Chương 108
bởi Chung SeikerDù chưa được chỉ dạy tường tận, Yoon cũng lờ mờ đoán được cách các thiên nhân nhận biết lẫn nhau. Nghe nói giữa họ có một thứ mùi hương đặc biệt mà chỉ đồng loại mới ngửi thấy được. Và cũng chính thứ mùi hương ấy là chất xúc tác kích thích dục vọng của nhau.
Chẳng khác nào thú vật. Lúc mới biết chuyện này, hắn đã từng bỡn cợt nghĩ như vậy. Thậm chí còn thầm mỉa mai rằng điều này quả thực rất phù hợp với bản tính trăng hoa của phụ hoàng.
Thế nhưng giờ đây, hắn không thể cười nhạo được nữa. Trong suốt bốn tháng chung sống cùng San-san, bản năng thiên nhân trỗi dậy mãnh liệt, khiến Yoon nhận ra sự thật về thân phận của mình.
Mùi hương hoa cỏ dại thoang thoảng mà hắn từng ngỡ là mùi túi thơm, hóa ra lại chính là mùi hương cơ thể của y. Sự nghi ngờ ban đầu dần trở thành niềm tin chắc chắn khi hắn nhận thấy San-san dường như dễ chịu hơn mỗi lúc hắn ở bên cạnh.
“Vâng. Khóe miệng hai người r-rất giống nhau, m-mùi hương cũng na ná nữa.”
Tình cha con máu mủ ruột rà lại giống nhau đến cả mùi hương cơ thể sao? Nhìn San-san nhọc nhằn nhai nuốt rồi nằm thiếp đi, Yoon nở một nụ cười cay đắng. Giao San-san lại cho bà Deok-sim chăm sóc, hắn lẳng lặng rời khỏi gian nhà tồi tàn khi đêm đã về khuya.
Bà Deok-sim, người đảm nhận công việc dọn dẹp các điện đài hẻo lánh nằm cách xa khu vực trung tâm, hiện đang tá túc tại một gian nhà nhỏ nằm lọt thỏm trong khu rừng phía sau.
Thực ra, Thanh Hoa viên hay Thanh Ý viên giờ đây chỉ là nơi nương tựa cuối đời của những nội quan, cung nữ già nua, bệnh tật, sống lay lắt qua ngày bằng chút bổng lộc còm cõi từ hoàng cung. Kỷ cương, phép tắc đã sớm bị lãng quên từ lâu, và dĩ nhiên, chẳng thể tìm đâu ra một bóng dáng cung nhân tận tụy, mẫn cán nào ở chốn này.
Bởi vậy, trong đêm khuya thanh vắng, chỉ có tiếng gió rít gào qua những cành cây trơ trụi xé toạc màn đêm tĩnh mịch. Đang độ giữa đông nên vắng bặt cả tiếng côn trùng rả rích. Mặc cho cơn gió buốt giá như cắt da cắt thịt quất vào mặt, Yoon vẫn một mình cầm chiếc đèn lồng nhỏ bé, rảo bước đi sâu vào trong rừng.
Càng đi sâu vào khu rừng chìm trong bóng tối, một vách núi dựng đứng hiện ra trước mắt. Nơi đó có một ngọn thác đổ ào ào tung bọt trắng xóa. Dòng thác ầm ầm tuôn trào, dường như bất chấp cả cái lạnh thấu xương của mùa đông.
Ánh trăng bàng bạc rọi xuống mặt hồ tĩnh lặng dưới chân thác. Yoon treo chiếc đèn lồng lên một cành cây khô khốc. Rồi hắn bắt đầu cởi bỏ từng lớp y phục. Chẳng mấy chốc, với thân hình hoàn toàn trần trụi, Yoon sải những bước dài tiến xuống dòng suối lạnh buốt.
Nước suối lạnh ngắt như băng bao bọc lấy cơ thể cường tráng của Yoon. Cái lạnh thấu xương ngấm vào tận tủy sống khiến hắn không kìm được bật ra tiếng rên rỉ trầm đục. Ngọn lửa dục vọng bừng bừng thiêu đốt lục phủ ngũ tạng bấy lâu nay cuối cùng cũng tìm được chỗ giải tỏa.
“Hà.”
Hơi thở nóng hổi phả ra hòa cùng không khí lạnh lẽo tạo thành những làn khói trắng mờ ảo. Hắn luồn tay xuống dưới mặt nước lạnh buốt. Nhắm nghiền mắt lại, hắn bắt đầu tuốt lộng cự vật theo bản năng. Trong đầu hắn cố gắng gạt bỏ mọi tạp niệm.
