Chương 39
bởi Ly ThiênNhiều ngày trôi qua kể từ khi Hoàng đế trả lại chiếc gối cho San-san. Mỗi ngày trôi qua đều mong manh như mành chỉ treo chuông. Bởi lẽ, việc trả lại chiếc gối chẳng thể giải quyết được cội rễ của vấn đề.
Ngoại trừ lúc ăn và lúc ngủ, San-san lúc nào cũng ôm khư khư chiếc gối trong lòng như ôm một đứa trẻ. Đến giờ cho bú, y lại cẩn thận trao chiếc gối cho nhũ mẫu Thượng cung, không quên dặn dò bà ta chăm sóc cẩn thận. Bực bội vì tình hình không có chút tiến triển, Hoàng đế đã nhiều lần trút giận lên Thái y Do, nhưng lão Thái y chỉ biết lặp đi lặp lại một điệp khúc rằng cần thêm thời gian.
Cứ như vậy nhiều ngày liền, chuyện vị thiên nhân Quý phi độc nhất vô nhị của Hoàng đế bị hóa điên đã lan truyền khắp cung cấm, trở thành đề tài bàn tán xôn xao. Thậm chí có ngày, một vị quan thuộc bộ Lễ đã dâng sớ can gián, cho rằng việc giữ một kẻ điên trong hoàng cung là điều không thể chấp nhận được. Hoàng đế nổi trận lôi đình, làm loạn cả hoàng cung lên. Hậu quả là vị quan kia đã bị chém đầu ngay lập tức.
Đúng lúc đó, mẫu thân ruột của San-san, bà Lee Ja-yoon (Lý Tử Doãn), cuối cùng cũng được đưa vào cung. So với lần đầu tiên tháp tùng San-san nhập cung, cỗ kiệu của bà lần này lộng lẫy và bề thế hơn gấp bội, số lượng cung nhân theo hầu cũng lên tới hơn chục người. Tất cả là vì thân phận của bà giờ đây đã khác, từ mẹ đẻ của một vị Tần mang thai, nay đã trở thành mẹ đẻ của một vị Quý phi đang mang long thai.
Mới bước sang tuổi bốn mươi lăm, phu nhân họ Lee khoác lên mình bộ y phục lụa là màu đỏ sẫm sang trọng. Mái tóc được vấn cao lộng lẫy, cài đủ loại trâm ngọc lấp lánh, bà bước vào Vị Ương cung với vẻ ngoài uy nghi, đài các.
Nếu chỉ nhìn lướt qua cách ăn mặc, có lẽ người ta sẽ lầm tưởng bà Lee mới chính là Quý phi chứ không phải San-san. Đám cung nhân cứ xì xào bàn tán mãi không thôi về nhan sắc mặn mà của bà, khen ngợi quả không hổ danh là mẹ đẻ của cả Ninh phi và Trân Quý phi.
Thế nhưng, ngay trong đêm bà Lee nhập cung, San-san đã bị băng huyết.
“Bệ hạ, bệ hạ.”
“Thần thấy trong người là lạ.”
Giữa đêm khuya thanh vắng, San-san dùng bàn tay gầy guộc lay Hoàng đế tỉnh giấc. Vừa mở mắt, Hoàng đế cảm thấy chăn gấm ướt sũng, thoáng nghĩ có phải San-san vừa tiểu dầm hay không. Rõ ràng trước khi ngủ, chăn nệm vẫn còn khô ráo mà.
Hắn lập tức gọi đám cung nhân dậy thắp nến. Tẩm điện Vị Ương cung phút chốc sáng bừng như ban ngày. Đập vào mắt hắn đầu tiên là khuôn mặt trắng bệch, đẫm mồ hôi lạnh của San-san, rồi tầm mắt hắn trượt xuống phần thân dưới của y, nơi máu tươi đang loang lổ.
“Thần, thần đau lắm. Thần sắp chết phải không?”
Khuôn mặt San-san nhợt nhạt như sắp ngất đi, y bám chặt lấy cánh tay Hoàng đế, thều thào hỏi. Hơi thở y mong manh, yếu ớt. Trái tim Hoàng đế như bị ai bóp nghẹt. Hắn đưa tay lau đi những giọt mồ hôi lạnh trên trán San-san, rồi nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên gò má xanh xao của y.
“Không sao đâu. Sẽ ổn thôi mà. Có trẫm ở đây rồi, đừng sợ.”
Sau đó, Hoàng đế đích thân lau sạch những vết máu trên người San-san và cho truyền Thái y Do đến. Lúc này Thái y Do đã xuất cung, nên phải mất một lúc lâu mới có mặt. Trong lúc chờ đợi, San-san ngoan ngoãn nằm nép vào lồng ngực Hoàng đế, cố gắng điều hòa nhịp thở.
“Nhờ hồng phúc của bệ hạ, hoàng tự trong bụng vẫn bình an vô sự ạ.”
Sau khi bắt mạch cho San-san, Thái y Do dập đầu bẩm báo. Nãy giờ vẫn im thin thít, San-san bỗng bật khóc nức nở. Sự căng thẳng tột độ được giải tỏa khiến y không kìm nén được cảm xúc.
“Hức, hức hức.”
Nhìn San-san dùng hai tay che mặt khóc, Hoàng đế cũng thở phào nhẹ nhõm.
“Vậy nguyên nhân băng huyết là do đâu?”
“Muôn tâu bệ hạ, thứ tội cho thần mạo muội hỏi, đêm qua bệ hạ có… ân ái với Trân Quý phi nương nương không ạ?”
“……Trẫm không hề đâm vào trong.”
“Thần xin mạn phép, vậy bệ hạ đã… làm những gì ạ? Xin bệ hạ lượng thứ cho sự vô lễ của thần, nhưng để tìm ra nguyên nhân băng huyết, thần buộc phải hỏi cặn kẽ những chi tiết này ạ.”
“Trẫm đã dùng tay và miệng.”
Câu trả lời thẳng thắn của Hoàng đế khiến San-san đỏ bừng mặt vì xấu hổ.
“Vậy ra nương nương đã dùng miệng hầu hạ bệ hạ sao?”
Chuyện đó là lẽ đương nhiên, nhưng Thái y Do vẫn hỏi lại cho chắc chắn. Ngờ đâu Hoàng đế lại lắc đầu. Mắt Thái y Do trợn tròn vì kinh ngạc.
“Trẫm đã dùng miệng hầu hạ Quý phi, còn Quý phi chỉ dùng tay cho trẫm thôi. Như vậy cũng có vấn đề gì sao?”
Tuy đã được dặn dò phải kiêng cữ chuyện chăn gối cho đến khi tinh thần và thể chất của San-san hoàn toàn bình phục, nhưng ôm y trong vòng tay thế này, làm sao hắn có thể nhịn được mà không táy máy chân tay. Dẫu không đâm vào trong, hắn vẫn giở những trò đồi bại như mọi khi.
Dù hôm nay là ngày mẹ đẻ y nhập cung, nhưng trông y vẫn buồn bã, cứ ôm khư khư cái gối ngồi thẫn thờ. Hắn định dỗ dành, hôn hít y một chút, nào ngờ lúc hoàn hồn lại thì đã lột sạch sành sanh y phục của y ra mà vuốt ve từ lúc nào chẳng hay. Mút mát đến mức hai núm vú sưng tấy, trầy xước cả da, hắn đành phải dừng lại và bảo San-san dùng tay “giải quyết” cho mình để kiềm chế bản thân.
Sau khi giải tỏa xong dục vọng, ánh mắt hắn lại vô tình chạm phải hạ bộ của San-san lấp ló sau chiếc bụng bầu. Y cũng là nam nhân, đang cương cứng thế kia, làm sao hắn có thể nhắm mắt làm ngơ. Nghĩ vậy, Hoàng đế liền đè San-san xuống giường, thay phiên ngậm lấy nụ hoa nũng nịu và cự vật của y mà mút mát. Mút cho đến khi San-san bắn ra trong miệng hắn đến hai lần mới thôi.
“A…… ra, ra là vậy ạ. Khụ, khụ.”
Chưa từng nghĩ đường đường là một đấng quân vương lại hạ mình làm những chuyện đó cho phi tần, Thái y Do bối rối đến mức không giấu nổi sự kinh ngạc. Thấy Hoàng đế nhíu mày không vui, hắn vội vàng xốc lại tinh thần, tiếp tục phân tích.
“Có thể do quá hưng phấn nên tử cung bị co bóp đột ngột, nhưng ngoài ra còn nguyên nhân nào khác nữa không ạ?”
Việc hưng phấn tột độ dẫn đến co bóp tử cung là điều dễ hiểu, nhưng đến mức băng huyết thì quả là hiếm gặp. Nhất là khi không hề có sự thâm nhập. Chỉ dựa vào lý do đó để giải thích cho việc băng huyết thì có vẻ hơi miễn cưỡng. Chính vì vậy Thái y Do mới hỏi thêm, nhưng Hoàng đế lại chìm vào trầm ngâm, không đáp lời.
“Hiện tại khí huyết của nương nương đang rất bất ổn. Nếu tình trạng tắc nghẽn này tiếp diễn, lục phủ ngũ tạng, đặc biệt là gan, sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Đương nhiên, điều này sẽ gây nguy hiểm cho thai nhi trong bụng. Nương nương, dẫu có chuyện gì đau buồn cũng không nên quá kích động, sẽ làm xáo trộn khí huyết đấy ạ. Hôm nay, có chuyện gì khiến người phiền lòng sao?”
Thái y Do quay sang hỏi San-san. Nhưng những thuật ngữ y học phức tạp khiến San-san ù cạc cạc, chẳng hiểu mô tê gì. Nhìn vẻ mặt ngơ ngác của y, Hoàng đế lên tiếng.
“Hôm nay mẫu thân ngươi có nói gì làm ngươi phật lòng không?”
“Dạ?”
San-san giật thót mình, giọng nói cao vút lên. Y lắc đầu quầy quậy.
“Không, không có ạ. Mẫu thân không nói gì cả. Thần, thần rất vui vì mẫu thân đã đến. Mẫu thân còn chăm sóc cho Kang-i, và còn……,”
“Đủ rồi.”
Hoàng đế giơ tay ngắt lời San-san. Thấy y lại nhắc đến những chuyện điên rồ ấy trong tình cảnh này, hắn cảm thấy vô cùng khó chịu.
Không phải hắn khó chịu vì y bị điên, mà thực chất sâu thẳm bên trong, Hoàng đế đang sợ hãi. Hắn sợ Quý phi của mình sẽ xảy ra mệnh hệ gì, nên cố tình lảng tránh sự thật. Nhưng bản thân hắn lại không nhận thức được nỗi sợ hãi đang ẩn chứa trong lòng mình.
“Chuyện này đợi Quý phi ngủ dậy rồi bàn tiếp cũng chưa muộn. Người đâu, chuẩn bị dược thang(1) cho Quý phi ngâm mình thư giãn đi.”
Nhận lệnh Hoàng đế, đám cung nhân Vị Ương cung thoăn thoắt hành động. Yeong-chae vội vàng chạy đến đỡ San-san đi tắm. Hoàng đế quay sang nhìn Thái y Do với ánh mắt đầy đe dọa.
“Tuyệt đối không được để đứa bé trong bụng xảy ra chuyện gì, ngươi nghe rõ chưa.”
Không phải vì đứa bé quan trọng. Tất cả là vì sự an nguy của San-san.
“Nên làm gì bây giờ?”
“Trước tiên, thần sẽ dùng Tiêu Dao tán để điều hòa gan khí, kết hợp với Quy Tỳ thang, Cam Mạch Đại Táo thang, Hữu Quy hoàn và Bát Vị Địa Hoàng hoàn để bồi bổ tâm tỳ và thận dương. Đồng thời, thần sẽ châm cứu các huyệt đạo giúp an thần như Bách Hội, Thần Môn, Nhân Trung, Nội Quan, Thái Xung… để giảm bớt sự lo âu, căng thẳng cho nương nương. Ngoài vấn đề khí huyết bất ổn, thai nhi vẫn phát triển bình thường, nếu chú ý chăm sóc sớm tối thì đến ngày sinh nở sẽ không có gì đáng ngại ạ. Thần xin dốc hết sức mình, thưa bệ hạ.”
“Trẫm tin tưởng ngươi. Hãy làm hết sức mình đi.”
“Tạ ơn bệ hạ ân điển. Nhưng thưa bệ hạ, thần xin mạn phép được nhắc nhở bệ hạ một điều nữa, không biết có được không ạ?”
“Cứ nói.”
“Nương nương đã bị băng huyết một lần, từ nay về sau bất kỳ hành vi ân ái nào cũng sẽ đe dọa đến sức khỏe của người. Thần khẩn thiết cầu xin bệ hạ, từ giờ cho đến khi nương nương hạ sinh, xin bệ hạ hãy dời bước đến các tẩm cung khác để nghỉ ngơi. Việc không “đồng sàng” lúc này chính là cách tốt nhất để bảo vệ nương nương ạ.”
Lời can gián này Thái y Do đã từng nói trước đây, nhưng Hoàng đế chỉ ậm ừ cho qua chuyện. Dẫu Hoàng đế khẳng định không đâm vào trong, nhưng Thái y Do làm sao không hiểu sự tình giữa hai người họ.
Quý phi nương nương vốn dĩ chẳng có tình cảm gì với Hoàng đế. Vốn đã mang tâm bệnh nặng nề, lại phải đêm đêm chung chăn gối với kẻ mình không mong muốn, thử hỏi làm sao không sinh ra uất ức cho được.
“Việc giúp nương nương ổn định tâm lý lúc này là điều quan trọng nhất, thưa bệ hạ.”
Thấy Hoàng đế vẫn im lặng, Thái y Do đành phải khuyên can thêm một lần nữa.
“Trẫm hiểu rồi.”
Cuối cùng, Hoàng đế cũng đành chấp thuận. Ở cạnh y thì làm sao hắn kiềm chế nổi nhục dục, chi bằng đừng chung giường nữa còn hơn. Thật ra Hoàng đế cũng đã tính đến chuyện này, dù trong lòng chẳng cam tâm chút nào.
Ưu tiên hàng đầu lúc này là đảm bảo San-san được mẹ tròn con vuông. Hắn tin chắc rằng, một khi đứa bé chào đời, San-san nhất định sẽ tỉnh táo lại. Hoàng đế một mực tin tưởng vào điều đó.
***
Chú thích:
- Dược thang (약탕): Nước tắm được pha với các loại thảo dược, dùng để ngâm mình chữa bệnh hoặc thư giãn.
0 Bình luận