Chương 38
bởi Ly ThiênLần này cũng vậy, Hoàng đế lại một mực gọi San-san là Quý phi ngay cả khi buổi lễ sắc phong chưa diễn ra. Một khi thiên tử đã quyết, dẫu Thái hậu có bất mãn đến mấy thì buổi lễ cũng sẽ được tiến hành như dự định. San-san, một kẻ mang tâm trí không bình thường, lại được sắc phong làm Quý phi khi còn chưa sinh hạ hoàng tự. Và tất cả những đặc ân ấy diễn ra khi y nhập cung chưa đầy tám tháng.
Việc các phi tần khác sinh lòng oán hận, thái giám Han-ho hoàn toàn có thể hiểu được. Lão cố gắng giấu đi nỗi bất an trong lòng. Từ chuyện Yoon-bin sinh khó đến Bát Hoàng tử mắc sởi, tất cả cứ như một màn kịch được dàn xếp tỉ mỉ. Những chuyện ấy dẫu có khả năng xảy ra, nhưng xảy ra liên tiếp và quá đỗi trùng hợp như vậy quả thực khiến người ta không khỏi nghi ngờ. Đáng ra phải điều tra cho rõ ngọn ngành.
Nhưng Hoàng đế lại điềm nhiên như không, lão biết phải làm sao đây. Là người lớn lên trong cung, chẳng lẽ Hoàng đế lại không nhận ra sự bất thường ấy. Rõ ràng là ngài ấy đang muốn làm ngơ.
Dù có chuyện gì xảy ra, ngài ấy cũng không có ý định bới lông tìm vết. Hẳn là ngài ấy không muốn khuấy đục nước, không muốn kích động thêm San-san. Nếu vậy, lão cũng nên biết điều mà hiểu cho thánh ý, giữ im lặng là thượng sách.
Thái giám Han-ho cung kính hành lễ rồi lui ra để thực hiện những việc Hoàng đế giao phó.
Sau khi Thái y Do lui ra, Hoàng đế sải bước vào lại tẩm điện. Ngồi bên mép giường, hắn đưa tay vuốt ve vầng trán San-san đang thiếp đi vì mệt mỏi.
“……Ngươi đúng là làm trẫm phải bận tâm.”
Bàn tay đang vuốt ve trán dần trượt xuống đôi mắt đang nhắm nghiền, sống mũi, nhân trung, và cuối cùng dừng lại ở đôi môi mềm mại. Hắn khẽ hé đôi môi hé mở, ấn nhẹ vào chiếc lưỡi mềm và lớp vách thịt ẩm ướt bên trong.
Chỉ một hành động đơn giản ấy cũng đủ khiến Hoàng đế cương cứng hoàn toàn. Khoang miệng y luôn khiến hắn liên tưởng đến nơi sâu thẳm ấy. Cái khoang miệng chật hẹp, nhỏ bé ấy lúc nào cũng chật vật để ngậm lấy ngọc hành của hắn. Vì y cứ khó thở, lại còn sợ đến mức dựng đứng cả người lên nên hắn mới chỉ bắt y làm vài lần. Gần đây, hắn còn chủ động “hầu hạ” y nhiều hơn.
“Đã thế rồi mà còn đòi cố gắng mút mát cơ à……”
Hoàng đế bật cười chua chát. Nụ cười ấy chất chứa một vẻ đắng cay khó tả. Hắn rút ngón tay ra khỏi miệng San-san, ngả người tựa vào cột giường Giá Tử. Cứ thế, hắn lặng lẽ chờ San-san tỉnh giấc.
***
“……Bệ hạ, Kang-i đâu rồi ạ?”
San-san thức giấc vào lúc đêm khuya thanh vắng, khi đã qua giờ Tý(1). Vừa mở mắt đã thấy khuôn mặt Hoàng đế phóng to ngay trước mặt, y ngơ ngác nằm gọn trong vòng tay hắn một lúc. Đến khi ý thức dần hồi phục, câu đầu tiên y thốt ra lại là câu hỏi ấy.
“……Trời sáng trẫm sẽ mang nó đến cho ngươi.”
“Giờ này chắc thằng bé vẫn đang khóc vì đau đấy……”
“Nghe nói nó đang ngủ rồi, ngươi cũng ngủ tiếp đi.”
“Nhưng thần nhớ thằng bé.”
“……”
“……Wol-i, thần cũng nhớ Wol-i nữa.”
“San à.”
“……Vâng.”
“Nhớ cũng phải cố nhịn.”
“……”
“Từ nay cấm ngươi không được nói nhớ nhung ai nữa. Càng nói thì sẽ càng nhớ thêm đấy.”
“……”
“Thay vào đó, trẫm sẽ gọi mẫu thân ngươi vào cung. Nếu ngươi muốn, hai người có thể sống cùng nhau ở Vị Ương cung.”
“M-mẫu thân thần ư?”
“Sao lại làm bộ mặt đó? Ngươi không thích à?”
San-san lập tức lắc đầu quầy quậy. Không thích á, làm sao có chuyện đó được. Trái lại,
“M-mẫu thân thần mà không muốn thì sao ạ?”
Mẹ y vốn dĩ chẳng bao giờ ưa y. Nhưng San-san thì thương mẹ lắm. Vì dẫu sao, bà cũng là mẹ của y mà.
“Trẫm đã hạ lệnh, làm gì có kẻ nào dám làm trái ý?”
Nghe Hoàng đế nói với giọng điệu chắc nịch, San-san mở to mắt ngạc nhiên. Rồi bất thình lình, y vùng khỏi vòng tay hắn, ngồi bật dậy trên giường, cúi gập người lạy tạ.
“T-tạ ơn bệ hạ ân điển hạo thao. Bệ hạ vừa trả Kang-i lại cho thần, vừa cho thần gặp mẫu thân, thần biết ơn bệ hạ nhiều lắm ạ.”
Hoàng đế đưa tay đỡ gáy, lẳng lặng nhìn bộ dạng của San-san. Một nỗi khó chịu dâng lên, hắn ngồi thẳng dậy với vẻ mặt không hài lòng. Hắn sợ San-san quỳ lạy thế này sẽ làm chèn ép chiếc bụng đang nhô cao. Hắn đưa tay đỡ lấy vai y, nhẹ nhàng kéo y nằm lại xuống giường.
“……Thế đứa con của chúng ta, Won-i, đối với ngươi chẳng có ý nghĩa gì sao?”
Hoàng đế rướn người nằm đè lên trên San-san, bàn tay hắn vuốt ve chiếc bụng căng tròn của y và cất tiếng hỏi. Dù đã tự nhủ sẽ kiêng cữ chuyện chăn gối, nhưng thói quen khó bỏ, trong lúc San-san ngủ say, hắn đã không ngừng sờ soạng, trêu ghẹo y nên lúc này hắn đang trong tình trạng không mảnh vải che thân.
Chính vì vậy, San-san theo phản xạ tự nhiên liền dang rộng hai chân khi nằm dưới thân Hoàng đế. Thấy y hành động như mọi khi, Hoàng đế khẽ nhíu mày trong lúc chờ đợi câu trả lời.
“Trẫm không định làm gì đâu. Trẫm chỉ hỏi thôi, ngươi trả lời đi.”
“……Won-i ạ?”
“Đúng. Đứa con của trẫm và ngươi.”
“……”
“Đứa con trong bụng này mới chính là con của ngươi. Không phải Kang-i. Vì thế, ngươi phải trân trọng đứa bé này hơn mới đúng chứ.”
San-san không thể nào hiểu được những lời Hoàng đế vừa nói. Làm sao đứa con y sinh ra lại có thể quý giá hơn Kang-i – đứa trẻ mà Wol-i đã đánh đổi cả mạng sống để sinh ra cơ chứ?
“Không phải thế đâu.”
San-san kiên quyết lắc đầu. Sự phản đối này không chỉ bắt nguồn từ tình yêu thương y dành cho Wol-i. Từ nhỏ, San-san đã luôn là kẻ thừa thãi, là gánh nặng trong gia đình. Y làm sao sánh bằng một Wol-i xinh đẹp, thông minh và hiếu thảo.
“Cái thứ vô tích sự còn thua cả một đứa con gái, thà đừng sinh ra có khi còn hơn.”
Những lời miệt thị đã ăn sâu vào tiềm thức khiến San-san một lần nữa kiên quyết lắc đầu.
“Tại sao?”
“Kang-i giống Wol-i nên thằng bé nhất định sẽ rất thông minh và khỏe mạnh. Nhưng còn Won-i……”
“……Won-i thì sao?”
“C-có thể nó sẽ sinh ra khờ khạo. Vì nó là con của thần mà. Chắc chắn, chắc chắn sẽ như vậy. Rồi nó sẽ lại làm ra những trò ngu ngốc giống thần, chỉ đem lại đau khổ cho mọi người thôi.”
“Ai dám nói ngươi như thế hả?”
Hoàng đế gắt lên đầy giận dữ. San-san có chút bối rối. Rõ ràng đã không ít lần Hoàng đế mắng y ngốc nghếch, toàn làm trò ngốc nghếch kia mà.
Thực chất là do Hoàng đế đã quên bẵng những lúc mình buông lời nhiếc móc, nhưng San-san lại cho rằng hắn đang trơ trẽn chối cãi. Cơ mà y cũng chẳng buồn đôi co. Ai nói đâu có quan trọng. Dù là ai nói đi chăng nữa, thì đó vẫn là sự thật rành rành.
“Tại sao muội lại trót đem lòng yêu thương con người đó cơ chứ……”
Tại sao y lại không thấu hiểu nỗi lòng của muội muội cơ chứ? Muội ấy lúc nào cũng thấu hiểu và an ủi y mà chẳng cần y phải nói ra, vậy mà tại sao y lại không làm được như thế?
“……Tại sao, bệ hạ lại không đoái hoài đến Wol-i?”
San-san cũng căm ghét cái sự khờ khạo của chính mình. Phải chi y ngốc đến mức không nhận ra sự thiếu sót của bản thân thì tốt biết mấy.
Y đã ngây thơ tin rằng Wol-i ổn khi muội ấy bảo không sao. Giờ nghĩ lại mới thấy thật nực cười. Ca ca của mình đêm nào cũng ân ái với phu quân của mình, thậm chí còn mang thai con của ngài ấy, dẫu San-wol có là Bồ Tát tái thế thì làm sao mà không đau lòng cho được.
“Vì trẫm không muốn.”
Hoàng đế lạnh lùng đáp trả. Giây phút ấy, sức chịu đựng của San-san đã đi quá giới hạn.
“Tại sao, tại sao bệ hạ lại không hối hận một chút nào cơ chứ? Wol-i, Wol-i thực sự, thực sự rất yêu bệ hạ. Vì yêu bệ hạ nên muội ấy mới đánh cược cả mạng sống để sinh ra Kang-i đấy.”
Càng nói, nỗi uất ức càng dâng trào khó kìm nén. Nếu lỡ chọc giận Hoàng đế, có khi hắn sẽ nuốt lời, không trả lại Kang-i nữa cũng nên. Nhưng nỗi oán hận chất chứa bấy lâu nay đã vỡ òa, y không thể nào kìm nén thêm được nữa.
Mặt khác, câu chuyện bỗng dưng rẽ sang một hướng khác khiến Hoàng đế cảm thấy hụt hẫng.
“Thế còn ngươi?”
“……Dạ?”
“Trẫm hỏi ngươi nghĩ thế nào về trẫm.”
“……”
“Bổn phận của hậu cung là phải yêu thương Hoàng đế. Việc muội muội ngươi yêu thương trẫm là lẽ đương nhiên. Và ngươi cũng vậy, ngươi cũng phải yêu thương trẫm. Cớ sao ngươi lại không trả lời?”
San-san mím chặt môi, im lặng đúng như những gì Hoàng đế vừa nói.
Nếu hỏi San-san nghĩ thế nào, thì y vô cùng ghét Hoàng đế. Ghét cay ghét đắng. Chẳng có lấy một điểm nào tốt đẹp. Hắn không những là phu quân của muội muội y, mà còn là một kẻ vô liêm sỉ dám cưỡng bức y, rồi còn thường xuyên đánh đập, nhục mạ y là kẻ ngốc nghếch. Ở bên cạnh hắn, y chưa từng có một phút giây nào thanh thản. Chỉ toàn là sự sợ hãi tột độ.
Làm sao y có thể đem lòng yêu thương một kẻ như thế? San-san thậm chí còn thấy khó hiểu trước tình cảm của muội muội mình.
Thế nhưng-.
Vì hắn là phu quân của muội muội, và cũng là cha ruột của đứa cháu trai y yêu thương, San-san đành lòng tha thứ cho hắn mỗi sáng thức dậy. Y đã cố gắng hết sức để không ôm lòng thù hận. Tất cả cũng chỉ vì lý do đó mà thôi.
“Thần,”
“Tuyệt đối không được nói ghét bệ hạ đâu nhé.”
Lời cảnh báo của San-wol thuở nào chợt văng vẳng trong tâm trí y.
“……Thần không biết những chuyện đó đâu. Chắc do thần ng-ngốc quá nên mới vậy.”
Nuốt cay nuốt đắng những lời oán trách vào trong, San-san đành nói dối. Hoàng đế nhìn xoáy vào mắt y, cố gắng tìm kiếm sự thật đằng sau câu nói ấy. Nhưng sâu thẳm trong thâm tâm, hắn lại muốn tin vào lời nói dối đó.
Rằng vì y ngốc nghếch. Vì ngốc nên mới chậm tiêu trong chuyện tình cảm như vậy…….
“Thần tội đáng muôn chết, thưa bệ hạ. Nhưng bệ hạ nhất định phải trả Kang-i lại cho thần đấy nhé?”
San-san trong tình trạng trần truồng lại dập đầu lạy tạ thêm một lần nữa. Nhìn bộ dạng thảm hại ấy, Hoàng đế im lặng một lát, rồi buông một tiếng thở dài não nuột, bất lực.
“……Bệ hạ sẽ trả thằng bé lại cho thần mà, phải không?”
Thấy Hoàng đế không trả lời, San-san vẫn giữ nguyên tư thế quỳ lạy, chỉ ngẩng mỗi khuôn mặt lên, đôi mắt mở to thảng thốt.
Bộ dạng vừa đáng yêu lại vừa khiến người ta muốn ôm trọn vào lòng. Cảm thấy bức bối không chịu nổi, Hoàng đế kéo San-san dậy, ôm chặt lấy y vào lòng.
“Trẫm biết rồi, mau ngủ đi.”
Trái ngược với nội dung câu nói, giọng điệu của hắn lại chất chứa đầy rẫy dục vọng chưa được thỏa mãn. Tuy nhiên, Hoàng đế đã kiềm chế đến cùng. Hắn đỡ San-san nằm xuống, đắp chăn gấm cẩn thận cho y.
Việc kiềm chế dục vọng đang sục sôi cũng là một trải nghiệm hoàn toàn xa lạ đối với hắn. Việc triệu hạnh các phi tần hay nam sủng khác để giải tỏa đột nhiên khiến hắn cảm thấy chán ghét. Lúc này đây, thứ duy nhất hắn khao khát được vuốt ve, mơn trớn, chỉ có mỗi San-san đang nằm ngoan ngoãn trong vòng tay hắn.
***
Chú thích:
- Giờ Tý (자시): Khoảng thời gian từ 11 giờ đêm đến 1 giờ sáng hôm sau.
0 Bình luận