Bạn không có cảnh báo nào.

    “Xin người hãy cho ta vào.”

    “Không được đâu ạ. Bệ hạ mà biết được thì nương nương lại gặp rắc rối mất. Xin Trân phi nương nương hãy hồi cung.”

    Hôm nay San-san lại cất công đến Thọ Xương cung. Y đã đứng lì trước cổng Thọ Xương môn suốt một canh giờ đồng hồ. Gió đông rét mướt cắt da cắt thịt đã làm khuôn mặt y đỏ ửng, tê cóng.

    “Nương nương, chúng ta về thôi ạ. Han-wan-ui nương nương nhất định sẽ chăm sóc Bát Hoàng tử điện hạ chu đáo mà.”

    Đám cung nữ Vị Ương cung, trong đó có cả Yeong-chae, đứng bên cạnh không ngừng ra sức khuyên can. San-san sụt sịt mũi, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má.

    “Đ-đã ba ngày rồi mà thằng bé vẫn chưa hạ sốt, hức hức, ta chỉ muốn nắm tay nó một lát thôi mà.”

    “Nhỡ bệ hạ nổi giận, đày nương nương ra biệt cung thì biết làm sao đây? Xin nương nương thương xót cho bọn nô tỳ. Nương nương quên mất hôm qua vừa bị bệ hạ quở trách thế nào rồi sao?”

    Sởi vốn dĩ là một căn bệnh truyền nhiễm phổ biến, ai sống trên đời cũng có nguy cơ mắc phải ít nhất một lần. Tuy nhiên, căn bệnh này cũng cướp đi sinh mạng của không ít người. Đặc biệt là trẻ sơ sinh, tỷ lệ sống sót lại càng mong manh. Thực tế, đã có vài vị hoàng tử, công chúa của Vĩnh Huy đế không qua khỏi cơn bạo bệnh này khi chưa tròn trăm ngày tuổi.

    May mắn thay, Hoàng đế hồi bé đã từng mắc sởi nên bé Kang-i mới không bị tống khứ ra biệt cung để cách ly. Nhưng San-san thì chưa từng mắc bệnh này. Cả đời y quanh quẩn xó nhà, ít tiếp xúc với thế giới bên ngoài nên cũng là điều dễ hiểu.

    Ngay khi nghe tin Bát Hoàng tử mắc sởi, Hoàng đế lập tức hạ lệnh phong tỏa Thọ Xương cung. Thậm chí Thái y cũng bị giữ lại bên trong, cấm tuyệt đối không được bước chân ra ngoài.

    “Nương nương cũng phải nghĩ cho hoàng tự trong bụng chứ ạ. Nương nương, xin người hãy nghe lời nô tỳ, mau hồi cung đi ạ.”

    Em bé. San-san vô thức đưa tay ôm lấy chiếc bụng đã nhô cao của mình.

    “Ca ca, chúc mừng ca ca đã mang thai.”

    “……Cảm ơn ca ca.”

    Một mảng ký ức cách đây không lâu bất chợt xẹt qua tâm trí San-san. Nụ cười rạng rỡ của muội muội San-wol, hai tay dịu dàng ôm lấy chiếc bụng hơi nhô lên, vẫn còn in đậm trong tâm trí y.

    San-san cúi đầu nhìn xuống bụng mình.

    Cái sinh linh đang lớn dần trong đó là kết quả của những đêm y ân ái với phu quân của muội muội. San-wol đã hầu hạ Hoàng đế và sinh ra bé Kang-i, thì giờ đây y cũng hầu hạ Hoàng đế và sẽ sinh ra bé Won-i.

    Thật chẳng biết xấu hổ là gì.

    “……Wol-i nhà ta, hồi bé cũng hay ốm vặt lắm.”

    “……”

    “Kang-i giống Wol-i quá, nên thằng bé cũng hay sốt.”

    Sởi hay bệnh gì, nguy hiểm ra sao, y chẳng rành. Y chỉ biết rằng,

    “Ngày xưa mỗi lần Wol-i ốm, hai huynh muội chỉ cần nắm tay nhau ngủ một giấc là ngày hôm sau sẽ khỏi ngay mà…….”

    Nhưng Wol-i không còn nữa. Phải chi có Wol-i ở đây, chắc Kang-i đã không ốm nặng thế này. Nước mắt lưng tròng, San-san đờ đẫn nhìn chằm chằm vào bụng mình.

    Giờ y mới lờ mờ nhận ra, có lẽ đứa bé Won-i trong bụng y đang cướp mất vị trí của bé Kang-i, giống như cách y đã cướp mất vị trí của San-wol vậy.

    Sáng tối nào Hoàng đế cũng vuốt ve cái bụng này, thậm chí những lúc ân ái, hắn còn thường xuyên đút hẳn ngón tay vào tận cửa tử cung của y để mân mê.

    San-san khẽ nhắm mắt lại. Trong bóng tối, hình ảnh San-wol và Kang-i hiện lên rõ nét. Phía sau họ là bóng dáng uy nghi của Hoàng đế. Bọn họ trông thật xứng đôi vừa lứa, một gia đình hoàn hảo. Còn y và đứa bé trong bụng này, thật sự chẳng ăn nhập chút nào.

    “Bát Hoàng tử điện hạ mang dòng máu của Ninh phi nương nương, nhất định ngài ấy sẽ sớm khỏe lại thôi. Có khi ngày mai nương nương đã nhận được tin vui rồi đấy. Thế nên, chúng ta về cung chờ đợi đi, nương nương nhé?”

    “……Ừ. Về thôi.”

    Vì sự an nguy của đứa con trong bụng, y đành phải cắn răng quay lưng lại với Kang-i. Hiện thực thật tàn nhẫn và khó chấp nhận đối với San-san. Nhưng y có thể làm gì khác được đây. Mở mắt ra, San-san buông thõng tay khỏi bụng, khẽ gật đầu. Nhưng trước khi quay gót, y vẫn cố vươn tay chạm vào cánh cổng Thọ Xương môn khép kín.

    “Nếu Kang-i đỡ hơn, nhất định phải sai người đến báo cho ta biết ngay nhé. Nhớ chưa?”

    “Dạ vâng. Thần xin tuân lệnh, thưa nương nương.”

    Giọng nói của tên nội quan từ phía bên kia cánh cổng vọng ra. San-san vẫn ngần ngừ, chưa chịu bước đi. Mặc cho Yeong-chae cố ý lôi kéo, y cứ bị lôi đi một cách gượng gạo, ngoái đầu nhìn lại Thọ Xương môn hết lần này đến lần khác.

    Cánh cổng Thọ Xương môn vẫn đóng im ỉm, lạnh lùng từ chối mọi hy vọng của y.

    Đêm đó, Hoàng đế và San-san đi ngủ từ rất sớm. Và dĩ nhiên, San-san lại tiếp tục cầu xin Hoàng đế bằng những lời khẩn thiết quen thuộc.

    “Thần van xin ngài……. Đây là tâm nguyện của thần.”

    “Đồ ngốc nghếch. Ngươi nghĩ cứ có mặt ngươi ở đó là Bát Hoàng tử sẽ khỏi bệnh sao? Nếu ngươi có ở đó, thì cũng chỉ chuốc thêm bệnh sởi vào người thôi. Rồi còn Won-i thì sao? Ngươi có từng nghĩ đến bổn phận làm mẹ của mình chưa? Trẫm thật sự chán ngấy rồi đấy. Sao ngươi cứ cứng đầu cứng cổ thế hả?”

    Sau những lời trách mắng ấy, San-san chỉ biết im lặng rơi nước mắt. Mặc kệ San-san nằm khóc nức nở trên giường, Hoàng đế lại một mình chìm đắm trong niềm hoan lạc ích kỷ.

    Bị Hoàng đế hành hạ đến rã rời, San-san vẫn không tài nào chợp mắt. Trong bóng tối, y thao thức, hé mắt nhìn trân trân vào hư không, mặc cho Hoàng đế đang ôm chặt lấy mình từ phía sau. Y muốn âm thầm bảo vệ bé Kang-i, dẫu chỉ là từ xa, không để ai cướp thằng bé đi.

    Màn đêm dài đằng đẵng, dai dẳng mãi không chịu nhường chỗ cho bình minh, khiến lòng San-san càng thêm như thiêu như đốt. Y cứ thao thức suốt đêm, cứ ngỡ hễ mặt trời ló rạng là tin tức tốt lành mình hằng mong đợi sẽ được đưa tới. Chẳng hiểu sao, y lại chẳng hề thấy mệt mỏi chút nào.

    Và cuối cùng, tia sáng mờ ảo của buổi bình minh cũng bắt đầu rọi qua lớp giấy dán cửa sổ. Chẳng bao lâu nữa, tiếng chim hót líu lo sẽ vang lên. Buổi sáng chốn hoàng cung mà San-san mòn mỏi chờ đợi đang dần hiện ra.

    Hôm nay đúng tròn một trăm ngày bé Kang-i chào đời. Chiếc bối tử(1) y cất công may vá bấy lâu nay vì biến cố này mà đành bỏ dở. Nhưng giờ đây, bối tử hay gì đi nữa cũng chẳng còn quan trọng, chỉ cần Kang-i khỏi bệnh là y mãn nguyện rồi.

    Chỉ cần có Kang-i thôi là tiệc bách nhật sẽ hoàn hảo. Y dự định sẽ bày biện một mâm cỗ bách nhật thật tươm tất với đủ loại thức ăn tượng trưng cho sự trường thọ, cùng những món bảo vật Hoàng đế đã ban tặng bấy lâu nay, rồi bế Kang-i hướng về ngôi chùa nơi San-wol đang an nghỉ mà lạy tạ.

    San-san muốn tự hào khoe với San-wol. Rằng dẫu cả đời này huynh chỉ là gánh nặng của muội, nhưng đứa trẻ này là do muội đánh đổi mạng sống sinh ra, huynh nguyện sẽ dùng cả tính mạng mình để bảo vệ, nuôi nấng nó. Giống như muội đã từng là chỗ dựa vững chắc cho huynh, giờ huynh sẽ là điểm tựa cho con của muội, huynh muốn thề với trời cao như vậy.

    Trong giây phút muội muội nhắm mắt xuôi tay, y đã bỏ lỡ cơ hội hứa với muội ấy một lời, nên y muốn mượn dịp bách nhật của Kang-i để thực hiện lời hứa muộn màng này.

    Không hiểu sao, trong lòng San-san lại dâng lên một dự cảm tốt lành. Y tin rằng khi trời sáng hẳn, Thọ Xương cung sẽ cử người đến báo tin vui. Y thầm hy vọng biết đâu Kang-i sẽ được đưa trở về Vị Ương cung.

    Y áp chặt bàn tay lên ngực, cố gắng kìm nén nhịp tim đang đập thình thịch. Có lẽ vì quá mong chờ nên y cảm thấy bồn chồn, nước mắt cứ chực trào ra. Đúng lúc đó.

    Sự tĩnh lặng của buổi sáng sớm bị phá vỡ bởi tiếng bước chân dồn dập từ bên ngoài. Có vẻ như có rất nhiều người đang vội vã tiến về phía tẩm điện. Tim San-san bỗng hẫng đi một nhịp, như rơi tuột xuống tận đáy lồng ngực. Trong vô thức, y nắm chặt lấy vai Hoàng đế lay mạnh.

    “Ưm.”

    Hoàng đế cựa quậy trong giấc ngủ, San-san lại càng lay mạnh hơn.

    “Ngươi dậy rồi sao?”

    Hoàng đế mở mắt, đôi môi vẽ lên một nụ cười mãn nguyện. Bị đánh thức bằng một cái lay mạnh bạo như thế, hắn không những không nổi giận mà còn tươi cười, kéo San-san vào lòng ôm chặt.

    “Bệ, bệ hạ, bên ngoài có,”

    “Muôn tâu bệ hạ. Nô tài đây ạ. Có chuyện khẩn cấp cần bẩm báo, nô tài xin phép được thưa chuyện ạ?”

    Giọng nói của thái giám Han-ho vang lên từ thứ gian bên ngoài tẩm điện. Vẫn chưa đến giờ thức giấc mà Han-ho đã đến gõ cửa, quả là chuyện bất thường. Hoàng đế chẳng nghĩ ngợi gì, thản nhiên hôn chụt lên má San-san rồi đáp.

    “Nói đi.”

    “Muôn tâu bệ hạ tội đáng muôn chết, Bát Hoàng tử điện hạ vừa mới băng hà rồi ạ.”

    ***

     

    Ngày hai mươi mốt tháng Thắt Nút(2) năm Vĩnh Huy thứ 20, giữa một ngày mùa đông lạnh lẽo với bão tuyết mịt mù. Bát Hoàng tử Lee Kang – người vừa qua đời vào ngày mười bảy(3) – được đặt cẩn thận trong một chiếc quan tài bằng ngọc, lặng lẽ rời khỏi hoàng cung. Thi hài bé nhỏ ấy sẽ được an táng tại ngôi chùa nơi San-wol đang yên nghỉ.

    Hoàng đế đã hạ lệnh truy phong cho Bát Hoàng tử – đứa trẻ mới tròn trăm ngày tuổi – tước vị Thân vương, đồng thời chi ra mười vạn lạng vàng để tổ chức tang lễ theo đúng nghi thức dành cho một Thân vương. Các nghi lễ cầu siêu cho Bát Hoàng tử liên tục được tổ chức tại các tông phái tôn giáo lớn trong nước.

    Thế nhưng, cũng giống như trong đám tang của San-wol, San-san bị cấm tiệt, không được phép tham dự. Lý do đưa ra cũng tương tự như lần trước, cộng thêm nguy cơ lây nhiễm bệnh sởi. Hoàng đế cũng vắng bóng trong suốt tang lễ của Bát Hoàng tử.

    Đó là luật lệ hoàng cung. Người dân triều Hạ coi việc “người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh” là tội bất hiếu lớn nhất thế gian, nên việc cha mẹ không tổ chức hay tham dự tang lễ cho con cái chết yểu là chuyện hết sức bình thường.

    Khác với lần tang lễ của San-wol, lần này San-san giam mình trong tẩm điện mà không nói một lời nào. Y không hề gào khóc, nài nỉ xin được dự tang lễ, cũng chẳng van nài để được nhìn cỗ quan tài từ xa khi nó rời cung.

    Sự im lặng bất thường ấy khiến Hoàng đế cảm thấy bất an. Hắn quyết định lánh mặt khỏi Vị Ương cung trong suốt mấy ngày tang lễ diễn ra. Hắn muốn cho San-san một chút không gian tĩnh lặng để tự mình nguôi ngoai nỗi đau.

    Và rồi, sau năm ngày đằng đẵng, Hoàng đế mới lại bước qua ngưỡng cửa Vị Ương môn. Yeong-chae – người đã nhận được mật báo từ trước – vội vàng bước tới đón tiếp và theo sát phía sau hắn.

    “Y sao rồi?”

    “……Muôn tâu bệ hạ, nương nương vừa mới thiếp đi ạ. Mấy ngày nay nương nương ngủ li bì, lúc nào thức thì cũng chỉ thẫn thờ nhìn ra ngoài cửa sổ thôi ạ.”

    “Việc ăn uống thì sao?”

    “Nương nương ăn rất ít, nhưng cũng may là không đến mức bỏ bữa hoàn toàn. Sợ ép buộc quá nương nương lại sinh bệnh nên nô tài không dám ép nương nương ăn thêm. Cúi xin bệ hạ thứ tội cho nô tài ạ.”

    Nghe xong báo cáo của Yeong-chae, Hoàng đế không hỏi thêm gì nữa. Không đập phá, không gào thét, tình hình như vậy là khả quan hơn nhiều so với những gì hắn lo sợ. Nếu y thực sự tuyệt thực đến mức sinh bệnh, thì Yeong-chae đã chẳng bẩm báo như vậy. Từ giờ trở đi, hắn sẽ đích thân chăm lo cho y ăn uống đàng hoàng là được.

    Cố gắng tự trấn an bản thân, Hoàng đế sải bước về phía tẩm điện nơi San-san đang yên giấc. Đã năm ngày rồi hắn không gặp y. Vừa bước qua Vị Ương môn, mùi hương quen thuộc của San-san đã xộc thẳng vào mũi, khiến Hoàng đế nhận ra những ngày qua mình đã phải chịu đựng sự giày vò, bức bối nhường nào.

    Cảm giác như được sống lại. Cơn đau đầu như búa bổ, cơn khát khao cháy bỏng, và cả sự bồn chồn đến phát điên… tất cả đồng loạt tan biến, cơ thể hắn bỗng chốc trở nên nhẹ bẫng. Cùng lúc đó, hắn cảm nhận được nhịp tim đập rộn ràng, rạo rực, một ngọn lửa dục vọng từ từ bùng cháy nơi đan điền.

    Hắn tự nhủ, trước tiên phải ôm y vào lòng thật chặt, hít hà cho thỏa thích mùi hương mê đắm ấy cái đã. Nghĩ vậy, Hoàng đế vô thức rảo bước nhanh hơn.

    ***

    Chú thích:

    1. Bối tử (배자): Áo khoác ngắn sát nách mặc ngoài áo jeogori (giống áo gile).
    2. Tháng Thắt Nút (매듭 달): Từ thuần Hàn chỉ tháng 12. “Ngày 21 tháng Thắt Nút” tức là ngày 21 tháng 12.
    3. Ngày mười bảy (열이레): Tức ngày 17.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú