Bạn không có cảnh báo nào.

    Hình phạt chỉ thực sự phát huy tác dụng răn đe khi nó được đem ra làm gương. Và tấm gương ấy phải đủ sức tạo ra một nỗi khiếp sợ tột độ thì mới có hiệu quả. Nếu không, sự trừng phạt cứ dai dẳng, dai dẳng mãi, cuối cùng dù có giết thêm bao nhiêu người đi chăng nữa cũng chỉ chuốc lấy sự phản cảm, chống đối mà thôi.

    Lên ngôi từ năm mười lăm tuổi, đã nếm đủ mọi đắng cay ngọt bùi của quyền lực, Hoàng đế chưa bao giờ biết khoan nhượng trong việc trừng trị kẻ có tội. Đối với San-san cũng không ngoại lệ. Thậm chí, vì là San-san nên hắn lại càng không thể nương tay. Bởi vì chỉ một lần hắn mềm lòng nhượng bộ, y đã lập tức gây ra cơ sự tày đình này. Ít nhất thì Hoàng đế nghĩ vậy.

    “Ngươi đã kết tóc se duyên với trẫm. Muốn làm Hoàng hậu thì phải học cách chịu trách nhiệm với những hành động của mình. Ngươi phải hiểu rõ cái giá phải trả bằng máu cho mỗi quyết định bồng bột của mình là bao nhiêu. Có thế thì sau này ngươi mới chừa cái thói ngông cuồng, tự tiện. Đúng như ngươi nói đấy, cái chết của bọn họ đều là lỗi do ngươi. Vậy nên, sau này nếu còn manh nha ý định làm càn, hãy nhớ đến những cái đầu này.”

    Lời kết án lạnh lùng, tàn nhẫn của Hoàng đế khiến San-san cứng họng, không thốt nên lời. Y há hốc mồm, ánh mắt dán chặt vào những cái đầu người đang đung đưa trên sào cao. Dưới cơn mưa phùn lạnh buốt và gió bấc căm căm của tháng Mặt trời mọc(1), những cái đầu ấy chẳng hề có dấu hiệu thối rữa, vẫn giữ nguyên vẹn nét mặt khi còn sống.

    “Hà, hà…….”

    San-san ôm ngực thở dốc như người sắp chết đuối. Hoàng đế cứ thế đứng nhìn y ôm ngực đau đớn, quằn quại trong vòng tay mình. Nỗi đau này là do chính hắn cố tình gieo rắc, nên hắn quyết không vỗ về, an ủi y.

    Cuối cùng, không chịu nổi sức ép của sự tội lỗi và nỗi khiếp sợ tột cùng đang bóp nghẹt trái tim, San-san ngất lịm đi.

    ***

    Một người đàn ông trần như nhộng bị một gã to con túm tóc lôi xềnh xệch. Kẻ khỏa thân vừa vùng vẫy vô vọng vừa bị lôi đi, rồi bị ném mạnh xuống giường cái “bịch”.

    Một cái, hai cái, ba cái. Dù liên tục bị giáng những cái tát trời giáng, bóng người ấy vẫn chắp tay lạy lục van xin không ngừng. Cảnh tượng này sao mà quen thuộc quá. Nhưng vì gã to con đứng che khuất tầm nhìn, San-san không thể nhìn rõ khuôn mặt của người bị đánh.

    Ngay sau đó, một cảnh tượng kinh hoàng, tởm lợm phơi bày trước mắt y.

    “Nếu ngươi còn dám bỏ trốn thêm một lần nào nữa, Yoon tần sẽ phải chịu trận đòn nhừ tử y như ngươi hôm nay. Rõ chưa?”

    “Nếu ngoan ngoãn nghe lời thì ta đã dùng dầu bôi trơn rồi, đằng này lại bắt ta phải dùng chính máu của ngươi để làm trơn, thích thế lắm hả?”

    “Giống nòi là phải được gieo rắc như thế này này. Đâm thật sâu vào tận cùng rồi bắn cạn kiệt tinh dịch vào đó. Sau này lấy vợ, ngươi cũng phải làm y như vậy, nhớ chưa?”

    San-san trào nước mắt khi chứng kiến cảnh hai gã đàn ông đang làm trò đồi bại đó. Nhìn cuộc giao hoan tàn bạo, cưỡng ép ấy, cõi lòng y quặn thắt, xót xa vô cùng. Giọng nói của gã to con nghe sao mà quen thuộc đến thế.

    Thập lang. Chính là phu quân của y.

    “……Lang! Dừng lại, dừng lại đi! Á……, hức…….”

    Rùng mình một cái, San-san choàng tỉnh giấc. Trong cơn mê sảng, y vẫn chưa thể phân biệt được đâu là mơ, đâu là thực. Tầm nhìn mờ mịt dần trở nên rõ ràng hơn, bức trần quen thuộc của chiếc giường Giá Tử hiện ra trước mắt.

    “Công tử, ngài tỉnh rồi ạ?”

    San-san chớp chớp mắt mấy cái. Những giọt nước mắt ấm nóng lăn dài từ khóe mi.

    “Hà…….”

    Một tiếng thở dài não nuột vô thức bật ra từ đôi môi hé mở. Y vừa mơ thấy ác mộng, nhưng chẳng thể nhớ nổi nội dung. Chỉ biết rằng tâm trạng y lúc này đang tồi tệ vô cùng. Một cảm giác bức bối, tủi thân không rõ nguyên do cứ nghẹn ứ nơi lồng ngực.

    “Trời ạ, sao công tử lại vã mồ hôi hột ra thế này……. Để nô tỳ sai người đi chuẩn bị nước tắm ngay. Thái y Do vừa mới dâng thang thuốc bổ lên đấy ạ, ngài uống xong rồi tắm gội cho khuây khỏa nhé? Được không ạ?”

    Myeong-ok dùng chiếc khăn lụa lau mồ hôi trên trán San-san, ân cần hỏi han. Được Myeong-ok đỡ dậy, San-san lồm cồm ngồi lên.

    “……Ừm.”

    Đã vài ngày trôi qua kể từ khi y được đưa về cung. San-san ngất đi trước cửa Càn Thanh cung và tỉnh dậy trong tẩm điện Vị Ương cung. Vừa nghe tin San-san tỉnh lại, Hoàng đế lập tức gác lại mọi chuyện triều chính, chạy đến ôm ấp và tự tay bón thuốc cho y. San-san cứ ngỡ mình đang mơ vậy.

    Những cái đầu người bị bêu rỉ máu xếp thành hàng ngang trước Càn Thanh cung.

    “Công tử cũng tỉnh táo lại đi. Ỷ được sủng ái mà làm càn thì sớm muộn gì cũng rước họa vào thân thôi.”

    “Nhanh đi rồi về đấy nhé.”

    Rõ ràng y có ấn tượng về khuôn mặt của hai người đó.

    “Đúng như ngươi nói đấy, cái chết của bọn họ đều là lỗi do ngươi. Vậy nên, sau này nếu còn manh nha ý định làm càn, hãy nhớ đến những cái đầu này.”

    Và cả cái giọng điệu lạnh lùng, tàn nhẫn ấy nữa.

    Thế nhưng, như chưa từng có chuyện gì xảy ra, Hoàng đế đối xử với San-san vô cùng ân cần, dịu dàng. Hắn tự tay xúc từng thìa thuốc đắng nghét bón cho y, uống thuốc xong lại cẩn thận đút thêm miếng thạch quả thiên ngọt lịm vào miệng y.

    Ngón trỏ của Hoàng đế vừa chạm vào lưỡi, San-san vô thức rùng mình cứng đờ người. Thấy vậy, Hoàng đế âu yếm gọi “Cái đồ đáng yêu này” rồi đặt một nụ hôn lên môi y. Nụ hôn đó nhanh chóng châm ngòi cho một cuộc hoan ái nồng nhiệt. Trước sự mơn trớn dịu dàng của Hoàng đế, San-san lóng ngóng phối hợp, dâng hiến cơ thể mình.

    Lần đầu tiên diễn ra như một cơn lốc xoáy, y chẳng kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra. Nhưng lần thứ hai này thì khác hoàn toàn. Trong căn phòng sáng rực ánh nến như ban ngày, Hoàng đế nâng niu, nâng niu từng tấc da thịt trên cơ thể San-san.

    Hoàng đế tựa lưng vào thành giường, đặt San-san ngồi lên đùi mình. Hắn túm chặt eo San-san – người đang run rẩy vì cự vật khổng lồ của hắn cắm ngập bên trong – rồi từ từ, chậm rãi xoay hông. Đồng thời, hắn cuồng nhiệt mút mát nhũ hoa của y đến mức đỏ ửng, trầy xước. Thi thoảng, hắn lại ngẩng mặt lên trao cho y những nụ hôn say đắm.

    Giống như hạ bộ đang dính chặt lấy nhau không rời, hai chiếc lưỡi cũng quấn quýt, đan cài vào nhau mãnh liệt hơn trước. Say sưa trong mùi hương nam tính, quyến rũ của Hoàng đế, San-san đã xuất tinh không biết bao nhiêu lần. Chẳng hiểu sao hắn lại có thể rút cạn sức lực của mình đến thế, San-san bám chặt lấy Hoàng đế như một đứa trẻ, vừa khóc vừa rên rỉ gào thét.

    “San à, mau chóng phát dục đi. Lúc đó trẫm sẽ gieo rắc mầm mống của trẫm vào sâu trong cơ thể ngươi.”

    Ngay trước giây phút bùng nổ, Hoàng đế rút cự vật ra khỏi cơ thể San-san và lại một lần nữa phóng thích tinh dịch lên mặt y. Mặc dù đã qua tuổi nhược quan, San-san vẫn ngơ ngác chẳng hiểu lời Hoàng đế nói có ý nghĩa gì.

    Kể từ đó, Hoàng đế vẫn luôn đối xử với San-san ân cần như vậy. Không còn những lời đe dọa lạnh lùng bắt y phải “học cách chịu trách nhiệm”, thay vào đó là yêu cầu mỗi ngày phải nộp một bản kiểm điểm. Đều đặn mỗi ngày một bản.

    Bản kiểm điểm được San-san cặm cụi viết dưới sự giám sát của Yeom Yeong trong mỗi buổi học. Mở đầu bằng lời thú tội vì đã cả gan trốn khỏi cung mà không xin phép, tiếp đến là vài dòng chia sẻ về cuộc sống sung sướng, mãn nguyện ở hoàng cung, và kết thúc bằng những lời bày tỏ lòng trung thành, tôn kính dành cho Hoàng đế.

    Viết lách kiểu này suốt mấy ngày liền, mục đích ban đầu dường như đã bị lãng quên, bản kiểm điểm dần trở thành những bức thư tình sướt mướt kể lể chuyện vụn vặt của đôi phu thê.

    Chính vì thế, San-san bắt đầu hoài nghi, phải chăng những gì y nhìn thấy ngày hôm đó chỉ là ảo giác. Mặc dù vậy, y vẫn tuyệt đối không bao giờ bước chân đến Càn Thanh cung. Trong vô thức, San-san tự giam lỏng bản thân mình trong bốn bức tường của Vị Ương cung.

    ***

    “Nước có nóng quá không ạ?”

    Myeong-ok ân cần hỏi khi thấy San-san đang ngâm mình thư giãn trong bồn nước ấm. San-san khẽ lắc đầu, lầm bầm “Không” rồi vô thức cắn nhẹ môi dưới.

    “Nô tỳ có chuẩn bị chút điểm tâm, nếu công tử đói thì để nô tỳ dọn lên nhé?”

