Bạn không có cảnh báo nào.

    San-san dụi dụi mắt, lồm cồm ngồi dậy. Nhìn về phía phát ra âm thanh, y thấy một bóng đen to lớn đang sừng sững trong bóng tối. Vốn quen sống trong cảnh tăm tối không có lấy một ngọn nến, San-san có khả năng nhìn trong bóng tối khá tốt.

    “……Ngài là ai?”

    San-san rụt rè hỏi cái bóng đen ấy. Bóng người đang ngồi trên chiếc ghế Thái sư đối diện giường từ từ đứng dậy. Càng tiến lại gần, cái bóng càng trở nên to lớn, đồ sộ, đổ ập xuống người y.

    Một gã đàn ông vạm vỡ đến kinh ngạc. Cả đời quanh quẩn ru rú trong nhà, San-san chưa từng thấy gã đàn ông nào to con đến thế. Một nỗi sợ hãi vô cớ dâng lên trong lòng.

    “Chẳng phải trẫm đã xưng tên rồi sao?”

    Giọng nói trầm ấm, vang rền như chính ngoại hình của hắn cất lên. Ký ức về đêm kinh hoàng hôm qua lại ùa về mồn một. San-san lắp bắp đáp.

    “H-Hoàng đế bệ hạ?”

    Vừa thốt ra lời, San-san mới giật mình nhận ra mình lỡ lời. Y hoảng hốt trườn xuống khỏi giường, nằm rạp sát xuống sàn nhà. Dẫu động tác chẳng đúng chuẩn mực lễ nghi, nhưng đó là phản xạ tự nhiên của một bách tính thấp cổ bé họng.

    Bước đến trước mặt San-san, Hoàng đế cúi xuống nhìn thân hình nhỏ bé đang nằm phủ phục dưới chân mình, khẽ nhíu mày.

    “Trẫm đã nói tên húy của mình rồi cơ mà.”

    “……L-Lee, Heon, Heon-jo.”

    Nếu là người khác, dẫu có nhớ tên Hoàng đế cũng chẳng ai dám to gan gọi thẳng ra như vậy. Nhưng San-san ngốc nghếch làm sao hiểu được điều đó. Trên đời này, làm gì có kẻ nào dám gọi thẳng tên húy của đấng quân vương cơ chứ.

    “Trẫm định phạt nếu ngươi quên mất, nhưng không tồi. Rất thông minh.”

    Lời khen “thông minh” khiến San-san đang nằm rạp bỗng chốc mừng khấp khởi. Chút vui vẻ thoáng qua làm y quên béng cả hoàn cảnh hiện tại. Y định khoe khoang rằng trí nhớ của mình vốn rất tốt, học tên ai cũng thuộc nhanh lắm. Nào ngờ, bất thình lình cơ thể y bị nhấc bổng lên không trung.

    “Ơ, ơ ơ?”

    Cảm giác lơ lửng, bồng bềnh, và rồi y nhận ra mình đang nằm gọn trong vòng tay Hoàng đế. Ngơ ngác không hiểu chuyện gì, San-san há hốc mồm đờ đẫn. Nhìn điệu bộ ngốc nghếch ấy, Hoàng đế nhếch mép cười khẩy.

    Hoàng đế nhẹ nhàng bế San-san đặt lên giường, rồi thản nhiên ngồi xuống ngay bên cạnh.

    “Đó là tên của phu quân ngươi, từ nay về sau tuyệt đối không được quên.”

    Nghe câu đó, miệng San-san càng há hốc hơn nữa. Lời nói của Hoàng đế nghe sao mà vô lý, kỳ quặc đến vậy.

    “……Phu quân á?”

    “Đúng vậy.”

    Hoàng đế gật đầu xác nhận, tay mơn trớn vuốt ve gò má San-san. Đôi mắt y mở to tròn xoe như hai hòn bi ve, ngạc nhiên đến mức không chớp nổi. San-san lúc này mới dám nhìn kỹ khuôn mặt Hoàng đế.

    Đôi mắt sâu thẳm, hút hồn ẩn dưới hàng lông mày rậm, sống mũi cao thẳng tắp tạo nên những đường nét vô cùng sắc sảo, hoàn mỹ. Ngay cả trong bóng tối, vẻ nam tính, góc cạnh của hắn vẫn nổi bật rõ nét. Ngay cả một người thường xuyên ngắm nhìn dung nhan tuyệt trần của San-wol như San-san cũng phải công nhận khuôn mặt này thật đẹp. Thế nhưng.