Mùi hương cơ thể kích thích đến phát điên, cổ tay gầy guộc chỉ còn da bọc xương, hàng lông mi dài ướt sũng bết dính vào nhau… Tất cả, hắn không muốn nhớ đến bất cứ thứ gì.
Thế nhưng.
“Vương gia.”
Dù có cố gắng thế nào, giọng nói trong veo, yếu ớt ấy cứ văng vẳng bên tai hắn. Bàn tay đang nắm lấy cự vật vô thức siết chặt hơn. Nhịp điệu tuốt lộng cũng trở nên dồn dập, nhanh đến chóng mặt.
“Hà, hà.”
Tiếng thở dốc nặng nề liên tục vang lên trong màn đêm tĩnh mịch. Làn khói trắng tỏa ra từ hơi thở lúc mờ lúc tỏ, hòa cùng bọt nước trắng xóa.
Mỗi lần nghe y gọi “Vương gia”, cơ thể hắn lại cứng đờ như bị một thế lực vô hình nào đó trói chặt. Và khi chạm phải đôi mắt màu hổ phách trong veo lấp lánh như có pha mật ong ấy, tâm trí hắn bỗng chốc trở nên trống rỗng, mọi suy nghĩ đều tan biến.
“A, phù.”
Tiếng rên rỉ của Yoon ngày càng trở nên gấp gáp, dồn dập. Tiếng thác nước đổ ầm ầm như muốn nuốt chửng những âm thanh dâm đãng ấy. Ngay khoảnh khắc đạt đến đỉnh điểm khoái lạc, giữa mùi nước suối ngai ngái, hắn lại ngửi thấy một mùi hương ảo ảnh thoang thoảng.
Mùi hương của những bông hoa dại bé nhỏ vươn mình sau cơn mưa rào. Nhẹ nhàng, thoang thoảng nhưng lại vấn vương mãi không rời.
Sau khi trút bỏ ngọn lửa dục vọng rực cháy dưới dòng thác lạnh buốt vô tình, Yoon nán lại một lúc rồi mới từ từ bước lên bờ. Cơn gió bấc hanh khô tạt qua cơ thể ướt đẫm. Nếu là người bình thường, chắc chắn đã đổ bệnh nặng, nhưng dư âm của ngọn lửa dục vọng vẫn còn âm ỉ bên trong khiến Yoon chẳng hề cảm thấy lạnh.
Hắn nhẩn nha mặc lại từng lớp y phục đã được gấp gọn gàng. Gỡ chiếc đèn lồng treo trên cành cây xuống, hắn lững thững quay trở về theo con đường cũ.
Bóng lưng đen kịt của hắn dần dần khuất lấp, hòa vào bóng tối tĩnh mịch của khu rừng rậm rạp.
***
Trong lúc đang phê duyệt tấu chương, Hoàng đế bỗng dưng ôm ngực ho sặc sụa rồi phun ra một búng máu tươi. Thái giám Han đang túc trực bên cạnh hốt hoảng lao tới, cuống cuồng rút chiếc khăn lụa trong người ra dâng lên.
“Người đâu, mau truyền Thái y Do đến đây ngay!”
Tiếng hét thất thanh của Thái giám Han vang lên, Nội quan Kwak vội vã ba chân bốn cẳng chạy ra khỏi Hồng Đức điện. Trái ngược hoàn toàn với vẻ mặt tái mét, kinh hoàng của đám cung nhân và bá quan văn võ, Hoàng đế chỉ dửng dưng đón lấy chiếc khăn lụa, lau vết máu vương trên khóe miệng rồi đứng phắt dậy.
“Buổi chầu sáng nay kết thúc tại đây. Bãi triều.”
Vứt lại một câu lạnh lùng, hắn sải những bước dài, hậm hực bước ra khỏi Hồng Đức điện. Thái giám Han cùng đội thị vệ ngự tiền và đám cận thần vội vã lót tót chạy theo sau.
Đích đến của Hoàng đế, như mọi khi, vẫn là Vị Ương cung. Trên đường đi, hắn lại ho ra máu thêm hai lần nữa. Nhìn Hoàng đế với bộ long bào loang lổ vết máu, sắc mặt hầm hầm sát khí như một con dạ xoa bước qua cổng Vị Ương, Myeong-ok sợ hãi đến mức mặt mày tái mét.
Hoàng đế gạt phăng mọi sự can ngăn, hùng hổ xông thẳng vào tẩm điện của San-san. Mùi hương quen thuộc của y đã nhạt nhòa dần theo thời gian, giờ đây dường như chẳng còn sót lại chút gì. Dù vậy, Hoàng đế vẫn cố hít một hơi thật sâu, tuyệt vọng tìm kiếm chút hương thơm thoang thoảng còn vương lại của San-san.
Đến lúc này, sự mệt mỏi, tiều tụy mới hiện rõ trên khuôn mặt hắn. Với vẻ mặt cau có, cáu kỉnh, Hoàng đế ngã vật xuống chiếc giường – nơi hắn và San-san từng có những đêm ân ái mặn nồng.
“Hà.”
Hắn buông một tiếng thở dài não nuột pha lẫn sự bực dọc. Một lát sau, hắn khó nhọc vươn tay ra khỏi giường. Như đã quen thuộc, Thái giám Han lập tức dâng lên một chiếc tẩu thuốc dài. Hoàng đế nằm dài trên giường, ngậm lấy chiếc tẩu. Khói thuốc màu trắng đục tỏa ra mang theo một mùi hương gay gắt, khét lẹt khiến đám cung nữ đứng quanh phải nhăn mặt, khẽ lấy ống tay áo che mũi.
Đó là loại thuốc lá(1) mà Hoàng đế thường hút, nhưng giờ đây đã được trộn thêm á phiện. Liều lượng mạnh đến mức mùi hương của nó xộc thẳng vào mũi, cay xè.
Nhưng nếu không có thứ thuốc này, Hoàng đế sẽ bị những cơn đau đầu như búa bổ và cảm giác lục phủ ngũ tạng như bị thiêu đốt hành hạ đến phát điên. Dù biết rõ tác hại, Thái y Do cũng đành bó tay, bất lực nhìn Hoàng đế lún sâu vào thứ ma túy chết người này. Liều lượng á phiện ngày càng tăng lên đến mức báo động.
“Phù-.”
Hoàng đế lại rít một hơi thuốc thật sâu, rồi hé mở đôi môi quyến rũ, từ từ nhả khói. Nét mặt căng thẳng, nhăn nhó của hắn dần giãn ra, thay vào đó là sự đờ đẫn, mơ màng.
Đã bốn tháng trôi qua. Bắt đầu từ tháng thứ ba, những cơn ho ra máu như hôm nay xuất hiện thường xuyên hơn. Hoàng đế nheo mắt nhìn chằm chằm lên trần nhà, khẽ rên rỉ đau đớn rồi nhắm nghiền mắt lại.
Đúng lúc đó, Nội quan Kwak dẫn theo Thái y Do bước vào thứ gian. Thái giám Han khẽ lắc đầu ra hiệu. Lúc này, thứ Hoàng đế cần không phải là Thái y Do. Hiểu ý, Nội quan Kwak vội vã lùi bước, rón rén quay trở ra.
Trong khi đó, Hoàng đế nhắm mắt lại, tâm trí trôi về một ngày không xa nhưng lại có cảm giác như đã qua hàng vạn năm.
Bảy ngày sau khi San-san qua đời. Cơn đau thấu xương, xé thịt lần đầu tiên nếm trải ấy đã chứng minh cho một sự thật mà hắn luôn lờ mờ linh cảm thấy. Nếu San-san không ở bên cạnh, thể xác hắn cũng sẽ suy kiệt và sinh bệnh. Đó không phải là căn bệnh tâm lý sinh ra từ nỗi đau buồn, mất mát (như chứng Thất tình), mà là một nỗi đau thể xác chân thực, hiện hữu rõ ràng.
Hắn cắn răng chịu đựng cảm giác nóng rát như thiêu đốt trong lục phủ ngũ tạng, nhắm tịt mắt lại và rít thêm một hơi thuốc dài. Nhả khói ra, khóe môi Hoàng đế nhếch lên một nụ cười giễu cợt, lạnh lẽo.
Hắn tự hỏi liệu y có đang phải chịu đựng những đau đớn tột cùng như hắn lúc này không.
“Đồ độc ác…”
Hoàng đế rít lên qua kẽ răng, nghiến lợi căm phẫn thốt ra những lời mà San-san chẳng thể nào nghe thấy.
Chẳng biết y đang lẩn trốn ở phương trời nào mà mọi dấu vết đều bị xóa sạch sành sanh. Mùi hương cơ thể của y cũng bặt vô âm tín kể từ khu vực phía Bắc Ngự Hoa viên. Hắn đã đích thân rà soát từng ngóc ngách, từ cửa Thần Vũ, cửa Đông Hoa, cửa Tây Hoa cho đến cổng Ngọ Môn, đánh hơi như một con chó săn nhưng vẫn không thu được kết quả gì. Y cứ thế biến mất không một dấu vết, như thể có một thế lực siêu nhiên nào đó che giấu sự tồn tại của y vậy.
Chính vì thế, hắn chắc mẩm y đã dùng mưu hèn kế bẩn nào đó để trốn khỏi kinh thành. Nhưng dù có huy động đến một nửa binh lực của đế quốc để lật tung cả thiên hạ lên, hắn vẫn chẳng tìm được một manh mối nào có giá trị. Vì vậy, bước sang tháng Mặt Trời Mọc, hắn quyết định thu hẹp phạm vi tìm kiếm, tập trung rà soát kỹ lưỡng hơn bên trong nội thành Hạ Kinh.
Mọi bằng chứng đều chỉ ra Yoon là kẻ chủ mưu bắt cóc San-san. Dù đã cử mật thám theo sát mọi động tĩnh của vương phủ, nhưng Yoon tuyệt nhiên không có bất kỳ hành động khả nghi nào để lộ sơ hở. Không chỉ Gaya, tất cả những nơi Yoon từng đặt chân đến đều bị lật tung lên, nhưng kết quả vẫn là con số không tròn trĩnh.
Một đứa con trai bị hắn ghẻ lạnh từ nhỏ, hắn làm sao hiểu được tâm tư, suy nghĩ của nó để mà dự đoán nước cờ tiếp theo.
Hoàng đế bực tức rít liên tục mấy hơi thuốc, rồi không kìm được cơn thịnh nộ, hắn quăng mạnh chiếc tẩu xuống sàn. Chiếc tẩu văng vào bình gốm quý giá, vỡ tan tành tạo nên một âm thanh chói tai.
Đám cung nhân khiếp sợ, vội vàng quỳ rạp xuống sàn, dập đầu tạ tội. Họ co rúm người lại, run lẩy bẩy, lo sợ cơn điên của Hoàng đế lại tái phát.
Không thể nào y đã chết được.
Hoàng đế siết chặt tay thành nắm đấm. Trực giác mách bảo hắn như vậy. Hắn vẫn nhớ như in cơn đau đớn xé nát tâm can khi San-san qua đời ở kiếp trước. Dù hiện tại có đau đớn đến đâu, nó cũng chưa bằng một phần nhỏ của nỗi đau thống khổ năm xưa.
“……Sắp đến ngày sinh nở rồi, rốt cuộc ngươi đang trốn ở xó xỉnh nào vậy, San à.”
Hoàng đế mở mắt, thì thầm vào khoảng không vô định bằng một giọng lạnh lẽo đến đáng sợ. Nỗi uất hận chất chứa, dồn nén đến mức khiến người ta phải sởn gai ốc.
Giới hạn chịu đựng của hắn sắp cạn kiệt rồi. Sắp đến ngày hắn bất chấp tất cả, dẹp bỏ mọi việc triều chính để lùng sục y. Đến lúc đó, chỉ có máu chảy thành sông mới có thể giải quyết được mọi ân oán.
Hắn sẽ bắt đầu bằng việc giết quách mụ Lee Ja-yoon, treo cổ thị lên cổng thành, xem thử y có xót thương mà vác mặt ra hay không. Hoặc không cần phải vòng vo tam quốc, cứ thẳng tay trừng trị con ranh Yoon San-wol kia là xong chuyện.
Sở dĩ hắn còn chần chừ, là vì hắn vẫn còn cố gắng chịu đựng được cơn đau. Ngoài ra chẳng còn lý do nào khác. Hoàng đế cắn chặt môi, tự nhủ trong lòng.
Ngay lúc đó, một mùi hương kỳ lạ mà quen thuộc xộc thẳng vào tẩm điện. Ánh mắt Hoàng đế lập tức hướng về phía cửa tẩm điện theo phản xạ.
***
Chú thích:
- Thuốc lá (남령초 – Nam linh thảo): Tiếng Hàn cổ, nay gọi là 담배 (dam-bae).
0 Bình luận