Chương 67
bởi Ly ThiênHoàng đế rũ mắt nhìn San-san đang thút thít, khẽ nhíu mày khó chịu. Hắn thấy gai mắt khi y lại đi khóc thương cho một gã phụ thân tồi tệ như vậy.
“Chính vì là phụ thân của ngươi nên càng không thể giữ lại mạng sống. Trở thành phu thê với trẫm là như vậy đấy. Có một kẻ ti tiện, hèn hạ như thế làm cha vợ, thì thể diện của Hoàng hậu để đâu cho hết? Thà chết đi còn hơn, cũng là vì tương lai của Won-i sau này nữa.”
San-san há hốc mồm kinh ngạc. Quai hàm y run lên bần bật.
“Bệ hạ, Th-Thập lang, xin ngài, xin ngài tha mạng cho phụ thân. Cúi xin ngài rộng lượng tha thứ. Thần biết lỗi rồi. Thần xin chịu phạt thay phụ thân.”
Dù chẳng biết phụ thân đã phạm phải tội tày đình gì, nhưng San-san vẫn nắm chặt lấy tay Hoàng đế, nước mắt ngắn dài van xin thảm thiết. Dẫu sao đó cũng là máu mủ ruột rà. Cho dù phụ thân luôn coi y là cái gai trong mắt, luôn khiến y sợ hãi, nhưng chưa bao giờ y nảy sinh lòng thù hận.
Thực ra, San-san chẳng biết ghét bỏ ai bao giờ. Y chỉ mong ước có được một người bầu bạn, chia sẻ tình cảm mà thôi.
Hà. Hoàng đế buông một tiếng thở dài trầm thấp, luồn tay xuống nách nhấc bổng San-san đang ngồi co ro trong bồn nước lên. Chẳng để y kịp phản ứng, hắn bế thốc y lên giường.
Hắn dùng chiếc khăn lụa Jin để lại lau khô cơ thể ướt sũng của San-san, rồi quấn bừa tấm chăn cũ kỹ, xộc xệch lên người y.
“Yoon San-wol đang đợi bên ngoài, vào đây.”
Hoàng đế nói vọng ra ngoài. Nghe vậy, San-san đang nức nở van xin bỗng im bặt vì quá bất ngờ.
“Sau khi hồi cung, ngươi sẽ không bao giờ được gặp lại muội muội nữa đâu. Trẫm cho ngươi thời gian để nói lời từ biệt đấy.”
“Hức, t-tại sao, tại sao lại không được gặp ạ?”
“Hỏi thừa. Đã động phòng rồi thì phải theo trẫm về sống chung chứ. Có đôi phu thê nào thành thân rồi mà lại mỗi người một ngả không?”
Nói cũng có lý. San-san cứng họng, chẳng biết cãi lại thế nào.
“Vậy, ph-phụ thân thì sao,”
“Chuyện đó để hồi cung rồi tính tiếp. Nín khóc đi. Muội muội ngươi vào kìa.”
Dẫu có về cung thì bản án tử hình dành cho phụ thân y cũng chẳng thể thay đổi, nhưng Hoàng đế vẫn cứ ậm ừ cho qua chuyện. Hắn sẽ khiến y bận rộn đến mức chẳng còn thời gian đâu mà nhớ đến phụ thân nữa.
Hoàng đế lại nhớ đến những cái đầu lâu bị bêu rỉ máu trước khi hắn rời khỏi hoàng cung.
“Tiểu nữ Yoon San-wol xin bái kiến Hoàng đế bệ hạ. Bệ hạ vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế. Kính chúc ngài hồng phúc tề thiên.”
Vừa lúc đó, San-wol vén rèm bước vào, cúi đầu hành lễ.
***
“……Đó, chuyện là như vậy đó…….”
Rúc sâu vào tấm chăn cũ, San-san cúi gầm mặt, kể xong đầu đuôi câu chuyện. Không muốn ngồi chung trên chiếc giường vẫn còn vương vãi “tàn tích” của cuộc hoan ái, San-wol kéo chiếc ghế Thái sư ra một góc ngồi nghe ca ca giãi bày. Hiếm khi Hoàng đế lại tinh ý nhường không gian riêng cho hai anh em tâm sự.
“Sao nãy giờ huynh chẳng chịu nhìn muội thế?”
Nghe San-wol hỏi, San-san giật mình, sống lưng cứng đờ. Ngập ngừng một lát, y mới ấp úng mở lời.
“……Bệ hạ vốn dĩ là phu quân của muội mà, v-vậy mà huynh lại,”
“Ca ca.”
San-wol ngắt lời San-san bằng một giọng điệu kiên quyết.
“Ơ, h-hả?”
“Đang đêm hôm khuya khoắt tự nhiên bốc hơi không một lời từ biệt, rồi phụ thân lại bị lính trói giải đi. Huynh có biết muội lo lắng đến phát điên lên không? Thấy huynh bình an trở về muội mừng rớt nước mắt, thế mà huynh lại chẳng chịu nhìn mặt muội lấy một cái.”
“H-huynh cũng lo cho muội lắm chứ. Wol à, muội có bị thương ở đâu không? Có, có ăn uống đầy đủ không?”
Lúc bấy giờ San-san mới dám ngẩng đầu lên, đôi mắt ngấn lệ rưng rưng nhìn San-wol. Nàng khẽ thở dài một tiếng.
“……Có đau lắm không? Huynh có bị ép buộc… phải cắn răng chịu đựng không?”
Từng được các ma ma trong cung phái đến dạy dỗ cặn kẽ về bổn phận của một phi tần khi tham gia đợt tuyển tú, San-wol đứng ngồi không yên suốt khoảng thời gian chờ đợi cuộc mây mưa kết thúc ngoài thứ gian.
Thân nam nhi lại phải hầu hạ chuyện chăn gối cho một nam nhân khác, thử hỏi đau đớn đến nhường nào. Đã vậy ca ca của nàng lại còn chậm tiêu, ngốc nghếch hơn người bình thường nữa chứ.
“Đau lắm……, nhưng mà lúc sau lại thấy bình thường.”
Xấu hổ không dám nói toẹt ra những cảm giác đê mê, kỳ lạ khi ân ái cùng Hoàng đế, San-san đành nói lấp lửng cho qua chuyện.
Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng đến tận mang tai của y, San-wol lờ mờ đoán được rằng y không hẳn là bị ép buộc. Nàng cố nuốt sự lo lắng vào trong, lên tiếng dặn dò.
“……Bệ hạ đối xử tốt với huynh chứ?”
San-san nhớ lại cảnh Hoàng đế tay không đánh chết con hổ hung dữ để cứu mình cách đây vài canh giờ.
“……Ừ.”
“……”
“Ngài ấy đối xử với huynh tốt hơn cả, cả phụ thân nữa.”
Sự so sánh có vẻ khập khiễng, nhưng San-wol thừa hiểu ngụ ý của y. Bất chấp tất cả, Hoàng đế vẫn mang lại cho y cảm giác an toàn, che chở hơn cả người cha ruột thịt, thế nên y mới muốn gắn bó với ngài ấy.
Ngoại trừ việc người cha chưa bao giờ là chỗ dựa vững chắc cho hai anh em, San-wol cũng chẳng lạ gì lối suy nghĩ đơn giản, ruột để ngoài da của ca ca.
Tuy nhiên, nỗi lo âu vẫn luôn canh cánh trong lòng. Một ngày đẹp trời, ca ca bỗng dưng mất tích, rồi đêm hôm khuya khoắt lại lù lù trở về với tư cách là nam sủng của Hoàng đế. Sự việc diễn ra quá đỗi đường đột khiến nàng kinh ngạc đến rụng tim, nhưng điều khiến nàng bận tâm nhất là việc ca ca cứ luôn miệng nhắc đến hai chữ “phu thê”.
“Vào cung rồi, bệ hạ bảo gì thì huynh phải ngoan ngoãn nghe theo, tuyệt đối không được mít ướt hay làm nũng như ở nhà đâu đấy. Phải ngoan. Ca ca nhớ lời muội chưa?”
Nhưng vì không muốn dội gáo nước lạnh vào niềm vui của San-san, San-wol đành nuốt ngược những lời cảnh báo vào trong, chỉ dặn dò y vài điều cơ bản.
Đã lỡ được Hoàng đế sủng hạnh, lại còn được ngài đích thân đến rước đi, thì chỉ còn cách cam chịu số phận chứ biết làm sao. Ít ra y còn tỏ vẻ mãn nguyện khi theo ngài ấy, chứ khóc lóc ỉ ôi, chống cự thì hậu quả khôn lường.
San-san nhìn San-wol với vẻ mặt sầu thảm, như thể đây là lần cuối cùng hai anh em được gặp nhau. San-wol lại thở hắt ra một hơi, bước lại gần mép giường và ngồi xổm xuống trước mặt San-san.
“Hứa đi.”
Nàng giơ ngón tay út lên trước mặt San-san. Y sụt sịt mũi, ngoan ngoãn móc ngón út của mình vào ngón út của nàng.
“H-hứa rồi.”
“Phải sống cho thật tốt, thật khỏe mạnh nhé. Đừng có ảo tưởng mấy chuyện phu thê hay phu quân gì gì đó. Muội á, không phải tiến cung là muội nhẹ cả người, vui như đi hội ấy chứ.”
“……Ừ. Nhưng mà, h-huynh nhớ muội thì phải làm sao?”
“Dù sao thì huynh muội mình cũng đâu thể dính lấy nhau cả đời được. Mai này muội cũng phải xuất giá lấy chồng chứ. Muội sẽ viết thư cho huynh. Huynh cũng phải viết thư cho muội đấy. Vào trong cung rồi cũng đừng lười biếng chuyện học hành. Phải cố gắng học để người ta không dám khinh thường mình, nhớ chưa?”
“Ừ ừ. Trong cung cũng có thầy giáo giỏi lắm, huynh sẽ cố gắng học thật giỏi. H-huynh hứa đấy.”
“Ngoan. Vậy là tốt rồi. Nhớ giữ gìn sức khỏe, đừng có hở tí là khóc nhè đấy. ……Muội đi ra ngoài đây.”
Tuy Hoàng đế đã ra ngoài, nhưng bóng dáng đám cấm quân lăm lăm vũ khí thấp thoáng sau lớp rèm vẫn khiến San-wol e dè. Nàng không muốn nán lại thêm nữa, bèn nén tiếng thở dài đứng dậy.
“Wol à! Đ-để huynh xin bệ hạ tha cho phụ thân, cho người sớm về nhà với chúng ta nhé. Đừng lo lắng quá, muội và mẫu thân nhớ phải ăn uống đầy đủ, giữ gìn sức khỏe đấy, biết chưa?”
Mặc dù thao thức bao đêm vì lo lắng cho sự mất tích của San-san, nhưng thực chất San-wol chẳng mảy may bận tâm đến sống chết của phụ thân.
Có mang tiếng là đứa con bất hiếu, nàng cũng đành cam chịu. Nàng cảm thấy như trút được gánh nặng khi gã đàn ông tàn nhẫn, luôn đánh đập, hắt hủi và coi con cái như công cụ đổi chác không còn xuất hiện trong nhà nữa. Dù gia cảnh có sa sút hơn, nàng sẵn sàng nhận thêu thùa may vá để kiếm miếng ăn qua ngày.
“Đừng có dại dột mà làm bệ hạ phật ý, huynh lo lo cho bản thân mình đi. Phụ thân đền tội xong rồi khắc được thả ra thôi.”
Lời nói ráo hoảnh, lạnh lùng của San-wol để lại trong lòng San-san một dấu chấm hỏi to đùng.
***
San-san cùng Hoàng đế hồi cung trên chiếc kiệu vàng(1) lộng lẫy. Hoàng đế ôm gọn y trong vòng tay, ngả người tựa lưng vào thành kiệu một cách đầy thư thái.
Nép mình e ấp trong vòm ngực rắn chắc của Hoàng đế, San-san tò mò đưa mắt ngắm nhìn khung cảnh hoàng cung lung linh, huyền ảo. Khác với những ngày đầu vào cung với tâm thế là khách ở trọ vài hôm, giờ đây khi đã xác định hoàng cung sẽ là nhà của mình, mọi thứ hiện lên trong mắt y đều trở nên mới mẻ và khác lạ.
Một luồng cảm xúc háo hức, mong chờ về một tương lai tươi sáng len lỏi trong tâm trí. Dẫu tương lai vô định khiến y đôi lúc chột dạ, nhưng niềm hân hoan, rạo rực vẫn lấn át tất cả.
Tuy nhiên, thứ ánh sáng rạng ngời trong đôi mắt ngây thơ ấy vụt tắt ngấm khi cỗ kiệu vàng chầm chậm tiến vào Nội đình, hướng về phía Càn Thanh môn.
Đôi mắt San-san mở to hết cỡ, tưởng chừng như sắp rớt khỏi tròng khi cỗ kiệu vượt qua Càn Thanh môn và tiến lên Nguyệt đài. Bắt gặp ánh mắt kinh hoàng tột độ của San-san, Hoàng đế lãnh đạm cất lời.
“Kẻ cai quản Càn Thanh cung Yoo Deok-moon và bốn tên thị vệ trực gác ở Thần Vũ môn. Bọn chúng phải trả giá bằng chính mạng sống của mình vì tội lơ là, tắc trách để ngươi trốn khỏi cung.”
Khi cỗ kiệu tiến lại gần, những vật thể tròn lẳn bị bêu lủng lẳng trên những chiếc sào cao chót vót hiện ra ngày một rõ nét. Trong số đó, có cả những khuôn mặt mà y mới lờ mờ nhớ mặt đặt tên.
“B-bệ hạ…….”
Kể từ sau giấc ngủ đầu tiên, dẫu ngượng ngùng nhưng San-san vẫn luôn ấp úng gọi hắn là “Thập lang”. Vậy mà giờ đây, giọng y run lên bần bật, gọi hắn bằng hai tiếng “bệ hạ” xa cách.
“Sao, sao ngài lại giết những người vô tội…….”
“Vô tội sao. Ăn lộc vua mà lại khinh thường bổn phận. Còn tội nào tày đình hơn thế nữa chứ.”
“……Nhưng, nhưng tất cả mọi chuyện đều là do thần gây ra cơ mà.”
***
Chú thích:
- Kiệu vàng (금여): Kiệu dành riêng cho Hoàng đế, thường được sơn son thếp vàng, chạm trổ rồng phượng uy nghi.
0 Bình luận