    Yết hầu nhô cao nam tính, bờ vai rộng lớn gấp đôi y, lồng ngực nở nang và bắp tay cuồn cuộn… tất cả những đặc điểm ấy đều chứng minh một cách hùng hồn rằng: Hoàng đế là một nam nhân. Đích thị là một nam nhân.

    “L-là phu quân của thần ư?”

    “Chứ còn sao nữa.”

    Hoàng đế nhíu mày. San-san bỗng thấy hoang mang, hay là ngài ấy nhầm mình là nữ nhân chăng? Hồi bé, hễ đi chơi cùng San-wol, họ hàng, thân thích nào cũng đinh ninh hai đứa là chị em gái. Có người cố chấp đến mức bắt y phải cởi quần ra cho xem mới chịu tin.

    Nhưng giờ đã lớn rồi, làm sao y có thể tồng ngồng cởi quần ra cho người khác xem như hồi nhỏ được. Bối rối quá, San-san cắn chặt môi dưới.

    “……Nhưng thần là nam nhân mà?”

    Sợ hắn không tin, San-san đan chặt hai tay vào nhau, vẻ mặt lo âu, thấp thỏm.

    “Không. Ngươi không phải là nam nhân.”

    Đã từng gặp không ít người cố chấp như vậy nên San-san thầm thở dài ngao ngán, “Quả nhiên là thế”. Lúc nào cũng có những kẻ nhất quyết không tin y không phải con gái.

    Nhưng dẫu vậy, y cũng không có ý định cởi quần cho Hoàng đế xem. Một phần vì từng bị San-wol mắng cho một trận tơi bời vì cái tội tùy tiện cởi quần, phần vì khi lớn lên, y bắt đầu cảm thấy xấu hổ về khiếm khuyết cơ thể của mình. Dù thế nào đi chăng nữa, San-san tuyệt đối sẽ không cởi quần trước mặt người lạ nữa đâu.

    “Thần, th-thần không thể cho ngài xem được, nhưng thần thực sự là nam nhân. Xin ngài hãy tin thần.”

    Chẳng còn cách nào khác, San-san đành khẩn khoản van xin Hoàng đế tin mình. Hoàng đế lại bật ra một tiếng cười khẩy. Hắn đưa tay nâng khuôn mặt đang lo âu, bối rối của San-san lên.

    “Ngươi không phải là một nam nhân bình thường, mà là một thiên nhân. Thuộc giới âm nhân. Ngươi sinh ra là để mang thai và sinh con cho một dương nhân như trẫm.”

    Những lời nói kỳ quặc, vô lý ấy khiến San-san ù tai. Y nghiêng đầu khó hiểu, định mở miệng hỏi cho ra nhẽ. Bất thình lình, một bóng đen to lớn đổ ập xuống khuôn mặt y.

    Nhanh đến mức chưa kịp phản ứng, một đôi môi mềm mại, nóng bỏng đã phủ lên đôi môi San-san. Chưa từng trải qua chuyện này, San-san đờ đẫn, miệng vẫn hơi há ra ngơ ngác. Khác với San-san, Hoàng đế vẫn mở to mắt nhìn y, rồi từ từ thò chiếc lưỡi ướt át, nóng rực của mình vào trong khoang miệng y.

    Đúng như những gì hắn nhớ. Khoang miệng chật hẹp, ấm nóng và ẩm ướt như chính cái “huyệt động” của y, rụt rè đón nhận chiếc lưỡi của hắn. Cảm nhận được sự xáo động trong lòng y, mùi hương tựa hoa dại của San-san bắt đầu lan tỏa, khuấy động không khí xung quanh.

    Hoàng đế phải dùng hết sức bình sinh để kìm nén khao khát muốn đè nghiến y xuống giường và ăn tươi nuốt sống ngay lập tức. Hắn chỉ đành lướt nhẹ một vòng trong khoang miệng San-san rồi rút lui.

    Kết thúc nụ hôn bất ngờ và mãnh liệt ấy, ngón tay cái của hắn nhẹ nhàng lau đi vết nước bọt vương trên đôi môi vẫn còn hé mở của San-san. Hoàn hồn sau cơn choáng váng, San-san vội đưa hai tay lên bưng chặt miệng.

    “Chẳng bao lâu nữa, ngươi sẽ mang thai con của trẫm.”

    “……”

    Lúc này, nụ hôn vừa rồi bỗng gợi lại cho San-san một vài mảnh ký ức về đêm kinh hoàng hôm qua. Giữa cơn hoảng loạn, những chi tiết ám ảnh ấy vẫn in sâu vào tâm trí y: Mùi hôi thối bốc ra từ miệng lão già, những bãi nước bọt nhớp nháp ghê tởm, và cả sự chống cự tuyệt vọng của y để tránh đôi môi dơ bẩn ấy.

    Bằng bản năng, San-san nhận ra nụ hôn vừa rồi và những hành động kinh tởm đêm qua có nét tương đồng. Y cắn chặt môi dưới, tay vẫn che kín miệng. Tất nhiên, hơi thở của Hoàng đế không hề có mùi hôi hám. Ngược lại, cơ thể hắn toát ra một mùi hương trầm ấm, nam tính nhưng cũng đầy uy lực, khiến người ta bất giác phải dè chừng. Chắc hẳn hắn đang mang một chiếc hương nang vô cùng đắt tiền.

    Nhưng chẳng nhẽ chỉ cần không hôi thối, thì hai hành động đó sẽ trở nên khác biệt sao?

    Ít nhất là với San-san thì không. Nỗi sợ hãi ập đến bất ngờ khiến đôi bàn tay đang che miệng của y bắt đầu run rẩy bần bật.

    “Vì thế, từ nay trở đi ngươi phải dốc lòng mà học hỏi.”

    “……Học, học cái gì cơ ạ?”

    “Học cách hầu hạ Hoàng đế chứ học cái gì.”

    Như thể thắc mắc tại sao y lại có thể hỏi một câu ngớ ngẩn đến vậy, Hoàng đế khẽ nhéo nhẹ vào vành tai phải của San-san. Không phải hắn muốn làm y đau, chỉ là vô tình tay hắn cứ muốn chạm vào y thôi. Nhưng đối với San-san, hành động đó lại mang đến một cảm giác bất an và đáng sợ. Sợ rằng những chuyện tồi tệ như đêm qua sẽ lặp lại, toàn thân y lại run lên lẩy bẩy.

    “Phải học xem Hoàng đế là một người như thế nào, và cần có tâm thế ra sao để hầu hạ ngài. Trẫm thấy vấn đề lớn nhất của ngươi chính là sự thiếu hiểu biết. Đã kém cỏi thì phải biết cố gắng học hỏi để bù đắp. Ngươi hiểu lời trẫm nói không?”

    San-san chẳng hiểu chữ nào sất. Tâm trí y đã bay đi đâu mất rồi, vả lại những lời Hoàng đế nói cũng dài dòng quá đỗi.

    Sự bức bối và linh cảm chẳng lành bắt đầu tích tụ và cuộn trào trong lòng y. Những cảm xúc tiêu cực ấy mãnh liệt đến mức có thể dễ dàng cuốn trôi cả những giọt nước mắt của người cung nữ xa lạ ban sáng.

    Vốn dĩ, San-san luôn cảm thấy hoảng loạn mỗi khi phải đối mặt với những sự việc nằm ngoài guồng quay quen thuộc hàng ngày, đặc biệt là những chuyện bất định và mù mịt. Thế nên, thay vì ngoan ngoãn trả lời câu hỏi của Hoàng đế, y lại lảng sang chuyện khác để hỏi điều mình muốn.

    “V-vậy bao giờ thần mới được về nhà ạ?”

    Y đã theo phụ thân đến ra mắt nhạc phụ đại nhân. Cứ ngỡ sẽ được gặp nương tử, ai ngờ phu nhân đâu chẳng thấy, lại bị lão nhạc phụ lột sạch quần áo. Lão ta không những sờ soạng khắp nơi, mà còn tồng ngồng cởi đồ rồi áp sát cơ thể trần truồng gớm ghiếc ấy vào người y.

    San-san thấy hành động đó thật kinh tởm, đáng sợ và kinh khủng vô cùng. Hơn nữa, San-wol từng dặn đi dặn lại rằng chỉ được phép cởi đồ trước mặt nương tử của mình thôi, nên y cảm thấy vô cùng tội lỗi. Trực giác mách bảo y rằng những hành động đó chỉ dành cho nương tử mà thôi.

    “Phụ, phụ thân bảo sẽ nhắn tin cho thần, nhưng tự dưng thần biến mất thế này, chắc người đang lo lắng lắm……. V-với cả, thần, thần sắp cưới vợ rồi. Thần nói để ngài, ngài biết…….”

    San-san buông tay khỏi miệng, những ngón tay bồn chồn vân vê vạt áo. Bằng cách riêng của mình, y đã nói rõ ràng rằng y không muốn dính líu gì đến Hoàng đế và muốn về nhà ngay lập tức. Thế nhưng, chẳng hiểu sao Hoàng đế vẫn cứ im lặng, chẳng có phản ứng gì.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú