Chương 103: Sự lựa chọn
bởi Chung Seiker“Trong người thấy thế nào rồi?”
Giọng nói vang lên từ trong bóng tối khiến bóng người vừa gượng ngồi dậy trên giường chợt cứng đờ.
“… À.”
Nữ nhân khoác trên mình lớp áo ngủ lụa trắng cùng chiếc áo choàng lông cáo tuyết ngập ngừng một lát, như đang cố nhận diện giọng nói vừa rồi, rồi mới khẽ khàng lên tiếng.
“Ta cứ tưởng ai, hóa ra là tỷ tỷ.”
Eun phi vuốt lại mái tóc rối bời sau giấc ngủ sang một bên vai, nhìn về phía người đối diện, gượng cười ái ngại.
“… Bệ hạ có nổi giận không tỷ?”
Dù cố gắng tỏ ra thản nhiên, nhưng người kia thừa sức nhận ra sự căng thẳng xen lẫn bất an trong giọng nói của nàng. Quả nhiên, đối phương im lặng hồi lâu. Eun phi lại bật cười gượng gạo. Nàng tự giễu thầm trong lòng, chắc bệ hạ còn chẳng biết ta vắng mặt đâu.
“Không, ngài ấy không nổi giận. Cũng chẳng có thời gian đâu mà nổi giận. Hoàng hậu nương nương ngất xỉu giữa chừng, đại điển sách phong bị hủy bỏ rồi.”
Một giọng nói lạnh lùng, sắc bén vang lên từ trong bóng tối. Ngay sau đó, chủ nhân của giọng nói ấy – Shin phi – đứng dậy khỏi chiếc ghế thái sư đặt ở đằng xa, sải bước tiến về phía chiếc giường nơi Eun phi đang ngồi.
“Lại có chuyện gì nữa đây.”
Vẫn là tông giọng lạnh lùng ấy. Nhưng Eun phi thừa biết, đó là cách Shin phi thể hiện sự quan tâm, lo lắng dành cho mình.
“Muội cũng không biết nữa. Chỉ là uống chút rượu… có pha thêm một chút xíu thuốc thôi mà…”
Eun phi uể oải ngã vật xuống giường. Mặc dù đã tỉnh, nhưng đầu óc nàng vẫn còn lâng lâng, mụ mị.
Đêm qua, trước ngày đại điển sách phong, nỗi buồn tủi dâng trào khiến Eun phi tìm đến rượu để giải sầu. Nếu chỉ uống rượu thôi thì đâu có chuyện gì, đằng này nàng lại có thói quen lạm dụng thuốc. Hậu quả là đến tận trưa nay nàng vẫn không thể tỉnh dậy, và cuối cùng đã vắng mặt trong đại điển mà không hề xin phép.
Sau hai lần sảy thai liên tiếp, cơ thể Eun phi suy nhược nghiêm trọng, nàng thường xuyên đau ốm dặt dẹo. Thái y phải kê cho nàng những loại thảo dược an thần giúp dễ ngủ, kèm theo một lượng nhỏ á phiện để dùng những khi cơn đau bộc phát dữ dội. Và thi thoảng, Eun phi lại lén pha những thứ thuốc ấy vào rượu để uống.
“Cũng may là hôm nay xảy ra chuyện lớn, chứ không thì ngày mai muội đã bị Thái hậu gọi lên lôi ra đánh cho một trận thừa sống thiếu chết rồi. Sao muội cứ tự hành hạ bản thân thế hả.”
Shin phi cất giọng mắng mỏ gay gắt. Thế nhưng trong ánh mắt nàng lại ánh lên sự xót xa, lo lắng tột độ không thể giấu giếm.
Khuôn mặt ngày càng xanh xao nhợt nhạt, thân hình tiều tụy gầy guộc, đôi mắt mất đi ánh sáng và vẻ mặt lúc nào cũng u ám, rầu rĩ… Tất cả những điều đó đang tố cáo một sự thật tàn nhẫn. Có lẽ, những ngày tháng còn lại của nàng chẳng còn bao nhiêu.
