Chương 2: San-san
bởi Ly ThiênMột năm trước.
Đó là một ngày xuân nắng ấm năm Vĩnh Huy(1) thứ hai mươi. Ngay từ tờ mờ sáng, chốn tư đệ(2) của Công bộ(3) Chủ sự(4) Yoon Yoon-gyeom (Doãn Nhuận Khiêm) đã vô cùng huyên náo.
“Thật sự ta có thể được gặp Wol-i (Nguyệt Nhi) đúng không?”
“Đúng vậy mà! Thế nên ngài mau qua đây đi. Đừng có trốn nữa! Phải thắt yêu đai chứ. Ngài cứ lề mề thế này, phu nhân mà bực mình bỏ ngài lại thì em không biết đâu đấy nhé?”
Trước khí thế hừng hực, nói đến mức văng cả nước bọt của Yeon-i (Liên Nhi), San-san chần chừ một lát, rồi buông cây cột đang bám vào để trốn ra, rụt rè bước tới.
Y vừa lọt vào tầm tay, Yeon-i liền chộp lấy cổ tay y, quấn dải yêu đai bằng lụa màu ngọc bích lấp lánh quanh eo San-san rồi cật lực siết chặt. Dáng vẻ dùng sức ấy, nếu ai nhìn vào hẳn sẽ nghĩ con bé đang định siết gãy luôn vòng eo thon nhỏ kia mất.
“Ư, ư hư.”
“Phu nhân đã dặn dò kỹ lắm rồi. Ngài cố nhịn một chút đi, nghe không? Tuyệt đối không được vì vướng víu mà tiện tay cởi phăng ra ném đi đâu đấy. Trừ phi ngài muốn thấy nô tỳ bị đánh chết thì cứ làm thế.”
“Ừ, ừm. T-ta không cởi đâu.”
Phải vào tay một chủ nhân hung dữ, khắt khe, có lẽ con bé đã ăn ngay một cái tát vì kiểu hầu hạ thô lỗ này. Thế nhưng San-san vốn mang bản tính hiền khô, chẳng biết cất lời oán trách là gì. Hơn nữa, dẫu hành xử có chút khờ khạo(5), y làm sao lại không thấu hiểu được tấm lòng của con bé chứ. Trong cái nhà này, người thực tâm chăm sóc y giờ đây chỉ còn mỗi Yeon-i mà thôi.
Cứ thế, mang trên mình bộ y phục lộng lẫy bị Yeon-i ép mặc một cách miễn cưỡng, San-san chần chừ nhấc từng bước ra khỏi Tây sương phòng(6). Để không cởi phăng dải yêu đai ra vì bức bối đúng như lời Yeon-i cảnh báo, y đã phải cắn môi nhẫn nhịn không biết bao nhiêu lần.
Ngày thường, đừng nói là yêu đai lụa, đến cả y phục bằng lụa San-san cũng hiếm khi đụng tới. Y đã quen mặc chiếc áo vải thô rộng thùng thình, ngang eo buộc hờ một dải thắt lưng cùng chất liệu. Thế nên, sự ngột ngạt và gò bó lúc này thật chẳng từ ngữ nào tả xiết.
Nhưng mà đêm qua, chẳng phải Yeon-i đã vì y nài nỉ mà vất vả làm món bánh Cửu Nhị(7) hay sao. Đã là người thì phải biết ghi nhớ ân tình chứ. Đúng thế, chắc chắn là vậy rồi.
San-san liên tục gật gù, cố gắng kiềm nén khát khao muốn nới lỏng dải yêu đai đang thắt chặt quanh eo xuống. Vốn dĩ, việc nhẫn nhịn những thôi thúc bốc đồng chính là điều khó khăn nhất đối với y.
Vì y phải đi gặp Wol-i. Vì y muốn đưa bánh Cửu Nhị cho Wol-i.
Y cúi xuống nhìn bọc lụa nhỏ đang xách trên tay. Bên trong là món bánh Cửu Nhị mà đêm qua y cùng Yeon-i đã dồn hết tâm tư làm ra. Nghe tin muội muội mang thai, y liền muốn mang món bánh mà San-wol (San Nguyệt) thích nhất này cho nàng ăn. Dẫu sao đi nữa, trên danh nghĩa y vẫn là ca ca của nàng cơ mà.
Tưởng tượng ra nụ cười rạng rỡ của muội muội khi cắn miếng bánh Cửu Nhị, San-san chợt thấy vui vẻ hẳn lên. Bước chân y thoắt cái trở nên nhẹ bẫng, nhảy chân sáo lon ton bước đi. Dĩ nhiên, niềm vui ấy chẳng kéo dài được bao lâu.
“Còn không mau lên, cứ làm cái gì thế hả.”
Khi y gần tiến đến nội viện(8), một giọng nói lạnh lẽo chợt vang lên đón đầu. San-san lập tức co rúm cả người, rụt rè thu vai lại rồi rảo bước tiến đến trước mặt chủ nhân của giọng nói ấy.
“……Mẫu thân.”
Lee Ja-yoon (Lý Tử Nhuận) – mẹ ruột của San-san và San-wol, dùng ánh mắt dò xét đánh giá trưởng tử do chính mình dứt ruột đẻ ra một lượt.
“Vào cung rồi thì đừng có lanh chanh nói nhiều.”
“Dạ.”
“Tiếp chuyện bừa bãi với người này người kia chỉ tổ phơi bày cái sự ngu ngốc của ngươi ra thôi. Rõ chưa?”
“……Dạ vâng. C-con sẽ không thế đâu.”
Để làm hài lòng mẫu thân, San-san ra sức gật đầu.
Y cũng tự biết bản thân mình là một kẻ khờ. Đến tận bây giờ y vẫn chưa đọc sõi mặt chữ, cũng chẳng hiểu được những lời nói vòng vo phức tạp. Tính tình y lại thiếu tập trung, việc dồn tâm trí vào một thứ gì đó vô cùng khó khăn. Thêm vào đó, y rất dễ bốc đồng, cảm xúc vui buồn thường dao động quá mức khiến y chẳng thể giấu giếm được ai.
Sự hưng phấn khi vội vã rảo bước tới đây bỗng chốc tan biến, San-san chỉ muốn bật khóc. Dù vậy, riêng ngày hôm nay y không muốn làm phật lòng mẫu thân. Để trấn an bản thân, y siết chặt bọc lụa trong tay, cố gắng nhẫn nhịn. Đáng tiếc thay, hành động đó lại thu hút ánh nhìn của Lee Ja-yoon về phía bọc lụa.
“Đó lại là cái gì?”
“B-bánh Cửu Nhị ạ. Đêm qua con cùng Yeon-i đã làm…”
Chớp mắt, bọc lụa trên tay San-san đã bị một bàn tay lạnh lùng giật phăng đi.
“Lại làm ba cái trò vô bổ. Hong-seon (Hồng Tuyến).”
Lee Ja-yoon vứt bọc lụa vừa giật được cho người phụ nữ trung niên đứng cạnh.
“Đồ vật ngoài cung không được phép mang vào trong cửa khuyết.”
“……A.”
Chậc chậc. Lee Ja-yoon tặc lưỡi rồi bước lên cỗ xe ngựa đã đợi sẵn. San-san rơm rớm nước mắt, đưa mắt nhìn bọc lụa trong tay Hong-seon một cái rồi “Hức”, cố sức sụt sịt mũi nuốt ngược sự tiếc nuối vào trong. Sau đó, y ngoan ngoãn leo lên xe ngựa theo sau mẫu thân.
“Phụ thân, t-thỉnh an…”
Yoon Yoon-gyeom, phụ thân của San-san đã ngồi sẵn trong xe, lạnh nhạt phẩy tay ngắt lời đứa con trai đang vụng về định dâng lời chào buổi sáng. Đã quá quen với việc bị phụ thân coi như không tồn tại, San-san hiểu ý, nhanh chóng an tọa ở vị trí đối diện mẫu thân.
“Khởi hành đi.”
Cùng với tiếng vút roi sắc lẹm là tiếng ngựa hí vang. Ngay sau đó, cộc lốc, bánh xe tứ mã bắt đầu lăn bánh. Cứ thế, cỗ xe chở Yoon Yoon-gyeom cùng kế thất (vợ sau) Lee Ja-yoon và trưởng nam Yoon San-san lao thẳng về phía hoàng cung.
San-san hướng mắt ra ngoài cửa sổ, vẻ háo hức vẫn vương vấn khôn nguôi. Y đâu hề hay biết, đây là con đường một đi không trở lại.
“Ngươi, hai khỏa nang châu(9) dưới đó rốt cuộc vẫn chưa sa xuống đúng không?”
Tầm một tuần trà kể từ lúc xe khởi hành, Yoon Yoon-gyeom đột ngột cất tiếng hỏi San-san. San-san sững sờ, há hốc miệng ấp úng chẳng thốt nên lời. Dẫu thấy con trai mặt đỏ bừng tới tận mang tai, Yoon Yoon-gyeom vẫn không buồn dời mắt.
“Thiếp đã xác nhận rồi mà, lão gia không nhớ sao.”
“Nàng xác nhận kỹ chưa? Chỉ nhìn bằng mắt thì không thể chắc chắn được đâu.”
“Vâng, thiếp đã đích thân sờ thử để xác nhận. Hơn nữa, thứ đó có quan trọng đến vậy không? Chuyện bệ hạ thi thoảng lại thu nạp một sủng nam ngoài lục cung cũng đâu phải chuyện ngày một ngày hai.”
“Muốn giữ chân bệ hạ, tốt nhất vẫn là để người nằm trong nội đình lục cung. Nắm bắt tâm tư thiên tử đâu phải chuyện dễ dàng. Hắn đổi kẻ hầu hạ thị tẩm trong vòng tay như thay áo. Cái thai trong bụng Wol-i bây giờ mà không phải hoàng tử thì coi như xôi hỏng bỏng không. Ít nhất là cho tới khi hạ sinh được hoàng tử, chúng ta phải làm mọi cách để níu giữ bước chân hắn, để con bé có thể mang thai thêm vài lần nữa.”
“……Tuy giờ chẳng dám khẳng định sẽ giữ chân bệ hạ được bao lâu, nhưng lão gia hãy nhìn gương mặt kia đi. Đến cả Wol-i còn chẳng sánh bằng nó, bệ hạ ắt hẳn sẽ động lòng. Hơn nữa, trên người San-san còn có mị vị kỳ lạ, nửa nam nửa nữ. Dù chỉ vì sự mới mẻ ấy, nó cũng có thể níu kéo bệ hạ được một đoạn thời gian.”
“Hừm.”
San-san chẳng hiểu nổi cuộc đối thoại giữa cha và mẹ. Một phần vì câu chữ quá dài dòng, nhưng hơn cả là sự tủi hổ từ câu hỏi ban nãy của cha vẫn chưa tan biến.
Y nhớ lại buổi tối mấy hôm trước. Mẫu thân lâu ngày không tới thăm, vừa gặp đã bắt y cởi bỏ tiết y (quần trong), phơi bày bộ phận nhạy cảm. Chẳng rõ vì sao, nhưng việc phải phơi bày thân thể trước mặt người sinh ra mình lại khiến y thấy vô cùng nhục nhã, thế nhưng y lại chẳng biết cách nào để cự tuyệt. Cuối cùng, y đành vờ như không có chuyện gì, cởi phăng quần và dạng hai chân ra.
Mẫu thân nâng bộ phận sinh dục rủ rượi của y lên, kiểm tra cẩn thận phía bên dưới. Bà dùng ngón cái và ngón trỏ ấn mạnh vùng da trần phía trên hội âm – nơi đáng lẽ phải có một thứ gì đó nhưng lại trống trơn, ấn mạnh đến mức hằn cả vết móng tay, như thể đang cố sờ nắn tìm kiếm thứ gì đó. San-san chẳng biết mình đang khó chịu điều gì, chỉ biết ngoan ngoãn để mặc cho nước mắt rơi lã chã suốt cả quá trình.
“May mà vẫn chưa sa xuống. Bóp cũng không thấy thế này, xem ra chắc chắn là không có rồi.”
Kiểm tra xong, San-san cúi gằm mặt, cuống cuồng mặc lại quần. Dù không rõ tại sao, y chẳng dám nhìn thẳng vào mẫu thân. Y chỉ thấy xấu hổ, chỉ muốn đào một cái lỗ để chui xuống mà trốn chạy.
“Thà nó sinh ra là phận nữ nhi còn tốt hơn.”
“Tất cả là do thiếp vô đức.”
“Phù……. Ta không có ý trách phu nhân. Chỉ là trong lòng thấy bực bội thôi.”
Kể từ ngày San-wol vào hậu cung, Yoon Yoon-gyeom thi thoảng lại mường tượng viễn cảnh này trong đầu: Hai đứa con gái mang sắc đẹp tuyệt trần chiếm trọn thánh tâm của vị đế vương bạo ngược kia, liên tiếp hạ sinh các hoàng tử, và khi những hoàng tử ấy trưởng thành, chúng sẽ mang lại ánh hào quang rực rỡ chiếu rọi gia tộc họ Yoon.
Đứa con trưởng có được muộn màng hơn người ta không chỉ là một kẻ ngốc nghếch, mà còn mang cái cơ thể yêm nhân(10) đáng xấu hổ chẳng dám mở miệng kể với ai. Suốt bao năm đằng đẵng, Yoon Yoon-gyeom vắt óc nghĩ trăm phương ngàn kế chỉ mong có thêm một đứa con trai nữa. Nhưng vận rủi như trêu ngươi, ông ta chỉ được trời cao ban cho hai đứa con: một San-san vô tích sự, và một nữ nhân là San-wol.
Chú thích:
- Vĩnh Huy (영휘): Niên hiệu của vị Hoàng đế trong truyện.
- Tư đệ (사제): Nhà ở thuộc sở hữu tư nhân.
- Công bộ (공부): Một trong Lục bộ thời xưa, chịu trách nhiệm về xây dựng, thổ mộc.
- Chủ sự (주사): Chức quan Chính lục phẩm, người đảm nhiệm thực thi công việc của Công bộ.
- Khờ khạo (무무하다 – Vô vô): Thiếu học thức, lời nói và hành động vụng về, khờ dại.
- Tây sương phòng (서상방): Căn phòng nằm ở phía Tây trong cấu trúc nhà Tứ hợp viện. Đây là phòng của San San.
- Bánh Cửu Nhị (구이병): Bánh làm từ bột gạo nhào nặn rồi hấp chín, sau đó lăn qua bột đậu nành rang.
- Nội viện (내원): Sân giữa của nhà Tứ hợp viện, nơi tiếp giáp trực tiếp với tất cả các phòng.
- Nang châu (알집): Nghĩa đen là bọc trứng/túi tinh hoàn.
- Yêm nhân (엄인 – Yêm nhân / Thiêm nhân): Người nam giới có cơ quan sinh dục khiếm khuyết hoặc chưa phát triển hoàn thiện.
0 Bình luận