Chương 5: Hoàng đế
bởi Ly ThiênĐó là chuyện xảy ra vào một dịp tình cờ.
Hoàng đế luôn sinh hoạt theo một khuôn phép vô cùng đều đặn. Mỗi ngày, cứ đến giờ Mão(1) là hắn thức giấc, dùng bữa sáng trước giờ Thìn(2), giữa trưa dùng bữa nhẹ, và dùng bữa tối trước giờ Thân(3). Hắn là một người sành ăn, nhưng tuyệt nhiên không bao giờ tham lam vô độ. Điểm mấu chốt là hắn coi trọng việc thưởng thức bữa ăn một cách tử tế ở một nơi chốn đàng hoàng.
Như thường lệ, Hoàng đế dùng bữa nhẹ trong nội viện của Dưỡng Tâm điện rồi quay về Càn Thanh cung để xử lý chính sự. Vừa lúc ấy, một cỗ xe ngựa nhỏ, chỉ đủ chỗ cho cỡ ba, bốn người lớn chen chúc lọt vào tầm mắt hắn, đang lăn bánh hướng về phía Đông lục cung.
“Người nhà của Yoon-bin nương nương hôm nay nhập cung thưa bệ hạ. Bệ hạ có muốn gọi họ đến yết kiến không ạ?”
Một tên thái giám lùi lại phía sau Hoàng đế một chút, nhanh nhảu bước tới thưa chuyện. Theo thông lệ, khi các hậu cung mang thai và bước vào giai đoạn an thai, bất kể phẩm trật cao thấp, Hoàng đế thường ban ân huệ cho phép họ được gọi người nhà vào cung thăm hỏi một lần.
Hắn thoáng nhớ lại gương mặt của Yoon-bin mà hắn vừa gặp khoảng nửa tháng trước, nhưng rồi hình bóng ấy cũng nhanh chóng tan biến. Hắn chẳng hề mảy may có chút hứng thú gọi người nhà nàng ta lại để xem mặt. Thế nên, hắn chỉ khẽ hất cằm từ chối.
Giữa chốn hoàng cung tụ hội muôn ngàn bóng hồng rực rỡ, Yoon-bin sở hữu một nhan sắc hiếm có, nên nàng lọt vào mắt xanh của Hoàng đế sớm hơn những người khác. Nhưng cũng chỉ dừng lại ở đó. Đánh giá của Hoàng đế về Yoon-bin chỉ hời hợt có thế.
Cũng giống như thú vui thưởng thức mĩ vị, hắn thích đắm chìm trong sự kề cận của những tuyệt sắc giai nhân. Khi theo đuổi cái đẹp, hắn chẳng hề phân biệt nam nữ. Bất kể là nam hay nữ, chỉ cần mang vẻ đẹp kiều diễm, bản thân vẻ đẹp ấy đã xứng đáng được hắn công nhận.
Dẫu vậy, trong chuyện ái ân, hắn cũng tuyệt đối không bao giờ để bản thân sa đà. Hắn luôn biết cách tiết chế, chưa từng vì ai mà lún sâu vào bể tình.
“Ngươi đem mấy xấp lụa cống nạp từ Tử Hà ban cho gia quyến nương nương đi. Sai người hầu mang tới Vĩnh Ninh cung là được.”
“Nô tài tuân chỉ, nhất định sẽ làm theo lời bệ hạ căn dặn.”
Hoàng đế thầm nghĩ ban thưởng ngần ấy là đủ rồi, vừa định dời mắt khỏi cỗ xe ngựa thì đúng lúc ấy, bức rèm lụa đang đóng kín mít bỗng he hé mở ra, một nửa khuôn mặt của một nam hài xinh đẹp lộ ra lấp ló sau lớp lụa.
Đôi mắt trong veo dẫu rõ ràng chất chứa đầy vẻ căng thẳng, nhưng vẫn cứ đảo quanh nhìn ngó khắp nơi trong hoàng cung. Trông hệt như hai viên bi ve thủy tinh lăn tròn.
Đôi mắt ấy trong trẻo tựa viên hổ phách(4), ẩn hiện sau hàng mi cong vút rợp bóng, cứ thoắt ẩn thoắt hiện. Chẳng hiểu sao, nhìn đôi mắt cứ trốn tìm sau lớp rèm ấy, trong lòng Hoàng đế bỗng trào dâng một thứ cảm giác rạo rực, bồn chồn khó tả.
Màu nâu nhạt, hay nhìn ở góc khác lại có vẻ như màu vàng cam phớt hồng. Tùy theo góc độ ánh sáng, màu sắc của đôi mắt ấy lại biến ảo khôn lường. Có lẽ phải tiến lại thật gần, hắn mới có thể khẳng định chắc chắn màu sắc thực sự của đôi mắt kia.
Hắn vô thức nuốt nước bọt cái ực. Thậm chí hắn còn chẳng nhận ra hai bàn tay mình đang bất giác siết chặt lại. Vừa lúc hắn dấy lên ý định muốn gọi người kia đến gần để nhìn cho thỏa, thì bức rèm lụa đã được buông xuống, giấu nhẹm đi khuôn mặt thanh tú ấy.
Cỗ xe ngựa cứ thế dần khuất bóng. Thấy Hoàng đế cứ đứng chôn chân tại chỗ vì một thứ cảm xúc trào dâng đầy bốc đồng chưa từng có, tên thái giám tinh ý lên tiếng hỏi xem bệ hạ có muốn gọi xe ngựa quay lại không.
“Hừm,” Hoàng đế khẽ hừ giọng trầm thấp, hồi lâu sau mới cất lời.
“Thôi bỏ đi.”
Hắn giả vờ như không có chuyện gì, tiếp tục rảo bước về phía Càn Thanh cung.
Tuy nhiên, chưa đầy nửa thời thần sau, Hoàng đế đã bực dọc ném phăng quyển tấu chương đang đọc dở xuống án thư, rồi đứng phắt dậy khỏi ngai vàng. Nửa khuôn mặt lấp ló sau lớp rèm kia cứ lởn vởn trong đầu khiến hắn chẳng thể nào tập trung nổi vào việc chính sự.
Đây quả thực là chuyện chưa từng xảy ra trong đời hắn, nhưng đáng tiếc thay, Hoàng đế lại chẳng hề coi trọng điều đó. Hắn chỉ để mặc cho khao khát muốn được nhìn thấy khuôn mặt ấy thêm lần nữa lấn át mọi lý trí.
***
Chẳng ngờ rằng, vừa đẩy cửa Vĩnh Ninh, hình bóng mà Hoàng đế ngày đêm mong mỏi đã ngay lập tức lọt vào tầm mắt hắn.
Dưới tán cây hoa lê nở rộ, người đó cứ bồn chồn đưa mắt đảo quanh nhìn trái ngó phải, chưa kịp để Hoàng đế tiến lại gần nhìn rõ mặt mũi, y đã luống cuống quỳ rạp xuống nền đất cái “bịch”.
“Bệ, bệ kiến Hoàng đế bệ hạ vĩ đại. Hoàng đế bệ, bệ hạ vạn tuế, vạn tuế, vạ, vạn vạn tuế.”
Thấy cung nữ bên cạnh đang phủ phục hành lễ, y cũng vội vàng quỳ rạp theo, rồi ngượng nghịu hô to khẩu hiệu vạn tuế chẳng biết học lỏm từ đâu.
Ánh mắt Hoàng đế lướt dọc theo mái tóc suôn mượt xõa tung trên mặt đất, lướt qua vòng eo thon nhỏ bị siết chặt bởi dải yêu đai màu ngọc bích, rồi lại nấn ná ở bờ mông nhỏ nhắn ẩn hiện những đường cong gợi cảm, cuối cùng dừng lại ở những ngón tay thon dài đang chống xuống nền đất tìu tịt. Làn da trắng ngần, thanh mảnh hệt như chính con người y vậy.
Nhìn cái dáng vẻ phẳng lì trước ngực kia thì chắc chắn là nam nhân rồi, thế nhưng cái thứ trước mắt này, có lẽ phải banh hai chân ra xem xét cẩn thận thì mới dám chắc chắn về giới tính được. Từng nếm trải dục vọng với không biết bao nhiêu sủng nam nổi danh vì nhan sắc, nhưng một kẻ mang vẻ đẹp mơ hồ, phi giới tính như thế này, quả thực Hoàng đế chưa từng gặp qua bao giờ.
Nhưng lúc này đây, so với việc khám phá bí mật giữa hai chân y, Hoàng đế lại tò mò về màu sắc thực sự của đôi mắt kia hơn. Hắn khẽ thu hồi ánh mắt quan sát, chậm rãi cất lời.
“Ngẩng mặt lên cho trẫm xem.”
San-san chần chừ một lúc rồi mới dè dặt ngẩng đầu lên. Sự lề mề của y khiến Hoàng đế vốn đã khó chịu lại càng thêm mất kiên nhẫn, đặc biệt là khi San-san chỉ ngước lên hờ hững, để lộ mỗi vầng trán nhỏ nhắn tròn trịa cùng đôi lông mày thanh tú. Cuối cùng, chút kiên nhẫn ít ỏi của hắn cũng đứt phựt.
“Hoàng đế ra lệnh mà ngươi cũng dám phớt lờ sao?”
Nghe thấy giọng nói sắc lạnh mang theo uy lực áp đảo, San-san giật thót mình, bờ vai run rẩy. Lúc này y mới run rẩy ngẩng hẳn khuôn mặt lên. Lần đầu tiên diện kiến khuôn mặt nhỏ nhắn, tinh tế đến từng đường nét ấy, Hoàng đế bỗng cảm thấy lồng ngực mình nhói lên một cơn đau xót xa khó tả.
“……Cái nhan sắc này, e là khó mà sống một đời bình lặng được.”
Hoàng đế vừa lẩm bẩm dứt lời, từ phía hậu điện, San-wol cùng đám người tùy tùng hớt hải chạy vội tới. San-wol nhanh chóng chen lên phía trước, dùng thân mình che chắn cho San-san rồi quỳ sụp xuống. Yoon Yoon-gyeom và Lee Ja-yoon cũng vội vã quỳ rạp theo, trán chạm sát nền đất lạnh.
“Thần thiếp bái kiến Hoàng đế bệ hạ. Vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế. Bệ hạ ngự giá thân chinh đến thăm tiện thiếp, thần thiếp đội ân không sao xiết.”
Thấy San-wol bụng mang dạ chửa vẫn quy củ quỳ một gối xuống hành lễ, San-san chợt ngẩn người. Dáng vẻ cung kính ấy, trông chẳng giống thê tử đang đón phu quân của mình chút nào.
“Tên ngươi là gì.”
Hoàng đế chẳng thèm đoái hoài gì tới San-wol, cứ thế chĩa thẳng ánh nhìn về phía San-san mà hỏi. San-san vẫn còn đang chìm trong suy nghĩ mông lung về San-wol nên chưa kịp há miệng, San-wol vội cúi rạp đầu thêm cái nữa, nhanh nhảu đỡ lời.
“Tâu bệ hạ, dẫu biết bề tôi mạo muội, nhưng đây là ca ca của thần thiếp, tên là Yoon San-san (Doãn San San) ạ.”
“Trẫm đang hỏi ca ca nàng cơ mà.”
Lời đáp trả lạnh tanh bật ra. San-wol cắn chặt môi dưới, lén đưa ngón trỏ gõ cộc cộc xuống nền đất làm ám hiệu cho ca ca đang ngồi phía sau mình.
“……Th-thần là San-san.”
Câu trả lời bật ra chẳng hề tuân theo chút lễ nghĩa cung đình nào. Không chỉ Yoon Yoon-gyeom và Lee Ja-yoon, mà ngay cả San-wol cũng cảm thấy đầu óc choáng váng. Ngay lúc San-wol toan lên tiếng nhận tội thay ca ca, Hoàng đế lại hỏi tiếp.
“Tuổi tác ra sao. Thân là ca ca của Yoon-bin thì ắt hẳn phải lớn tuổi hơn, nhưng nhìn bề ngoài thì chẳng khác nào một nam hài còn chưa đến tuổi nhược quan(5), rốt cuộc là bao nhiêu tuổi rồi.”
Có vẻ như Hoàng đế chẳng hề mảy may bận tâm đến sự vô phép của San-san, hắn cứ thản nhiên hỏi tiếp. San-san lại ấp úng đáp.
“Mười hai tháng tư(6) vừa rồi qua đi… giờ thần đã hai, hai lăm tuổi rồi.”
Hễ ai hỏi tuổi, San-san lại có cái tật khai luôn cả ngày sinh tháng đẻ vào, chẳng cần biết bản thân đang đứng ở chốn nào.
Theo lệ thường, khi Hoàng đế đặt câu hỏi, bề tôi chỉ được phép trả lời đúng trọng tâm, tuyệt đối không được tự ý thêm thắt lời lẽ dông dài. Đây rõ ràng là một câu trả lời vi phạm nghiêm trọng phép tắc cung đình, thế nhưng Hoàng đế vẫn cứ như không, chẳng lấy làm phật ý.
Bù lại, bằng cặp mắt tinh tường, Hoàng đế lập tức nhận ra ca ca của Yoon-bin là một kẻ có chút khờ khạo qua vài ba câu đối đáp ngắn ngủi. Có vẻ y cũng chẳng mấy tập trung khi người khác đang nói. Dẫu chưa đến mức bị gọi là kẻ đại ngốc, nhưng so với những nam nhân đã qua tuổi nhược quan bình thường, y rõ ràng là có sự khác biệt một trời một vực.
Hắn vờ như không biết, tiếp tục gặng hỏi.
“Sao lại không theo con đường quan lộ?”
“……Huynh ấy,”
“Biết đọc chữ không?”
San-san chưa từng nghĩ sẽ bị Hoàng đế hỏi những câu như vậy, sự xấu hổ trào dâng khiến đầu óc y trống rỗng, không thể nào đáp lại ngay được. Y cứ ậm ừ, mấp máy môi một lúc lâu rồi mới khó nhọc thốt nên lời.
Chú thích:
- Giờ Mão (미시): Từ 5 giờ đến 7 giờ sáng.
- Giờ Thìn (식시): Từ 7 giờ đến 9 giờ sáng.
- Giờ Thân (신시): Từ 3 giờ đến 5 giờ chiều.
- Hổ phách (호박): Một loại đá quý được hình thành từ nhựa cây cổ thụ hóa thạch dưới lòng đất.
- Nhược quan (약관): Độ tuổi 20 của nam giới thời xưa, đánh dấu sự trưởng thành.
- Mười hai tháng tư (잎새 달 열이틀): Tức ngày 12 tháng 4. “잎새 달” (Tháng lá) là cách gọi tháng 4 thuần Hàn cổ.
0 Bình luận