Chương 115
bởi Chung SeikerY rất muốn nói rằng mình không phải là Hoàng hậu, mình là Quý phi cơ, nhưng y không thể. Y đã bỏ lỡ mất cơ hội mở miệng. San-san hoàn toàn ngây ra như phỗng khi hai đứa trẻ sơ sinh đột ngột được đưa ra trước mặt.
Những đứa bé sơ sinh được bọc cẩn thận trong lớp tã lụa mềm mại, nét mặt nhăn nhó như chực khóc đến nơi. Vậy mà, từng đường nét trên khuôn mặt chúng lại vô cùng tinh xảo, nhỏ nhắn và đáng yêu. Như bị hút hồn, San-san đờ đẫn vươn tay về phía một trong hai đứa bé.
“……K-Kang à?”
Đó là Bát Hoàng tử, đứa trẻ chào đời trước. Đôi mắt San-san mở to, rồi những giọt nước mắt bắt đầu thi nhau rơi lã chã.
“Bệ hạ, xin ngài, làm ơn trả Kang-i lại cho thần đi ạ. Thọ Xương cung xa lắm. Xin ngài đừng cướp Kang-i khỏi tay thần. Nhé ngài?”
Khoảng thời gian ấy cách đây chưa lâu, nhưng trong tâm trí San-san, nó cứ ngỡ như cả một vạn kiếp. Hình ảnh Kang-i bé bỏng sốt cao hầm hập, khóc ré lên như xé rách cả Vị Ương cung cứ liên tục hiện về. Y lại thấy thấp thoáng bóng dáng chiếc áo khoác nhỏ xíu may dở dang cho con.
“Kang-i đã chết rồi. Chết vào ngày mười bảy, tính đến nay đã qua năm ngày. Ngươi cũng biết chuyện đó mà.”
San-san nhắm nghiền mắt lại, ôm chặt Bát Hoàng tử vào lòng. Y vùi mũi vào gáy đứa trẻ, và cảm nhận được cả một mùa xuân ấm áp, một nỗi nhớ nhung da diết dường như đang ẩn náu ở nơi đó. Đứa bé tỏa ra một mùi hương dịu ngọt, thơm nồng vị sữa. San-san cố gắng kiềm chế cơn nức nở, chậm rãi ngẩng mặt lên.
“……Đứa bé này giống Kang-i quá ạ.”
Vào khoảnh khắc đó, San-san dường như đã thực sự chấp nhận cái chết của Kang-i. Với ánh mắt chất chứa nỗi buồn đau sâu thẳm, y nhẹ nhàng vuốt ve đôi má bầu bĩnh của đứa trẻ. Y nhớ lại lần đầu tiên được bế Kang-i trên tay.
“Đó không phải là Kang-i.”
“……Thần biết ạ.”
Hoàng đế đứng đó, lặng lẽ nhìn xuống San-san đang say sưa ngắm nhìn Bát Hoàng tử. Một lát sau, hắn hất cằm ra hiệu cho cung nữ đang bế Cửu Hoàng tử. Cung nữ hiểu ý, liền bế đứa bé tiến lại gần San-san. Lúc này San-san mới giật mình, chuyển ánh mắt sang Cửu Hoàng tử.
Ánh mắt San-san lúc này hoàn toàn khác biệt so với khi nhìn Bát Hoàng tử. Đó là một ánh mắt đầy dè dặt, như thể đang đối diện với một thứ gì đó xa lạ và khó nắm bắt. San-san ngập ngừng một thoáng rồi trao lại Bát Hoàng tử cho cung nữ đứng cạnh, cẩn thận đón lấy Cửu Hoàng tử.
“Đây là h-hoàng tử của bệ hạ sao ạ?”
Nếu trong hoàng cung này có trẻ sơ sinh, thì hiển nhiên đó phải là con của Hoàng đế. Mặc dù vừa rồi Hoàng đế có trêu đùa rằng đây là những đứa con do chính y sinh ra, nhưng San-san chẳng mảy may tin tưởng dù chỉ một chút. Y sẽ không bao giờ có thể quên được cái cục máu đỏ hỏn, chưa thành hình trôi ra khỏi cơ thể mình ngày đó.
“Trẫm đã nói đó là những đứa con do chính ngươi sinh ra mà.”
Nghe câu nói đó, San-san ngước lên nhìn Hoàng đế với vẻ mặt ngỡ ngàng, y hệt như lần đầu tiên nghe tin mình mang thai. Trước đây, thi thoảng hắn cũng có những hành động lạ lùng như kẻ mất trí, nhưng lẽ nào lần này hắn điên thật rồi sao?
“Tại sao ngươi lại không thể nhớ ra?”
“……”
“Nhìn kỹ đi. Đứa bé này cũng giống Kang-i mà. Ngươi không nhận ra sao?”
Nghe vậy, ánh mắt San-san theo phản xạ lại dán chặt vào đứa bé trong vòng tay. Thằng bé có khuôn mặt giống Hoàng đế như đúc. Khác với đứa bé ban nãy, y không thấy khuôn mặt Kang-i hiện lên ngay lập tức. Tuy nhiên, khi nhìn kỹ một lúc lâu, y lại thấy ánh mắt của nó có chút gì đó hao hao Kang-i.
Tại sao con của Hoàng đế lại có nét giống Wol-i cơ chứ? Một người đã khuất bóng từ lâu rồi mà.
Mặc dù thấy vô lý, nhưng San-san vẫn khẽ gật đầu xác nhận.
“Gi-giống ạ. Có lẽ vì cả hai đứa bé đều l-là huynh đệ với Kang-i nên mới vậy.”
Đột nhiên, Hoàng đế giận dữ gạt phăng chiếc bình gốm trang trí tinh xảo đặt cạnh giường. Chiếc bình bay vèo trong không trung rồi rơi vỡ loảng xoảng, âm thanh chói tai khiến San-san giật thót, vội ôm chặt đứa bé vào lòng, co rúm người lại. Bát Hoàng tử và Cửu Hoàng tử giật mình, bắt đầu khóc thét lên ầm ĩ.
“Hà.”
Hoàng đế bực tức vuốt ngược mái tóc rối, đôi mắt hằn học trừng trừng nhìn San-san. Tiếng khóc thét chói tai của hai đứa trẻ sơ sinh càng làm cho bầu không khí trở nên căng thẳng, ngột ngạt hơn bao giờ hết.
“Có phải ngươi đang giận vì trẫm tàn nhẫn với bọn trẻ không?”
“……”
“Hay là ngươi sợ bị trừng phạt nên mới giả bộ như vậy để đánh bài chuồn?”
“……”
“Đừng có câm như hến thế, mở miệng ra trả lời trẫm xem nào!”
Bàn tay San-san run lẩy bẩy, y vội vàng trao lại Cửu Hoàng tử cho cung nữ. Sau đó, y nhanh chóng tụt xuống giường, quỳ rạp xuống sàn, hai tay chắp lại van xin thảm thiết.
“Thần biết lỗi rồi, bệ hạ. Xin ngài đ-đừng giận nữa. Bọn trẻ s-sợ kìa. Thần biết lỗi rồi. Thần biết lỗi rồi ạ.”
Dù ai sinh ra đi chăng nữa thì chúng cũng chỉ là những đứa trẻ sơ sinh vô tội. San-san vô cùng lo lắng và sợ hãi, sợ cơn thịnh nộ của Hoàng đế sẽ vô cớ giáng xuống đầu những sinh linh bé bỏng này.
Khuôn mặt Hoàng đế nhăn nhó, vặn vẹo. Hắn kéo San-san đứng lên, đặt y ngồi lại trên giường, rồi bóp chặt hai vai y mà gằn giọng. Một giọng nói chất chứa đầy sự kìm nén cơn giận dữ.
“Ngươi đã từng nói ngươi yêu trẫm. Và vì yêu nên ngươi nhất định phải sinh chúng ra.”
Là chính ngươi đã nói thế. Hoàng đế ôm chặt lấy San-san, thì thầm vào tai y.
Đó là những lời Yoon đã truyền đạt lại cho hắn. Lúc San-san vừa ngất đi, hắn không chịu nổi tiếng khóc xé ruột của bọn trẻ nên định sai người đưa chúng đến một cung điện xa xôi. San-san phải nhớ ra điều đó. Y phải nhớ.
“Trẫm đã sợ hãi đến mức nào khi đối mặt với nguy cơ mất ngươi, một nỗi sợ hãi mà trẫm thậm chí không dám mường tượng đến. Chẳng lẽ trẫm phải nói toạc ra những điều như vậy thì ngươi mới chịu hiểu sao?”
Vòng tay ôm San-san càng lúc càng siết chặt hơn.
“Trẫm cũng đang rất hối hận. Vậy nên, xin ngươi hãy dừng lại đi.”
“……”
“Đó là những đứa con do chính ngươi sinh ra. Ngươi không thể nào quên được, điều đó hoàn toàn vô lý.”
San-san tự nhủ với bản thân rằng, giọng nói của Hoàng đế đang run rẩy, tất cả chỉ là ảo giác mà thôi. Việc hắn đau khổ, dằn vặt lại càng vô lý hơn. Hắn vốn dĩ là một kẻ máu lạnh, làm sao có thể thấu hiểu được những cảm xúc đau thương ấy. Chắc chắn là y đã nhìn nhầm rồi.
Nằm gọn trong vòng tay Hoàng đế, San-san ngoan ngoãn để mặc cho hắn ôm, ánh mắt dại đi, quan sát thái độ có phần kích động bất thường của hắn. Y chỉ quan tâm đến tiếng khóc của những đứa trẻ đang văng vẳng bên tai. Cảm giác thật kỳ lạ, một sự kỳ lạ khó tả.
***
Hoàng đế hạ lệnh đưa các Hoàng tử ra ngoài. Đám Thái y cũng bị đuổi hết khỏi tẩm điện. Tiếng khóc của bọn trẻ xa dần, nhưng San-san lại cảm thấy lồng ngực mình đau nhói. Một cơn đau âm ỉ, không rõ nguyên nhân.
Lẽ nào là vì y nhớ Kang-i? San-san ấn mạnh lòng bàn tay lên bầu ngực đang căng tức, tự hỏi thầm. Đột nhiên, cảm giác ươn ướt dính vào lòng bàn tay khiến y giật mình, vội vàng cúi xuống nhìn ngực.
“Sữa tiết ra là để cho lũ trẻ bú đấy.”
Giọng nói trầm đục, nghẹn ngào của Hoàng đế vang lên từ bên cạnh. Hắn bất ngờ đưa tay vạch tung cổ áo San-san sang hai bên. Đôi bầu ngực dường như căng tròn hơn trong ký ức của y, từng giọt chất lỏng màu trắng đục vẫn đang rỉ ra, rơi tí tách. Điều này đã xảy ra từ trước khi y ăn phải nấm độc, nên y không lấy làm ngạc nhiên cho lắm.
“Bệ hạ, ngài vẫn chưa thể thị tẩm nương nương được ạ. Cúi xin ngài hãy suy xét lại.”
San-san chợt nhớ lại lời khuyên can cuối cùng của Thái y Do trước khi dập đầu lui ra. Vài ngày trước, khi y vừa sảy thai chưa được bao lâu, Hoàng đế cũng đã định dùng vũ lực ép y hầu tẩm. Lúc đó, Thái y Do cũng đã liều mạng can ngăn đến cùng như vậy.
Nhưng cũng giống như lúc đó, bây giờ hắn chắc chắn sẽ không bận tâm đến tình trạng sức khỏe của y đâu. Thậm chí, vì thời gian đã trôi qua lâu hơn, có lẽ hắn lại càng không có chút kiêng dè nào. Thay vì cố gắng chống cự để rồi chuốc lấy đòn roi, thà cứ ngoan ngoãn nằm dạng chân ra cho hắn làm xong chuyện thì hơn. Ý nghĩ lúc nãy của y vẫn không hề thay đổi. Y đang vô cùng mệt mỏi và buồn ngủ.
Thấy Hoàng đế cẩn thận nắm lấy bầu ngực mình, San-san từ từ tựa lưng vào cột giường. Y cứ ngỡ hắn sẽ lại mút mát những giọt sữa ấy như mọi khi. Thế nhưng, hắn chỉ dán mắt vào bầu ngực đang rỉ sữa, im lặng không nói.
“Trước kia, ngươi luôn miệng khao khát được tự mình cho con bú cơ mà.”
Y chưa từng nói như vậy bao giờ. Y chưa một lần có ý nghĩ đó với Won-i, và chính điều đó đã khiến y vô cùng cắn rứt, ân hận. Thực ra, người khao khát điều đó là Wol-i. Đứa em gái tội nghiệp của y, vội vã rời bỏ thế gian này khi chưa kịp cho Kang-i bú một giọt sữa mẹ nào.
San-san bắt đầu cảm thấy bực bội trước những lời lảm nhảm, điên khùng của Hoàng đế. Nếu được, y chỉ muốn tung chân đá hắn một cái rồi bỏ chạy cho khuất mắt. San-san thở dốc, cố nuốt cục tức vào trong.
“Thần không, không phải là Wol-i.”
Chỉ một câu nói khó nhọc thốt ra, nhưng lại chất chứa bao uất ức kìm nén bấy lâu. Ý y muốn nói là, y không hề yêu Hoàng đế tha thiết như Wol-i, cũng không sinh ra được một đứa con khỏe mạnh, và chưa bao giờ khao khát được cho con bú.
Nghe vậy, Hoàng đế khẽ nhếch môi, một nụ cười đầy ẩn ý.
“Trẫm biết. Ngươi là San-san. Là Hoàng hậu của trẫm, là mẹ ruột và cũng là đích mẫu của Bát Hoàng tử và Cửu Hoàng tử. Làm sao trẫm có thể nhầm lẫn ngươi với kẻ thấp kém như Yoon San-wol được cơ chứ?”
“……Kang-i đã chết rồi, Won-i cũng mất rồi. Thần, thần đâu có sinh đứa con nào đâu. Người sinh con cho bệ hạ là Wol-i cơ mà.”
Ngực San-san đau nhói. Không biết từ lúc nào, nước mắt y lại lã chã rơi. Hoàng đế vươn người tới, dùng lưỡi nhẹ nhàng liếm đi những giọt nước mắt ấy.
“Người sinh ra Bát Hoàng tử và Cửu Hoàng tử chính là ngươi. Nếu ngươi muốn, trẫm sẽ dùng ‘Kang-i’ và ‘Won-i’ làm tên tự cho chúng. Ngươi thấy sao?”
Hắn đã lặp đi lặp lại những lời điên rồ này bao nhiêu lần rồi nhỉ. Chắc chắn là hắn đã mất trí thật rồi. San-san hít một hơi thật sâu. Bầu ngực căng tròn nằm gọn trong tay Hoàng đế cũng phập phồng theo từng nhịp thở của y.
“Yoon San-wol chưa từng sinh con cho trẫm. Và ả cũng chưa từng lên giường với trẫm, vẫn còn là một trinh nữ. Nếu ngươi không muốn phá hỏng đường tình duyên của muội muội mình, tốt nhất là hãy ăn nói cho cẩn thận.”
Làm sao hắn có thể buông lời nhục mạ tàn nhẫn như vậy về một người phụ nữ đã bỏ mạng khi sinh con cho hắn chứ? Quá phẫn uất, San-san không kìm được tiếng nức nở, nước mắt tuôn rơi xối xả.
Đúng lúc đó, Hoàng đế lại buông một câu điên rồ nữa.
“Ngươi có muốn gặp Yoon San-wol không?”
0 Bình luận