Bạn không có cảnh báo nào.
    Chỉ mục chương

    Tuy đang là giữa mùa hè, nhưng dưới tán cây cổ thụ rợp bóng mát trong Ngự Hoa viên, từng cơn gió thoảng qua mang theo hơi thở mát mẻ, xua tan đi cái oi bức, ngột ngạt. San-wol dìu San-san ra đây dạo bước, hy vọng không khí trong lành sẽ giúp y khuây khỏa phần nào.

    San-wol lặng lẽ ngồi bên cạnh, vỗ về người ca ca chỉ biết sụt sùi khóc, thỉnh thoảng lại đưa cho y chén trà lạnh. Dù trên bàn có bày sẵn món mứt trái cây mà y yêu thích nhất, San-san cũng chẳng buồn đụng đến, khuôn mặt vẫn ủ rũ, chán nản. Hơn nửa canh giờ sau, đến giờ phải học các quy tắc cung đình, San-wol đành bất lực để lại San-san một mình ở đó, quay trở về Hàm Dương cung.

    San-san thẫn thờ ngước nhìn những tán lá xanh um tùm trên đỉnh đầu. Đôi mắt y vô định đếm từng chiếc lá, nhưng tâm trí lại hoàn toàn bị hình bóng của Hoàng đế lấp đầy.

    Sao ngài ấy lại không đến chứ. Mình đã biết lỗi và hối hận lắm rồi mà……

    San-san cố gắng không quay đầu lại nhìn Myeong-ok đang đứng hầu phía sau. Ngẫm lại, chuyện này cũng đâu có gì đáng để y phải tức giận hay ghen tuông. Trong cái hoàng cung rộng lớn này, thiếu gì những nữ nhân mang danh nghĩa thê thiếp của Hoàng đế. Bọn họ đều đã từng chung chăn gối với Thập lang. Myeong-ok cũng chỉ là một trong số vô vàn những người đó mà thôi.

    Ngài ấy không phải là phu quân của riêng mình. Ngài ấy là quân vương của cả thiên hạ, trái tim ngài ấy đâu thể chỉ chứa đựng một hình bóng nhỏ bé.

    San-san không ngừng tự trấn an, an ủi bản thân như vậy. Y thầm hứa với lòng, chỉ cần ngài ấy rộng lòng tha thứ và chịu đến thăm y lần nữa, y thề sẽ không bao giờ đẩy ngài ấy ra, không bao giờ cự tuyệt ngài ấy thêm bất cứ lần nào nữa.

    “Bẩm công tử, sau này khi đã chính thức lên ngôi Hoàng hậu, ngài có thể chủ động đến tìm bệ hạ. Nhưng xét cho cùng, điều kiện tiên quyết vẫn là bệ hạ có muốn gặp ngài hay không. Nếu bệ hạ không ân chuẩn, dù ngài có thân chinh đến tận nơi cũng vô ích thôi ạ.”

    Sáng nay, khi San-san ngỏ ý muốn đích thân đến Càn Thanh cung diện kiến Hoàng đế, So-hwa đã ấp úng, khó xử đáp lại như vậy.

    Nhớ lại lời dặn trước đây rằng phi tần không được phép tự ý tìm Hoàng đế, nhưng Hoàng hậu thì có thể, San-san mới nuôi chút hy vọng. Nào ngờ, kết quả cũng chẳng khá khẩm hơn là bao. Tựu trung lại, quyền quyết định vẫn nằm ở Hoàng đế, một khi ngài đã không muốn gặp thì có là ai đi chăng nữa cũng đành bất lực.

    Ký ức về cái ngày hay tin phụ thân bị hạ ngục, y hớt hải chạy đến Càn Thanh cung cầu xin lại ùa về trong tâm trí San-san. Lúc ấy, y đã oán trách Hoàng đế vô cùng vì sự lạnh lùng, tuyệt tình của ngài. Sự nuông chiều, ghé thăm mỗi ngày của Hoàng đế đã khiến y lầm tưởng rằng mình có thể gặp ngài bất cứ lúc nào, miễn là y muốn.

    Trải qua chuyện lần này, San-san mới thấm thía một sự thật phũ phàng. Phu quân của y, nếu ngài ấy không chủ động tìm đến, thì có lẽ đến tận lúc nhắm mắt xuôi tay, y cũng chẳng bao giờ được nhìn thấy ngài. Nhận thức được điều đó, trái tim San-san như bị khoét đi một mảng lớn, trống rỗng và đau đớn đến tột cùng. Y tự hỏi thứ cảm giác này gọi là gì. Sao lồng ngực lại cứ nhói lên từng cơn thế này.

    “……Thần biết lỗi rồi.”

    Những tiếng nấc nghẹn ngào bật ra thành tiếng lầm bầm tự trách. Hai bàn tay y vô thức cào cấu, cấu xé vạt áo trước ngực. Đứng cách đó không xa, Myeong-ok chứng kiến tất cả, chỉ biết thở dài trong lòng. Bệ hạ quả thật quá nhẫn tâm, cách ngài ấy “thuần hóa” con người ta sao mà tàn nhẫn đến vậy.

    “Ô kìa. Nương nương ra đây hóng mát từ bao giờ thế ạ.”

    Đúng lúc đó, một giọng nữ thánh thót bất chợt vang lên từ phía sau. Quay đầu lại, một nhóm nữ nhân lộng lẫy đang thong thả dạo bước tiến về phía San-san.

    “A.”

    “Là Shin phi và Eun phi đấy ạ.”

    Thấy San-san bối rối, ngơ ngác không nhận ra ai, Myeong-ok khẽ cúi người thì thầm vào tai y. Trong chớp mắt, hai vị phi tần đã bước đến trước mặt San-san.

    “Thần thiếp xin thỉnh an Vị Ương cung nương nương. Thiên tuế, thiên tuế, thiên thiên tuế. Kính chúc nương nương vạn phúc kim an.”

    Shin phi uyển chuyển khuỵu gối hành lễ đầu tiên. Ngay sau đó, Eun phi cùng đám cung nữ theo hầu cũng răm rắp làm theo. San-san gượng gạo nở một nụ cười, lúng túng giơ tay đỡ họ đứng dậy.

    “Lâu lắm rồi thần thiếp mới được diện kiến nương nương. Dạo này ngài vẫn khỏe chứ ạ?”

    Shin phi nở một nụ cười tươi tắn, duyên dáng hỏi han, rồi chẳng đợi San-san mời, nàng ta tự nhiên ngồi xuống chiếc ghế đá cạnh bàn. Eun phi thấy vậy cũng dè dặt ngồi xuống theo.

    Myeong-ok nhíu mày không hài lòng, nhưng vẫn ra hiệu cho đám cung nhân dâng trà bánh. So-hwa cùng vài cung nữ nhanh nhẹn bưng lên hai ly trà lạnh và vài đĩa mứt hoa quả mời hai vị phi tần.

    Nghe nói nương nương mang thai lần đầu mà bụng đã lùm lùm thế này, ắt hẳn hoàng tự trong bụng phải khỏe mạnh, cứng cáp lắm. Chắc chắn là một vị tiểu hoàng tử rồi. Có thể tưởng tượng được bệ hạ sẽ vui sướng và cưng chiều ngài đến nhường nào. Nương nương đã bắt đầu thêu áo tã cho hoàng tử chưa ạ?

    Cuộc trò chuyện diễn ra trong bầu không khí gượng gạo,ượng ép. Phần lớn thời gian, chỉ có Shin phi liến thoắng, thao thao bất tuyệt, còn Eun phi thì cúi gầm mặt, im lặng nhấp trà. San-san cảm thấy ngột ngạt, bồn chồn, chẳng có tâm trạng đụng đến ly trà hay đĩa mứt hoa quả yêu thích.

    “Chỉ còn khoảng ba mươi ngày nữa thôi là đến ngày trọng đại rồi nương nương nhỉ?”

    “……Dạ?”

    “Đại điển sách phong Hoàng hậu ấy ạ.”

    “À……, h-hình như là vậy.”

    “Sau khi cử hành hôn lễ xong, xin nương nương cứ thoải mái, tự nhiên với thần thiếp nhé. Cứ dùng kính ngữ thế này, nhỡ bệ hạ nghe thấy lại trách mắng thần thiếp vô phép tắc mất.”

    “Ta vẫn, ờ, thấy chưa quen…….”

    “Có gì đâu mà không quen ạ. Cùng chung một phu quân, suy cho cùng chúng ta còn gắn bó, khăng khít hơn cả tỷ muội ruột thịt ấy chứ?”

    Shin phi nheo mắt cười đầy ẩn ý, chờ đợi sự đồng tình từ San-san, nhưng San-san chỉ biết câm nín, không nói nên lời. Như sực nhớ ra điều gì, Shin phi lại vồn vã tiếp lời.

    “À phải rồi, nghe nói muội muội ruột của nương nương cũng đã nhập cung rồi nhỉ……. Nói tóm lại, thê thiếp chúng ta sống hòa thuận, thường xuyên qua lại thăm hỏi nhau chẳng phải là chuyện tốt hay sao? Còn có thể giúp đỡ, chia sẻ những lúc khó khăn nữa chứ.”

    “……Kh-khó khăn gì cơ ạ?”

    “Thiếu gì những chuyện khó nói ở chốn hậu cung này. Hừm. Dù sao thì nương nương sắp tới cũng trở thành mẫu nghi thiên hạ rồi, thần thiếp cũng xin thẳng thắn bày tỏ nỗi lòng. Các ngươi lui ra ngoài một lát đi.”

    Shin phi quay sang ra lệnh cho đám cung nhân của mình và của Vị Ương cung. Myeong-ok định lên tiếng ngăn cản, nhưng chẳng hiểu sao San-san lại khẽ gật đầu đồng ý. Nhận được ánh mắt ra hiệu của San-san, Myeong-ok đành bấm bụng cùng đám cung nhân lùi ra xa.

    Khi chắc chắn xung quanh không còn ai nghe lén, Shin phi mới hạ giọng, thủ thỉ những lời chất chứa tâm sự.

    “Từ nay về sau, trọng trách chấn chỉnh kỷ cương nội mệnh phụ, cai quản lục cung đều đặt lên vai nương nương. Thần thiếp biết bệ hạ sủng ái nương nương nhất, nhưng phận nữ nhi chúng thần thiếp cũng chỉ biết mòn mỏi ngóng trông ân sủng của bệ hạ, ngày ngày trôi qua trong cô quạnh, héo hon. Cái cảm giác trống vắng, lẻ loi ấy, chắc nương nương không thể nào hiểu thấu được đâu.”

    Thực ra, San-san hiểu chứ. Hai ngày qua, y đã nếm trải cảm giác ấy đến tận xương tủy. Nhớ nhung đến da diết một hình bóng không được nhìn thấy, khao khát đến cháy lòng một cái ôm, nhưng dù có muốn đến mấy, y cũng chẳng thể làm gì được. Phải đợi đến khi ngài ấy ban ơn, y mới có tư cách được gặp mặt, hầu hạ. Nhận ra sự bất lực, hèn mọn của bản thân, San-san thấy chua xót vô cùng.

    “……Bệ hạ không đến, c-các nương nương thấy cô đơn lắm sao?”

    “Sao lại không cô đơn cho được chứ. Nương nương à, nếu nương nương coi chúng thần thiếp như tỷ muội trong nhà mà rủ lòng thương xót, che chở, thì chúng thần thiếp nguyện sống chết vì nương nương. Ngài thử nhìn Eun phi đây mà xem. Từ sau hai lần sảy thai, đến cái bóng lưng bệ hạ nàng ấy cũng chẳng còn được nhìn thấy nữa.”

    “S-sảy thai ư?”

    San-san giật mình thảng thốt. Eun phi, nãy giờ vẫn im lặng với nét mặt u sầu, giờ mới lí nhí lên tiếng.

    “……Chuyện cũng đã qua mấy năm rồi ạ. Tỷ tỷ chỉ nói đùa thôi, nương nương đừng để trong lòng. Tỷ tỷ à, đừng nói nữa. Tỷ cứ làm nương nương khó xử,”

    “Cứ để mặc muội ấy thì cả ngày muội ấy chỉ giam mình trong tẩm cung tăm tối, chẳng buồn bước chân ra ngoài. Ngày nào thần thiếp cũng phải đến lôi muội ấy ra ngoài hóng gió thế này đấy. Nhưng dù thần thiếp có an ủi, quan tâm đến đâu, cũng sao bằng một lần bệ hạ hạ cố đến thăm. Nương nương thấy thần thiếp nói có đúng không.”

