Chương 27
bởi Ly Thiên“Sao rồi?”
Hoàng đế nheo mắt nhìn chằm chằm Do Jin-gyeom, kẻ đang mải mê bắt mạch mà mãi chẳng chịu mở miệng. Giật mình nhận ra mình đã thất lễ, Do Jin-gyeom vội vàng rụt tay lại, cúi rạp đầu tạ tội rồi mới lên tiếng.
“Muôn tâu bệ hạ. Xin bệ hạ thứ tội, để chẩn đoán chính xác, thần xin phép được hỏi lại kỹ càng về các triệu chứng của Trân Uyển nghi ạ. Bệ hạ nói nương nương thường xuyên nôn khan khi dùng bữa, hay nôn mửa, và dù bụng rỗng nhưng vẫn cảm thấy tức ngực, khó thở. Dạ, những điều này có chính xác không ạ?”
“Trong lúc thị tẩm cũng rất nhanh mất sức. Có lúc đang làm mà lại lăn ra ngủ thiếp đi. Vài ngày trở lại đây, y gầy rộc đi trông thấy.”
“Dạ bẩm, thần xin mạn phép mạo muội thỉnh cầu bệ hạ cho mọi người lui ra ngoài được không ạ? Chuyện này càng ít người nghe thấy càng tốt ạ, thưa bệ hạ.”
Hoàng đế phóng ánh mắt dò xét nhìn Do Jin-gyeom một lát, rồi phẩy tay ra hiệu cho tất cả lui ra, chỉ giữ lại mỗi thái giám Han-ho bên cạnh.
Tất nhiên, đám thị vệ đang túc trực trong bóng tối vẫn đứng im tại chỗ, nhưng bọn họ vốn dĩ chỉ như những cái bóng của Hoàng đế, nên hắn cũng chẳng bận tâm.
“Muôn tâu bệ hạ, thần mạn phép mạo muội hỏi bệ hạ bắt đầu sủng hạnh Trân Uyển nghi từ bao giờ ạ.”
“Chắc cũng khoảng bốn tháng rưỡi rồi.”
Nghe Hoàng đế trả lời, Do Jin-gyeom bỗng có một hành động bất ngờ, hắn dập đầu lạy tạ một cách vô cùng khoa trương.
“Muôn tâu bệ hạ, thần xin mạn phép bẩm báo, Trân Uyển nghi có lẽ đã mang thai rồi ạ. Dựa vào các triệu chứng, có vẻ cái thai đã được hơn một tháng(1). Xin chúc mừng bệ hạ. Hoàng đế bệ hạ vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế.”
“Hờ.”
Hoàng đế bật ra một tiếng cười nhạt đầy vẻ khó tin.
“Ngươi điên rồi sao?”
Lời phán xét thẳng thừng như một gáo nước lạnh tạt vào mặt Do Jin-gyeom. Hắn rạp người sát đất hơn nữa, cố gắng giải thích.
“Bệ hạ. Thần hiểu bệ hạ đang vô cùng kinh ngạc, nhưng thần làm sao dám cả gan nói đùa trước mặt thiên nhan cơ chứ. Xin bệ hạ hãy tin thần.”
“Tin ngươi?”
“Dạ vâng, thưa bệ hạ. Thực ra thần đã âm thầm điều tra một chuyện suốt mấy năm nay, nhưng vì tài hèn sức mọn nên chưa tìm ra manh mối rõ ràng, sợ bẩm báo sẽ làm bệ hạ phiền lòng nên mới chần chừ đến nay. Cúi xin bệ hạ lượng thứ. Nhưng vì chuyện này có thể làm đảo lộn cả nền tảng âm dương, nên thần không thể không cẩn trọng. Xin bệ hạ minh giám cho tấm lòng trung thành của thần.”
“Nếu ngươi đang nói lời hàm hồ dối trá, ngươi sẽ phải trả giá cho cái tội khi quân phạm thượng này.”
“Đâu dám thưa bệ hạ. Thần có nhân chứng để chứng minh cho lời mình nói. Cúi xin bệ hạ ân chuẩn cho gọi người đó đến diện kiến.”
Do Jin-gyeom hơi nâng người lên rồi lại dập đầu thật mạnh. Tiếng trán đập xuống sàn vang lên khô khốc, phá vỡ bầu không gian tĩnh mịch của thứ gian.
“Nhân chứng nào?”
“Hiện thần đang cưu mang một nam nhân mang thai sắp đến ngày sinh nở tại tư dinh. Xin bệ hạ cho phép thần gọi người đó vào cung.”
Hoàng đế không trả lời ngay. Có lẽ vì ban nãy hoan ái quá độ nên San-san đang kiệt sức nằm thiếp đi. Hoàng đế ôm y vào lòng, nhẹ nhàng đặt những nụ hôn vụn vặt lên trán y.
Thật là một câu chuyện hoang đường. Chẳng đáng để bận tâm.
Thế nhưng, chính bản thân Hoàng đế cũng đã tự mình trải nghiệm những chuyện chưa từng có tiền lệ trong suốt một tháng qua. Việc hắn ngửi thấy mùi hương quyến rũ tỏa ra từ San-san mà chẳng ai khác ngửi thấy, hay chuyện cự vật của hắn đột nhiên phình to một cách bất thường bên trong cơ thể San-san, tất cả đều là những điều mà hắn không thể nào lý giải nổi.
“Han-ho.”
Khoảng một tuần trà(2) trôi qua, Hoàng đế mới lên tiếng gọi. Thái giám Han-ho nãy giờ vẫn đứng im lặng lập tức tiến đến trước mặt Hoàng đế.
“Ngươi có biết gì về chuyện này không?”
Mạng lưới hoạn quan trong cung vô cùng rộng lớn và ẩn chứa nhiều bí mật. Đối với Hoàng đế, việc sử dụng hoạn quan làm tay sai đắc lực cũng giống như việc sử dụng một thanh gươm hai lưỡi. Hữu dụng vì bọn chúng biết tuốt mọi chuyện, nhưng cũng vô cùng nguy hiểm vì chính điều đó. Tuy nhiên, hắn không phải là hạng bù nhìn hèn nhát mà phải khiếp sợ chính tay sai của mình.
Để phục vụ cho lợi ích của bản thân, hắn nhắm mắt làm ngơ cho đám hoạn quan mặc sức làm mưa làm gió trong bóng tối. Nhưng một khi chúng không còn giá trị lợi dụng, hắn sẽ không bao giờ giữ chúng lại bên mình.
“……Chuyện này râm ran trong dân gian, đặc biệt là ở chốn lầu xanh kỹ viện ạ.”
“Tên họ Yoon kia liệu có biết chuyện này không?”
“Họ Yoon” mà Hoàng đế nhắc đến chính là phụ thân của San-san và San-wol. Thái giám Han-ho nuốt nước bọt làm dịu cổ họng khô khốc rồi tiếp lời.
“Kẻ đó vốn dĩ coi lầu xanh như nhà, nên thần trộm nghĩ ắt hẳn hắn cũng đã biết ít nhiều, thưa bệ hạ.”
“Cho gọi nhân chứng đó đến đây ngay.”
Cuối cùng, Hoàng đế cũng hạ lệnh. Đội ngự tiền thị vệ và nội quan của Thận Hình ty lập tức bí mật xuất cung hướng về tư dinh của Do Jin-gyeom. Trong lúc chờ đợi, Hoàng đế sai thái giám Han-ho gọi thái giám Lee của Hỗn Đường ti đến. Hắn ra lệnh tắm rửa sạch sẽ rồi đưa San-san – người vẫn đang mê man – vào ngủ.
Trong lúc chờ đợi, dẫu đã tự mình kiểm chứng tình trạng của nhân chứng kia, nhưng Do Jin-gyeom vẫn không khỏi thấp thỏm, lo âu sợ người đó gặp chuyện chẳng lành trên đường vào cung. Lòng bàn tay hắn rịn mồ hôi, miệng khô đắng. Bởi lẽ, một chuyện kỳ quái và khó tin đến mức này đang thực sự xảy ra trong lòng đế quốc.
Một tuần trà, hai tuần trà… thời gian chầm chậm trôi qua, thoắt cái đã gần một canh giờ. Hoàng đế hết kiên nhẫn, ném mạnh cuốn sách đang đọc dở xuống bàn.
“Vẫn chưa đến sao?”
“Bẩm bệ hạ, người đó vừa mới đến nơi ạ. Bọn bây làm ăn kiểu gì thế hả! Còn không mau đưa hắn vào.”
Thấy Hoàng đế có vẻ bực dọc, thái giám Han-ho vội vàng quát tháo đám nội quan cấp dưới. Chẳng mấy chốc, một nam nhân mang thai to vượt mặt chẳng kém gì San-wol bị đội ngự tiền thị vệ lôi xềnh xệch vào thứ gian.
Người này có vóc dáng cao lớn hơn hẳn nữ nhân bình thường, bờ vai vuông vức, mái tóc búi cao lộ rõ y là một nam nhân, nhưng nhìn kỹ lại có những nét khiến người ta phải nghi ngờ. Khuôn mặt y khá thanh tú, cằm nhẵn nhụi không một cọng râu, và đáng chú ý nhất là bộ ngực có phần hơi nhô lên.
“Phải kiểm tra xem y có thực sự là nam nhân không.”
Nhận được ánh mắt ra hiệu của Do Jin-gyeom, nam nhân mang thai đang rụt rè quan sát xung quanh liền tự tay cởi dây buộc áo. Y lần lượt cởi bỏ áo dài, quần dài, rồi đến cả nội y. Khi cơ thể y hoàn toàn phơi bày trước mắt mọi người, hai bầu ngực nhú lên nhỏ nhắn, chiếc bụng căng tròn như phụ nữ sắp sinh, và cả bộ phận sinh dục nam bên dưới đều hiện ra rõ mồn một.
“Hờ.”
Hoàng đế lại một lần nữa bật cười nhạt. Nam nhân kia hiểu ý vội vàng mặc lại y phục.
“Ngươi có mang theo hương nang gì trong người không?”
Ngay khi nam nhân kia vừa mặc xong y phục, Hoàng đế cất giọng trầm thấp hỏi.
“Dạ không ạ, thưa bệ hạ.”
Tiếp đó là một tràng những câu hỏi dồn dập được đặt ra.
“Ngoài trẫm ra, có ai khác từng bảo trên người ngươi có mùi hương không?”
“Dạ có vài người ạ, thưa bệ hạ.”
“Ngươi sinh ra đã là yêm nhân sao?”
“Dạ vâng, thưa bệ hạ.”
“Bụng ngươi to thế kia là do mang thai chứ không phải mắc bệnh gì chứ?”
“……Dạ đúng vậy, thưa bệ hạ.”
“Sao ngươi lại chắc chắn như thế?”
“Bởi vì, đây không phải là đứa đầu tiên của thần……”
Câu trả lời bất ngờ khiến Hoàng đế nhất thời cạn lời. Thấy Hoàng đế im lặng, nam nhân mang thai dường như quên luôn cả phép tắc, bắt đầu kể lể về cuộc đời mình như đang than thân trách phận.
Từ thuở ấu thơ bất hạnh bị cha mẹ bỏ rơi phải đi ăn xin lay lắt qua ngày, cho đến cái cớ sự đưa đẩy y bước chân vào chốn lầu xanh, và cả câu chuyện về chiếc bụng cứ to dần lên như mắc phải căn bệnh quái ác nào đó.
“……Thế nên, đứa thứ nhất và đứa thứ hai đều đã chết yểu vì dịch bệnh, đứa trong bụng thần giờ là đứa thứ ba ạ. Lúc sinh đứa thứ hai, cơ thể thần bị tổn thương nghiêm trọng, cứ ngỡ chẳng thể nào mang thai được nữa, may phước đời thần gặp được thái y đại nhân. Ngài ấy không chỉ chữa trị mà còn cưu mang thần cho đến lúc sinh nở, nghĩ rằng từ nay không phải đẻ con trong chốn lầu xanh nhơ nhớp nữa, nên kẻ hèn này mặt dày ở lỳ tại tư dinh của đại nhân ạ.”
Dẫu cố giữ vẻ mặt bình thản, nhưng trong thâm tâm, Hoàng đế đang vô cùng chấn động. Hắn đã bỏ ra biết bao tâm huyết trong những năm qua để giải quyết vấn đề cái ăn cái mặc cho bách tính, quyết không để cảnh người già trẻ nhỏ chết đói bên vệ đường tái diễn.
Vậy mà ngay giữa thời thái bình thịnh trị do chính tay hắn gây dựng, vẫn có những kẻ nhẫn tâm vứt bỏ núm ruột của mình, vẫn có những con người phải mang cả khoảnh khắc sinh tử của đời mình ra làm trò tiêu khiển mua vui cho thiên hạ để đổi lấy miếng cơm manh áo. Điều đó khiến hắn cảm thấy vô cùng sỉ nhục.
“Có nhiều người giống như ngươi không?”
“Dạ, chỉ tính riêng mấy chốn lầu xanh ở Hạ Kinh thôi thì cũng có khoảng mười mấy người ạ, thưa bệ hạ.”
“Bọn họ đều là yêm nhân sao?”
“Dạ không hẳn, nhưng thần nghe nói phần lớn đều là yêm nhân ạ, thưa bệ hạ.”
“Để chuyện này lan rộng đến mức này mà không hay biết gì là lỗi của trẫm. Giờ trẫm đã rõ sự tình, trẫm hứa sẽ điều tra rõ ràng và chấn chỉnh lại mọi việc.”
“Tạ ơn bệ hạ ân điển hạo thao.”
“Để làm được điều đó, trẫm cần biết thêm vài thông tin về những người giống như ngươi.”
“Xin bệ hạ cứ hỏi, thần xin lấy chút hiểu biết thiển cận của mình để giải đáp mọi thắc mắc của bệ hạ ạ.”
“Các ngươi mang thai là do ân ái với nam nhân hay nữ nhân?”
“Theo như thần biết thì tất cả đều ân ái với nam nhân ạ.”
“Vậy ngươi có từng cảm nhận được cự vật của đối phương phình to bên trong cơ thể mình không?”
“……Dạ có vài lần ạ, thưa bệ hạ.”
“Các ngươi sinh con bằng đường nào?”
“……Sinh bằng đường dưới, chỗ, chỗ hậu môn ạ. Hình như có một đường đi riêng nối với tử cung. Lúc thần sinh con, bà đỡ đã dùng tay kiểm tra rồi ạ.”
“Ngươi và những người giống như ngươi, sau khi sinh xong có được bình an vô sự không?”
“Dạ, đều bình an vô sự ạ. Sinh xong vài ngày là lại có thể tiếp khách bình thường, không có trở ngại gì lớn. Riêng trường hợp của thần, vì đứa thứ hai bị ngược ngôi, chân ra trước……. Nên mới bị tổn thương…….”
“Vậy hai bầu ngực kia là để tiết sữa cho con bú sao?”
“……Dạ vâng. Cho bú một thời gian thì nó sẽ tự động xẹp xuống ạ.”
Sau khi giải tỏa hết mọi thắc mắc, Hoàng đế chìm vào im lặng hồi lâu.
***
Chú thích:
- Hơn một tháng (달포): Khoảng thời gian ước chừng từ một tháng đến một tháng rưỡi.
- Một tuần trà (일 다경): Khoảng thời gian uống xong một chén trà, tương đương 15-30 phút.
0 Bình luận