Bạn không có cảnh báo nào.

    “Tiện thiếp bái kiến bệ hạ. Bệ hạ vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế.”

    “Được rồi. Nàng làm cái gì mà để ca ca nàng ốm liệt giường ra nông nỗi này mà không biết hả?”

    Bị Hoàng đế trút giận một cách vô cớ, San-wol vẫn không hề biến sắc, cung kính đáp lời.

    “Là do thần thiếp sơ suất, tội đáng muôn chết. Xin bệ hạ rộng lòng tha thứ. Nhưng ca ca của thần thiếp từ nhỏ vốn dĩ da dẻ đã mỏng manh, rất dễ bị tổn thương, mà một khi đã bị thương thì phải mất rất nhiều thời gian mới lành lại được. Cúi xin bệ hạ xót thương. Thần thiếp xin lấy mạng sống ra thề, trong Vĩnh Ninh cung này tuyệt đối không có kẻ nào dám hỗn xược với ca ca đâu ạ.”

    Yoon-bin vừa dập đầu, toàn bộ cung nhân cũng đồng loạt quỳ rạp xuống đất hô to “Xin bệ hạ minh xét”. Hoàng đế quét ánh mắt đầy bất mãn qua đám người rồi lại dời mắt về phía San-san.

    San-san vẫn đang rên rỉ vì cơn sốt. Chẳng biết có phải do mồ hôi ướt đẫm hay không, nhưng mùi hương đặc trưng của y dường như trở nên nồng nàn hơn, cứ vấn vương nơi đầu mũi Hoàng đế. Đang tự hỏi ốm đau ngần này rồi mà y còn bôi hương du làm gì, thì đột nhiên hắn quên béng cả hoàn cảnh hiện tại, vô thức kề sát sống mũi cao ngất vào gáy San-san.

    Mùi hương cơ thể San-san nhè nhẹ tỏa ra từ vùng gáy đẫm mồ hôi lạnh. Hít hà mùi hương ấy, hạ bộ của Hoàng đế lại bắt đầu rạo rực hệt như đêm qua. Không chỉ vậy. Trái tim hắn cũng đập rộn lên một nhịp khó hiểu.

    “Ca ca nàng cứ ngủ ly bì thế này, bỏ cả bữa sáng lẫn bữa trưa luôn sao?”

    “Thần thiếp đã đích thân đút cháo cho ca ca, đám cung nhân cũng đã sắc thuốc cho huynh ấy uống rồi ạ. Huynh ấy cũng vừa mới thiếp đi cách đây không lâu thôi.”

    Hóa ra là vì ốm đau vật vã, cứ tỉnh rồi lại mê man nên mới không kịp thỉnh an tạ tội. Cơn giận dữ bùng lên vì cho rằng y xấc xược trong lòng Hoàng đế cũng vơi đi phần nào.

    Hắn đưa tay vuốt ve gò má nóng hổi của San-san. Mỗi lần tay hắn chạm vào bên má sưng vù, đôi mày của San-san lại khẽ chau lại. Cái điệu bộ ấy trong mắt hắn lại đáng yêu vô cùng.

    Đúng rồi. Đáng yêu. Vì đáng yêu nên cứ nhớ nhung mãi không thôi, cứ muốn vuốt ve, muốn mơn trớn. Khao khát được “đồng sàng” lại cuồn cuộn trào dâng trong lòng Hoàng đế.

    “Han-ho à. Ngươi truyền lệnh xuống Nội Thiện phòng(1) mau chóng dâng bữa tối lên đây. Y thích ăn thịt gà, nên phải chuẩn bị ít nhất ba bốn món gà trở lên, và chuẩn bị thêm cả huyết hươu nữa. Dặn bọn chúng căn giờ cho chuẩn để lấy huyết hươu tươi cho y uống sau bữa ăn. Cơ thể ốm yếu thế này thì không xong rồi.”

    Thái giám Han-ho vâng lệnh rồi lui ra ngoài.

    “Yoon-bin đứng dậy đánh thức ca ca nàng đi. Có ăn uống đầy đủ thì mới mau khỏi bệnh chứ. Cứ ngủ vùi mãi thì sao được.”

    Nói xong, Hoàng đế đứng dậy khỏi giường, bước sang thứ gian như để nhường không gian cho hai huynh muội. Được nửa bước, hắn chợt quay đầu lại hỏi.

    “Ca ca nàng từ nhỏ đã rụt rè, hay xấu hổ thế sao?”

    “……Dạ? À……, v-vâng ạ.”

    Bị Hoàng đế hỏi đường đột, San-wol bối rối đành ậm ừ gật đầu xác nhận.

    “Trẫm biết là với cái hoàn cảnh đó thì y có chậm chạp đôi chút cũng là dễ hiểu, nhưng cứ cứng đơ như khúc gỗ thế thì thật chẳng có chút thú vị nào.”

    Tuy San-san không phải là người mặt dày vô sỉ, nhưng trong vài trường hợp, y lại bộc lộ cảm xúc chân thật hơn hẳn người bình thường. Y không bao giờ che giấu được sự yêu ghét của mình.

    Hễ thích thứ gì là mặt y lại ửng đỏ, nói cười líu lo, bước chân nhảy nhót tung tăng như một đứa trẻ. Ngược lại, khi ghét điều gì, y sẽ ỉu xìu, phụng phịu. Đến khi không thể nhẫn nhịn thêm được nữa, y sẽ gào thét và làm ầm ĩ lên.

    Nhưng San-wol đâu có ngốc đến mức nói toẹt những điều đó ra. Nàng cố nén nỗi xót xa, cúi mình cung kính trước Hoàng đế. Chiếc bụng bầu đã lớn khiến nàng di chuyển có phần khó khăn, nàng dùng một tay đỡ lấy bụng dưới rồi nhẹ nhàng cất lời.

    “Chắc là do ca ca vẫn còn ngại ngùng nên mới vậy, thần thiếp sẽ khuyên nhủ ca ca thêm ạ, thưa bệ hạ.”

    Nghe vậy, Hoàng đế tỏ vẻ hài lòng, khẽ gật đầu rồi thong thả bước tiếp sang thứ gian.

    ***

    Đang dùng bữa tối, Hoàng đế đột nhiên đặt mạnh chiếc thìa xuống bàn “Cạch”, khiến đám cung nữ, nội quan đang túc trực bên cạnh giật mình thon thót, nơm nớp lo sợ quan sát sắc mặt hắn.

    San-san đang cầm đũa gảy từng hạt cơm vô hồn, vốn đã quá quen với việc phải nhìn sắc mặt người khác mà sống, cũng vội vàng buông đũa xuống rồi cúi gằm mặt.

    “Sao ăn uống kiểu gì thế hả?”

    Hoàng đế bất ngờ quát hỏi khiến San-san giật mình, đôi môi cứ mấp máy nhưng chẳng thốt nên lời. Vừa mới thiếp đi được một chốc, y đã bị đánh thức dậy, cố mãi mới mở nổi mắt. Cả người y gai gai ớn lạnh, da thịt chỗ nào cũng đau nhức, đầu óc nặng trịch như đeo chì. Đầu óc cứ mơ màng chẳng tỉnh táo nổi, vậy mà Yeong-chae cứ giục y phải ra ngoài dùng bữa. Ăn làm sao mà nuốt trôi cho được.

    “Thần, th-thần không đói…….”

    Nghe câu trả lời lí nhí mà chẳng thèm ngẩng mặt lên của y, Hoàng đế tức anh ách. Nếu muốn bắt bẻ thì có cả đống lý do để hắn nổi trận lôi đình.

    Nào là cái việc được dùng bữa chung mâm với Hoàng đế là vinh hạnh tột cùng của một đời người, thế mà một lời tạ ân cũng không có. Nào là cái cách ăn nói trống không, chẳng có lấy một chút phép tắc. Đã thế, đêm qua hai người ân ái mặn nồng đến mức ấy, vậy mà hôm nay y chẳng buồn hỏi thăm ngọc thể hắn lấy một câu, cái đồ vô tâm vô phế.

    Chưa kể đến sáng nay thì sao. Trong lúc hắn đang chuẩn bị lâm triều, y cứ nằm ườn ra đó, chẳng buồn đưa tiễn thì thôi, đến một lời chào cũng không hé răng thốt ra.

    Nếu là lúc khác, với cái tính khí bạo ngược của hắn, y đã bị tống thẳng vào lãnh cung không bao giờ có cơ hội ngóc đầu lên rồi, đằng này hắn còn lo lắng cho y mà đích thân đến tận nơi thăm hỏi. Vậy mà cái thứ vô ơn này, Hoàng đế hắn đã rộng lượng bỏ qua cho biết bao nhiêu chuyện, y lại chẳng hề biết điều.

    Nhưng mà-.

    “Không muốn ăn cũng phải ăn. Đêm nay vẫn còn phải hầu hạ trẫm cơ mà, để bụng rỗng thì sao chịu nổi. Nếu hôm nay mà ngươi lại ngất xỉu như hôm qua, trẫm sẽ phạt Yoon-bin đấy.”

    Nhìn khuôn mặt trắng bệch, túa mồ hôi lạnh, có vẻ như y ốm thật, hắn lại chẳng nỡ nổi giận như dự tính ban đầu. Hắn đành cố đè nén cơn bực dọc xuống thêm lần nữa.

    Tưởng chừng sau câu nói ấy, y sẽ phải rối rít tạ ơn, ai ngờ San-san vẫn cứ im thin thít. Hoàng đế cuối cùng cũng bực mình, hậm hực cầm đũa lên tiếp tục ăn mà chẳng thèm nói thêm tiếng nào. Hắn định bụng xem y tính dở trò gì tiếp theo.

    “……Dạ thưa.”

    Phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng kéo dài, cuối cùng San-san cũng chịu mở miệng. Thấy y có vẻ rụt rè, ngập ngừng, cơn bực bội trong lòng Hoàng đế bỗng chốc vơi đi phần nào. Hắn khẽ hất cằm, ra hiệu cho y mau nói đi.

    “……Khi nào thì thần mới được xuất cung ạ, thưa bệ hạ?”

    Dẫu bản thân chẳng nhận ra, nhưng thực chất sâu thẳm trong lòng, Hoàng đế đã có chút mong chờ. Hắn nghĩ rằng y sẽ nói những lời âu yếm về đêm qua, hay thốt ra những lời đường mật nịnh nọt. Giống như những phi tần hay nam sủng khác vẫn thường làm. Nào ngờ, câu hỏi của y khiến tim hắn như rớt bịch xuống tận đáy vực.

    “……Ngươi nói gì cơ?”

    Khóe môi Hoàng đế nhếch lên một nụ cười lạnh ngắt, hắn gằn giọng hỏi lại. Nhưng một kẻ ngốc nghếch như San-san làm sao có đủ tinh tế để nhận ra sự phẫn nộ đang sục sôi của bậc đế vương.

    “Th-thần chỉ muốn biết mình phải ngủ ở đây mấy đêm nữa thôi, nếu bệ hạ cho thần biết thì tốt quá…….”

    Bản tính San-san vốn rất ghét phải chờ đợi trong vô vọng. Những khái niệm mơ hồ như “một chút”, “một chốc”, “nhiều”, “lâu” đối với y rất khó nắm bắt. Thay vào đó, nếu nói cho y một con số cụ thể, y sẽ dễ dàng nhẫn nhịn hơn. Bởi vì chỉ cần đếm đúng số ngày đó là xong. Còn cái kiểu “cho đến khi bệ hạ hết hứng thú” thì quả thực là một câu trả lời quá đỗi mù mờ và ngột ngạt đối với y.

    “Nhắc lại lần nữa trẫm nghe xem.”

    Giọng điệu Hoàng đế giờ đây còn đáng sợ hơn cả lúc nãy. Hắn gằn từng chữ, ý tứ rõ ràng không phải là muốn nghe y lặp lại thật. Nhận thấy sự bất ổn, Yeong-chae vội vàng định ra ám hiệu cho San-san, nhưng đúng lúc ấy…

    “Kẻ nào dám cả gan làm loạn trước mặt trẫm. Lùi xuống.”

    Hoàng đế quát tháo dữ dội, chặn đứng hành động của nàng ta. Tiến thoái lưỡng nan, Yeong-chae nhắm chặt mắt, sợ hãi lùi lại, thầm nghĩ phen này chắc chắn là chết chắc rồi.

    “Hôm qua, b-bệ hạ bảo sẽ tìm cho thần một mối lương duyên rồi cho xuất cung……. Nên thần mới tò mò không biết mình phải ở lại đây mấy đêm nữa thôi…….”

    Không hiểu được cơn thịnh nộ của Hoàng đế, San-san tưởng hắn chưa nghe rõ nên cố gắng giải thích cặn kẽ hơn. Sự tàn nhẫn, bạo lực của hắn đêm qua vẫn còn in hằn trong tâm trí y, khiến y dẫu cố gắng giữ bình tĩnh nhưng giọng nói vẫn cứ run rẩy, lắp bắp.

    Đã giải thích cặn kẽ như thế mà Hoàng đế vẫn không mảy may đáp lại. Lúc bấy giờ, San-san mới mơ hồ cảm thấy có điều chẳng lành, y cứ vặn vẹo mười ngón tay vào nhau, bồn chồn không biết phải làm sao. Đúng lúc đó.

    Xoảng! Tiếng hàng chục chiếc bát đĩa rơi vỡ loảng xoảng vang dội khắp thứ gian của Đông bối điện. Hoàng đế đã vung tay hất văng toàn bộ mâm sơn hào hải vị xuống đất.

    Thức ăn tung tóe, bát đĩa vỡ vụn văng tung tóe khắp nơi, tạo thành một mớ hỗn độn trên sàn nhà. Có cung nữ xui xẻo bị canh nóng hắt vào người, có nội quan bị mảnh vỡ sượt qua mặt rướm máu. San-san cũng bị dính một ít thức ăn lên người.

    “Tất cả quỳ xuống.”

    Mệnh lệnh của Hoàng đế vang lên, toàn bộ cung nữ và nội quan không ai bảo ai, nhất loạt quỳ sụp xuống, dập đầu sát đất. San-san cũng sợ hãi làm theo.

    “Chủ tử làm càn, lỗi là ở kẻ hầu người hạ. Han-ho. Ngươi đi gọi Yoon-bin đến đây ngay lập tức. Đám cung nhân của Đông bối điện, mỗi đứa tự tát vào mặt mình năm mươi cái. Đứa nào dám nương tay, lập tức tống cổ vào Thận Hình ty(3) cho trẫm.”

    Chát!

    “Nô tài tội đáng muôn chết.”

    Chát!

    “Nô tài tội đáng muôn chết.”

    Chát!

    “Nô tài tội đáng muôn chết.”

    Tiếng tát tai chan chát hòa cùng tiếng kêu xin tha mạng vang lên không ngớt. Tiếng lòng bàn tay đập mạnh vào da thịt nghe đến rợn người.

    ***

    Chú thích:

    1. Nội Thiện phòng (내선방): Nơi chế biến thức ăn dành riêng cho Hoàng đế.
    2. Truyền thiện (전선): Việc đưa thức ăn lên cho Hoàng đế ngự thiện.
    3. Thận Hình ty (신형사): Cơ quan chuyên thẩm vấn, tra khảo tội phạm trong cung.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú