Chương 3
bởi Ly ThiênBiết làm sao được. Dẫu chẳng chút hy vọng rạng danh gia tộc, họ vẫn phải cắn răng nuôi nấng những đứa con này. Thế nhưng, vận rủi cũng có ngày qua, cả hai đứa trẻ đều thừa hưởng nét đẹp từ mẹ, dung mạo ngày càng xuất chúng. San-wol nhập cung vài năm trước, không phụ sự kỳ vọng của ông ta, đã mang thai con của Hoàng đế. Vấn đề chỉ nảy sinh từ đây.
Nếu San-wol sinh ra công chúa, mọi thứ sẽ trở thành công dã tràng. Để nàng có thể liên tục mang thai cho đến khi sinh được hoàng tử, việc giữ chân Hoàng đế là điều bắt buộc. Thế nhưng, vị Hoàng đế kia xưa nay chưa từng có vị hậu cung nào sinh cho hắn đến đứa con thứ hai.
“Liệu bệ hạ có ưng mắt không đây.”
Yoon Yoon-gyeom nhìn con trai với vẻ mặt bán tín bán nghi. Thật ra, chuyện đùa giỡn với yêm nhân(1) cũng có cái thú riêng của nó. Từ khi San-san ra đời và biết đến sự tồn tại của yêm nhân bẩm sinh, ông ta vì tò mò cũng đã thi thoảng tìm đến thử nếm mùi.
Bọn họ đa phần ít lông lá như nữ nhân, nhũ hoa cũng mang sắc hồng hào chẳng giống nam nhân chút nào. Hơn nữa, dáng người lại nhỏ nhắn, cự vật cũng bé xíu. Hiển nhiên, cửa sau cũng chật hẹp vô cùng.
Mỗi lần dùi sâu vào nơi chật hẹp ấy, có kẻ đau đớn đến khóc thét, đôi khi lại rỉ ra chút tinh dịch từ cự vật nhỏ xíu kia, cảnh tượng đó cũng khá thú vị. Thứ nước ấy trong vắt, chẳng mang theo hạt giống nào, cũng chẳng hề có mùi tanh tưởi.
Tất nhiên, cũng có nhiều kẻ chẳng thể xuất tinh. Bọn họ toàn thân đỏ lựng, thở dốc rên rỉ đầy đau đớn. Dáng vẻ rên hừ hừ như một con thú nhỏ bị thương ấy lại mang một sức hút kỳ lạ, kích thích sự bạo ngược trong bản năng nam giới.
Nhưng điều thực sự thú vị không nằm ở đó. Trong số bọn họ, có những kẻ sở hữu cơ thể kỳ dị đến mức khó tin. Chuyện này quá sức quái đản nên vẫn bị giấu nhẹm đi, nhưng những kẻ từng sành sỏi chốn lầu xanh ngõ hẻm ít nhiều cũng đã nghe phong phanh.
Một số yêm nhân bẩm sinh có khả năng thụ thai. Nghĩa là, nam nhân nhưng lại có thể mang cốt nhục.
Chẳng ai biết những kẻ như vậy xuất hiện từ khi nào. Nhưng ở Ha-gyeong(2) này, chỉ cần có tiền là có thể mua được mọi thứ. Ai muốn xem một yêm nhân mang thai hầu hạ cả nam lẫn nữ cùng lúc, hay muốn tận mắt chứng kiến cảnh bọn họ sinh con đẻ cái, đều có thể vung tiền ra mua. Thậm chí, chuyện bú mớm dòng sữa tạm thời ứa ra từ bầu ngực nhỏ nhắn của họ cũng chẳng phải là không thể.
Yoon Yoon-gyeom đã từng bỏ tiền ra để thưởng thức những chuyện như vậy vài lần. Bọn họ không hề có bộ phận sinh dục nữ như lưỡng tính(3). Ông ta đã tận mắt chứng kiến cảnh họ sinh nở từ nơi cửa sau.
Yêm nhân kỹ nam sinh con ngày ấy rõ ràng chỉ có cự vật. Ông ta nhìn tận mắt, rành rành ngay trước mũi nên không thể nào nhầm được. Thứ rỉ ra từ bầu ngực nhô cao bé xíu kia cũng chính là sữa mẹ. Yoon Yoon-gyeom – kẻ đã vùi đầu mút mát đến mòn cả bậu cửa cho đến khi bầu sữa non kia cạn kiệt – có thể khẳng định chắc nịch điều đó.
Nhớ lại dáng vẻ yêm nhân kỹ nam với khuôn mặt đỏ bừng tủi nhục dâng dòng sữa cho mình, Yoon Yoon-gyeom chợt tặc lưỡi tiếc rẻ. Cứ bị ám ảnh mãi hình bóng ấy nên ông ta từng định đưa về nhà giấu giếm làm của riêng, nhưng yêm nhân kia chẳng sống được bao lâu, đã theo đứa con yểu mệnh vượt dòng suối vàng mất rồi.
Dẫu sao, vì đã quá rõ kết cục của những đứa trẻ sinh ra mang thân phận yêm nhân bẩm sinh rồi bị vứt bỏ, Yoon Yoon-gyeom luôn tự cho mình là một người cha đức độ. Kẻ nào may mắn lắm thì làm nội quan, không thì chỉ biết trôi dạt chốn hồng lâu, sống kiếp mua vui cho thiên hạ rồi chết bờ chết bụi.
Thế nhưng, ông ta đã không vứt bỏ đứa con vừa không thể nối dõi tông đường, lại còn ngốc nghếch vô dụng này. Ông ta đã nuôi nó ăn ở đến tận năm hai mươi lăm tuổi, che chở nó khỏi giông bão cuộc đời. Giờ là lúc nó phải đền đáp ân tình đó. Nếu ông trời không tuyệt đường sống, biết đâu đứa con trai này của ông ta cũng có khả năng mang thai như yêm nhân kia.
“Lão gia cũng biết mà. Nhan sắc như San Nhi, tìm mỏi mắt khắp Ha-gyeong cũng chẳng có người thứ hai. Chuyện bệ hạ thi thoảng lại cất nhắc sủng nam vào hoàng cung đâu phải chuyện mới mẻ, chẳng có lý do gì đứa trẻ này lại không lọt vào mắt xanh của bệ hạ cả.”
“Dẫu nhan sắc là vậy, nhưng thằng bé lại là kẻ ngốc…”
“Thiếp cũng không khỏi lo lắng điều đó, nhưng đành phó mặc cho số trời thôi. Biết làm sao được, sinh ra vốn dĩ đã là một kẻ khờ rồi.”
Cuộc trò chuyện giữa hai vợ chồng kết thúc bằng tiếng tặc lưỡi chậc chậc của Yoon Yoon-gyeom.
Trong lúc đó, San-san cứ ngồi im thin thít như ngậm tảng đá, chỉ biết cúi gằm mặt nhìn xuống đầu gối, cố nén những giọt nước mắt chực trào. Dẫu không hiểu hết những lời họ nói, nhưng y sao lại không nhận ra cha mẹ đang thất vọng về sự ngốc nghếch của mình cơ chứ.
Không thể trở thành một đứa con khiến cha mẹ tự hào, kẻ đau buồn nhất trên đời này, chẳng ai khác ngoài chính San-san.
***
“Công bộ Chủ sự Yoon đại nhân, Lý phu nhân cùng Yoon thiếu gia đã đến.”
Sau khi nhập cung, cỗ xe ngựa chở gia đình San-san phải chạy dọc theo bức tường đỏ chót cao vút một đoạn đường dài nữa mới đến được Vĩnh Ninh cung – nơi ở của Yoon-bin (Doãn Tần)(4).
Tiểu nội quan của Vĩnh Ninh cung đã ngóng cổ chờ đợi ở Đồng Nhất Trường Nhai(5) từ lâu, vừa thấy họ liền lật đật chạy đến đón. Tiểu nội quan niềm nở dẫn đường đưa họ qua cửa Vĩnh Ninh.
San-san cùng cha mẹ bước qua cây hoa lê khổng lồ đang nở rộ hoa, đi từ tiền điện đến hậu điện, rồi lại phải dừng chân chốc lát để chờ lệnh truyền từ Yoon-bin.
“Mau mời vào.”
Xuyên qua tấm rèm đỏ buông trước cửa, giọng nói của Yoon-bin – San-wol vọng ra. Nghe được chất giọng mà mình ngày đêm nhung nhớ, hai mắt San-san lập tức ngấn lệ.
“Mẫu thân, người nhìn xem kìa. Con chưa từng thấy bức tường nào cao như thế. Cả những người kia nữa, đông thật đấy. Oa, sao mọi người đều…”
“Hừm! Mẫu thân đã nói gì với con. Trong hoàng cung không được ăn nói lanh chanh cơ mà. Mau khép rèm lại ngồi ngay ngắn đi. Lát nữa yết kiến Yoon-bin nương nương, tuyệt đối không được cư xử suồng sã như trước kia nghe chưa. Khép miệng lại, nương nương hỏi gì mới được trả lời. Im lặng như chuột nhắt, rõ chưa?”
“……Dạ vâng.”
“Nhỡ có diện kiến bệ hạ thì phải làm sao?”
“Ngoan ngoãn, cung kính, bệ hạ hỏi gì thì đáp nấy…”
“Gì nữa?”
“Nếu bệ hạ muốn con làm gì, cứ nhắm mắt để mặc bệ hạ làm…”
“Đúng rồi. Tuyệt đối không được quên. Con chỉ cần làm tốt việc đó thôi. Lần này mà không ngoan ngoãn nghe lời, từ nay trở đi đừng hòng mẫu thân dẫn con đi gặp Yoon-bin nương nương nữa.”
“Con, con sẽ nghe lời.”
Lời hứa với mẫu thân vừa dứt cách đây chưa lâu. San-san cố kìm nén khao khát muốn chạy ngay đến ôm chầm lấy Wol-i mà khóc òa. Y liên tục đảo mắt nhìn quanh nội thất xa hoa, rảo bước theo sát gót cha mẹ.
“Phụ thân, mẫu thân!”
Vừa bước vào minh gian, San-wol đang đứng đợi liền được cung nữ dìu bước nhanh tới đón.
“Thần bệ kiến Yoon-bin nương nương. Nương nương hồng phúc tề thiên. Bấy lâu nay nương nương vẫn bình an chứ ạ.”
Phụ thân và mẫu thân quỳ một gối xuống hành lễ. San-san cũng vụng về bắt chước theo nghi thức cung đình đã được dạy trước đó.
“Xin người, xin người mau bình thân.”
Thấy Wol-i cúi người đỡ phụ thân đứng dậy, San-san cũng hiểu ý mà đứng lên theo. Trong lúc vô tình đảo mắt, y bắt gặp ánh nhìn của muội muội đang hướng về mình. Từ ngày chia tay mà chẳng biết bao giờ mới gặp lại, thoáng chốc đã tròn hai năm trời.
“……Ca ca.”
Khoảnh khắc ấy, San-san nhìn thấy đôi mắt trong veo như ngọc của Wol-i ngấn lệ. Nước mắt y cũng chực trào theo. Y cố nén những xao động trong lòng, cất lời nhắn nhủ mà y luôn muốn nói khi gặp lại muội muội.
“Chúc, chúc mừng nương nương đã mang thai. M-mannn.”
Từ “mang thai” hay “chúc mừng”, kỳ thực đều là những từ ngữ xa lạ với San-san. Vốn dĩ y đâu biết những từ ấy, là đêm qua Yeon-i đã bắt y ngồi học đi học lại mãi.
Tai y đã nghe đến chai sạn lời căn dặn tuyệt đối không được đối xử với Wol-i như ngày trước nữa, trong lòng San-san lại dâng lên một nỗi buồn man mác. Đứa em gái ruột thịt từng gần gũi nhất với y giờ đây dường như đã trở thành người của một thế giới xa xôi.
Nhưng không phải vậy. Dù có trở nên xinh đẹp hơn, đài các hơn, Wol-i vẫn là Wol-i của y. Khác với những người luôn trêu chọc y là đồ ngốc, nàng là đứa em gái ngoan hiền nhất trên đời, luôn kiên nhẫn chỉ bảo cho y những điều y không hiểu, chưa từng một lần ghét bỏ việc chơi đùa cùng y.
Hình ảnh cô em gái khóc sưng cả mắt vì không muốn vào hậu cung, lên kiệu rời đi với đôi mắt sưng húp vẫn luôn ám ảnh trong tâm trí San-san.
Có lẽ vì y là một người anh trai vô dụng, nên đến tận lúc đó, y chưa từng thấy em gái rơi nước mắt trước mặt mình. Một kẻ ngốc nghếch chẳng biết làm gì ngoài việc khóc cùng em, ngày hôm ấy, y đã oán giận, đã căm ghét bản thân mình đến nhường nào.
“……Muội cảm ơn ca ca.”
Vì có quá nhiều ánh mắt dòm ngó, San-wol không thể nhào vào lòng y ôm ấp như xưa, nàng đành khẽ khàng dùng đầu ngón tay gạt đi giọt lệ vương trên khóe mắt, thay vào đó là nụ cười rạng rỡ đáp lại. Thấy vậy, San-san cũng mỉm cười theo.
Cảm ơn gì chứ, người phải nói lời cảm ơn là y mới đúng. Cảm ơn nàng vì đã kiên cường, khỏe mạnh sống tiếp mà không nghĩ quẩn. Dẫu phải khóc lóc thảm thiết mới bước chân vào hoàng cung, nhưng giờ đây em gái y đang nở nụ cười bình yên với cốt nhục của Hoàng đế trong bụng. Có lẽ bệ hạ đối xử với nàng cũng không tệ, San-san thở phào nhẹ nhõm. Thật may mắn biết bao.
Y đâu hề hay biết, đấng sinh thành đang đứng kia mường tượng ra viễn cảnh gì khi nhìn thấy hai anh em họ.
Chú thích:
- Yêm nhân (엄인): Người nam giới có cơ quan sinh dục khiếm khuyết hoặc chưa phát triển hoàn thiện.
- Ha-gyeong (하경): Thủ đô của đế quốc Ha.
- Lưỡng tính (반음양): Người sở hữu cả cơ quan sinh dục của nam và nữ.
- Yoon-bin (윤빈 – Doãn Tần): Tước vị của San-wol sau khi vào cung. Là tước vị dành cho phi tần trong hậu cung (đứng dưới hàng Phi và trên hàng Tiệp dư/Quý nhân tuỳ theo thứ bậc từng triều đại).
- Đồng Nhất Trường Nhai (동일장가): Con đường trải dài về phía Đông của Hậu tam cung. Vĩnh Ninh cung nằm trên con đường này.
0 Bình luận