Chương 90
bởi Chung Seiker“Chiếc ống nhỏ giọt ta để ở đây, ai, ai lấy đi đâu rồi?”
San-san vừa hỏi vừa thở gấp, giọng có phần gay gắt hơn mọi khi. Ánh mắt y lướt qua một lượt đám cung nhân đang lắc đầu nguầy nguậy, vẻ mặt ngơ ngác, rồi cuối cùng dừng lại ở Myeong-ok. Đón nhận ánh nhìn chất vấn của San-san, Myeong-ok không hề phủ nhận mà lập tức cúi rạp người xuống tạ tội.
“Nô tỳ trong lúc dọn dẹp đã sơ ý làm vỡ nó ạ. Lẽ ra nô tỳ phải bẩm báo và xin công tử trách phạt ngay, nhưng lại không đủ can đảm. Nô tỳ đã phạm tội tày đình, xin công tử hãy trừng phạt ạ.”
“N-nói dối.”
Hơi thở của San-san càng lúc càng dồn dập. Cơn tức giận nghẹn ứ nơi lồng ngực khiến hai tay y run lên bần bật.
“Bà cố tình vứt nó đi đúng không?”
“……”
“Ngay từ lúc ta nhận nó, bà đã không thích rồi. Th, thế nên bà mới lén vứt nó đi chứ gì. Chắc chắn là thế rồi. Đ-đúng không?”
“Bẩm công tử, xin ngài bớt giận, sự thật không phải như vậy đâu ạ. Nô tỳ thực sự chỉ là lỡ tay thôi. Xin công tử rộng lượng tha thứ cho nô tỳ.”
Myeong-ok vẫn quỳ gối, rạp người sát xuống sàn nhà, liên tục dập đầu tạ tội. Hành động nhún nhường thái quá ấy lại càng khiến San-san cảm thấy ngột ngạt, bức bối hơn.
“Nô tỳ đã làm hỏng món đồ mà công tử trân quý, nô tỳ còn biết biện bạch thế nào nữa. Xin công tử cứ ban hình phạt, nô tỳ xin nhận lãnh mọi hình phạt ạ.”
San-san nắm chặt hai bàn tay lại thành nắm đấm để giấu đi sự run rẩy. Y trân trân nhìn Myeong-ok đang quỳ mọp dưới đất, chẳng biết phải làm sao. Cuối cùng, những giọt nước mắt tủi thân lã chã tuôn rơi.
“……Tất cả r-ra ngoài hết đi. Đi ra ngoài hết cho ta. Ta muốn ở một mình.”
San-san lấy mu bàn tay quệt mạnh những giọt nước mắt trên má, quay lưng lại với Myeong-ok, lạnh lùng ra lệnh.
“Vậy nô tỳ xin phép đến Thận Hình ty tự thỉnh tội ạ.”
Myeong-ok đứng dậy, cúi đầu thật thấp rồi nói. Nếu chẳng may Hoàng đế gặng hỏi về nguồn gốc của chiếc ống nhỏ giọt ấy, chắc chắn sẽ có chuyện lớn xảy ra. Dù bà luôn mong Hoàng đế sẽ không biết, nhưng vì San-san quá yêu thích nó, bà thừa hiểu sớm muộn gì ngày này cũng sẽ đến. Coi như đây là kết cục không thể tránh khỏi, Myeong-ok toan xoay người bước đi thì một bàn tay vội vã níu lấy cánh tay bà.
“T-ta đã bảo là sẽ phạt bà đâu. Bà đ-đang phớt lờ lời nói của ta đấy à?”
“……Bẩm công tử, ngài nói gì vậy ạ. Xin ngài đừng hiểu lầm. Với tư cách là cung nữ hầu hạ cận kề công tử nhất, nô tỳ phải làm gương cho kẻ dưới. Nếu hôm nay công tử khoan dung tha thứ cho nô tỳ, nhỡ sau này có kẻ nảy sinh dã tâm, lợi dụng sự nhân từ của ngài thì sao?”
“Ta không, không cần biết mấy chuyện đó. Ta đã bảo là không ph, phạt rồi mà. Nếu bà không có ý định phớt lờ ta thì cứ ở lại đi. Cứ để mặc ta m-một mình một lúc là được.”
Giọng San-san nghẹn ngào trong tiếng nấc. Thái độ cáu gắt, nhạy cảm bất thường của San-san khiến Myeong-ok không khỏi thắc mắc. Bà lờ mờ đoán rằng, có lẽ cơn giận này không chỉ đơn thuần là vì chiếc ống nhỏ giọt. Nhưng bà thực sự không đoán ra được nguyên nhân sâu xa là gì. Bà đành quỳ xuống một lần nữa.
“Đức độ của công tử rộng lượng như biển cả, nô tỳ thẹn không dám ngẩng đầu lên nhìn ngài. Vậy nô tỳ xin phép lui ra ngoài tự kiểm điểm bản thân ạ.”
Myeong-ok vái lạy San-san một cái thật sâu rồi lui ra. Đám cung nhân còn lại cũng nhất loạt nối gót theo sau. Cuối cùng, thư phòng chỉ còn lại một mình San-san, đúng như ý nguyện của y.
Khuôn mặt rười rượi buồn bã, San-san đưa tay vuốt ve mặt bàn một cách vô hồn. Bàn tay y cứ miết đi miết lại vị trí từng đặt chiếc ống nhỏ giọt bằng ngọc bích.
Chiếc ống nhỏ giọt hình chú chó con do Yoon tặng là một trong số ít những món đồ khiến San-san mỉm cười mỗi khi nhìn thấy. Mới cảm ơn người ta được mấy ngày, giờ mất đồ rồi, y làm sao còn mặt mũi nào nhìn Yoon nữa đây.
Nước mắt San-san lã chã rơi xuống mặt bàn. Thực ra, tự trong thâm tâm San-san cũng hiểu rõ. Y buồn không chỉ vì tiếc nuối chiếc ống nhỏ giọt ấy.
Suốt mấy ngày qua, tâm trạng San-san lúc nào cũng chùng xuống, ủ rột.
San-wol đã chuyển đến Hàm Dương cung ở Đông lục cung, và bắt đầu học các nghi lễ, quy củ để trở thành Hoàng hậu. Những thứ đó, San-san chưa từng được học.
Mẫu thân ngày nào cũng đay nghiến, thúc ép San-san. Bà ta cứ lải nhải đi lải nhải lại cái điệp khúc: ngài phải nhường bệ hạ cho muội muội ngài một đêm chứ.
Chính vì thế, San-san cảm thấy vô cùng ngột ngạt khi ở cạnh mẫu thân. Y chỉ muốn nhốt mình trong tẩm điện, ngủ vùi suốt cả ngày. Nhưng chính điều đó lại vô tình đẩy y vào bi kịch.
Thường thì cứ nằm ườn mãi trên giường sẽ chẳng tài nào chợp mắt nổi. Phần lớn thời gian, San-san chỉ nhắm mắt vờ ngủ sau lớp rèm lụa mỏng. Và rồi, y đã nghe được những lời lẽ lẽ ra không nên nghe.
“Cứ tưởng bệ hạ sủng ái mỗi nương nương nhà mình, ai ngờ ngài ấy lại làm thế này chứ?”
“Đúng vậy. Dù gì thì việc cử hành đại hôn cùng lúc với hai tỷ đệ ruột thịt, quả thực chỉ có bệ hạ nhà mình mới dám làm. Thấy nương nương dạo này cứ buồn rười rượi, ta lo quá.”
“Bệ hạ vô tâm thì cũng vừa phải thôi chứ. Ít ra cũng nên rước tiểu thư vào cung sau chứ. Đằng này lại tổ chức chung một ngày, haizz. Mà cũng phải, người vô tâm như ngài ấy mới nhẫn tâm điều Kwak sanggung đến đây phục vụ chứ?”
“Kwak sanggung? Kwak sanggung thì sao?”
“Trời, ngươi không biết à?”
“Ta không biết chuyện gì?”
Vô tình nghe lỏm được câu chuyện, San-san cũng nín thở lắng nghe theo đám cung nữ. Cung nữ kia dừng lại một nhịp, rồi hạ giọng thì thầm nhỏ xíu.
“Người ta đồn Kwak sanggung từng là thị tẩm của bệ hạ đấy.”
“Gì cơ? Thật á?”
“Ừ. Nói đúng ra thì bà ấy là thừa ân sanggung(1). Là người phụ nữ đầu tiên của bệ hạ đấy. Sao ngài ấy lại có thể điều một nữ nhân từng chung chăn gối với mình đến hầu hạ nương nương cơ chứ? Nếu là ta, ta chắc chắn sẽ kinh tởm lắm.”
Câu nói ấy như một cú giáng trời giáng giáng mạnh vào đầu San-san. Sợ phát ra tiếng động, y vội lấy hai tay bịt chặt miệng lại.
Mặc dù vậy, trong cung cấm này, ngoài phu quân ra, Myeong-ok là người mà y tin tưởng và dựa dẫm nhất. Dù bà luôn tỏ ra nghiêm khắc, khó gần, nhưng San-san biết mọi hành động của bà đều xuất phát từ lòng trung thành, muốn bảo vệ và chăm sóc cho y.
Vậy mà, người phụ nữ ấy lại từng lên giường với phu quân của y. Dù cố gắng xua đuổi, nhưng trong đầu San-san cứ tự động mường tượng ra cảnh Hoàng đế ân ái với Myeong-ok.
San-san khóc thầm trong tủi nhục. Vừa đau khổ, vừa thấy như bị phản bội, nhưng y lại chẳng biết trút bầu tâm sự cùng ai. San-san cố gắng che giấu cảm xúc, vờ như không có chuyện gì xảy ra trước mặt Myeong-ok suốt mấy ngày liền. Cho đến hôm nay, khi phát hiện chiếc ống nhỏ giọt không cánh mà bay.
Ngay từ đầu, Myeong-ok đã một mực khuyên y nên vứt chiếc ống nhỏ giọt đi, nên chắc chắn bà ta đã cố tình vứt nó rồi.
San-san thấy ghét Myeong-ok vô cùng. Dù biết mình đang viện cớ, San-san vẫn tự lừa dối bản thân rằng mình khóc là vì tiếc nuối chiếc ống nhỏ giọt.
Đêm đó, trong lúc bốc đồng, San-san đã cự tuyệt sự ân ái của Hoàng đế. Tức giận vì bị từ chối, Hoàng đế vùng vằng bỏ khỏi Vị Ương cung giữa đêm khuya và hướng thẳng đến Hàm Dương cung.
Ngày hôm sau, và cả ngày hôm sau nữa, Hoàng đế tuyệt nhiên không bước chân đến Vị Ương cung thăm San-san.
***
“Sao mặt mũi lại bí xị thế kia.”
Vừa bước ra khỏi Thọ Khang cung, San-wol đã lên tiếng hỏi. San-san chỉ khẽ lắc đầu.
“Muội đã bảo đêm đó không có chuyện gì xảy ra mà.”
San-wol nắm chặt lấy tay San-san, kiên quyết nói. Trước ánh mắt nghiêm nghị của muội muội, San-san gượng gạo nở một nụ cười.
“Kh-không phải vì chuyện đó đâu. Với lại, huynh không sao đâu.”
“Không sao là thế nào?”
“Dù bệ hạ có đ-động phòng với Wol-i đi chăng nữa, huynh cũng kh-không ghen đâu. Thật đấy, h-huynh sẽ không ghen đâu.”
Nước mắt vòng quanh tròng mà vẫn mạnh miệng nói không ghen, ai mà tin cho được. San-wol nắm chặt tay San-san, thở dài thườn thượt.
“Ca ca quên hết những gì muội dặn rồi đúng không.”
“……Hả?”
“Thôi bỏ đi. Sau này rồi ca ca sẽ hiểu. Lúc đó đừng có trách muội đấy nhé.”
“H-huynh tuyệt đối không bao giờ oán trách Wol-i đâu. Dù Wol-i có đ-động phòng với bệ hạ mỗi ngày, h-huynh cũng sẽ không ghét Wol-i đâu.”
Có vẻ như bây giờ trong đầu ca ca chỉ toàn chuyện động phòng với Hoàng đế thôi thì phải. Cứ mở miệng ra là động phòng, động phòng. Mới hai hôm mà đã lải nhải chuyện cho phép động phòng rồi. Cứ nghĩ đến chuyện đó là San-wol lại thấy sởn gai ốc, rùng mình ớn lạnh.
“Ca ca thích đến thế cơ à?”
“G-gì cơ?”
“Thích động phòng với bệ hạ đến thế à.”
Vừa hỏi, San-wol vừa đánh giá ca ca từ đầu đến chân. Bụng thì mới lùm lùm một tí, mà người ngợm thì sụt đi trông thấy chỉ sau vài ngày.
San-wol cũng biết chuyện Hoàng đế đã hai ngày không lui tới Vị Ương cung. Chỉ mới thế thôi mà trong cung đã râm ran tin đồn Vị Ương cung sắp thất sủng đến nơi rồi, nhưng San-wol lại thấy thế là may.
Ca ca đang trong giai đoạn đầu thai kỳ. Dù thể trạng của thiên nhân có khác biệt so với nữ nhi bình thường, nhưng mang thai thì nằm không cũng thấy mệt, đằng này lại phải hầu hạ chuyện chăn gối cho Hoàng đế mỗi đêm, nhìn mà xót xa. Vậy mà có vẻ như người trong cuộc lại chẳng hề thấy mệt mỏi chút nào.
“……Ư-ừ, thích lắm.”
“Nhưng mà làm chuyện đó mệt lắm mà.”
San-san lập tức lắc đầu nguầy nguậy. Ngủ với bệ hạ chẳng mệt mỏi chút nào. Tuy có đau đớn, có hơi vất vả, nhưng đổi lại là niềm sung sướng tột cùng. Mỗi ngày y lại càng say đắm ngài ấy hơn. Điều thực sự khiến y đau khổ, dằn vặt chính là việc Hoàng đế lạnh nhạt, không thèm đoái hoài đến y. Nước mắt San-san lại rơi lã chã.
“Chẳng mệt chút nào đâu…….”
Y thấy hối hận vô cùng. Hối hận vì đêm hôm đó đã không kiềm chế được cảm xúc mà đẩy Thập lang ra.
Suốt hai ngày qua, San-san cặm cụi viết những bản kiểm điểm đẫm nước mắt gửi đến Càn Thanh cung. Y nhận lỗi vì đã ghen tuông vớ vẩn, và thề thốt sẽ không bao giờ tái phạm nữa. Thế nhưng, đáp lại sự chân thành ấy chỉ là sự im lặng đáng sợ. Chẳng có lấy một hồi âm, cũng chẳng có bóng dáng ai tìm đến.
“……Huynh nhớ ngài ấy quá.”
Nhìn ca ca cứ để mặc mình nắm tay, nước mắt ngắn dài tuôn rơi, San-wol lại thở dài ngán ngẩm trong lòng. Thương ca ca đến xót xa, nàng chẳng nỡ bỏ mặc y lại chốn này một mình.
***
Chú thích:
- Thừa ân sanggung (승은 상궁): Cung nữ được Hoàng đế sủng hạnh nhưng chưa được phong tước vị phi tần chính thức.
0 Bình luận