    Bỏ ngoài tai lời can ngăn của Eun phi, Shin phi cứ thế tuôn ra hết những uất ức kìm nén bấy lâu. Eun phi đành bất lực cắn chặt môi dưới, cúi gầm mặt xuống.

    Việc phải khép nép cầu xin một cậu nhóc vắt mũi chưa sạch san sẻ tình cảm của phu quân quả thực là một sự sỉ nhục. Nhưng nỗi nhớ nhung, khao khát được nhìn thấy dung nhan bệ hạ cứ gặm nhấm tâm can nàng, biết làm sao được.

    “……T-ta hiểu rồi. Ta h-hứa sẽ không ghen tuông đâu. T-ta cũng đã thề với bệ hạ rồi mà. Nhưng mà dạo này bệ hạ cũng không đến Vị Ương cung……. Ch-chừng nào ngài ấy đến, t-ta nhất định sẽ thưa chuyện với ngài ấy.”

    Dù giọng điệu rụt rè, ỉu xìu, nhưng lời đồng ý dứt khoát của San-san khiến Shin phi vô cùng bất ngờ. Nàng ta không ngờ San-san lại dễ dãi gật đầu đồng ý nhanh đến vậy.

    Tuy bên ngoài đồn đại y là một kẻ ngốc nghếch, khờ khạo, nhưng bản tính hiền lành, thiện lương của y lại khiến Shin phi cảm thấy chột dạ, cắn rứt lương tâm. Cảm giác như mình vừa ức hiếp một đứa trẻ con vô tội vậy.

    “……Vậy thần thiếp xin đặt trọn niềm tin vào nương nương ạ. Được hầu hạ một vị Hoàng hậu đức độ, nhân từ thế này, quả là phúc đức ba đời của chúng thần thiếp.”

    San-san khẽ “Dạ” một tiếng nhỏ xíu. Shin phi bối rối bưng ly trà lên uống ực một ngụm để che giấu sự ngại ngùng.

    Lấy thân nam nhi mà mang thai được, chắc chắn bên trong phải có cấu tạo khác thường, biết cách dùng tà thuật mê hoặc Hoàng đế, trói chặt chân bệ hạ không buông. Đó là những lời đồn đại đầy ác ý, vu khống San-san là một con hồ ly tinh lẳng lơ, dâm đãng. Nhưng sự thật hoàn toàn trái ngược. Chứng kiến sự ngây thơ, chân thật của San-san, Shin phi và Eun phi đều cảm thấy xót xa, chua xót trong lòng.

    ***

    Đêm đó, Hoàng đế cuối cùng cũng đã hạ giá Vị Ương cung. Nhận được tin báo, toàn bộ cung nhân Vị Ương cung, dẫn đầu là San-san, vội vã chạy ra cổng cung để cung nghênh thánh giá.

    San-san đứng ngồi không yên, cứ kiễng chân ngóng nhìn về phía bóng tối, chờ đợi chiếc kiệu vàng của Hoàng đế xuất hiện. Trong lúc y đang mong mỏi, tiếng bước chân đều đặn, oai nghiêm của đội thị vệ hộ giá vang vọng trong đêm khuya thanh vắng, phá vỡ sự tĩnh mịch của hoàng cung, báo hiệu Hoàng đế đang tiến đến gần.

    Sau đám thị vệ hùng hậu, bóng dáng Hoàng đế tựa người lười biếng trên chiếc kiệu vàng lộng lẫy dần hiện ra. Nhờ ánh sáng lờ mờ từ những chiếc đèn lồng do cung nhân cầm, San-san có thể nhìn rõ khuôn mặt quen thuộc ấy.

    Khuôn mặt mà y đã nhớ nhung đến phát điên suốt mấy ngày qua. Chỉ mới ba ngày xa cách, mà sao nước mắt y cứ chực trào ra. Khi chiếc kiệu dừng lại ngay trước mặt, San-san từ từ quỳ xuống hành lễ.

    “T-thảo dân bái kiến Hoàng đế bệ hạ. Vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế. Thảo dân vô cùng cảm kích và biết ơn khi bệ hạ đã hạ cố (옥보 – ngọc bộ) đến Vị Ương cung ạ.”

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú