Chương 79: Đại điển sách phong (Trung)
bởi Chung SeikerYoon vương phủ là một quần thể kiến trúc đồ sộ, được tạo thành từ vô số những tứ hợp viện nối tiếp nhau, được xem là vương phủ bề thế và rộng lớn bậc nhất ở Hạ Kinh. Nơi này vốn là phủ đệ của Tiên đế ban tặng cho Thái hậu, với kiến trúc hoàn toàn là nhà hai tầng, số lượng phòng ốc lên tới hàng trăm gian. Vào dịp sinh nhật lần thứ mười sáu, Yoon đã được Thái hậu đích thân trao tặng lại khu dinh thự tráng lệ này.
Thực chất, Yoon không phải là người ưa chuộng lối sống xa hoa, phung phí. Dù sống trong một dinh thự rộng lớn như vậy, nhưng lại có rất nhiều khu vực bị bỏ trống, không có người qua lại. Do chưa lập thiếp nên phần lớn các phòng ốc đều vắng bóng người. Chính vì thế, mỗi khi màn đêm buông xuống, vương phủ nhanh chóng chìm vào một màu đen tĩnh mịch, quạnh hiu.
Giữa không gian tăm tối ấy, có một nơi duy nhất vẫn sáng đèn cho đến tận đêm khuya. Đó là Tây sương gian của Chính phòng – thư phòng của Yoon. Mặc dù không có trắc thất, nhưng tình cảm vợ chồng giữa hắn và Yên vương phi cũng chẳng lấy gì làm mặn nồng. Phần lớn thời gian, hắn thường thức thâu đêm làm bạn với sách vở rồi thiếp đi lúc nào không hay.
Hôm nay cũng không phải ngoại lệ. Chỉ khác một điều, bên cạnh những cuốn sách còn có thêm một bầu rượu dang dở. Theo luật lệ Đại Hạ, nam tử mười lăm tuổi trở lên đã được phép uống rượu, và Yoon cũng là một người khá rành rẽ về các loại mỹ tửu.
Trong thư phòng leo lét ánh nến và đèn lồng, chỉ có Yoon và Thái giám Ko. Qua khung cửa sổ đang mở toang, tiếng côn trùng rả rích kêu vang vọng lại một nỗi niềm man mác buồn. Thái giám Ko, người đã gắn bó và theo sát Yoon từ thuở ấu thơ, hôm nay lại thấy chủ nhân của mình toát lên một vẻ bất an, mong manh đến lạ thường.
Trong lúc đó, Yoon nốc cạn một chén rượu, ánh mắt nhìn xa xăm, tâm trí lại trôi dạt về người mẹ đã khuất từ lâu. Chẳng hiểu sao, từ lúc ban ngày đến giờ, hình bóng của nàng cứ liên tục hiện về trong tâm trí hắn.
Mẹ hắn là một người phụ nữ luôn tràn đầy sức sống và lúc nào cũng nở nụ cười rạng rỡ chào đón hắn. Dù vóc dáng nhỏ bé, nhưng nguồn năng lượng và sức sống toát ra từ nàng lại mãnh liệt hơn bất kỳ ai. Nàng thường xuyên xoay vòng nhảy múa với những bước đi uyển chuyển, nhẹ nhàng như không, và rồi lại bật cười khanh khách trước mặt cậu con trai nhỏ.
Dù có vắt óc suy nghĩ và nhớ lại thế nào đi chăng nữa, Yoon cũng không thể tìm ra điểm nào tương đồng giữa thiên nhân sắp lên ngôi Hoàng hậu kia và mẹ mình. Thật sự là không có lấy một điểm nào giống nhau.
Vậy tại sao hình bóng của hai người họ lại cứ đan xen, chồng chéo lên nhau trong tâm trí hắn? Có phải vì hôm nay hắn đã cố tình châm chọc, liên tục gọi y là “mẫu hậu” nên mới có cảm giác ấy chăng?
Lần này, Yoon lại nhớ lại khuôn mặt của San-san. Khác với vẻ tươi tắn, rạng ngời của mẹ hắn, khuôn mặt San-san lại toát lên một vẻ u sầu, buồn bã kỳ lạ.
Một mỹ nhân u sầu. Đôi mắt màu hổ phách nhạt lúc nào cũng ầng ậc nước, khiến y luôn mang vẻ cam chịu, giấu giếm một nỗi niềm đau thương nào đó. Nói trắng ra là, một vẻ đẹp khiến người ta muốn trêu ghẹo, chọc phá. Dù không có phụ hoàng can thiệp, với nhan sắc ấy, y cũng khó lòng mà sống một cuộc đời bình yên, tĩnh lặng.
Thêm vào đó, trái ngược với vóc dáng nhỏ nhắn của mẹ hắn, San-san lại có chiều cao khá lý tưởng. Khung xương nhỏ nhắn, chân tay thon dài tạo nên một tổng thể mảnh mai, thanh thoát chứ không hề nhỏ bé. Một thân hình hoàn hảo, mềm dẻo như một vũ nữ(1) điêu luyện.
Nhưng cái dáng vẻ yếu ớt, mỏng manh như thể có thể gục ngã bất cứ lúc nào, hay cái nét u buồn, bi thương phảng phất sau mỗi nụ cười… nếu cứ cố tìm kiếm, thì có lẽ đó chính là những điểm hiếm hoi mà hắn thấy hai người họ giống nhau.
Sau một hồi miên man suy nghĩ, cuối cùng Yoon cũng tìm ra câu trả lời cho sự liên tưởng kỳ lạ của mình. Đúng vậy. Hắn đã hiểu tại sao mình lại thấy y giống mẹ.
Đó là sự đáng thương. Một cậu thiếu niên đáng thương, gợi cho hắn nhớ đến hình ảnh một cô gái cũng từng đáng thương không kém.
Tuổi tác thực sự không quan trọng. Quan trọng là cái vẻ bề ngoài mong manh, yếu đuối ấy. Sự ngây thơ, thuần khiết chưa bị vấy bẩn bởi bụi trần của y càng khiến vẻ đáng thương ấy thêm phần nổi bật.
Và có lẽ, ngọn nguồn của sự đáng thương ấy, không ai khác, chính là phụ hoàng của hắn. Thật trớ trêu làm sao, cả hai người họ đều có chung một bi kịch.
Yoon rót thêm một chén rượu nữa. Lại một hơi nốc cạn.
Thật vô nghĩa. Mọi thứ chỉ là sự luyến tiếc, nuối tiếc. Nỗi nuối tiếc vì đã không thể bảo vệ người mẹ hiền từ thuở còn ấu thơ.
Yoon tự chế giễu bản thân vì đã trở nên yếu đuối, bi lụy một cách vô cớ. Nuối tiếc đồng nghĩa với yếu đuối, và cái thế giới khắc nghiệt mà hắn đang sống không bao giờ có chỗ cho sự yếu đuối dung thân. Vì vậy, hắn tuyệt đối không được phép để lộ sự yếu đuối ấy ra ngoài. Ít nhất là cho đến khi hắn giành được ngai vàng.
“Khuya lắm rồi. Ngươi cũng vất vả rồi. Đi ngủ thôi.”
Gạt bỏ những dòng suy nghĩ mông lung về người mẹ đã khuất, Yoon đứng phắt dậy. Thái giám Ko đang đứng hầu phía sau vội vã bước theo, cung kính hỏi.
“Điện hạ muốn đến nghỉ ngơi ở tẩm cung của Vương phi ạ?”
“Không. Ta đến Mẫu Đơn điện.”
Mẫu Đơn điện là một tòa nhà nằm phía sau khu vườn Mẫu Đơn(2) do chính tay Lee Yoon thiết kế và chăm sóc. Mặc dù có tẩm điện chính thức, nhưng hắn vẫn thường xuyên chọn Mẫu Đơn điện làm nơi nghỉ ngơi.
Bước qua dãy hành lang dài dằng dặc để vào vườn Mẫu Đơn, hắn đứng lặng ngắm nhìn những khóm hoa mẫu đơn đang nở rộ dưới ánh đèn lồng hiu hắt. Được mệnh danh là “Hoa vương” – loài hoa thống trị mọi loài hoa nở vào mùa này, quả thực mẫu đơn vẫn giữ nguyên vẻ kiêu sa, lộng lẫy ngay cả khi bóng tối bao trùm. Đây cũng chính là loài hoa mà người mẹ quá cố của hắn yêu thích nhất.
Hình như trong quá khứ, đã từng có lúc hắn ôm ấp một giấc mộng. Hắn muốn lấp đầy tẩm cung của mẹ bằng loài hoa rực rỡ này. Thay vì một phụ hoàng vô tình, lạnh nhạt, hắn – đứa con trai duy nhất của nàng – sẽ làm điều đó.
Thời gian trôi qua quá lâu, chính hắn cũng chẳng dám chắc mình có từng thực sự ấp ủ suy nghĩ ấy hay không. Yoon rời mắt khỏi những khóm mẫu đơn. Hắn men theo dãy hành lang bước vào Mẫu Đơn điện. Màn đêm lại một lần nữa buông xuống vây quanh hắn, nhưng kỳ lạ thay, hôm nay giấc ngủ lại trở nên xa vời vợi.
***
Thời gian thấm thoắt thoi đưa. San-san mang thai đã được ba tháng, cái thai đã bước vào giai đoạn ổn định. Những cơn ốm nghén hành hạ y suốt thời gian qua cũng đã hoàn toàn chấm dứt, phần bụng dưới cũng bắt đầu nhô lên một chút.
Đang say sưa trong giấc ngủ trưa, San-san chợt tỉnh giấc vì cảm giác nhồn nhột trên má.
“……Thập lang?”
Dù vẫn còn ngái ngủ, nhưng mùi hương quen thuộc đã giúp San-san nhận ra người đang ở bên cạnh. Y dụi dụi mắt, ngoan ngoãn hé môi đón nhận nụ hôn dịu dàng của Hoàng đế.
“A ưm……, ưm.”
Nụ hôn nồng nàn, êm ái kéo dài một hồi lâu. Ánh nắng ban chiều xuyên qua những khung cửa sổ chạm trổ hoa văn tinh xảo, hắt những vệt sáng lốm đốm vào trong phòng. Cái nóng gay gắt của buổi trưa hè cũng dịu đi phần nào theo thời gian y chìm vào giấc ngủ.
Để chống chọi với cái nóng oi ả của mùa hè, trên chiếc ghế Thái sư được trải một chiếc chiếu ngà voi(3) mát mẻ, phía trước là một chiếc quạt bằng cơ quan đang quay đều đều. Dưới đế chiếc quạt lên dây cót ấy là một chậu vàng lớn chứa đầy những viên đá lạnh buốt. Biết San-san vốn sợ nóng, Hoàng đế đã hạ lệnh phải luôn đảm bảo cung cấp đầy đủ đá lạnh cho Vị Ương cung.
“A……, hà.”
San-san vẫn giữ nguyên tư thế nằm ngủ trưa, bị Hoàng đế đè lên người, quần áo xộc xệch, xõa xượi. Nụ hôn dịu dàng ban đầu dần trở nên sâu thẳm, cuồng nhiệt hơn. Lớp áo lụa mỏng tang bị cởi tung dải rút lúc nào không hay, trễ nải xuống tận vai, bàn tay Hoàng đế đang mơn trớn, vuốt ve phần bụng dưới của y.
Thập lang, Thập lang. San-san khẽ gọi tên Hoàng đế bằng giọng điệu nũng nịu, đưa tay nắm lấy cổ tay hắn.
“Hôm nay đứa bé này có ngoan không, có quậy phá gì không?”
Hoàng đế xoa xoa phần bụng dưới hơi nhô lên của San-san. Những cơn ốm nghén của San-san mới chỉ chấm dứt cách đây không lâu. Quãng thời gian dài không ăn uống được gì đã khiến San-san gầy đi trông thấy.
Hắn không ghét vẻ ngoài gầy gò, có phần trưởng thành hơn của y hiện tại, nhưng hắn vẫn muốn vỗ béo cho y thêm chút nữa. Có như vậy hắn mới cảm thấy yên tâm.
“Bệ hạ, W-Won-i, xin bệ hạ hãy cứu Won-i. Nhé? Đứa con bé bỏng của chúng ta, Won-i, Won-i,”
San-san nhất định phải sinh ra một đứa bé khỏe mạnh. Con trai cũng được, con gái cũng chẳng sao. Dù không phải là đứa con trước kia cũng chẳng hề hấn gì. Điều quan trọng nhất là một đứa bé khỏe mạnh, lành lặn ra đời. Không bao giờ được phép để xảy ra chuyện sẩy thai hay sinh non thêm một lần nào nữa. Chỉ có như vậy,
“Dạ có ạ. Hôm nay nó ngoan lắm. Lúc nãy ăn trưa xong, bụng lại đói meo nên thần đ-đã ăn thêm một cái bánh 약과 (yakgwa) nữa. Thần cũng ăn thêm một ít cháo sữa nữa. Thần k-không nôn tí nào đâu. Ăn no xong thì lại buồn ngủ nên thần ngủ thiếp đi mất…….”
Hắn mới có thể giam cầm y dưới bóng râm của mình mãi mãi. Cùng với tình yêu mà y dành cho hắn, mãi mãi không buông.
Nhìn San-san bẽn lẽn mỉm cười đầy e thẹn, Hoàng đế thầm nghĩ. Dạo gần đây y như bị ma làm, lúc nào cũng dính lấy cái giường, không ăn thì lại ngủ. Ngoài việc đi thỉnh an Thái hậu vào buổi sáng và hầu hạ hắn vào ban đêm, y chẳng đụng tay vào bất cứ việc gì khác. Có vẻ như bản thân y cũng cảm thấy khá ngượng ngùng về điều này.
“Ăn ngoan ngủ ngoan thế là giỏi lắm.”
Hoàng đế hôn cái “chụt” lên má San-san, mỉm cười khen ngợi. San-san lại đỏ bừng mặt, nở một nụ cười thẹn thùng. Quả là một khuôn mặt không biết che giấu cảm xúc. Hoàng đế dùng ngón tay cái vuốt ve má y như thể đang nâng niu một báu vật vô giá.
San-san đã bắt đầu yêu hắn. Dù đôi lúc hắn vẫn cảm thấy sự thật này vừa kỳ lạ vừa có chút bực bội, nhưng giờ đây hắn đã phần nào lấy lại được sự bình tĩnh.
Nhưng, nỗi bất an vẫn luôn thường trực.
Từ trước đến nay, Hoàng đế chưa bao giờ tin vào sự vĩnh cửu. Ngay cả núi Thái Sơn sừng sững cũng không thể trường tồn trước sự tàn phá của thời gian, huống hồ là thứ sinh vật nhỏ bé, yếu ớt như con người. Hắn không thể đặt trọn niềm tin vào tình cảm của San-san.
“Thần ghét bệ hạ, ghét vô cùng.”
Chẳng phải chính kẻ này đã từng gào thét vào mặt hắn câu đó ngay cả khi đang bị ngạt thở, thoi thóp giữa ranh giới sinh tử hay sao. Tình yêu của y dành cho hắn liệu sâu đậm đến đâu, và sẽ kéo dài được bao lâu?
Chỉ có một câu trả lời duy nhất. Đó là bắt y phải sinh ra những đứa trẻ khỏe mạnh. Bây giờ, và mãi mãi về sau.
Phải khiến y liên tục mang thai, liên tục sinh nở, để y không còn thời gian, không còn tâm trí đâu mà nghĩ đến cái chết hay chuyện bỏ trốn nữa. Và muốn vậy, việc đầu tiên là phải bồi bổ cho y tăng cân đã. Bởi lẽ, chỉ có một cơ thể khỏe mạnh mới có thể nuôi dưỡng một thai nhi khỏe mạnh.
“Bữa tối nay ngươi muốn ăn gì nào?”
Hoàng đế cố tỏ ra dịu dàng, ân cần nhất có thể. Nằm ngoan ngoãn trong vòng tay hắn, San-san hồn nhiên kể lể rằng y muốn ăn cháo gà và gà rim.
Ngay ngày hôm sau, Hoàng đế đã ban thánh chỉ cho phép người nhà của San-san được phép vào cung thăm nom.
Khác với luật lệ thông thường là người nhà phải rời cung trước khi mặt trời lặn trong ngày nhập cung, Hoàng đế đã đặc cách cho phép Lee Ja-yoon và Yoon San-wol được ở lại Vị Ương cung gần một tháng trời, cho đến tận ngày đại hôn diễn ra. Khỏi phải nói, sự ưu ái này đã làm cả hoàng cung chấn động.
Không hề hay biết những sóng gió đang ngầm nổi lên, San-san chỉ biết vui sướng khôn tả. Y hớn hở sai cung nhân quét dọn, trang hoàng lại tẩm điện Vị Ương cung để chuẩn bị đón tiếp mẫu thân và muội muội.
Đêm trước ngày Lee Ja-yoon và Yoon San-wol nhập cung, Hoàng đế – một cách hiếm hoi – đã không đến Vị Ương cung mà lại chuyển hướng sang Thọ Khang cung. Và tất nhiên, bí mật về chuyến viếng thăm này chỉ có những cận thần thân tín nhất mới được biết.
***
Chú thích:
- Vũ nữ (무기): Kỹ nữ chuyên múa hát mua vui.
- Vườn Mẫu Đơn (모란원): Khu vườn trồng toàn hoa mẫu đơn.
- Chiếu ngà voi (상아석): Loại chiếu được đan hoặc kết từ những mảnh ngà voi mỏng, rất quý giá và mát mẻ, thường chỉ vua chúa và quý tộc mới được sử dụng.
0 Bình luận