Bạn không có cảnh báo nào.

    Nghe câu hỏi ấy, San-san ngơ ngác nghiêng đầu khó hiểu. Tại sao người này lại xưng “trẫm” cơ chứ, thật đáng ngờ.

    Nhìn điệu bộ ngốc nghếch của y, Hoàng đế bật cười, đưa tay búng nhẹ lên chóp mũi nhỏ xíu.

    “Lần này thì đừng có quên nữa đấy.”

    San-san lại tiếp tục nghiêng đầu. Lời nói khó hiểu của đối phương khiến y tạm thời quên đi cả hoàn cảnh hiện tại. Ngay lúc y toan mở miệng định hỏi cho ra nhẽ.

    Đột nhiên, toàn bộ sức lực trong người San-san biến mất tăm, mí mắt nặng trĩu sụp xuống. Sau đó là một màu đen tĩnh mịch bao trùm. Một tên cấm quân nhận được ánh mắt ra hiệu của Hoàng đế đã lặng lẽ tiến đến, điểm huyệt ngủ(1) của y.

    “Bệ hạ muốn đi đâu ạ?”

    Tên cấm quân quỳ rạp xuống hỏi. Hoàng đế ôm gọn cơ thể mềm nhũn của San-san vào lòng, thoáng chút đắn đo. Hắn vẫn chưa chuẩn bị xong kế hoạch đưa San-san nhập cung với thân phận âm nhân. Thế nhưng, giờ bảo hắn buông y ra, để y rời khỏi vòng tay này, e rằng có đánh chết hắn cũng không làm được.

    “Hồi cung.”

    Cuối cùng, Hoàng đế quyết định vứt bỏ mọi kế hoạch ban đầu, cứ thế ngang nhiên đưa San-san về cung.

    ***

    Mùi hôi hám, ẩm mốc xộc thẳng vào mũi. San-san ngoảnh ngoắt mặt đi, cố gắng vùng vẫy thoát thân. Nhưng dù có giãy giụa thế nào cũng vô ích. Cái miệng hôi hám ấy liên tục cọ xát khắp nơi trên cơ thể y. Đôi môi nhăn nheo mút mát nhũ hoa của y như một đứa trẻ khát sữa, rồi thè chiếc lưỡi thô ráp ngoáy sâu vào rốn y như muốn xuyên thủng cả bụng.

    Cái gì thế này. Sao lại làm thế. Tại sao lại ra nông nỗi này.

    Không, không, cút đi.

    San-san giậm chân thình thịch, gào khóc thảm thiết. Rồi đột nhiên, thứ mùi hôi thối như muốn xẻo mũi ấy bị thay thế bởi mùi máu tanh nồng nặc.

    Một thứ chất lỏng sền sệt, nóng hổi dội thẳng vào mặt y. Đó là máu, thứ máu đen ngòm, đặc quánh. Y đang bị máu tưới ướt sũng, và cách đó không xa, cái đầu đứt lìa của lão già đang nhìn y chằm chằm, miệng liếm mép thèm thuồng.

    Á á á á á!

    San-san hét lên kinh hoàng rồi lại ngất lịm đi.

    “Hà, hà.”

    Rõ ràng là đã ngất đi rồi, vậy mà San-san lại choàng tỉnh. Ánh sáng chói lọi xuyên qua lớp giấy dán cửa sổ, soi sáng rực rỡ cả căn phòng. Bị ánh nắng đột ngột chiếu vào, San-san nheo mắt khó chịu.

    “Công tử tỉnh rồi ạ?”

    Một nữ nhân xa lạ nở nụ cười hiền hậu nhìn San-san. Y chớp chớp mắt, lúc bấy giờ mới ngơ ngác nhìn quanh. Nơi này xa lạ quá. Hơn nữa, lại còn tráng lệ, xa hoa đến mức cả đời y chưa từng được thấy. San-san hoảng hốt quỳ sụp xuống giường.

    “H-Hằng Nga(2) tỷ tỷ?”

    Chẳng biết đây là đâu, nhưng trông nó lộng lẫy hệt như cung điện trên chín tầng mây của các vị tiên nữ. Trùng hợp thay, nữ nhân trước mắt y cũng xinh đẹp, đoan trang như một tiên nữ giáng trần. Thảo nào San-san lại ngốc nghếch nhầm tưởng nàng là Hằng Nga tiên tử trên cung trăng.

    “Nô tỳ là Thượng cung thủ tịch, tên Kwak Myeong-ok (Quách Minh Ngọc), từ nay sẽ hầu hạ bên cạnh công tử. Công tử cứ gọi nô tỳ là Thượng cung Kwak hoặc Myeong-ok cho tiện ạ.”

    Năm nay đã bước sang tuổi ngũ tuần, Kwak Myeong-ok, vốn xuất thân là nhũ mẫu Thượng cung của Hoàng đế, vẫn giữ được nhan sắc mặn mà, trẻ trung đến khó tin.

    Làn da trắng ngần như bạch ngọc vẫn căng mịn, vòng một nảy nở và vòng eo thon gọn chẳng kém cạnh gì những thiếu nữ đương thì. Thế nên, vẫn có không ít quan lại nuôi mộng được kết duyên cùng bà.

    Thông thường, khi cung nữ đến một độ tuổi nhất định, họ sẽ được bề trên ban hôn và xuất cung. Chủ tử càng có thế lực, cung nữ càng có cơ hội được gả vào những gia đình quyền quý. Vì vậy, không ít cung nữ sớm từ bỏ giấc mộng được Hoàng đế sủng hạnh, chỉ mong ngày được xuất cung lấy chồng.

    Tuy nhiên, Myeong-ok lại là một trường hợp ngoại lệ, bà tự nguyện xin được ở lại chốn cung đình. Những trường hợp như vậy thường rơi vào ba lý do chính:

    Thứ nhất, đã được Hoàng đế sủng hạnh nhưng không được sắc phong phi tần. Thứ hai, là tâm phúc thân cận, thề sống chết trung thành với chủ tử. Thứ ba, chủ tử thất thế, không có khả năng thu xếp hôn sự đàng hoàng. Myeong-ok hội tụ cả hai lý do đầu tiên.

    Năm mười bảy tuổi, Myeong-ok được chọn làm một trong những nhũ mẫu Thượng cung của Vĩnh Huy đế, hầu hạ ngài từ lúc lọt lòng. Khoảng ngoài ba mươi tuổi, bà vâng lệnh Tiên đế trở thành cung nữ tư tẩm(3) của Vĩnh Huy đế, và cũng là người phụ nữ đầu tiên của ngài.

    Tất nhiên, Hoàng đế chẳng mảy may nhớ đến chuyện này. Một phần vì thời gian đã trôi qua quá lâu, phần vì đối với hắn, đó chỉ là một bài học giáo dục giới tính bắt buộc chứ chẳng phải là tình yêu hay trải nghiệm đầu đời gì thiêng liêng. Bản thân Myeong-ok cũng xem đó là phận sự, bởi lẽ sau này bà cũng đảm nhận nhiệm vụ tương tự cho các hoàng tử khác.

    Đã từng có quan hệ xác thịt với nhiều anh em của Hoàng đế, cuối cùng bà chọn cách ở lại hoàng cung mà không trở thành phi tần của bất kỳ ai. Thời gian thoi đưa, chớp mắt đã đến ngày hôm nay.

    Từ Thượng cung thủ tịch của Càn Thanh cung danh giá bỗng chốc chuyển sang làm Thượng cung thủ tịch của Vị Ương cung, không ít kẻ trong cung xì xào bàn tán rằng bà bị giáng chức. Nhưng Myeong-ok chẳng bận tâm. Bởi lẽ, đây là trọng trách do đích thân Hoàng đế giao phó.

    “Ngươi hãy dốc lòng dạy dỗ y. Rồi sẽ đến lúc y trở thành Hoàng hậu của trẫm.”

    Và phần thưởng được hứa hẹn cũng hoàn toàn xứng đáng để bà đánh cược một phen.

    “Thượng cung sao……. V-vậy đây là đâu ạ?”

    Nghe câu hỏi rụt rè, run rẩy của cậu thiếu niên, Myeong-ok lại mỉm cười dịu dàng.

    “Dạ thưa, đây là hoàng cung, trung tâm của triều Đại Hạ chúng ta. Nơi công tử đang nghỉ ngơi là Vị Ương cung, vốn dĩ là tẩm cung của Tiên Hoàng hậu, bị bỏ trống đã lâu nay mới có chủ nhân mới. Nô tỳ sẽ dốc hết sức mình để công tử cảm thấy thoải mái nhất khi sống ở đây ạ.”

    Ý của Myeong-ok rất rõ ràng: “Từ nay công tử sẽ là chủ nhân của Vị Ương cung”. Bà đã cố gắng diễn đạt một cách uyển chuyển và dễ hiểu nhất, nhưng San-san vẫn ngơ ngác như bò đội nón. Tâm trí y lúc này chỉ tràn ngập sự ngỡ ngàng, hoang mang tột độ trước hiện thực mình đang ở trong hoàng cung.

    H-Hoàng cung ư!

    Một nơi mà cả trong mơ y cũng chưa từng nghĩ mình sẽ đặt chân đến. San-san vô thức vuốt ve tấm chăn gấm lụa là bóng loáng đang ngồi lên, ánh mắt hoang mang đảo quanh khắp căn phòng lộng lẫy.

    “Trẫm là Hoàng thập tử của Tiên tổ Đại đế, tên là Lee Heon-jo. Còn ngươi tên gì?”

    Vậy ra, người đó thực sự là Hoàng đế.

    Chính là vị Hoàng đế đã hắt hủi Wol-i cách đây không lâu.

    ***

    “Thưa… Thượng cung ma ma. T-ta biết là mặt dày, nhưng thức ăn thừa này ta xin gói đem về có được không ạ?”

    “Xin công tử đừng gọi nô tỳ là ma ma. Cứ nói trống không với nô tỳ thôi ạ. Và nếu công tử muốn dùng thêm món gì, cứ sai bảo, nô tỳ sẽ lập tức sai ngự thiện phòng chuẩn bị ngay ạ.”

    “A, không phải thế……. Ch-chỗ này ăn không hết bỏ đi cũng phí. Ma ma cho ta xin một cái tay nải để gói lại mang về cũng được…….”

    “Công tử định đem đồ ăn này đi đâu cơ ạ?”

    “……Ta muốn đem về nhà. Có phiền lắm không ạ?”

    Ngồi thu lu trên giường, vòng tay ôm đầu gối, San-san gác cằm lên gối, nhớ lại đoạn hội thoại lúc nãy.

    Thấy cung nữ bày ra một mâm cao cỗ đầy ngon lành, y đã ăn ngấu nghiến không màng hình tượng. Nhưng ăn no rồi, y chợt nhớ đến Wol-i đang ở nhà. Cảm giác tội lỗi dâng trào khi chỉ có một mình mình được thưởng thức những món sơn hào hải vị này. Thế là y mới ngập ngừng hỏi xin đồ ăn thừa mang về.

    Nghe y hỏi vậy, Myeong-ok thoáng bối rối, rồi đột nhiên quỳ rạp xuống đất, dập đầu tạ tội. Và rồi bà ta nói,

    “Công tử. Xin người đừng bao giờ nhắc đến chuyện đó nữa. Bệ hạ mà nghe được thì nô tỳ mất mạng như chơi. Cúi xin công tử rủ lòng thương xót cho cái mạng quèn này của nô tỳ.”

    “S-sao, chuyện gì cơ ạ?”

    “Công tử không thể trở về tư dinh được nữa đâu ạ. Từ nay về sau, Vị Ương cung này chính là nhà của công tử.”

    “Tại sao ạ? Tại sao ta không được về nhà? T-ta, ta phải về chứ……. Wol-i đang đợi ta ở nhà. Ta đi mà chưa kịp nói lời nào……. Cả phụ thân nữa, chắc người cũng đang lo lắng…….”

    San-san mếu máo, cố gắng giải thích hoàn cảnh của mình. Nhưng đáp lại y chỉ là câu nói phũ phàng “không thể ra ngoài”. San-san vừa khó hiểu vừa ấm ức, cộng thêm nỗi sợ hãi bủa vây, y òa khóc nức nở. Chỗ này có đẹp đến mấy, có nhiều đồ ăn ngon đến mấy, mà không bao giờ được gặp lại Wol-i nữa thì y cũng không thèm.

    San-san khóc mãi không nín. Thấy vậy, Myeong-ok liền bám lấy ống quần y mà than vãn ỉ ôi.

    “Sao công tử lại làm khó nô tỳ thế này. Nếu nô tỳ có làm gì sai trái, xin công tử cứ giáng tội. Chứ công tử cứ nằng nặc đòi về nhà thế này, bệ hạ sẽ lấy mạng nô tỳ mất. Công tử ơi, xin người rủ lòng thương tha mạng cho nô tỳ đi ạ.”

    Từng kinh qua không biết bao nhiêu đời vương tôn công tử, Myeong-ok thực chất là một con hồ ly tinh chín đuôi đã tu luyện ngàn năm. Việc dỗ ngọt một gã thiếu gia khờ khạo răm rắp nghe theo ý Hoàng đế đối với bà ta dễ như trở bàn tay.

    Thấy Myeong-ok bám lấy chân mình khóc lóc thảm thiết, San-san đành nín bặt, không dám khóc thêm tiếng nào nữa. Tạm thời, y đành phải ngoan ngoãn nghe lời.

    San-san cuộn tròn người trên giường. Đôi mắt đờ đẫn nhìn vào khoảng không vô định, tâm trí y mải miết ôn lại chuỗi sự kiện kinh hoàng của một ngày dài đằng đẵng. Bất giác, nước mắt lại ứa ra, miệng lẩm bẩm gọi tên Wol-i trong vô thức.

    Trong lúc y miên man suy nghĩ, đêm đã khuya dần. Có lẽ vì quá mệt mỏi, y đã thiếp đi từ lúc nào không hay.

    Đột nhiên, cảm nhận được một chuyển động nhẹ nhàng, San-san giật mình tỉnh giấc.

    “Ngủ ngon chứ?”

    Một giọng nói trầm ấm, quen thuộc vang lên từ trong bóng tối tĩnh mịch.

    ***

    Chú thích:

    1. Huyệt ngủ (수혈): Huyệt đạo trên cơ thể, khi bị điểm trúng sẽ khiến người ta rơi vào trạng thái buồn ngủ hoặc hôn mê.
    2. Hằng Nga (항아): Tiên nữ sống trên cung trăng theo truyền thuyết.
    3. Cung nữ tư tẩm (사침): Cung nữ có nhiệm vụ “khai tâm” (dạy dỗ chuyện chăn gối) cho các hoàng tử khi họ đến tuổi trưởng thành.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú