Chương 89
bởi Chung SeikerTrận mây mưa kéo dài đến tận rạng sáng. Khi ánh đèn dầu đã lụi tắt, hai người vẫn nương theo ánh sáng mờ ảo của buổi bình minh để khám phá cơ thể nhau, và cuối cùng cũng chạm đến đỉnh điểm khoái lạc cuối cùng.
“A a ư.”
San-san giật nảy mình, toàn thân run rẩy khi một luồng chất lỏng nóng rực bắn mạnh vào cửa tử cung. Do quá hưng phấn, Hoàng đế không chỉ phóng thích tinh dịch mà còn tuôn ra một thứ chất lỏng khác vào sâu trong cơ thể San-san. Hắn dùng ánh mắt thâm trầm, sắc lẹm để tận hưởng vẻ mặt đê mê của y.
Hai nụ hoa màu hồng đào nhô lên rồi xẹp xuống theo từng nhịp thở dốc nặng nhọc trông có vẻ sưng tấy đau đớn. Cự vật nhỏ bé, đỏ ửng vì ma sát cũng đã rũ xuống từ lâu. Làn da trắng ngần lấm tấm mồ hôi và các loại dịch thể chằng chịt những dấu tay và vết hôn đỏ chót.
“Ưm, đ-đừng làm thế nữa ạ.”
Sau vài nhịp nhấp hông cuối cùng, Hoàng đế dùng tay ấn nhẹ lên bụng San-san. Vì chứa đầy tinh dịch và chất lỏng khác, phần bụng dưới của San-san căng phồng lên thấy rõ so với trước khi ân ái. Làn da ở đó cũng ửng đỏ vì bị cơ bụng săn chắc của Hoàng đế chà xát, đè ép suốt một thời gian dài.
San-san gạt tay Hoàng đế ra, vùng vẫy phản đối. Cử động ấy lại khiến một dòng chất lỏng trong veo rỉ ra từ cự vật nhỏ bé của y.
“A a ư.”
Mặc dù Hoàng đế đã giải thích đó không phải là nước tiểu, nhưng San-san vẫn đinh ninh mình vừa lỡ đi bậy, vội vàng co rúm người, thóp bụng lại. Hành động siết chặt huyệt động vô tình khiến cự vật của Hoàng đế vốn đang mềm đi đôi chút lại cương cứng trở lại. Đôi mắt to tròn của San-san lập tức ánh lên vẻ kinh hoàng.
“A, d-dừng lại, ưm, th-thần không muốn làm nữa đâu.”
San-san lấy hai tay che mặt, mếu máo van xin. Khóe môi Hoàng đế nhếch lên, hắn vẫn để nguyên cự vật bên trong, rướn người tới thì thầm vào tai y.
“Chết thật. Trẫm lại muốn làm thêm một hiệp nữa rồi, phải làm sao đây?”
San-san nấc lên từng hồi, chần chừ một lát. Cuối cùng, y vẫn không thể từ chối, vươn tay ôm lấy Hoàng đế. Cố gắng mở rộng đôi chân đã bủn rủn, không còn chút sức lực nào, y rụt rè hỏi:
“V-vậy, chỉ m-một hiệp nữa thôi nhé ạ?”
“Không phải ngươi bảo muốn dừng lại sao?”
“……Không sao đâu ạ. Ngài cứ làm đi.”
“Trẫm không muốn ép buộc ngươi làm chuyện ngươi không thích đâu.”
“Th-thần không ghét đâu. Thần cũng thích mà. Thích lắm, Thập lang. Thần thích ngài lắm. Thần rất, rất thích ngài.”
San-san nức nở, dụi đôi mắt ướt đẫm vào hõm cổ Hoàng đế. Nụ cười trên môi Hoàng đế càng thêm rạng rỡ. Hắn vẫn giữ nguyên tư thế kết nối, liên tục đặt những nụ hôn lên thái dương San-san. Một lúc lâu sau, hắn mới từ từ rút cự vật ra khỏi vách thịt nóng rẫy.
“Lần này trẫm sẽ nhịn vậy.”
“A a ư.”
Cự vật cứng ngắc, nóng bỏng trượt dọc theo vách thịt khiến San-san quằn quại, rên rỉ đau đớn. Kích thước quy đầu quá lớn làm cho huyệt động của y bị nong rộng một cách đáng sợ mỗi khi cự vật rút ra. San-san khóc nấc lên như một đứa trẻ.
Ánh mắt Hoàng đế tối sầm lại như một vực thẳm không đáy, dán chặt vào huyệt động của San-san. Cái lỗ nhỏ trống hoác, sưng tấy không hề biết xấu hổ mà phơi bày lớp thịt đỏ au bên trong. Rồi từ đó, những dòng chất lỏng đặc quánh ộc ra từng đợt.
Tinh dịch sền sệt quyện lẫn với thứ chất lỏng trong veo trào ra ồ ạt. Khoảnh khắc ấy, một cảm giác thỏa mãn tột độ xâm chiếm lấy Hoàng đế. Mỗi lần nhìn thấy “chiến tích” của mình tuôn trào từ cái huyệt động sưng đỏ ấy, hắn lại có cảm giác như đang được xác nhận sự sở hữu tuyệt đối của mình đối với y.
Hoàng đế nằm nghiêng xuống cạnh San-san, nửa người đè lên y rồi ngậm lấy nụ hoa đỏ mọng. Hắn mút chùn chụt như một đứa trẻ bú sữa mẹ, bàn tay vuốt ve phần bụng dưới đang xẹp dần xuống. Thỉnh thoảng, hắn lại nghịch ngợm cự vật đã mềm nhũn của y.
“San à.”
Đang dùng chiếc lưỡi ướt át, nóng hổi vờn quanh nụ hoa, Hoàng đế chợt dừng lại, gọi tên y. Cơ thể San-san lúc này đang cực kỳ nhạy cảm, chỉ một kích thích nhỏ cũng đủ mang lại khoái cảm xen lẫn đau đớn. Y thở hổn hển, khó nhọc đáp lời.
“Th-Thập lang.”
“Ngươi yêu trẫm chứ?”
Nghe câu hỏi trầm ấm, khàn khàn của Hoàng đế, San-san theo thói quen gật đầu.
“Thần yêu ngài. Thần, th-thần rất yêu ngài.”
Bất thình lình, Hoàng đế thô bạo túm lấy cằm San-san, ép y quay mặt lại. Hắn trừng mắt nhìn vào đôi mắt màu hổ phách đẫm lệ của y, ánh mắt rực lửa giận dữ.
Tưởng mình lỡ lời nói sai điều gì, San-san hoang mang dò xét nét mặt hắn, nhưng chưa kịp định thần,
“A ưm!”
Bàn tay Hoàng đế ghì chặt gáy San-san với một lực đạo không thể chối từ, hắn vồ vập lấy đôi môi y như muốn nuốt chửng. Một nụ hôn thô bạo, cuồng dã bắt đầu.
San-san ngập ngừng một thoáng rồi cũng vòng tay ôm lấy má Hoàng đế, nhắm nghiền mắt lại. Y phó mặc bản thân cho nụ hôn mãnh liệt như vũ bão ấy, vờ như mình là kẻ ngốc nghếch, chẳng suy nghĩ gì thêm.
Thập lang chưa từng một lần nói yêu y. Chưa một lần nào.
***
“Ngươi biết mà. Trẫm vô cùng sủng ái ngươi. Người mà trẫm sủng ái nhất chỉ có một mình ngươi thôi. Hiểu không?”
Hoàng đế tự tay lau đi những giọt nước mắt đầm đìa trên khuôn mặt San-san, rồi dịu dàng đặt môi lên má, lên bầu mắt y. San-san thẫn thờ đón nhận những cái vuốt ve ấy, trong đầu lởn vởn một câu hỏi.
Sủng ái rốt cuộc là gì vậy.
***
San-san lơ mơ mở mắt. Lại là một giấc mơ. Vẫn như mọi khi, y chẳng hiểu chuyện gì đang diễn ra trong giấc mơ ấy.
“Kang-i chết rồi.”
Kang-i là ai, và tại sao y lại gào thét khản cả cổ rằng người đó chưa chết?
Vừa cố gắng chắp vá lại những mảnh ký ức vụn vỡ, một cơn đau đầu như búa bổ lại ập đến. San-san vội cuộn tròn người lại như một bào thai, hai tay điên cuồng vò đầu bứt tóc.
“A hức.”
Y cắn chặt răng, cố nuốt những tiếng rên rỉ đau đớn vào trong. Lúc nào cũng kết thúc thế này, San-san không muốn cố nhớ lại giấc mơ đó nữa. Đau đớn và chóng mặt vô cùng. Y không thể phân biệt nổi đâu là thực, đâu là ảo ảnh. Có khi nào y đã nhìn thấy tương lai không?
Ý nghĩ đó khiến tim y thót lên một nhịp. San-san vội vàng ôm chầm lấy bụng dưới.
Đêm qua, bụng y đã bị đè ép khá mạnh. Dù cự vật của phu quân có thúc mạnh vào cửa tử cung đến đâu, y vẫn mất trí mà tận hưởng khoái cảm.
“X-xin lỗi con.”
Có lẽ vì lo lắng quá nên y mới gặp ác mộng. San-san sụt sịt khóc, vuốt ve phần bụng dưới.
“Bé con, con không s-sao chứ?”
Tuy không có tiếng đáp lại, nhưng San-san nhắm mắt, tập trung toàn bộ tâm trí để cảm nhận một luồng sinh khí kỳ lạ bên trong cơ thể.
Chẳng biết phải diễn tả thế nào, nhưng từ một lúc nào đó, San-san đã có thể cảm nhận được những rung động của đứa bé. Một luồng sinh khí mang hơi hướng giống Hoàng đế đến lạ kỳ. Chính vì thế, y lại càng thấy trân trọng sinh linh này hơn.
Đứa bé đang tượng hình trong bụng y là kết tinh tình yêu của y. Là thứ quý giá và ý nghĩa nhất mà y từng tạo ra trong cuộc đời mình.
San-san không ngừng vuốt ve bụng bầu, khẽ thì thầm.
“Ng-ngoan lắm, bé con.”
“Mẹ nhớ con lắm.”
“Chúng ta c-cùng khỏe mạnh đến lúc g-gặp nhau nhé.”
“Mẹ sẽ, ưm, y-yêu thương con thật nhiều.”
San-san nhắm mắt lại, mường tượng ra khuôn mặt của đứa bé. Y ước gì đứa bé giống Thập lang, như Yoon vậy. Ước gì nó chỉ giống Thập lang thôi. Đừng có điểm nào giống người mẹ ngốc nghếch này cả.
Lỡ sau này đứa bé lớn lên, nó lại ghét bỏ người mẹ ngốc nghếch này thì sao. Nếu nó thấy xấu hổ vì y thì phải làm thế nào.
Nghĩ đến đó, San-san thấy chạnh lòng. Tim y thắt lại. Y không rõ nỗi buồn rười rượi này là do lo lắng cho đứa bé, hay là do dư âm của chuyện xảy ra đêm qua nữa.
Thập lang là người yêu thương y nhất trên đời. Chưa từng có ai trên thế gian này khao khát và che chở y như ngài ấy.
Nhưng có lẽ vì y quá ngốc nghếch, nên ngài ấy không thể dành trọn trái tim cho y được. Vì y đâu có xứng tầm với ngài. Chắc chắn ngài ấy sẽ yêu thương những người thông minh, lanh lợi, biết nói chuyện hơn y thôi.
“Tham lam quá.”
San-san tự mắng mình, cắn chặt môi dưới. Gặp được một người tốt với mình đến thế này đã là phúc đức ba đời rồi. Một kẻ vô dụng như y mà ngài ấy vẫn lấy làm phu nhân, ngày nào cũng đến gặp, lại còn chịu lắng nghe y nhõng nhẽo nữa chứ.
Như thế là quá đủ rồi. Mong muốn thêm nữa thực sự là quá tham lam. Giống như Myeong-ok đã nói, nếu cứ hay ghen tuông vô lối, có khi ngài ấy lại chán ghét rồi bỏ rơi y mất. San-san cố nuốt nước mắt vào trong, nhẹ nhàng xoa xoa bụng dưới.
Có lẽ do tư thế nằm cuộn tròn, San-san có cảm giác huyệt động vẫn đang mở hé, những giọt tinh dịch còn sót lại rỉ ra từng chút một. Chất lỏng âm ấm chảy dọc theo bắp đùi, làm bẩn cả lớp áo ngủ. Nhưng y chẳng thấy bẩn chút nào.
Đó là dấu vết cho thấy phu quân khao khát y. Là minh chứng cho thấy ngài ấy đã thăng hoa bên trong cơ thể y. Những dấu vết ấy như đang thì thầm với y rằng:
Ngươi đang được Thập lang sủng ái vô cùng đấy.
Được sủng ái đã là may mắn lắm rồi.
Trong chốn hoàng cung này, có biết bao kẻ đến chết cũng chẳng được sủng ái một lần. San-san cũng biết điều đó. Vì vậy, y thấy mình thật sự may mắn.
Nghĩ thông suốt rồi, San-san cố vờ như không có chuyện gì, nhắm mắt lại và chìm vào giấc ngủ.
Buổi sáng muộn màng, tiếng bước chân hối hả nhưng cố kìm nén của đám cung nhân Vị Ương cung để không đánh thức vị chủ tử đang say giấc sau một đêm hoan ái mệt nhoài dần mờ đi bên tai San-san.
0 Bình luận