    Hôm nay buổi học chiều kết thúc sớm, San-san chợp mắt một lúc. Vừa ngủ dậy nên bụng hơi xót, nhưng y vẫn lắc đầu từ chối.

    “Không cần đâu. Ta không đói, ngươi cứ chia cho, cho mọi người ăn đi.”

    Chuyện này cũng diễn ra y như vậy suốt mấy ngày nay. Myeong-ok thở dài sườn sượt.

    “Công tử à. Nô tỳ đã nói rồi mà, ngài cứ nhịn ăn nhịn uống thế này bọn nô tỳ càng thấy khó xử hơn đấy ạ. Vị Ương cung bây giờ thiếu gì của ngon vật lạ, củi lửa lúc nào cũng sẵn sàng. Thế nên công tử không cần phải lo lắng cho bọn nô tỳ đâu. Tấm lòng của ngài bọn nô tỳ xin ghi nhận. Nhé?”

    Myeong-ok thừa biết lý do khiến San-san cư xử lạ lùng như vậy. Khi San-san vừa được đưa về cung, đám cung nhân Vị Ương cung hầu như ai cũng đi lại tập tễnh, cà nhắc. Chuyện hiển nhiên thôi. Bị lôi ra Thận Hình ty đánh cho một trận thừa sống thiếu chết, sao có thể lành lặn như không được.

    Nhưng nếu San-san cứ chìm trong mặc cảm tội lỗi mà u sầu ủ dột thì đám cung nhân Vị Ương cung cũng chẳng được lợi lộc gì. Thậm chí còn có nguy cơ bị lôi ra đánh đòn oan uổng nữa.

    Thế là, Myeong-ok khéo léo dỗ dành San-san, bảo y lấy bớt châu báu, lụa là được ban thưởng đem ban phát cho mọi người. Trên đời này, còn liều thuốc nào xoa dịu nỗi đau thể xác lẫn tinh thần hiệu quả hơn tiền tài, vật chất chứ. Nhận được những lời an ủi ngọt ngào kèm theo số bổng lộc bằng mấy tháng gộp lại, đám cung nhân dẫu có ấm ức vì trận đòn roi cũng đành phải nguôi ngoai.

    Bản thân Myeong-ok cũng chẳng hề oán trách San-san. Bà tự trách mình đã quá chủ quan, khinh suất vì nghĩ rằng vị chủ tử ngốc nghếch, hiền lành này sẽ ngoan ngoãn nghe lời. Bà là người biết thời thế.

    May mắn thay, sự việc không bị xé ra to hơn, lại còn được Hoàng đế sủng hạnh và đưa về cung an toàn, Vị Ương cung quả là trong cái rủi có cái may. Nhân lúc đang được đắc sủng, chỉ cần tìm cách trói chặt trái tim Hoàng đế thì mọi chuyện sẽ êm xuôi cả.

    “Ta thật sự không đói mà…….”

    Dù vậy, San-san vẫn cứ khép nép, e dè nhìn sắc mặt đám cung nhân. Chẳng biết nghe lỏm từ đâu chuyện cung nhân thường phải ăn đồ thừa của chủ tử để lót dạ, nên từ hôm đó trở đi, San-san lúc nào cũng viện cớ nhường đồ ăn cho mọi người.

    Một kẻ tham ăn tục uống như y sao có thể tự dưng biếng ăn được chứ. Biết chẳng thể khuyên can, Myeong-ok đành sai cung nữ mang một khay thạch quả thiên và bánh dẻo nướng – món khoái khẩu của San-san – vào. Chẳng mấy chốc, So-hwa đã bưng khay điểm tâm vào sau bình phong.

    “Nếu công tử thực sự thương bọn nô tỳ, thì ngài cứ ăn cho thật ngon miệng đi, lát nữa bệ hạ đến thì nhớ lựa lời khen ngợi vài câu nhé. Được không ạ?”

    ***

    Chú thích:

    1. Tháng Mặt trời mọc (물오름 달): Từ thuần Hàn chỉ tháng 3.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú