Bạn không có cảnh báo nào.
    Chỉ mục chương

    “Để xem nào. Để trẫm xem ngươi đau ở đâu.”

    Hoàng đế vừa thì thầm trêu ghẹo bên tai San-san, bàn tay lại tiếp tục giở trò. Cự vật nhỏ bé màu hồng nhạt của San-san dần dần cương lên dưới sự kích thích của hắn.

    A, a ư. San-san vặn vẹo eo theo bản năng trước khoái cảm đang dần trào dâng, nhưng vẫn bướng bỉnh đẩy tay Hoàng đế ra. Hoàng đế giả vờ như miễn cưỡng chiều ý y, rút tay khỏi cự vật. Thay vào đó, hắn vòng tay ôm trọn lấy phần bụng dưới, lại tiếp tục thì thầm.

    “Nhiệt độ cơ thể vẫn bình thường mà? Ngươi thấy khó chịu trong người sao?”

    Tuy đã buông tha cho cự vật, nhưng bàn tay đang nắn bóp bầu ngực trái của y vẫn không hề ngừng nghỉ. Núm vú đang rỉ sữa non lúc này nhạy cảm hơn bao giờ hết. Mỗi lần Hoàng đế dùng ngón cái và ngón trỏ véo nhẹ, kéo lên, San-san lại có cảm giác như tử cung đang co thắt lại. Y rên rỉ đau đớn, ngửa đầu ra sau.

    “Vâng, ư hức, vâng ạ. Tr-trong người thần hơi khó ở…….”

    “Khổ thân chưa. Vậy thì phải nhanh lên mới được.”

    Nói đoạn, Hoàng đế nhích hông, cọ xát đầu khấc vào cửa huyệt đang khép chặt của San-san. San-san giật nảy mình như bị điện giật, vội vã lùi hông lại.

    “Th-Thập lang!”

    “Thái y chẳng bảo với ngươi là càng khó chịu thì càng phải giao hoan với trẫm mới nhanh khỏi sao?”

    Thiên nhân khi mang thai phải thường xuyên tiếp nhận tinh khí từ cha đứa bé thì chứng ốm nghén mới thuyên giảm, thai nhi mới phát triển khỏe mạnh. San-san vốn đã thuộc nằm lòng bài học này, nhưng trong phút chốc quên khuấy mất nên mới lôi cớ bệnh tật ra để thoái thác. Biết mình lỡ lời, San-san vô thức cắn chặt môi dưới.

    Nhìn thấy hành động quen thuộc mỗi khi lúng túng của y, Hoàng đế bật cười phụt một tiếng. Một nụ cười nhạt nhẽo, lạnh lẽo.

    “Sao thế. Không muốn làm chứ gì?”

    “……Kh-không phải vậy đâu ạ.”

    “Ngươi không muốn hầu tẩm trẫm à?”

    “Không phải thế đâu……”

    “Lại bắt đầu rồi đấy. Ngươi muốn trẫm sang cung khác chứ gì?”

    San-san đã dùng chiêu này mấy lần rồi. Cứ lấy cớ trong người không khỏe, không tiện hầu hạ để nửa úp nửa mở khuyên Hoàng đế sang tẩm cung của phi tần khác.

    “Ngươi muốn trẫm vuốt ve kẻ khác, gieo rắc hạt giống vào cơ thể kẻ khác đúng không?”

    Hoàng đế kéo mạnh San-san vào lòng, bàn tay nhào nặn bầu ngực y thô bạo hơn trước, gặng hỏi. San-san cứng họng, chỉ biết trân trân nhìn hắn, nước mắt thi nhau rơi lã chã.

    Lần đầu tiên nghe San-san nói vậy, Hoàng đế đã nổi trận lôi đình. Hắn đùng đùng nổi giận toan bỏ đi thì San-san khóc lóc bò tới ôm chặt lấy chân hắn. Y van xin rằng không phải y ghét bỏ ngài, mà vì y quá yêu ngài nên mới làm vậy. Và Hoàng đế đã bị những giọt nước mắt ấy mê hoặc.

    Để dằn mặt y, hắn cố tình quay về Càn Thanh cung và triệu Eun phi – người mà San-san vừa nhắc đến – đến hầu tẩm. Hắn thực sự định lâm hạnh nàng ta. Hắn muốn xem sau khi ân ái với nữ nhân khác rồi quay lại ôm y, liệu y có còn thốt ra được những lời yêu thương ấy nữa không. Một sự tò mò mang tính hủy diệt.

    Nhưng khi Eun phi bước vào tẩm điện Càn Thanh cung, mọi dục vọng trong hắn bỗng dưng tan biến sạch. Chẳng còn chút hứng thú nào. Cuối cùng, hắn chỉ uống vài chén rượu rồi cho lui. Nhưng đến đêm hôm sau, khi đón nhận hắn, San-san đã khóc một trận thê thảm chưa từng thấy.

    Hắn vẫn muốn thử xem giới hạn chịu đựng của y đến đâu. Nhưng hắn lại không muốn nhìn thấy dáng vẻ đau khổ tột cùng ấy. Trong mớ cảm xúc mâu thuẫn đan xen, Hoàng đế chọn cách lấp lửng, mặc kệ những hành động ngốc nghếch của San-san.

    “Hửm? Ngươi muốn thế sao? Nếu ngươi thực sự yêu trẫm, ngươi có thể làm vậy được ư?”

    Thay vì nổi giận hay bỏ đi, hắn chọn cách liên tục dồn ép, ép buộc San-san phải thốt ra những lời yêu thương. Hôm nay cũng vậy, San-san lại một lần nữa thất bại trong việc học làm một Hoàng hậu đức độ, bao dung. Dưới sự trêu ghẹo, ép buộc dai dẳng của Hoàng đế, y chỉ biết răm rắp làm theo ý hắn, liên tục thốt ra những lời đường mật.

    “Hức, ư hức, th-thần yêu ngài. Thần, thần yêu ngài lắm. Thần xin lỗi, thần xin lỗi ạ.”

    Nhận được sự đầu hàng của San-san, Hoàng đế lập tức cắm phập cự vật vào sâu bên trong. A a a. Cú đâm bất ngờ khiến San-san mất đà chúi nhủi về phía trước, Hoàng đế nhanh tay đỡ lấy y. Hai cơ thể trần truồng quấn lấy nhau trong tư thế quỳ gối giữa bồn tắm, bắt đầu một trận cuồng hoan dữ dội.

    Hoàng đế để San-san ngả ngớn, tựa hẳn trọng lượng cơ thể vào vòm ngực săn chắc của mình, hai tay hắn ôm chặt lấy phần bụng dưới đang nhô lên. Theo từng nhịp dập hông mạnh bạo, cự vật đang vươn thẳng của San-san cứ liên tục cọ xát vào bụng Hoàng đế. Bầu ngực nhỏ bé cũng rung lên bần bật, từng giọt sữa non rỉ ra nhỏ tong tỏng xuống nước.

    “Phù, hà……, San à.”

    Hoàng đế ép chặt bụng San-san vào người mình hơn nữa, gọi tên y. Đang rên rỉ trong cơn mê loạn, San-san vẫn cố gắng gật đầu đáp lại.

    “Ngươi yêu trẫm chứ?”

    “Ư hức, a ư, v-vâng, vâng ạ.”

    “Yêu cả đứa con trong bụng nữa chứ?”

    Dạ, v-vâng ạ. Thần sẽ, thần sẽ yêu thương nó thật nhiều. Vì đó là c-con của chúng ta mà. San-san nước bọt chảy ròng ròng, trả lời bằng giọng điệu không rõ ràng. Khoái cảm dâng trào khiến vách thịt bên trong co thắt dữ dội, bóp nghẹt lấy cự vật.

    Gân xanh nổi hằn trên trán Hoàng đế. Hắn dập hông càng lúc càng cuồng bạo. Rồi hắn bóp chặt lấy bầu ngực như muốn làm nó nổ tung, đâm sâu cự vật vào tận cửa tử cung và phóng thích tinh dịch xối xả. San-san cũng run lên bần bật, bắn ra những tia tinh dịch trong veo.

    Dưới sự huấn luyện của hắn, San-san ngày càng trở nên nhạy cảm với khoái lạc. Tất cả, tất cả đều nằm trong tầm kiểm soát của hắn. Mọi chuyện đều diễn ra suôn sẻ theo đúng kế hoạch. Giờ chỉ cần Won-i ra đời khỏe mạnh nữa là hắn có thể thở phào nhẹ nhõm rồi. Nghĩ vậy, Hoàng đế lại nhấp hông thêm vài nhát, cố đẩy sâu lượng tinh dịch vào tận cùng cơ thể San-san.

    ***

    Chẳng mấy chốc, chỉ còn vỏn vẹn năm ngày nữa là đến đại điển sách phong Hoàng hậu. Không biết có phải vì bận rộn chuẩn bị cho quốc hôn hay không mà dạo này San-san hiếm khi được gặp mặt San-wol. Bản thân y thì rảnh rỗi vô cùng. Cả ngày chỉ việc nằm dài trên giường, nghe Myeong-ok ra rả lặp đi lặp lại những quy tắc, trình tự của buổi lễ.

    Tiết trời sang thu ngày càng trong trẻo, mát mẻ. Ngồi trong Ngự Hoa viên, nhâm nhi tách trà, ngắm nhìn bầu trời thu cao xanh vời vợi, San-san cảm thấy vô cùng thư thái. Đột nhiên, một chú chim đen tuyền vụt bay ngang qua bầu trời. Chẳng biết là chim khách hay quạ(1) nữa, vì y hiếm khi nhìn thấy chúng ngoài đời thực.

    Nhưng dù là chim gì đi nữa, nhìn chúng tự do sải cánh giữa không trung cũng khiến tâm trạng con người ta nhẹ nhõm, vui vẻ hẳn lên. Bất giác, San-san mỉm cười rạng rỡ. Hình bóng Thập lang lại hiện về trong tâm trí y. Y mong trời mau tối để được kể cho ngài ấy nghe về chú chim y vừa nhìn thấy. Nghĩ vẩn vơ một lúc, y chợt đưa mắt nhìn quanh.

    Myeong-ok và đám cung nhân Vị Ương cung đang đứng chờ ở một khoảng cách khá xa so với đình nghỉ mát nơi y ngồi. Bọn họ đứng ở phía sau, nên không thể nhìn thấy y đang làm gì.

    Xác nhận điều đó xong, San-san lén lút đưa tay sờ lên ngực mình. Bàn tay chạm vào bầu ngực hơi nhô lên. Khuôn mặt San-san đỏ bừng, hai tay ôm khư khư lấy ngực, nhớ lại chuyện xảy ra trong bữa trưa nay.

    Dù không thường xuyên, nhưng sữa non thỉnh thoảng lại rỉ ra không đúng lúc. Đang ăn trưa, Hoàng đế bỗng cứ nhìn chằm chằm vào ngực San-san. Chuyển ánh mắt theo hướng nhìn của ngài, y phát hiện ra phần áo quanh núm vú đã bị sữa non làm ướt sũng, dính chặt vào da. Hai má San-san lập tức đỏ lựng lên như gấc.

    “Chắc phải chuẩn bị yếm ngực cho ngươi thôi. Lỡ trẫm không có ở đó, sữa chảy ra thì lấy ai mút cho.”

    Hoàng đế vừa nói vừa khẽ vẫy tay gọi. Như bị thôi miên, San-san ngoan ngoãn đứng dậy bước tới. Hoàng đế vạch lớp áo ngoài và áo lót của y ra, nắm trọn lấy bầu ngực trần. Rồi hắn bắt đầu mút mát nhẹ nhàng như vỗ về.

    Nhìn Hoàng đế một tay xoa xoa phần bụng lùm lùm, một tay mút mát bầu ngực mình, trong lòng San-san dâng lên một cảm xúc nghẹn ngào, hạnh phúc khó tả. Khi định thần lại, y đã thấy mình đang ôm lấy đầu Hoàng đế, mân mê chiếc trâm vàng cài trên vương miện của ngài từ lúc nào.

    Mỗi khi Hoàng đế nâng niu, mút mát bầu ngực kỳ lạ của mình, San-san lại có ảo giác như thể mình là một sinh vật vô cùng cao quý. Được đấng tối cao của thiên hạ nâng niu, trân trọng, y cũng bắt đầu học cách yêu thương, trân trọng bản thân mình hơn.

    Sinh ra đã khiếm khuyết bộ phận sinh dục nam, y luôn tự ti, mặc cảm, nghĩ mình là một kẻ tàn phế. Nhưng hóa ra y không phải tàn phế, y là một thiên nhân. Nhờ vậy, y mới có diễm phúc nhận được tình yêu thương của bậc cửu ngũ chí tôn, và được mang thai đứa con của ngài.

    Tất cả những điều này giống như một giấc mơ, một phép màu vậy. Y vô cùng mong ngóng ngày đứa bé chào đời, ngày y và phu quân có thể tạo dựng một mái ấm gia đình trọn vẹn. Cho dù đó không phải là một gia đình chỉ có hai người.

    San-san bỏ tay ra khỏi ngực, chuyển xuống vuốt ve chiếc bụng bầu.

    “Mau lớn lên con nhé. Mẹ mong, mong gặp con lắm.”

    Đang mải mê trò chuyện với đứa bé trong bụng, ánh mắt San-san chợt bắt gặp một bóng dáng quen thuộc đang vội vã tiến về phía cuối Ngự Hoa viên.

    “Ơ?”

    San-san nghiêng đầu thắc mắc. Dù ở khá xa, nhưng y có thể chắc chắn đó là San-wol.

    Lúc nãy ăn trưa xong, San-san đã đến Hàm Dương cung tìm nàng. Nhưng San-wol lấy cớ bận học nhiều thứ, không có thời gian rảnh rỗi nên đã bảo y về trước. Vậy mà giờ nàng lại một mình đi dạo ở Ngự Hoa viên? Vừa tủi thân vì bị hắt hủi, San-san lại vừa tò mò muốn biết muội muội đang đi đâu.

    Như bị lực hút vô hình kéo đi, San-san vội vã đứng dậy, toan bước xuống khỏi đình nghỉ mát. Đám cung nhân Vị Ương cung thấy chủ tử hành động kỳ lạ thì hoang mang, vội vàng chạy theo.

    “Không cần đâu. Ta chỉ đi dạo quanh đây một lát thôi, Myeong-ok đ-đi cùng ta là được rồi. Mọi người c-cứ ở lại đây chờ ta.”

    Trực giác mách bảo y phải làm như vậy. Để lại mệnh lệnh, San-san rảo bước đi nhanh. Myeong-ok đành phải đi theo sát gót, bỏ mặc đám cung nhân đang bối rối nhìn nhau.

    ***

    Chú thích:

    1. Quạ (가마괴): Tiếng Hàn cổ, nay gọi là 까마귀 (gga-ma-gwi).

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú