Chương 16
bởi Ly ThiênViệc Hoàng đế ban thưởng hậu hĩnh chưa từng có cho San-san – một kẻ thậm chí còn chẳng có tước vị gì – ngay sau đêm thị tẩm đầu tiên đã nhanh chóng truyền đến tai tất cả mọi người trong hoàng cung. Là người sống cùng một cung, lại là người trực tiếp đứng ra sắp xếp chỗ ban thưởng ấy, San-wol là người biết chuyện sớm nhất. Nàng cắn chặt môi, cảm thấy vô cùng khó xử.
“……Bệ hạ bảo ca ca được xuất cung rồi sao?”
Dẫu biết thừa là không thể nào, nàng vẫn hỏi lại cho chắc.
“Ngài ấy b-bảo sẽ tìm cho huynh một mối hôn sự tốt rồi cho huynh lấy vợ.”
San-san lục lọi lại mớ ký ức hỗn độn đêm qua rồi trả lời.
“……Ý muội hỏi là, ngài ấy có nói hôm nay, ngay bây giờ ca ca được rời khỏi cung không?”
Nếu có ý định đuổi người đi ngay, Hoàng đế đã chẳng cất công ban thưởng một đống vàng bạc châu báu để làm lộ phí, lại còn sai dâng đủ loại sơn hào hải vị tẩm bổ. Vốn dĩ Hoàng đế đâu phải là kẻ đa sầu đa cảm, chu đáo đến mức ấy. San-wol gặng hỏi lại với giọng chắc nịch.
“Ca ca. Ca ca không được nói dối muội đâu đấy.”
Giọng điệu nghiêm nghị của muội muội khiến San-san ấp úng, không dám trả lời ngay, hai tay cứ vân vê vào nhau bồn chồn. San-wol liền đưa tay ra, nắm chặt lấy đôi tay đang bứt rứt ấy kéo xuống.
“Ca ca.”
“……Ngài ấy không nói hôm nay được về.”
San-wol nới lỏng tay, buông thõng một tiếng thở dài thườn thượt. Lồng ngực nàng nhói lên từng cơn, nghẹn đắng.
“Thế thì không được về rồi.”
“Vậy, vậy chừng nào huynh mới được về? ……Phải làm cái chuyện đó thêm mấy lần nữa mới được về?”
San-wol nghiến răng đến mức quai hàm hằn rõ. Nàng buông tay San-san ra, đứng phắt dậy rồi quay lưng lại. Nàng không đủ can đảm để nhìn thẳng vào mắt ca ca mà nói ra những lời tàn nhẫn ấy.
“Cho đến khi bệ hạ đích thân ân chuẩn cho ca ca rời đi, ca ca tuyệt đối không được bước chân ra khỏi hoàng cung.”
“……”
“Từ giờ trở đi, ca ca sẽ sống ở đây cùng muội, giống như ngày xưa ấy. Giờ chúng ta lại được ngày ngày gặp nhau rồi. Ca ca thấy có đúng không?”
Được sống cùng San-wol thì vui thật đấy. Đó là trước khi y chưa biết “ngủ cùng” thực sự là làm cái gì. Mà giống ngày xưa là giống thế nào. Làm sao có thể quay lại như ngày xưa được cơ chứ.
“……Nhưng bệ hạ là phu quân của muội mà.”
“……”
“Huynh không muốn làm chuyện đó đâu. Thật sự không muốn đâu, Wol à.”
San-san lặng lẽ rơi những giọt nước mắt to như hạt đậu. Bóng lưng San-wol đang quay lại khẽ run rẩy. Nếu nói nàng không đau khổ thì là dối lòng, nhưng vì sự an nguy của ca ca, của chính bản thân nàng, và cả đứa con đang thành hình trong bụng, nàng tự nhủ lần này cũng phải đóng vai người chỉ bảo. Chỉ bảo cho y hiểu rõ bổn phận của một hậu cung.
San-wol quay người lại, ngồi xuống mép giường. Nàng nắm lấy đôi bàn tay đang túm chặt mép chăn run rẩy của ca ca, bao bọc lấy nó.
“Muội đã bảo là muội không bận tâm rồi mà.”
“……Tại sao chứ?”
“Vì phận làm hậu cung thì phải thế.”
“……”
“Cũng giống như mọi bách tính đều là thần tử của bệ hạ, hậu cung cũng là bề tôi của bệ hạ. Trách nhiệm của chúng ta là hầu hạ bệ hạ, sinh hạ hoàng tự để củng cố ngai vàng của vương triều họ Hạ. Ngài ấy là bậc quân vương của muôn dân, ngài ấy không thể là phu quân của riêng một mình muội được. Nên dẫu ca ca có tiếp tục hầu hạ bệ hạ, hay dẫu ca ca có phép tiên mà mang thai con của ngài ấy đi chăng nữa, muội cũng thực sự không sao cả. Bởi đó chính là đức hạnh mà một hậu cung phải có…….”
“……Huynh không hiểu. Hức, Wol à, huynh chẳng hiểu gì cả. Huynh chỉ muốn, muốn về nhà thôi. Huynh không muốn làm cái chuyện ngủ cùng ấy đâu.”
San-san lắc đầu quầy quậy, nhất quyết cự tuyệt không muốn nghe thêm nữa. San-wol siết chặt tay ca ca thêm một chút.
“Đêm qua ca ca đã ngủ cùng bệ hạ, và nhận long tinh của bệ hạ vào trong người rồi đúng không?”
Câu hỏi trần trụi khiến San-san đỏ bừng mặt vì xấu hổ. Vốn dĩ chẳng mong chờ câu trả lời, San-wol cứ thế tiếp tục.
“Ca ca đã nhận ân sủng của bệ hạ rồi. Những nữ nhân nhận được thánh ân sẽ thuộc về bệ hạ suốt đời. Nam sủng cũng vậy thôi. Bọn họ phải hầu hạ bệ hạ cho đến khi nào ngài ấy chán thì thôi. Ít nhất là cho đến lúc đó, ca ca phải hoàn thành bổn phận của mình. Ca ca hiểu chưa?”
“……Bổn phận, bổn phận là sao cơ?”
“Là những việc bắt buộc phải làm.”
“Vậy, bổn phận của huynh là gì?”
“Muội vừa nói rồi đấy. Hầu hạ bệ hạ chính là bổn phận. Phải giúp ngài ấy xua tan đi sự mệt mỏi và giải tỏa những nhu cầu. Ca ca à, ở hoàng cung mà cứ hỏi đi hỏi lại một chuyện là sẽ bị ăn đòn đấy. Nên ca ca đừng có cái thói lơ đãng như thế nữa. Nhất là khi bệ hạ đang nói chuyện, dù có khó hiểu đến đâu, ca ca cũng phải cố gắng mà tập trung. Nhớ chưa?”
Giải tỏa mệt mỏi và nhu cầu là phải chịu đựng sự giễu cợt, đòn roi, và để cho huyệt động bị xé rách đau đớn như vậy sao. Rốt cuộc làm cái chuyện đó thì giải tỏa mệt mỏi ở chỗ nào cơ chứ. Đau đớn, kinh hãi, tủi nhục… San-san thực sự không bao giờ muốn trải qua cái chuyện đó thêm một lần nào nữa. Y chẳng biết đáp lại thế nào, chỉ biết khóc nức nở.
“……Muội coi như ca ca đã hiểu rồi đấy nhé. Ca ca bắt buộc phải hiểu. Vì sự an nguy của chính ca ca. Và vì cả gia đình ta nữa.”
San-wol xoa xoa chiếc bụng đang lớn dần của mình, nghẹn ngào nói. Chẳng phải nàng muốn nói những lời cay đắng này. Nhưng thà sống nhục còn hơn cả nhà phải chết oan mạng, chẳng phải vậy sao.
San-wol vỗ về San-san đang ngồi im lặng thít, đút cho y bát cháo loãng rồi đưa hộp thuốc mỡ mang theo cho Yeong-chae trước khi quay về hậu điện của mình. San-san thẫn thờ nhìn theo bóng lưng San-wol khuất dần, rồi chùm chăn kín đầu nằm lăn ra giường.
Lồng ngực nặng trĩu khiến y thao thức mãi không ngủ nổi, ngón tay cứ vẽ ngoằn ngoèo theo hoa văn trên mặt chăn gấm. Y tự nhủ, lần tới gặp Hoàng đế, y nhất định phải hỏi xem ngài ấy còn muốn làm cái chuyện đó đến bao giờ nữa.
***
“Đau quá, hức, th-thần sợ lắm.”
Khuôn mặt đầm đìa nước mắt, liên tục kêu than đau đớn suốt đêm qua của cái thứ nhỏ bé ấy cứ lởn vởn trong đầu khiến Hoàng đế cả ngày chẳng thể tập trung vào chính sự. Nhớ lại việc hắn hùng hục làm đến tận năm lần mà thứ đó chẳng thể phóng thích được lấy một lần, lòng hắn lại càng thêm bực dọc.
Hắn vốn chẳng định hành hạ y đến mức tàn bạo như vậy…….
Hoàng đế bắt đầu cảm thấy có chút hối hận. Với một kẻ vốn chẳng mấy khi biết hối hận là gì như hắn, thứ cảm giác này quả thực vô cùng kỳ lạ.
Mà ngẫm lại thì, chẳng riêng gì lúc này, mọi thứ liên quan đến y đều kỳ lạ đến mức khó tin. Rốt cuộc y có gì đặc biệt mà khiến hắn như hóa điên hóa dại, làm tình đến mức cúc huyệt của y rách toạc, máu me be bét mà vẫn không hề hay biết.
Cảm giác chật hẹp, khít khao lần đầu tiên thâm nhập, lớp vách thịt mềm mại mút mát không buông, lồng ngực trắng ngần đẫm mồ hôi lạnh cứ phập phồng gấp gáp theo từng cơn đau đớn… mọi thứ thuộc về y đều khiến hắn mê mẩn.
Đã thế, cái thứ ấy sao lại sở hữu những màu sắc tuyệt mĩ đến vậy. Đôi mắt màu hổ phách hớp hồn hắn ngay từ cái nhìn đầu tiên, hàng mi nhạt màu, đôi môi đỏ mọng, khóe mắt ửng hồng, nhũ hoa màu san hô, cho đến cả cự vật và huyệt động cũng mang một màu hồng phấn ngọt ngào. Chẳng có chỗ nào trên cơ thể ấy là không toát lên vẻ quyến rũ chết người. Càng nhìn, hắn lại càng muốn chạm vào, muốn vuốt ve mơn trớn.
Hoàng đế cứ mải mê chìm đắm trong những ký ức về San-san, đến độ hắn bắt đầu tò mò không biết vách thịt bên trong huyệt động ấy có màu sắc gì.
‘Chắc vì là kẻ khờ khạo nên mới chậm tiêu đến thế. Trẫm đã ban thưởng hậu hĩnh nhường ấy, lúc rời đi cũng chẳng hề quở trách nửa lời, đáng lẽ ra lúc hồi phục rồi phải sai người đến truyền lời tạ ân mới đúng chứ. Ca ca nó ngốc nghếch đã đành, chẳng lẽ Yoon-bin cũng khoanh tay đứng nhìn sao. Quả thực là to gan lớn mật.’
Cuối cùng, vừa điểm giờ Thân(1), Hoàng đế liền lập tức bãi triều. Lại là một chuyện chưa từng có tiền lệ. Thái giám Han-ho cố gắng kìm nén sự kinh ngạc, vội vã tháp tùng Hoàng đế rời khỏi Càn Thanh cung. Điểm đến không nằm ngoài dự đoán, chính là Vĩnh Ninh cung.
Vẫn còn hơi sớm để dùng bữa tối. Cổng Vĩnh Ninh môn đột ngột mở tung mà chẳng có lấy một tiếng thông báo trước khiến đám cung nhân đang dọn dẹp nội viện giật bắn mình, cuống cuồng quỳ rạp xuống đất.
“Vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế. Bái kiến Hoàng đế bệ hạ.”
“Vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế. Bái kiến Hoàng đế bệ hạ.”
“Vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế. Bái kiến Hoàng đế bệ hạ.”
Hoàng đế chỉ quăng lại một câu “Bình thân” rồi sải bước thật nhanh hướng thẳng về phía Đông bối điện. Nghe tiếng ồn ào bên ngoài, San-wol bước ra ngoài, nhìn thấy bóng lưng Hoàng đế đang vội vã tiến về phía bối điện, nàng cũng đành lặng lẽ bám theo sau.
“Thần tì bái kiến Hoàng đế bệ hạ. Vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế.”
Thấy Hoàng đế cùng đoàn tùy tùng ập thẳng vào tẩm điện, Yeong-chae đang túc trực bên giường vội vã hành lễ.
“Y vẫn còn ngủ sao?”
Nhìn tấm chăn gấm phồng lên thành một cục tròn vo trên giường Giá Tử, Hoàng đế cất tiếng hỏi. Yeong-chae khúm núm đáp lời.
“Muôn tâu bệ hạ, dạ vâng ạ. Nô tỳ sẽ gọi thiếu gia dậy ngay đây ạ.”
“Cứ để đấy.”
Hoàng đế xua tay cộc lốc rồi sải bước tiến đến cạnh giường. Hắn đưa tay vén nhẹ tấm chăn gấm, khuôn mặt San-san đỏ bừng, hơi thở đều đều say giấc nồng hiện ra trước mắt.
Hoàng đế vô thức cắn chặt môi dưới, rồi thả người ngồi phịch xuống mép giường. Trông y còn thê thảm hơn cả lúc sáng. Hắn rõ ràng đâu có tát mạnh tay, vậy mà vết sưng trên má y vẫn chẳng xẹp đi chút nào.
“Bọn nô tài các ngươi chăm sóc chủ tử kiểu gì vậy? Thấy y yếu ớt nên định bắt nạt y hả? Trẫm đã dặn phải dốc lòng chăm sóc, vậy mà giờ y vẫn ra nông nỗi này là sao.”
Nếu có chút lương tâm, hẳn hắn đã chẳng thể đổ lỗi cho người khác, nhưng với Hoàng đế thì lương tâm là thứ xa xỉ. Cơn thịnh nộ bùng phát dữ dội hơn dự đoán khiến Yeong-chae cùng đám cung nữ, nội quan đồng loạt quỳ rạp xuống, dập đầu tạ tội. Đang lúc tưởng chừng sắp có kẻ oan uổng mất mạng vì cơn lôi đình này, Yoon-bin vừa bước vào tẩm điện liền tiến đến trước mặt Hoàng đế, bình tĩnh quỳ xuống hành lễ.
***
Chú thích:
- Giờ Thân (신시): Từ 3 giờ đến 5 giờ chiều.
0 Bình luận