Chương 129
bởi Chung SeikerTrời sáng, rồi lại quá ngọ. Mùi vị ái ân nồng nàn, ngầy ngật vẫn lẩn khuất khắp tẩm điện. Cuối cùng, lần kết dính thứ tư cũng kết thúc. Vẫn còn giữ được chút ý thức mong manh, San-san lại một lần nữa trút hết mọi thứ bên trong ra ngoài trước ánh mắt của Hoàng đế.
Lần này thì cơn sốt có vẻ đã hoàn toàn hạ nhiệt, y nằm bẹp dí trên giường, rã rời, kiệt sức. Cự vật cũng không còn cương cứng nữa. Nhìn phần đỉnh đỏ chót có vẻ rất đau rát. Nhớ lại lúc nãy không kìm được mà rỉ nước tiểu ra ngoài, y cứ thút thít kêu rát mãi, Hoàng đế bất giác nở một nụ cười kỳ lạ.
Thực ra Hoàng đế mắc chứng sạch sẽ, rất ghét những thứ dơ bẩn. Dù có hơn chục đứa con nhưng chưa từng một lần hắn ngó ngàng đến việc thay tã lót cho chúng. Các phi tần hay nam sủng mà lỡ có chút gì đó không sạch sẽ trên giường là hắn đuổi thẳng cổ ngay lập tức và vĩnh viễn không bao giờ gọi hầu tẩm nữa. Thế nhưng lạ lùng thay, với riêng San-san, hắn lại cố tình bày trò để y phải bộc lộ những dáng vẻ đó.
Vẻ mặt xấu hổ, ngượng ngùng của y khi cố nhịn đến đỏ mặt tía tai rồi cuối cùng không chịu nổi mà òa khóc vãi ra khiến hắn thấy vô cùng đáng yêu. Hắn thậm chí còn cố tình đâm chệch hướng để trêu chọc y.
Nhìn chiếc giường ướt sũng, Hoàng đế bế bổng San-san lên, vuốt ve tấm lưng mềm oặt của y như đang dỗ dành một đứa trẻ. Hắn sai người mang bồn tắm vào. Thái giám Lee phụ trách việc tắm rửa, người đã liên tục đun và thay nước nóng sẵn từ sớm, lập tức khệ nệ khiêng chiếc bồn tắm bằng gỗ lớn vào phòng.
Hoàng đế bế San-san bước vào chiếc bồn tắm bốc khói nghi ngút. Hắn tựa lưng vào thành bồn, để San-san ngồi dựa hẳn vào lồng ngực vững chãi của mình. Dù đã cố gắng nương tay, nhưng trên cơ thể San-san vẫn hằn rõ những vết bầm tím, dấu tay, vết răng cắn và cả những nốt hôn đỏ chót. Hoàng đế khẽ nhíu mày, nhưng trong lòng lại trào dâng một cảm giác thỏa mãn khó tả.
Một tay Hoàng đế ôm trọn vòng eo San-san từ phía sau, tay kia nhẹ nhàng nhào nặn bầu ngực y.
“Núm vú nát tươm thế này, e là có muốn cho các Hoàng tử bú cũng không được nữa rồi.”
Bị vò nắn, cắn mút suốt từ đêm qua đến tận trưa trật, bầu sữa đã cạn kiệt, ngực y cũng xẹp xuống đáng kể. Chắc chỉ cần vài ngày nữa là sẽ xẹp hẳn, và chưa đầy một tháng là có thể trở về hình dáng ban đầu.
Nhớ lại những lời trêu ghẹo cợt nhả của Hoàng đế trong lúc ân ái vừa rồi, mặt San-san đỏ bừng, y lại cắn môi dưới theo thói quen.
“Hay là vì vãi cả ra trước mặt bọn trẻ nên xấu hổ không dám cho bú nữa?”
Bị hắn bóp chặt ngực rồi cắn mút không thương tiếc, đau quá không chịu nổi, y cứ vặn vẹo uốn éo, ai dè lại vãi cả ra. Thế là Hoàng đế được thể cứ lôi chuyện đó ra trêu chọc y suốt buổi ân ái.
San-san ấp úng, nuốt những lời định nói vào trong. Y cũng chẳng còn sức đâu mà cự cãi. Hoàng đế vẫn tiếp tục trêu đùa quầng vú y. Cạn kiệt chút sức lực cuối cùng, San-san đành phó mặc, để hắn muốn làm gì thì làm.
“Giờ thì chuẩn bị hồi cung thôi.”
Đột nhiên, Hoàng đế cất tiếng. Cứ tưởng hắn tiện miệng nói vậy, nhưng thực chất chuyện này đã được âm thầm chuẩn bị từ mấy ngày nay, chỉ là San-san không hề hay biết.
Thanh Hoa viên vốn là một biệt cung bỏ hoang, chưa từng được chuẩn bị để đón tiếp Hoàng đế. Lần đầu tiên đặt chân đến đây vì San-san, có rất nhiều điểm khiến hắn không vừa mắt. Vì hoàn cảnh cấp bách nên hắn tạm thời chấp nhận ở lại, nhưng giờ thì vô số vấn đề bất cập bắt đầu lộ rõ.
Khoảng cách quá xa so với cung Hạ Cảnh, việc đi lại của các quan viên, rồi cả chuyện phân chia công việc cho cung nhân… chẳng có vấn đề nào là dễ giải quyết cả.
Hoàng đế từng kiên nhẫn chờ đợi, đinh ninh rằng trí nhớ của San-san sẽ sớm hồi phục. Nhưng dạo gần đây, hắn bắt đầu mất kiên nhẫn. Có lẽ đưa y trở về môi trường quen thuộc ở hoàng cung sẽ giúp y nhớ lại nhanh hơn.
Cứ ngỡ San-san sẽ ngoan ngoãn gật đầu như mọi khi, nhưng y lại im bặt. Hoàng đế nhướn một bên lông mày.
“……B-bao giờ đi ạ?”
Mãi một lúc sau y mới ấp úng hỏi lại, rõ ràng là không hề muốn đi chút nào. Hoàng đế nâng cằm y, ép y phải quay mặt lại nhìn mình.
Thời gian đi đâu phải chuyện y cần quan tâm. Hắn bảo đi lúc nào thì y cứ thế mà cuốn gói theo thôi.
“Ngươi thích chỗ này lắm à?”
San-san cắn chặt môi dưới, lén lút nhìn sắc mặt Hoàng đế. Không thấy y trả lời, hắn lại dồn dập hỏi.
“Vì sao?”
Giọng điệu không hề mang theo vẻ tức giận, chỉ là hắn thực sự muốn biết lý do. San-san vẫn cắn chặt môi, khéo léo lảng tránh ánh mắt của hắn.
Thực tình, cuộc sống ở Thanh Hoa viên này dễ chịu hơn hẳn những ký ức kinh hoàng ở hoàng cung. Vừa mở mắt ra đã thấy mình ở đây, và mọi thứ đều tốt đẹp hơn trước rất nhiều.
Wol-i còn sống, không phải là phi tần của Hoàng đế, và y cũng chẳng hề yêu hắn. Thái độ của Hoàng đế với y cũng nhẹ nhàng, ôn nhu hơn hẳn. Những đứa trẻ gợi nhớ đến Kang-i và Won-i đều khỏe mạnh, kháu khỉnh.
Tất cả cứ như một phép màu. Nhưng phép màu nào rồi cũng có lúc tàn, nhỡ rời khỏi đây, mọi thứ sẽ tan biến hết thì sao? Nhỡ về lại hoàng cung, mọi chuyện lại tồi tệ như trước thì sao? San-san gần như tin chắc điều đó sẽ xảy ra. Nhưng làm sao y có thể nói thật những suy nghĩ ngớ ngẩn này với Hoàng đế được?
Chưa kể, nếu nói ra có khi lại rước họa vào thân. Y không hề muốn hắn biết chuyện San-wol đã từng là phi tần của hắn trong thế giới mà y nhớ. Biết đâu hắn lại tò mò, sinh lòng tà ý với muội ấy thì sao. Y không muốn bị coi là kẻ điên, càng không muốn Hoàng đế để mắt đến San-wol.
San-san lắc đầu quầy quậy. Đợi mãi không thấy câu trả lời, Hoàng đế lại nhướn mày.
“Trẫm hỏi vì sao ngươi thích ở đây mà.”
Thấy San-san vẫn chần chừ, ngần ngại không chịu hé nửa lời, Hoàng đế bế xốc y lên, xoay người y lại để hai người đối mặt nhau. Đột nhiên bị ép ngồi dang hai chân trên đùi Hoàng đế, San-san hoảng hốt, phản xạ nhích mông lùi lại, nhưng hai bàn tay rắn chắc của hắn đã túm chặt lấy cặp mông tròn lẳn của y, chặn đứng mọi ý định chạy trốn.
“Nếu là vì Yoon San-wol thì ngươi không cần lo. Về cung rồi, trẫm vẫn cho phép nàng ta ở lại Vị Ương cung cùng ngươi.”
Nhưng cứ nghĩ đến cảnh phải sống chung ở Vị Ương cung, y lại càng thấy sợ hãi việc hồi cung. Ký ức về những đêm ở Vĩnh Ninh cung, khi San-wol đang ngủ say ở gian phòng đối diện, còn y thì phải cắn răng chịu đựng những trận mây mưa bạo lực của Hoàng đế lại ùa về.
“Kể từ khi huynh nhập cung, không đêm nào là tỷ ấy không khóc.”
Lời nói của Han Wan-ui mà y tưởng đã quên bỗng vang vọng bên tai, khiến lồng ngực nhói lên từng cơn đau thắt. San-san khẽ nhíu mày, lí nhí hỏi.
“Thần, th-thần chỉ muốn ở lại đây thêm một thời gian nữa có được không ạ?”
Ánh mắt soi mói, sắc lẹm của Hoàng đế dán chặt vào đôi mắt màu hổ phách đang dao động mãnh liệt của San-san. Đây là lần đầu tiên y dám bày tỏ sở thích cá nhân. Hắn muốn tin y, nhưng mầm mống nghi ngờ cứ thế nảy sinh, không sao dập tắt được.
“Nơi này có kỷ niệm gì tốt đẹp với ngươi sao?”
“……Kh-không hẳn là vậy, chỉ là, thần, th-thần thấy ở đây rất thoải mái.”
“Cứ nói thật cho trẫm nghe. Có thể những ký ức về trẫm chưa hồi phục, nhưng những chuyện xảy ra gần đây thì ngươi vẫn nhớ chứ. Phải rồi, quãng thời gian sống ở đây cùng với thằng ranh đó cũng vui vẻ lắm phải không?”
Yoon xấp xỉ tuổi San-san, hai người chắc chắn có nhiều điểm chung để trò chuyện hơn là với hắn. Giống như việc y đã dễ dàng mở lòng với hắn chỉ vì hắn cứu y khỏi nanh vuốt con hổ lớn, ai mà biết được y có dễ dàng ngả vào lòng Yoon chỉ vì thằng oắt đó đã mang y trốn khỏi hoàng cung hay không? Chuyện này thì chỉ có trời mới biết, và San-san biết.
Một lần nữa, tâm trí Hoàng đế lại hiện lên những hình ảnh hoang đường, điên rồ mà hắn đã tưởng tượng không biết bao nhiêu lần: San-san mang thai con của hắn, vậy mà vẫn trần truồng ân ái với Yoon. Lý trí của hắn như bị thiêu rụi.
“Th-thằng ranh đó ạ?”
Bàn tay Hoàng đế đang bóp chặt mông San-san càng thêm siết mạnh. Hắn kéo thân hình mảnh khảnh, trần trụi của y sát vào người mình, gằn giọng.
“Trẫm đang nói Yoon.”
“……Th-thần không biết, đ-đó là ai cả.”
San-san nghiêng đầu, đôi mắt tròn xoe ngơ ngác không hiểu chuyện gì. Dù biết San-san không phải là kẻ có khả năng diễn kịch để qua mặt mình, nhưng không hiểu sao Hoàng đế vẫn có cảm giác mình đang bị dắt mũi. Hoặc có lẽ, thẳm sâu bên trong, hắn vẫn muốn nghe chính miệng y xác nhận, một thứ bản năng ghen tuông hèn mọn của đàn ông.
“Cả thiên hạ này ai cũng đồn ầm lên là ngươi đã tư thông với thằng ranh đó.”
“T-tư thông là, là gì ạ?”
Bàn tay phải của Hoàng đế từ từ trượt dọc theo khe mông, tiến xuống phía dưới. Cửa mình sưng tấy sau chuỗi hoan lạc cực độ vẫn đang khép mở liên hồi, tỏa ra hơi ấm nóng hổi hơn cả nước trong bồn tắm.
“Là ngươi đã dùng chỗ này,”
San-san giật mình, cả cơ thể căng cứng. Hoàng đế dùng hai ngón tay trỏ và giữa tách nụ hoa mềm nhão ra, ấn mạnh vào trong cùng với nước tắm.
“A hức.”
“Để ngậm lấy cự vật của thằng ranh đó. Sau lưng trẫm.”
“……A, bệ hạ! N-nước vào trong rồi ạ.”
Hai ngón tay tách rộng ra, khiến nước ấm tràn vào vách thịt nhạy cảm. San-san bám chặt lấy cánh tay Hoàng đế, hai chân run lên bần bật.
“Có đúng không?”
“A ưm, dừng lại đi ạ, v-vâng?”
“Có thật là ngươi đã ngủ với thằng ranh đó không? Trong lúc đang mang thai các Hoàng tử?”
“Chuyện đó th-thần có nhớ gì đâu……”
Bị dồn ép đến đường cùng, San-san đành phải thốt ra câu trả lời đó. Hừ-, Hoàng đế buông một tiếng thở dài thườn thượt.
Ngay cả khi nhớ ra, y cũng phải chối bay chối biến mới đúng. Đằng này lại bảo không nhớ, thì lẽ ra y phải khẳng định chắc nịch là mình tuyệt đối không làm chuyện tày đình đó. Nhưng San-san vốn ngốc nghếch, lại quá đỗi ngây thơ.
Hoàng đế rút ngón tay khỏi huyệt động đang sưng tấy, ôm chặt lấy cơ thể đang run lẩy bẩy của y. Cứ nghĩ đến việc có kẻ khác đã trút dục vọng vào bên trong cơ thể này, cơn cuồng nộ lại bùng lên không sao dập tắt được. Một ngọn lửa hận thù nóng rực thiêu đốt tâm trí, làm mờ mắt, như muốn băm vằm lục phủ ngũ tạng của hắn ra thành trăm mảnh.
Nhưng điều khiến hắn đau đớn, bất lực hơn cả là, cho dù chuyện đó có là sự thật đi chăng nữa, thì hắn cũng chỉ có thể nhắm mắt làm ngơ, cho qua mọi chuyện.
Hoàng đế dần nhận ra, một sự thật xót xa và cay đắng tột cùng: San-san có thể khiến hắn trở nên thảm hại, hèn mọn đến mức nào. Chỉ cần y muốn mà thôi.
0 Bình luận