Bạn không có cảnh báo nào.

    Vô số hậu cung dẫu nhập cung sau San-wol cũng thay đổi liên tục chẳng khác gì thay áo. Chuyện phi tần bị ban chết, bị phế truất hay đày vào lãnh cung xảy ra như cơm bữa, và những chỗ trống ấy lại nhanh chóng được lấp đầy bởi các Thừa ân Thượng cung mới. Đó cũng là lý do cứ năm năm một lần, lệnh tuyển tú nữ lại được ban xuống.

    San-wol, người chẳng có bệ phóng chống lưng mà chỉ dựa vào nhan sắc để nhận được thánh ân, đành phải hạ mình, mỏi mòn trông đợi vào chút tình thương bố thí thi thoảng lắm Hoàng đế mới ban cho. Vốn dĩ nàng là người có khoảng cách rất xa với những dục vọng dâm đãng, nhưng khi tỉnh ngộ lại, thì ngay cả việc dùng miệng mơn trớn ngọc hành của Hoàng đế cũng đã trở thành chuyện quá đỗi bình thường.

    Hoàng đế là kẻ luôn tìm kiếm sự mới mẻ trong chuyện chăn gối, hễ có cơ hội là hắn lại thích thử nghiệm những thứ dị thường. Có những lúc hắn bắt nàng phải mở rộng cửa sau để hầu hạ hắn giống như một sủng nam, lại có khi hắn gọi thêm một sủng nam mà hắn đang sủng ái đến để mây mưa cùng nàng.

    Nàng đã nói dối cha mẹ rằng từ khi mang thai nàng chưa từng hầu hạ Hoàng đế, nhưng sự thật không phải vậy. Sau khi mang thai, San-wol vẫn bị gọi đi thị tẩm vài lần. Hoàng đế đã hỏi ý kiến nàng về việc mây mưa ba người cùng với sủng nam.

    Dẫu hắn nói rằng nếu nàng không muốn thì sẽ không ép buộc, cứ thoải mái từ chối, nhưng San-wol thừa hiểu, nếu nàng từ chối, vị trí của nàng sẽ rơi vào tay kẻ khác. Vì không muốn đánh mất vị trí ấy, San-wol đành cắn răng chấp thuận.

    Qua những lần “đồng sàng” ấy, San-wol đã tận mắt chứng kiến Hoàng đế tàn bạo với đám sủng nam đến mức nào. Nàng cảm thấy ghê tởm và thảm hại tột cùng trước cảnh ngộ bất lực của bản thân, chẳng thể làm gì để ngăn cản những điều đồi bại ấy.

    “Ca ca.”

    San-wol nhẹ nhàng nắm lấy tay San-san đặt trên bàn, khẽ gọi. Đôi mắt San-san vẫn còn ngân ngấn nước hướng về phía muội muội.

    “Ca ca thấy xấu hổ lắm sao?”

    “……Ừm.”

    “Chuyện gì làm ca ca xấu hổ thế?”

    “Thì, huynh là, là yêm nhân, lại còn đứng trước mặt người lạ, rồi còn, còn nữa…”

    “Còn nữa?”

    “……Ngày xưa Wol-i muội từng bảo, cái đó chỉ được cho người n-người sẽ làm thê tử của mình xem thôi mà.”

    Đã từng có chuyện như vậy. Một câu chuyện của hơn mười năm về trước.

    Ngày ấy, San-san chẳng thể hiểu nổi tại sao mình phải cắn răng chịu đựng sự ngột ngạt và gò bó. Hễ thấy nóng, y lại tiện tay cởi phăng quần áo vứt lung tung, mặc kệ xung quanh có ai hay không. Kết quả là y thường xuyên bị mẫu thân đánh cho một trận đòn nhừ tử, nhưng vẫn chứng nào tật nấy.

    Thương ca ca cứ bị mẫu thân đánh mắng, San-wol đã bắt San-san ngồi xuống, kiên nhẫn dạy bảo đi dạy bảo lại điều đó. Chẳng mong y hiểu được, chỉ mong y học thuộc lòng như một cái máy.

    “Ca ca vẫn còn nhớ hết những lời muội dặn sao…….”

    San-wol thốt lên như một tiếng thở dài. Chính nàng là người đã dạy y như thế, giờ đây lại phải dùng những lời lẽ trái ngược để lấp liếm, nàng thật sự không sao mở lời được.

    “Ừ. Huynh, huynh nhớ hết những gì Wol-i dạy mà. Huynh luôn cố gắng nhớ.”

    “……Nhưng mà, ca ca à.”

    “Ừ.”

    “Thường thì là vậy, nhưng cũng có những trường hợp ngoại lệ.”

    “Ngoại lệ?”

    “Vâng, giống như hôm nay…….”

    Mới nói được vài chữ mà nàng đã thấy nghẹn đắng ở cổ họng, San-wol vô thức siết chặt lấy bàn tay San-san. Bị nắm chặt đến phát đau nhưng San-san vẫn ngoan ngoãn chờ đợi. Xưa nay vẫn thế, San-wol luôn là người chỉ bảo, dẫn dắt, còn San-san là người lắng nghe và học hỏi.

    “Nếu bệ hạ muốn.”

    San-wol lặp lại y hệt câu nói của mẫu thân.

    “……Bệ hạ thì có gì mà muốn ở huynh chứ?”

    Thực ra từ lúc mẫu thân liên tục dặn dò, y đã muốn thắc mắc điều này. Hoàng đế bệ hạ vĩ đại, chủ nhân của cả thiên hạ, cớ sao lại đi mong muốn điều gì ở một kẻ ngốc nghếch, yêm nhân hèn mọn như y cơ chứ. Nghĩ nát óc y cũng chẳng tìm ra lý do.

    “……Ca ca giờ cũng đã là người lớn rồi, ca ca có biết nam nữ sau khi thành thân sẽ phải ngủ cùng nhau không?”

    Câu hỏi đường đột khiến dái tai San-san khẽ ửng đỏ. Y “Ừ” một tiếng nhỏ xíu như muỗi kêu.

    Chẳng hiểu sao trong chuyện này, San-san lại chậm chạp hơn người khác rất nhiều. Dẫu ngốc nghếch nhưng y đâu phải không có tính tò mò. Chỉ là, y chưa từng trải qua những cảm xúc rạo rực, kỳ lạ bao giờ. Cho đến tận năm hai mươi lăm tuổi, y chưa từng thủ dâm, thậm chí đến mộng tinh cũng chưa một lần.

    Tuy nhiên, y lại khá háo hức với viễn cảnh tìm được một người thê tử hiền thục, tốt bụng để cùng nhau xây dựng tổ ấm. Có lẽ vì vậy mà mỗi khi nghĩ đến mảnh ghép tương lai của đời mình, vành tai y lại bất giác đỏ ửng. Đó là tất cả những gì y biết về rung động với người khác giới.

    Hiểu rõ điều này, thấy dáng vẻ ngượng ngùng của ca ca, San-wol nhắm chặt hai mắt lại. Chính nàng cũng đang bị giằng xé bởi nỗi đau khổ tột cùng. Cảm giác như mình đang biến thành một tú bà độc ác, nhẫn tâm đẩy một đứa trẻ ngây thơ, chẳng biết mùi đời vào làm món đồ chơi thỏa mãn nhục dục cho nam nhân. Thậm chí, gã đàn ông đó lại chính là phu quân của nàng.

    “Ca ca có biết khi ngủ cùng nhau, phải cởi hết đồ dưới ra giống như lúc nãy không?”

    “……Ừ.”

    “Việc bệ hạ yêu cầu ca ca cho ngài xem phần dưới, có lẽ là vì ngài ấy muốn… ngủ cùng ca ca đấy.”

    “……”

    “……Nếu bệ hạ ngỏ ý muốn ngủ cùng ca ca, dẫu không phải là thê tử, ca ca cũng phải ngoan ngoãn tuân theo.”

    “Tại sao?”

    “Mọi bách tính đều là thần tử của bệ hạ mà. Ca ca nhớ không?”

    “Ừ.”

    “Là thần tử thì phải tuân mệnh.”

    “……Ý huynh là, tại sao bệ hạ lại muốn ng-ngủ cùng huynh chứ. Chuyện ngủ cùng nhau chỉ dành cho phu thê thôi mà. Bệ hạ là phu quân của Wol-i, sao ngài ấy lại…”

    “Vì bệ hạ là chân mệnh thiên tử. Thiên tử có quyền làm thế với bất cứ ai, cho dù không phải phu thê đi chăng nữa.”

    San-wol toan buột miệng rằng ngay cả nàng, xét cho cùng cũng chẳng phải là phu thê thực sự của Hoàng đế, nhưng rồi lại thôi. Phần vì e rằng lời lẽ này vượt quá khả năng tiếp thu của ca ca, phần vì việc tự mình thốt ra sự thật trần trụi ấy quá đỗi bẽ bàng.

    “……Dẫu vậy thì lỡ huynh không muốn thì sao?”

    “Ca ca tuyệt đối không được phép nói không với bệ hạ. Nếu ca ca nhỡ miệng thốt ra chữ không, thì lúc đó…”

    “Thì sao?”

    “Không chỉ ca ca, mà cả muội… Cả gia đình ta, tất cả đều sẽ gặp họa sát thân. Thậm chí đứa bé trong bụng muội cũng sẽ chẳng thể giữ nổi.”

    San-wol vô thức đưa tay xoa xoa bụng mình. Cuối cùng, một giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống từ khóe mi nàng.

    Tuy Hoàng đế đương triều chưa từng có tiền lệ đó, nhưng từ xưa đến nay, kết cục của những kẻ dám chối từ ân sủng luôn vô cùng thê thảm. Nặng thì tru di tam tộc, cả gia tộc bị biến thành nô lệ, đày ải khắp nơi. Nhẹ nhất cũng là giam cầm hay lưu đày, biết lấy gì để chống lại đây.

    “……Vậy, vậy chỉ cần cởi hết đồ rồi ngủ cùng là được sao?”

    San-san rụt rè hỏi với giọng buồn thiu.

    Hay là đưa ca ca đến Kính Sự phòng(1) thì hơn nhỉ. San-wol thoáng chần chừ. Nhưng rồi nàng cắn chặt môi, lắc đầu dứt khoát. Nàng không thể đẩy ca ca vào nơi đó được. Chẳng biết y sẽ phải chứng kiến những cảnh tượng kinh khủng gì.

    “Chỉ cần cởi y phục rồi ngoan ngoãn nằm yên, bệ hạ sẽ tự biết phải làm gì. Ca ca tuyệt đối không được chạm tay vào ngọc thể của bệ hạ. Ca ca nhớ lời mẫu thân dặn lúc nãy không? Cứ nhắm mắt để mặc…”

    “Giống như đếm cừu lúc khó ngủ ấy hả?”

    “……Ừm. Cứ nhẫn nhịn như thế rồi mọi chuyện sẽ qua thôi. Sẽ hơi… đau một chút đấy. Nhưng ca ca phải cố gắng chịu đựng nhé. Ca ca làm được không?”

    Đó là cách chỉ bảo tốt nhất mà San-wol có thể nghĩ ra. San-san sụt sịt, gật đầu. Chợt, một ý nghĩ điên rồ lóe lên trong đầu, y mở to mắt, hốt hoảng hỏi San-wol.

    “Wol à, dẫu là thế thì muội không buồn sao?”

    Tình phu thê đối với San-san vẫn là một mớ bòng bong khó hiểu. Tuy nhiên, nếu là San-san, y chắc chắn sẽ thấy rất buồn nếu thê tử của mình cởi đồ và ngủ cùng người khác. Y chỉ tò mò nên hỏi vậy, nào ngờ San-wol lại cúi gằm mặt xuống. Một lúc sau, nàng mới cất giọng trầm buồn.

    “……Muội không sao.”

    Thật ra, tâm tư của nàng chẳng còn quan trọng nữa, nhưng vì sợ ca ca lại bật khóc nếu nàng nói ra sự thật, San-wol đành nói dối.

    Lòng San-san dâng lên một dự cảm bất an, y định gặng hỏi xem đó có phải là lời thật lòng không, nhưng khi thấy San-wol ngẩng đầu lên gắng gượng mỉm cười, y đành nuốt ngược những lời định nói vào trong. Bởi lẽ nụ cười ấy trông mỏi mệt vô cùng. San-san liên tục tự nhắc nhở bản thân rằng muội muội đang mang thai, không thể làm muội ấy thêm ưu phiền.

    Nghĩ đến việc phải phơi bày trần trụi phần dưới của mình một lần nữa, San-san chỉ muốn chết đi cho xong. Nhưng nếu không làm vậy thì cả gia tộc sẽ bị trừng phạt, y biết phải làm sao đây.

    Cứ nhẩm đếm cừu rồi ráng chịu đựng là được thôi mà. Rồi mọi chuyện sẽ ổn cả thôi.

    Dẫu sao thì việc được nhìn thấy khuôn mặt muội muội thêm vài ngày nữa cũng là một điều thật sự tuyệt vời, San-san thầm nghĩ.

    ***

    Trong khi đó, Hoàng đế – kẻ vừa khơi mào cớ sự đẩy San-san vào Vĩnh Ninh cung – suốt buổi phê duyệt tấu chương tại Hoằng Đức điện(2) của Càn Thanh cung cứ không ngừng lẩm bẩm một mình.

    Đám quan lại thuộc Tôn Nhân phủ và Lục bộ đang túc trực trong buổi Ngọ triều(3) để dâng tấu chương lên đều ngơ ngác chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra. Chỉ có thái giám Han-ho và đám thị vệ ngự tiền luôn kề cận Hoàng đế mới ra sức suy đoán thánh ý.

    “Trẫm chưa từng thấy thứ gì như vậy bao giờ.”

    “……”

    “Trắng trẻo mịn màng, lại có chút phúng phính, hình dáng lại ngay ngắn…”

    Cái kích thước nhỏ nhắn vừa vặn trong lòng bàn tay ấy dẫu không thể gọi là lớn, nhưng cũng không đến nỗi bé xíu như của trẻ con, hẳn là cảm giác khi chạm vào sẽ tuyệt lắm đây. Hoàng đế dứt khoát bỏ tấu chương xuống, bàn tay cứ nắm ra buông vào, hình ảnh hạ bộ của San-san mà hắn nhìn thấy vài canh giờ trước cứ lởn vởn trong đầu.

    Chú thích:

    1. Kính Sự phòng (경사방): Cơ quan thuộc Nội Vụ phủ, chịu trách nhiệm quản lý việc thị tẩm của Hoàng đế.
    2. Hoằng Đức điện (홍덕전): Tòa nhà nằm ở phía Tây của Càn Thanh cung.
    3. Ngọ triều (오조): Buổi thiết triều buổi chiều.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú