Chương 131
bởi Chung Seiker“T-tình cảm nảy sinh từ thể xác á? Là sao cơ?”
Chẳng hiểu muội muội đang nói gì, mặt San-san bất giác đỏ bừng lên. San-wol chống cằm lên bàn trà, chằm chằm nhìn ca ca mình.
“Là cứ nghĩ đến người ta mãi, lúc nào cũng bận tâm đến người ta ấy. Con người mà, cứ ngày nào cũng giáp mặt, sống chung một bầu không khí thì dù ban đầu chẳng có tình cảm gì, lâu dần cũng thành quen. Huống hồ chi huynh lại còn từng chung chăn gối với bệ hạ nữa.”
San-san khẽ nuốt khan. San-wol hít một hơi, gõ gõ ngón tay lên mặt bàn rồi tiếp tục phân tích.
“Kề vai sát cánh, da thịt chạm nhau, những chuyện như thế cứ lặp đi lặp lại mãi……, thì sau này tự dưng hình bóng người ta lại cứ luẩn quẩn trong đầu mình thôi. Đó gọi là tình cảm nảy sinh từ thể xác. Nhất là với một người như Hoàng đế bệ hạ. Dù huynh muốn hay không muốn, ngày nào huynh cũng phải đối mặt, trốn cũng không thoát. Một người như thế lại càng dễ in sâu vào tâm trí hơn. Chắc chắn là lúc nào huynh cũng phải dè chừng, để tâm đến ngài ấy rồi.”
Ngừng một lát, thấy vẻ mặt ngốc nghếch, ngẩn ngơ của San-san, San-wol bật cười. Nàng nhẹ giọng an ủi như muốn xua đi sự căng thẳng của huynh trưởng.
“Chuyện đó cũng bình thường thôi mà. Thuận theo tự nhiên cả thôi. Hơn nữa, dù huynh bảo là không nhớ, nhưng thực ra huynh rất thích hầu tẩm ngài ấy đấy. Thích hơn huynh tưởng tượng nhiều. Ngày nào huynh cũng lải nhải chuyện hầu tẩm bên tai muội, nghe đến phát chán luôn ấy chứ.”
Mặt San-san đỏ lựng đến tận mang tai, y vội cúi gầm mặt xuống. Rồi y vớ lấy tách trà đã nguội bớt, uống ừng ực. Dù không còn bỏng rẫy nhưng dòng nước ấm nóng trôi tuột xuống cổ họng vẫn khiến y khẽ rùng mình. Đột nhiên, y ngẩng phắt đầu lên.
“Nhưng mà Wol-i này, sao muội l-lại rành mấy chuyện đó thế?”
Không ngờ lại bị hỏi ngược lại, San-wol giật mình, hai mắt mở to tròn xoe.
“……Hả?”
“Hay là muội cũng đ-đang có tình cảm thể xác với ai,”
San-wol luống cuống đưa tay bịt miệng San-san lại.
“Suyt.”
Bị bịt miệng, San-san ngơ ngác gật đầu. Một lúc sau, San-wol mới từ từ buông tay ra, ánh mắt vẫn còn nguyên vẻ bối rối, khẩn trương.
“……Chỉ là, mới nắm tay thôi. Huynh tuyệt đối không được nói cho ai biết đâu đấy. Nhớ chưa?”
Thực ra thì đã hôn nhau rồi, nhưng San-wol đành nói dối. Nhìn vẻ mặt hơi căng thẳng của nàng, San-san khẽ gật đầu, rồi ngập ngừng hỏi.
“Muội có, c-có người trong lòng rồi sao?”
“……Vâng.”
“C-có thật à? Là ai vậy?”
San-wol cười trừ, lắc đầu kiên quyết.
“Muội không nói được đâu.”
Dù đã từng bàn tính đến chuyện cùng nhau bỏ trốn, nhưng nàng vẫn không thể tiết lộ danh tính người đó cho San-san biết. Sau bao nhiêu biến cố xảy ra, kế hoạch bỏ trốn đã bị hoãn lại vô thời hạn. Nàng không muốn lỡ miệng nói ra rồi sau này lại khiến huynh trưởng khó xử. Từ xưa đến nay, ca ca của nàng vốn dĩ không biết nói dối.
“Là người, là người mà huynh không được phép biết sao?”
San-wol im lặng nhìn San-san. Giờ đây, huynh trưởng của nàng đã trở thành đích mẫu của người nàng yêu. Nếu nàng gả cho Jeong Wang, mối quan hệ này sẽ trở nên vô cùng rắc rối, ngang trái. Dù ở Đại Hạ, chuyện này không phải là điều cấm kỵ gì ghê gớm, nhưng nghĩ đến thôi cũng thấy ngượng ngùng, kỳ cục rồi. Hơn nữa, những trăn trở này giờ đây cũng chẳng còn ý nghĩa gì. Bởi vì,
“Dù sao thì chúng muội cũng không thể đến với nhau được.”
Dù nàng suýt chút nữa đã trở thành Hoàng hậu, nhưng đó chỉ là nhờ ân sủng mà Hoàng đế dành cho huynh trưởng nàng. Với thân phận thấp kém của mình, việc trở thành Vương phi là một giấc mơ quá đỗi xa vời. Trừ phi đầu thai chuyển kiếp, bằng không thì chẳng bao giờ thành hiện thực được.
San-wol tự biết thân biết phận. Nhưng nàng cũng không cam tâm làm thiếp. Chẳng hiểu sao, nàng thà chết còn hơn phải chịu cảnh chung chồng. Vì thế, ở Ha-gyeong này, nàng chẳng có tương lai nào cả. Jeong Wang cũng hiểu rõ điều đó.
“Huynh đừng bận tâm chuyện của muội nữa. Nhé?”
San-wol mỉm cười tươi tắn với San-san. San-san vẫn cắn chặt môi dưới, vẻ mặt đầy bối rối, y nắm chặt lấy tay muội muội.
“Có phải, l-là bệ hạ không?”
San-wol phì cười, một nụ cười vừa tức cười vừa chua chát.
“Không phải đâu.”
Nàng lắc đầu, rút tay khỏi tay San-san rồi lại nắm chặt lấy tay huynh trưởng.
“Tuyệt đối không phải ngài ấy đâu, huynh đừng hỏi nữa. Muội sẽ không nói đâu. Nhé?”
Lúc này San-san mới khẽ gật đầu. Thường thì khi San-wol đã quả quyết như vậy, San-san sẽ không bao giờ gặng hỏi thêm. Hôm nay đúng là trường hợp ngoại lệ hiếm hoi, chứ bình thường y luôn răm rắp nghe lời muội muội. Y luôn tâm niệm rằng, một kẻ ngốc nghếch như mình thì tốt nhất là cứ ngồi yên, đừng gây thêm rắc rối là đã giúp đỡ muội muội lắm rồi.
“Chỉ cần ngươi khôi phục trí nhớ, trẫm sẽ đáp ứng mọi yêu cầu của ngươi. Trẫm sẽ gả Yoon San-wol cho bất cứ ai mà ngươi muốn. Kể cả có là Vương phi đi chăng nữa, trẫm cũng sẽ không chối từ.”
Chẳng hiểu sao lời hứa của Hoàng đế trong một đêm khuya vắng lại chợt vang vọng trong tâm trí y. Cứ như thể ngài ấy đã biết trước điều gì đó vậy.
Đầu óc San-san rối bời với đủ thứ suy nghĩ, y giục San-wol về sớm để mình đi ngủ trưa. Trước khi ngả lưng, y lại lững thững bước sang sương phòng, đưa mắt nhìn quanh căn phòng trống huơ trống hoác.
Các Hoàng tử đã theo Hoàng đế hồi cung. Đó là lẽ đương nhiên. Bản thân San-san còn chưa lo nổi cho mình, sức khỏe chưa hồi phục hoàn toàn, mà cho dù có khỏe mạnh đi chăng nữa, thì giao những đứa trẻ sơ sinh cho một kẻ ngốc như y chăm sóc quả là chuyện nực cười. Hơn nữa, San-san vẫn chưa thực sự chấp nhận chúng là cốt nhục của mình.
Dù có nghĩ đi nghĩ lại thế nào, thì việc bọn trẻ rời đi cũng là điều hiển nhiên. Một sự thật rành rành ra đó. Thế nhưng, San-san lại thấy hụt hẫng, trống trải, xen lẫn chút hờn tủi. Y bối rối trước những cảm xúc kỳ lạ đang nảy sinh trong lòng mình.
San-san uống bát thuốc do Thái y Do kê đơn rồi chìm vào giấc ngủ trưa, ngủ một mạch đến tận đêm khuya.
Đêm đó, một trong những cấm quân được Hoàng đế cắt cử ở lại bảo vệ điện Cửu Châu Thanh Yến đã lặng lẽ rời khỏi vị trí. Bóng đen thoắt ẩn thoắt hiện trong màn đêm, di chuyển với tốc độ kinh hồn rồi mất hút vào bóng tối mịt mùng.
***
Không khí ban đêm những ngày đầu xuân vẫn còn vương vấn chút giá lạnh của mùa đông. Từng cơn gió sắc lẹm như dao lam cắt da cắt thịt lướt qua gò má.
Mặc cho màn đêm đen kịt bao trùm, dòng nước trên Đại Vận Hà vẫn cuồn cuộn chảy xiết. Chiếc thuyền Rồng(1) từ từ rẽ sóng tiến về phía trước, vững chãi và oai vệ như một con thú khổng lồ.
Thân thuyền rộng lớn với nhiều tầng boong xếp chồng lên nhau trông như một tòa lầu gác(2) đồ sộ trôi nổi trên mặt nước. Mũi thuyền được chạm khắc hình đầu rồng thếp vàng rực rỡ, dù trong đêm tối mịt mù chỉ thấy lờ mờ hình dáng, nhưng mỗi khi ánh trăng nhàn nhạt chiếu rọi, những lớp vảy vàng lại lấp lánh như thể con rồng đang sống dậy.
Yoon đứng trên boong thuyền, chậm rãi bước về phía lan can. Tầng boong thứ ba là khu vực cấm địa, chỉ dành riêng cho hoàng tộc. Đêm đã khuya, hắn đã cho gọi lui toàn bộ thái giám và cung nhân, giờ đây chỉ còn lại một mình hắn đứng đó.
Không gian xung quanh tĩnh lặng như tờ. Chỉ còn tiếng gió rít gào, tiếng cọt kẹt của ván gỗ trên boong thuyền cọ xát vào nhau, và tiếng sóng nước vỗ ì oạp vào mạn thuyền.
Tay áo thụng dài của Yoon bay phấp phới trong gió. Gió tạt mạnh vào người, mang theo cái lạnh thấu xương tủy. Mỗi nhịp thở đều như hít cả băng giá vào phổi.
Dọc theo lan can thuyền, những chiếc đèn lồng được treo cách nhau một khoảng đều đặn. Ngọn lửa leo lét cháy trong dầu chao đảo, run rẩy trước những cơn gió vô tình. Yoon khẽ vuốt ve lan can gỗ, đưa mắt nhìn xuống dưới.
Dòng nước Đại Vận Hà trải dài như một tấm lụa đen tuyền bất tận. Hắn đứng trầm ngâm hồi lâu, lặng lẽ quan sát những con sóng xô vào mạn thuyền rồi vỡ tan tành thành bọt trắng xóa.
Con thuyền chở hắn đến nước Gara tuy không có Hoàng đế ngự giá, nhưng vẫn mang danh nghĩa là thuyền Rồng, nên quy mô vô cùng bề thế và xa hoa. Tuy nhiên, số lượng người tháp tùng lại chưa bằng một nửa so với những chuyến đi sứ thông thường. Dù mang danh là Sách phong sứ hay gì đi chăng nữa, thì ai cũng ngầm hiểu đây là một chuyến đi đày không có ngày về.
Yoon chợt nhớ đến mẫu thân mình.
Rất nhiều năm về trước, bà cũng đã đi dọc theo dòng nước này để đến Đại Hạ. Khuôn mặt mẫu thân mờ ảo trên dòng nước đen ngòm dần dần bị thay thế bởi một hình bóng khác.
“Có những khoảnh khắc tuy rất n-ngắn ngủi, nhưng lại khắc sâu vào tâm trí, không bao giờ quên được.”
Trong những ngày sống chui lủi cùng nhau sau khi trốn khỏi hoàng cung, có lần hắn giả vờ thờ ơ hỏi y rằng phụ hoàng có điểm gì tốt mà y lại yêu thương đến vậy. Khi đó, y vừa vuốt ve chiếc bụng bầu vượt mặt vừa trả lời.
“Ngài ấy đã đưa tay ra, bảo t-ta nắm lấy. Bàn tay đang rỉ máu, nhưng t-ta chẳng thấy sợ chút nào. Đó là lần đầu tiên trong đời, ta tìm thấy một bàn tay vững chãi để dựa dẫm đến thế.”
Nghe câu trả lời ấy, Yoon đã hối hận. Lẽ ra hắn không nên bỏ y lại trên ngọn núi hoang vu đó. Phải chăng đây là quả báo hắn phải chịu vì đã rắp tâm muốn mượn tay dã thú để giết chết y?
“Khoảnh khắc không bao giờ quên được sao.”
“Tại sao người lại mong con được sống vui vẻ? Chúng ta có là gì của nhau đâu.”
“……Vì người là, là nhi tử của bệ hạ. Ta cũng, ta cũng m-muốn được yêu thương người.”
Yoon nhắm nghiền mắt lại, tâm trí vẫn hướng về dòng nước đen ngòm. Hắn cũng có một khoảnh khắc như thế. Một khoảnh khắc đã ăn sâu vào trái tim, có lẽ đến khi nhắm mắt xuôi tay cũng không thể nào xóa nhòa.
Giọng nói ngập ngừng, hương hoa cỏ dại thoang thoảng, và cả đôi mắt ngân ngấn nước như chực trào tuôn rơi ấy.
Nhưng chẳng có thứ gì trong số đó thuộc về hắn cả.
Một cơn gió mạnh thổi thốc tới, làm rối tung mái tóc Yoon. Từ nơi xa xăm vẳng lại tiếng kêu thảng thốt của một con chim nước, rồi chìm lấp vào màn đêm.
Nhớ quá. Người mãi mãi không thuộc về ta.
Bàn tay đang nắm lan can của Yoon siết chặt lại. Liệu hắn có cần phải tiếp tục gánh chịu chuỗi ngày sống thừa thãi, vô nghĩa này nữa không?
Cái lạnh buốt giá của gió đêm thấm vào lớp gỗ lan can, truyền qua những ngón tay hắn. Bên dưới, dòng nước đen tuyền vẫn không ngừng gầm gào, vỗ sóng.
Yoon chợt nghĩ, nếu gieo mình xuống dòng nước sâu thẳm, tối tăm kia, hắn sẽ không còn phải phục tùng mệnh lệnh của phụ hoàng nữa. Mọi quy tắc, lề thói ngột ngạt đã bóp nghẹt cuộc đời hắn bấy lâu nay sẽ bị cắt đứt trong chớp mắt.
Chiếc đèn lồng treo cạnh Yoon chao đảo mạnh mẽ trong gió. Cái bóng của hắn đổ dài trên mặt boong tối tăm, rồi lại vỡ vụn ra thành từng mảnh. Trong tích tắc, lan can gỗ khẽ cọt kẹt.
Gió ngày càng thổi mạnh hơn. Vạt áo hắn bay phấp phới, phồng lên rồi xẹp xuống. Yoon nhắm mắt lại. Cái lạnh thấu xương dường như chẳng còn nghĩa lý gì nữa.
Ánh sáng nhạt nhòa lùi dần về phía sau. Phía trên cao, ngọn đèn lồng ngập trong dầu vẫn leo lét cháy.
Trên mặt nước, chiếc thuyền Rồng vẫn cứ lặng lẽ trôi đi.
Yên ả, tĩnh lặng, như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
***
Chú thích:
- Thuyền Rồng (용선 – 龍船): Thuyền dành riêng cho Hoàng đế hoặc được sử dụng trong các nghi lễ, sự kiện trọng đại của hoàng gia (còn gọi là Ngự thuyền).
- Lầu gác (걸각): Tòa nhà cao tầng, lầu các có quy mô lớn.
0 Bình luận