Bạn không có cảnh báo nào.

    Lại một lần nữa phải chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng này diễn ra ngay trước mắt, San-san đờ đẫn cả người. Y chẳng thể hiểu nổi mình đã lỡ lời gì mà lại gây ra cớ sự này. Những tình huống bạo lực thế này khiến y vô cùng căm ghét, khiếp đảm và sợ hãi.

    Thực chất, đây chính là thói quen răn đe có chủ đích của Hoàng đế. Sống cả đời trên đỉnh cao quyền lực, quen thói sai bảo kẻ khác, hắn chỉ cần tiếp xúc vài ba câu là đã nắm thóp được đối phương và biết cách để thuần phục họ.

    Có kẻ mờ mắt vì danh lợi, có kẻ khuất phục trước đòn roi, lại có kẻ bị trói buộc bởi danh phận hay tình thân. Hắn khéo léo sử dụng những điểm yếu ấy, nhào nặn chúng theo tỷ lệ thích hợp để điều khiển đối phương ngoan ngoãn tuân theo ý mình.

    Điểm yếu của San-san chính là sự sợ hãi đòn roi và bạo lực. Chỉ cần hắn tạo ra một chút áp lực bạo lực, y sẽ lập tức bị khuất phục và răm rắp nghe lời. Thế nên, nếu y không ngoan ngoãn, hắn sẽ tiếp tục dùng cách này để áp chế y. Cho đến khi nào y ngoan ngoãn phục tùng mới thôi.

    Đây là sự ngạo mạn và cũng là sai lầm chí mạng của Hoàng đế, nhưng vào thời điểm này, hắn hoàn toàn không nhận ra điều đó. Hắn thậm chí còn chưa rõ bản thân thực sự muốn gì ở San-san, mà dẫu có biết đi chăng nữa thì kết cục có lẽ cũng chẳng thay đổi. Bởi lẽ, hắn đã quen với việc muốn gì được nấy, mọi thứ trên đời này đều mặc nhiên thuộc về hắn.

    Chẳng biết mình đã phạm phải tội tình gì, San-san chống khuỷu tay xuống sàn, hai bàn tay chắp lại xoa xoa vào nhau không ngừng, vừa khóc lóc vừa van xin. “Bệ hạ, thần biết lỗi rồi. Xin bệ hạ tha tội cho thần.” Nhưng mặc cho y có khóc lóc van lạy đến đâu, Hoàng đế vẫn không hề thu lại lệnh tự tát. Đám cung nhân vẫn phải cắn răng tát cho đủ năm mươi cái.

    Đến khi tiếng tát tai dần thưa thớt, San-wol mới vội vã chạy đến. Đang tụng kinh niệm Phật ở tận sâu trong sảo gian sau bữa tối, nghe tin dữ, nàng hốt hoảng lao tới, trên tay vẫn còn cầm nguyên chuỗi hạt bồ đề.

    “Bái kiến bệ hạ. Bệ hạ vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế. Bệ hạ cho gọi thần thiếp ạ.”

    Thấy ca ca đang quỳ rạp dưới đất khóc lóc thảm thiết, San-wol lập tức quỳ xuống ngay trước mặt y và hành lễ.

    “Dạo này hoàng tự trong bụng nàng thế nào rồi.”

    “Nhờ hồng phúc và sự quan tâm của bệ hạ, thai nhi dường như thấu hiểu thánh ý nên ngày một khỏe mạnh hơn ạ. Tạ ơn bệ hạ ân điển.”

    “Vậy là tốt rồi. Xem ra việc thị tẩm cũng chẳng ảnh hưởng gì. Đêm nay, nàng hãy ở cạnh ca ca nàng mà chỉ bảo y cho đàng hoàng.”

    “Muôn tâu bệ hạ, thần thiếp chưa hiểu… bệ hạ muốn thần thiếp chỉ bảo ca ca điều gì ạ…”

    “Chỉ bảo cho y hiểu tại sao phải dốc hết tâm can khi hầu hạ Hoàng đế, và làm thế nào để gọi là dốc hết tâm can. Ca ca nàng vốn dĩ đã khờ khạo, xem chừng chẳng hiểu được những đạo lý ấy đâu. Vậy nên nàng phải giúp y một tay chứ. Tình thâm huynh muội cơ mà.”

    “……Cúi xin bệ hạ rộng lượng ban cho thần thiếp chút thời gian, thần thiếp xin lấy mạng sống ra đảm bảo sẽ chỉ bảo ca ca tận tình. Đêm nay, xin bệ hạ hãy dời bước đến nơi khác,”

    “Yoon-bin, nàng điên rồi sao? Dám cả gan can thiệp vào chuyện chăn gối của Hoàng đế ư?”

    Nghe tiếng quát của Hoàng đế, San-wol vội vàng hạ nốt đầu gối còn lại xuống, dập đầu sát đất. Tư thế này rất ảnh hưởng đến thai nhi, nhưng nàng chẳng còn cách nào khác.

    “Thần thiếp muôn vàn tội lỗi, thần thiếp tuyệt đối không có ý đó đâu ạ. Chỉ là vì ca ca thần thiếp vốn chậm hiểu hơn người thường, thần thiếp e rằng sẽ làm bệ hạ phật lòng……. Cúi xin bệ hạ rộng lòng tha thứ.”

    Nhưng Hoàng đế không dễ dàng tha thứ như vậy. Đây cũng là một phần trong kế hoạch thuần phục San-san của hắn. Dẫu hắn làm điều đó một cách hoàn toàn bản năng, không hề toan tính.

    Đúng như hắn dự đoán, thấy muội muội bụng mang dạ chửa phải phủ phục trên sàn, San-san không kìm được nữa, vừa khóc vừa bò đến bên chân Hoàng đế. Y túm chặt lấy chiếc ủng hắc bì(1) của hắn, nức nở van xin.

    “Bệ hạ, thần biết lỗi rồi. Bệ hạ ơi.”

    Những giọt nước mắt lăn dài trên khuôn mặt ửng đỏ vì sốt. Nhìn từ trên cao xuống, hàng mi ướt đẫm của y lấp lánh như pha lê.

    Hoàng đế khuỵu một gối xuống trước mặt San-san. Cái bóng to lớn như ngọn núi Thái Sơn của hắn bao trùm lấy cơ thể nhỏ bé đang run rẩy của y.

    “Ngươi đã làm gì sai nào?”

    San-san vốn dĩ đâu biết mình sai ở chỗ nào. Nhưng để nhận lỗi và được tha thứ, y đành lặp lại y hệt những lời Hoàng đế vừa mắng San-wol.

    “Thần, th-thần đã không dốc hết tâm can. Phải dốc hết tâm can mà thần lại không làm được……. Thần thực sự biết lỗi rồi. Xin bệ hạ tha thứ. Thần, thần sợ cháu thần sẽ bị đau mất.”

    San-san cọ cọ gò má sưng vù vào chiếc ủng của Hoàng đế. Chẳng màng đến da thịt đang bỏng rát, y cứ ra sức cọ xát. Thấy má y càng lúc càng đỏ lựng lên, Hoàng đế khẽ nhíu mày, dùng đầu ngón tay nâng cằm y lên.

    “Đến lúc thích hợp trẫm tự khắc sẽ cho ngươi xuất cung, cớ sao ngươi cứ mè nheo đòi hỏi làm trẫm phật lòng thế hả?”

    “……Thần chỉ là, n-nếu biết được ngày về, thần sẽ thấy an, an tâm hơn thôi…….”

    Cứ mở miệng ra là y lại thốt ra những lời khiến người ta bực mình. Cảm thấy mất mặt, khóe môi Hoàng đế giật giật. Đến mức phải cần an tâm cơ à.

    Định nổi trận lôi đình thêm lần nữa, nhưng khi đầu ngón tay chạm vào làn da nóng hổi của San-san, Hoàng đế đành nén lại một tiếng thở dài.

    Y vốn là kẻ ngốc, phải từ từ mà dạy dỗ thôi, biết làm sao được.

    “Thôi được rồi. Cứ khóc lóc thế này thì đêm nay làm ăn gì được nữa. Tất cả đứng dậy đi.”

    “Tạ ơn bệ hạ ân điển hạo thao.”

    Yoon-bin được Thượng cung Song-hwa dìu đứng lên trước, Yeong-chae cũng hiểu ý vội vàng nâng San-san dậy. Khắp nơi vang lên tiếng tạ ân không ngớt.

    “Han-ho à. Ngươi truyền tin cho Hỗn Đường ti chuẩn bị tắm rửa cho San-san, rồi sai Nội Thiện phòng dâng Tùng Linh tửu lên đây. Huyết hươu ban nãy cứ có là mang ngay đến cho San-san uống. Ngươi phải tận mắt chứng kiến y uống hết cho trẫm.”

    Nhận lệnh, thái giám Han-ho lập tức ra hiệu bằng mắt cho đám hạ nhân. Vài tên nội quan tất tả chạy ra khỏi Đông bối điện. San-san vừa sụt sịt vừa cùng Yeong-chae di chuyển đến nơi tắm rửa hôm qua. Hoàng đế dán mắt nhìn theo bóng dáng San-san cho đến khi y khuất hẳn.

    “Mệt mỏi thật đấy. Tùng Linh tửu còn lâu mới tới sao?”

    “Nô tài sẽ đi đốc thúc ngay đây ạ.”

    Hoàng đế lướt ánh mắt vô cảm nhìn đám cung nữ đang dọn dẹp mớ hỗn độn trên sàn, rồi quay người đi về phía thứ gian đối diện. Chợt như nhớ ra điều gì, hắn quay lại nói với San-wol.

    “Nàng hãy về tẩm điện đợi trẫm.”

    ***

     

    “Thế là nàng ta lại phải hầu hạ tên đó à?”

    “Dạ vâng, thưa nương nương.”

    Shin-bi (Tân Phi) đang nằm ườn trên la hán sạp, khẽ gạt tay Thượng cung Sang-hyeon đang bóp chân cho mình, uể oải ngồi dậy.

    “Ý ngươi là Yoon-bin phải cùng bệ hạ và ca ca ả ta ‘đồng sàng’ sao?”

    Thái giám Yoon – kẻ vừa đi do thám tình hình ở Vĩnh Ninh cung về, vội vàng báo cáo tiếp.

    “Dạ không phải đâu ạ, nghe nói là bệ hạ bắt nàng ta đứng xem suốt từ đầu đến cuối cơ ạ.”

    “……Hừm.”

    Shin-bi khẽ nhếch mép, bật ra một tiếng cười khẩy mỉa mai. Ả nâng chén trà lạnh trên bàn trà nhỏ lên nhấp một ngụm rồi tiếp lời.

    “Con ả Yoon-bin đó cũng thật đáng thương. Nhục nhã ê chề.”

    Dẫu miệng nói lời thương xót, nhưng giọng điệu lại sặc mùi chế giễu. Thấy chủ tử có vẻ thích thú, thái giám Yoon càng thêm đắc ý, kể lể chi tiết.

    “Đúng vậy ạ. Hễ tên ca ca đó làm sai chỗ nào, bệ hạ lại bắt Yoon-bin uốn nắn ngay lập tức. Nghe nói đêm qua, tiếng khóc của hắn vang vọng không dứt.”

    Nghe vậy, Shin-bi cười ngặt nghẽo.

    “Bệ hạ cũng thật vô tình. Sao ngài ấy có thể để phi tần đang mang cốt nhục của mình đứng nhìn mình ân ái với ca ca ruột của ả ta cơ chứ. Ngồi không thế này chán quá, ta phải đích thân đến Vĩnh Ninh cung ‘an ủi’ Yoon-bin mới được. Nhân tiện ngó xem mặt mũi tên ca ca đó ra sao.”

    Nhận ra sự hả hê không che giấu của Shin-bi, Thượng cung Sang-hyeon vội lên tiếng can ngăn.

    “Nương nương, xin người hãy tạm thời nhẫn nhịn quan sát thêm đã ạ. Nương nương còn lạ gì tính khí của bệ hạ nữa?”

    Nghe lời khuyên của Sang-hyeon, Shin-bi chìm vào trầm ngâm.

    Ả vốn dĩ rất thù ghét Yoon-bin. Shin-bi và Eun-bi quá cố từng cùng được tuyển chọn vào làm hầu thiếp khi Hoàng đế còn ở tiềm để(2), tình cảm giữa hai người thân thiết như tỷ muội. Dẫu sao Shin-bi cũng đã hạ sinh được một tiểu công chúa, còn Eun-bi thì mãi chẳng có mụn con nào, nên Shin-bi luôn dành sự quan tâm đặc biệt cho vị tỷ tỷ cùng cảnh ngộ.

    Vốn dĩ thể trạng Eun-bi đã yếu ớt, sau hai lần sảy thai khó nhọc, sức khỏe nàng ta càng suy kiệt trầm trọng. Từ đó, tâm bệnh cũng dần nảy sinh. Dẫu Shin-bi có thường xuyên lui tới thăm nom, sự u uất của Eun-bi cũng chẳng hề thuyên giảm. Giữa lúc ấy, một con ranh vắt mũi chưa sạch lại xen vào cung của nàng ta.

    Thực ra, việc Hoàng đế sủng ái Yoon-bin mang nặng tính toán chính trị. Trong thời kỳ cần kiềm chế thế lực của các đại thần, sự xuất hiện của một tú nữ nhan sắc xuất chúng nhưng xuất thân từ một gia tộc hèn kém là một nước cờ hoàn hảo. Nhưng trong mắt người ngoài, đó đích thị là một ân sủng vô biên.

    Shin-bi vẫn nhớ như in, kể từ ngày San-wol dọn đến Vạn Nhân cung, bệnh tình của Eun-bi ngày càng trở nặng. Tình nghĩa bao năm hầu hạ đâu rồi, thấy Eun-bi tiều tụy vì tâm bệnh mà Hoàng đế chẳng thèm ngó ngàng tới. Hắn chẳng buồn đến thăm Eun-bi lấy một lần, thậm chí còn ngang nhiên gọi San-wol đến hầu hạ ngay tại Vạn Nhân cung thay vì truyền đến Càn Thanh cung.

    Bị Hoàng đế ghẻ lạnh hoàn toàn, Eun-bi sống mòn mỏi trong sự hắt hủi. Khi bệnh tình trở nặng, cái chết cận kề, nàng ta đành vâng theo thánh chỉ mà xuất gia nương nhờ cửa Phật. Bởi lẽ, hậu cung không được phép bỏ mạng trong hoàng cung.

    “……Cái sự vô tình đến tàn nhẫn ấy sao?”

    ***

     

    Chú thích:

    1. Hắc bì ngoa (흑피화): Loại ủng làm bằng da màu đen, thường được trang trí bằng các họa tiết mạ vàng hoặc thêu chỉ vàng.
    2. Tiềm để (잠저): Nơi ở của vị Hoàng tử trước khi chính thức lên ngôi Hoàng đế.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú