồng để trang trí hoa văn.
0 Bình luận