Shin phi vô thức nhíu mày. Sống mũi nàng cay xè, nước mắt chực trào.
“Muội phải mạnh mẽ lên chứ. Định chìm đắm trong đau buồn đến bao giờ đây? Nhìn tỷ đây này. Muội nghĩ tỷ không nhớ thương Hyo-hyeon sao? Nhưng tỷ vẫn đang sống tốt đấy thôi.”
Shin phi nhắc đến đứa con gái nhỏ đã qua đời hai năm trước để an ủi Eun phi. Eun phi nhắm nghiền mắt lại. Những giọt nước mắt lặng lẽ lăn dài nơi khóe mắt. Nhìn bộ dạng thảm thương ấy, Shin phi chỉ biết buông tiếng thở dài thườn thượt.
Nàng vẫn còn quá trẻ, quá xinh đẹp để phải héo mòn và chết dần chết mòn như thế này. Đã từng có lúc, Shin phi ghen tị với nàng vô cùng. Đâu chỉ riêng Eun phi, Shin phi từng ghen tị với tất cả những ai được bệ hạ sủng ái, kể cả Tiên hoàng hậu. Chốn hậu cung này là vậy, nữ nhân nào cũng ghen tuông, đố kỵ và tính kế lẫn nhau.
Nhưng giờ đây, Shin phi đã nhận ra tất cả những thứ đó chỉ là phù du. Thứ tình cảm yêu hận đan xen dành cho Hoàng đế cũng đã nguội lạnh từ lâu. Dạo gần đây, thời gian nàng xót xa, bận tâm cho người nữ nhân đang héo úa như ngọn đèn trước gió này còn nhiều hơn cả thời gian nàng nghĩ đến bệ hạ.
Từ thuở Hoàng đế còn là Thái tử, ba người họ – Tiên hoàng hậu, Shin phi và Eun phi – đã cùng nhau hầu hạ ngài suốt mười mấy năm ròng. Tiên hoàng hậu đã ra đi từ sớm, giờ chỉ còn lại hai người bọn họ nương tựa vào nhau.
Trái ngược với Tiên hoàng hậu thể trạng yếu ớt nhưng tinh thần thép, Eun phi lại mang một tâm hồn quá đỗi mong manh, nhạy cảm. Thân tàn ma dại thế này, âu cũng là do tâm bệnh từ hai lần sảy thai mà ra. Shin phi đã dọa nạt, mắng mỏ, dỗ dành đủ kiểu, nhưng bệnh tình của Eun phi chẳng những không thuyên giảm mà ngày càng trầm trọng hơn.
“Yeong-hwa à. Cái con bé ngốc nghếch này…”
Shin phi xót xa gọi tên thật của Eun phi, bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve gò má gầy xọp của nàng.
“Giá như… giá như muội được hầu tẩm bệ hạ thêm một lần nữa thì tốt biết mấy.”
“…”
“Biết đâu muội lại có thể mang thai lần nữa? Muội cũng muốn sinh một tiểu công chúa xinh xắn, đáng yêu như Hyo-hyeon vậy. Để rồi cùng tỷ tỷ nuôi dạy con bé lớn khôn bằng tất cả tình yêu thương…”
Shin phi cắn chặt răng đến mức quai hàm nổi hẳn lên. Ở chốn thâm cung đầy rẫy những lọc lừa, toan tính này, việc mang thai giọt máu của Hoàng đế là sự đảm bảo duy nhất cho một tương lai vững chắc.
Nữ nhân nào ở đây mà chẳng khao khát được mang thai. Shin phi thấu hiểu khao khát đó hơn ai hết. Nhưng dù Hoàng đế có sủng hạnh nàng thêm lần nữa, Eun phi cũng chẳng thể nào thụ thai được nữa.
Cơ địa nàng vốn dĩ yếu ớt, hai lần sảy thai đã tàn phá tử cung đến mức không thể cứu vãn. Nói cách khác, cơ thể nàng vốn sinh ra đã không thích hợp cho việc sinh nở. Vậy mà nàng vẫn cố chấp, ám ảnh với việc mang thai đến mức mất trí. Dường như đó chẳng còn là tình yêu dành cho Hoàng đế nữa, mà chỉ đơn thuần là sự khao khát có con đến điên dại.
“Trước khi chết… dù chỉ một lần thôi… Muội muốn được hầu tẩm bệ hạ, tỷ tỷ à.”
Cô đơn quá. Ở đây lạnh lẽo quá. Muội mệt mỏi lắm rồi, tỷ tỷ ơi. Tỷ tỷ…
Eun phi nghiêng người, lẩm bẩm những lời vô nghĩa. Có vẻ như tác dụng của thuốc vẫn chưa hoàn toàn tan hết. Shin phi buông một tiếng thở dài não nuột. Chẳng còn cách nào khác. Nàng tháo chiếc khăn tay lụa đang quàng trên cổ xuống, nhẹ nhàng che kín đôi mắt Eun phi.
“Nhắm mắt lại, đừng mở ra.”
Eun phi thở dốc nhè nhẹ, ngoan ngoãn gật đầu. Shin phi nghiến răng, như thể đã hạ quyết tâm, nàng rướn người trèo lên người Eun phi. Nàng xoay người Eun phi lại, đặt một nụ hôn thô bạo lên môi nàng, rồi lóng ngóng cởi những nút thắt trên bộ áo ngủ lỏng lẻo.
Trong suốt những năm tháng dài đằng đẵng chốn thâm cung, đây không phải là lần đầu tiên chuyện này xảy ra. Mỗi lần ngấm thuốc, Eun phi lại lảm nhảm đòi sinh con. Và rồi cơ thể nàng lại nóng rực lên vì bị dục vọng hành hạ.
Shin phi không đành lòng quay lưng làm ngơ trước bộ dạng đáng thương ấy. Nàng không thể để Eun phi cứ thế giãy giụa trong cô độc. Nàng không muốn như vậy.
“A!”
Nhịp thở của Eun phi lập tức trở nên gấp gáp, những tiếng rên rỉ dâm đãng vang vọng khắp tẩm điện tĩnh lặng.
“A, a a.”
Eun phi quằn quại, hất đầu ra sau. Chiếc khăn lụa Shin phi dùng để che mắt nàng đã ướt đẫm nước mắt.
“Hà, bệ hạ, ưm, a ư, bệ hạ.”
Dưới bàn tay điêu luyện của Shin phi, Eun phi hoàn toàn đánh mất lý trí, không ngừng gọi tên Hoàng đế và đạt đến cực khoái.
“Bệ hạ, hà, a, xin ngài hãy ban cho thần thiếp một đứa con. Thần thiếp cũng… muốn có một đứa con.”
Một lúc sau, Eun phi ngất lịm đi trong vòng tay Shin phi. Nhìn Eun phi thiếp đi yên bình, tĩnh lặng như một cái xác không hồn, Shin phi lo lắng đưa tay lên mũi kiểm tra đi kiểm tra lại xem nàng còn thở hay không.
***
Khi San-san tỉnh lại, trời đã nhá nhem tối (giờ Dậu – khoảng 5 đến 7 giờ tối)(1). Những cơn đau thắt nơi bụng dưới đánh thức San-san, y chớp chớp mắt nhìn quanh tẩm điện tối mờ mờ sau lớp rèm lụa che kín.
Ký ức dần dần ùa về. Từ việc thức dậy lúc tinh mơ để trang điểm lộng lẫy, đến việc dự lễ sách phong trước Giao Thái điện, rồi lại lên Phượng dư hướng về Thái Hòa điện… tất cả đều hiện rõ mồn một trong tâm trí y.
Hình ảnh vô số những lá cờ bay phấp phới trước sân Càn Thanh cung lại hiện về như một ảo ảnh chập chờn. Ngay lập tức, bụng y lại quặn lên một cơn đau điếng.
“Ưm.”
San-san khẽ rên rỉ, gượng gạo ngồi dậy. Không biết đại điển sách phong rốt cuộc đã ra sao rồi. Y đưa tay định vén rèm lên thì nghe thấy tiếng người trò chuyện bên ngoài.
“Thần xin mạo muội bẩm báo, e rằng nương nương đang có dấu hiệu của chứng Tử giản tiền khu(2). Việc nương nương cảm thấy khó thở và ngất xỉu đã xảy ra vài lần rồi. Hiện tại thai khí cũng không được ổn định, thần cần phải theo dõi thêm một thời gian nữa mới có thể đưa ra kết luận chính xác. Nhưng vạn nhất nếu thực sự là chứng Tử giản tiền khu thì…”
“Thì phải làm sao? Ngươi cứ nói thẳng ra đi.”
“Nếu nương nương đã sắp đến tháng sinh, thần sẽ lập tức dùng thuốc giục sinh để lấy đứa bé ra. Nhưng hiện tại thai nhi mới được hơn bốn tháng, cách đó hoàn toàn không khả thi. Trước mắt, thần chỉ có thể dùng thuốc an thai và theo dõi sát sao tình hình của nương nương cho đến ngày lâm bồn. Tuy nhiên, dù đã làm vậy, đôi khi vẫn có những trường hợp cực kỳ hiếm gặp…”
Thái y Do nghiến răng, như thể không đành lòng thốt ra câu tiếp theo. Nghe đến đây, Hoàng đế đập mạnh tay xuống thành ghế thái sư đánh “rầm”.
“Còn không mau bẩm báo sự thật, ngươi định giấu giếm trẫm đến bao giờ!”
“Th-thưa bệ hạ, có những trường hợp… thai phụ không qua khỏi ạ. Thần tội đáng muôn chết, xin bệ hạ giáng tội.”
Vừa dứt lời, Thái y Do lập tức quỳ rạp xuống đất. Lão run lẩy bẩy, chờ đợi cơn thịnh nộ giáng xuống đầu mình.
“Chẳng phải chính miệng ngươi đã từng bẩm báo rằng thiên nhân sinh đẻ an toàn hơn nữ nhân bình thường rất nhiều sao?”
Giọng Hoàng đế bình thản, lạnh lùng đến rợn người. Sự bình tĩnh ấy lại càng khiến Thái y Do khiếp sợ hơn. Lão nuốt nước bọt, cố gắng giữ giọng điệu bình tĩnh để trả lời.
“Thần tội đáng muôn chết, thưa bệ hạ. Nhưng thưa bệ hạ, dù là nữ nhân hay thiên nhân, nếu cơ địa bẩm sinh đã không thích hợp để mang thai, thì y thuật cũng đành bó tay, vô phương cứu chữa ạ.”
Hoàng đế im lặng một hồi lâu. Rồi hắn thở hắt ra một hơi dài, cất giọng hỏi.
“Ý ngươi là, nếu cứ cố giữ cái thai lại cho đến khi đủ tháng, tính mạng của San-san sẽ gặp nguy hiểm?”
“Vâng, thưa bệ hạ. Tuy trường hợp này rất hiếm khi xảy ra, nhưng không phải là không có khả năng ạ.”
Thái y Do vừa bẩm báo vừa dập đầu liên tục, vẻ mặt lộ rõ sự xót xa, tuyệt vọng. Ngay lúc đó, Hoàng đế buông một câu ra lệnh với giọng điệu lạnh lẽo, vô tình đến tột độ.
“Vậy thì cứ giết đứa bé rồi lấy nó ra đi.”
“…… Dạ?”
“Trẫm đã có rất nhiều hoàng tử. Nhưng Hoàng hậu thì chỉ có một. Trẫm không thể vì một đứa trẻ mà mất đi y thêm một lần nào nữa. Ngươi hãy nhanh chóng tiến hành đi.”
***
Chú thích:
- Giờ Dậu (유시): Khoảng thời gian từ 5 giờ chiều đến 7 giờ tối.
- Tử giản tiền khu (자간전구 – Tiền sản giật): Hội chứng nhiễm độc thai nghén, có thể gây nguy hiểm đến tính mạng của cả mẹ và bé.
0 Bình luận