Chương 63: Người lớn
bởi Ly ThiênSan-san giật mình đánh thót, cả người cứng đờ. Không cần cầm cương, Hoàng đế vẫn ngồi vững vàng trên lưng ngựa, tay còn lại thô bạo bóp lấy cằm San-san, ép y quay mặt lại.
“Ưm!”
Chưa kịp phản ứng, một nụ hôn nồng nhiệt, cuồng bạo đã giáng xuống. Chiếc lưỡi nóng rực, ướt át của hắn mạnh mẽ xâm nhập, quấn chặt lấy lưỡi San-san. Mùi mồ hôi, mùi máu tanh, hòa quyện với mùi nam tính đặc trưng của hắn xộc thẳng vào khứu giác khiến San-san choáng váng, đầu óc quay cuồng.
Trước mắt y như có muôn ngàn vì sao đang nhảy múa, máu trong người như sôi sục lên. Để chống đỡ lại nụ hôn mãnh liệt như bão táp ấy, San-san chỉ biết run rẩy, hai tay bám chặt lấy cánh tay đang ôm ngang eo mình.
Một lúc sau, kèm theo tiếng dứt môi đầy ướt át, chiếc lưỡi của Hoàng đế mới chịu rời đi. Hắn đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên thái dương lấm lem bùn đất của San-san.
Sự bồn chồn, lo lắng đến tột độ giờ đây được thay thế bằng cảm giác nhẹ nhõm tột cùng. Và rồi, một nỗi xót xa, khao khát dâng trào như sóng cuộn. Những cảm xúc mãnh liệt, không thể kiểm soát ấy khiến Hoàng đế cảm thấy đau nhói. Hắn sợ hãi trước những sự mất kiểm soát này.
“Ngươi muốn về nhà lắm phải không? Được, trẫm đưa ngươi về.”
Hắn không có khái niệm thỏa hiệp. Hoặc là có được y hoàn toàn, hoặc là cùng nhau chết, chỉ có hai con đường đó mà thôi. Hắn chưa bao giờ nghĩ đến chuyện nhượng bộ San-san.
Không có vị vua nào cai trị mà không nhờ vào sự tước đoạt. Thực chất, mọi Hoàng đế đều là những kẻ soán ngôi. Bản thân hắn cũng là kẻ soán ngôi của muôn dân bá tánh. Vậy thì, hắn cũng sẽ là kẻ soán ngôi đối với San-san.
Siết chặt vòng tay, kéo sát San-san vào lồng ngực mình, Hoàng đế thúc mạnh gót giày vào bụng ngựa. Con hắc mã tung vó, lao vút đi trên con đường núi gập ghềnh.
***
Nhà của Chủ sự Bộ Công Yoon Yoon-gyeom lại một lần nữa náo loạn chỉ trong vòng chưa đầy một tháng.
Bị cấm quân bao vây tứ phía, Lee Ja-yoon và San-wol đang lo lắng tột độ chờ đợi tin tức thì đột nhiên, cánh cổng lớn mở tung trong đêm khuya y hệt cái đêm Yoon Yoon-gyeom bị bắt đi. Hai người vội vã chạy ra sân trong, quỳ rạp xuống đất chờ đợi sự trừng phạt. Nhưng không, bước vào qua cánh cổng mở toang là Hoàng đế uy nghi trên lưng ngựa đen.
“Ca ca!”
Và kinh ngạc hơn nữa, San-san đang ngồi gọn lỏn trong lòng hắn. Quá bất ngờ trước sự xuất hiện của ca ca, San-wol mất hết lý trí, vùng dậy định lao tới nhưng lập tức bị những mũi giáo lạnh ngắt của cấm quân cản lại, ngã nhào xuống đất.
“W-Wol à!”
San-san hoảng hốt vùng vẫy trên lưng ngựa, cố gắng rướn người về phía muội muội. Thấy vậy, Hoàng đế nhíu mày khó chịu.
“Ngồi yên đó.”
Cánh tay rắn chắc siết chặt lấy vòng eo nhỏ nhắn của San-san. Nghe giọng điệu gằn từng chữ của Hoàng đế, San-san đành ngoan ngoãn ngồi yên. Trái với những gì y tưởng tượng, ngôi nhà vẫn vậy, chẳng có gì thay đổi so với lúc y rời đi. Chỉ trừ việc không thấy bóng dáng phụ thân đâu dẫu đêm đã khuya.
San-san quay đầu lại, ngước nhìn Hoàng đế.
“……Bệ hạ, ph-phụ thân thần đâu rồi ạ?”
San-san nhìn Hoàng đế, thốt ra một câu hỏi ngây ngô đến khó tin. Bản thân y cũng chẳng hiểu tại sao mình lại hỏi như vậy. Hoàng đế im lặng không đáp. San-san bối rối, đưa tay vân vê cánh tay đang ôm ngang eo mình. Dưới lớp tay áo rách bươm, máu đã bắt đầu khô lại thành từng mảng đen kịt.
“Các ngươi không biết phép tắc hành lễ là gì sao?”
Hoàng đế kéo sát San-san vào lòng mình hơn nữa, gằn giọng. Nghe tiếng quát lạnh lẽo, Lee Ja-yoon đang quỳ rạp dưới đất và San-wol vẫn chưa kịp đứng lên vội vàng chỉnh đốn trang phục, mặt cắt không còn một giọt máu. Rồi cả hai đồng loạt khấu đầu hành lễ.
“H-Hoàng đế bệ hạ vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế. Kính chúc bệ hạ hồng phúc tề thiên.”
“Hoàng đế bệ hạ vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế. Kính chúc bệ hạ hồng phúc tề thiên.”
Hoàng đế lạnh nhạt liếc nhìn hai người đang dập đầu sát đất, rồi cúi xuống thì thầm vào tai San-san.
“Thấy người nhà rồi, đã yên tâm chưa?”
Không để San-san kịp trả lời, hắn dõng dạc tuyên bố.
“Triều Đại Hạ ta từ xưa đến nay vốn có truyền thống: đêm tân hôn, tân lang sẽ động phòng cùng tân nương ngay tại nhà gái.”
“……”
“San à. Ngươi đã được Yeom Yeong dạy dỗ, vậy ngươi nghĩ trẫm là gì của ngươi?”
Câu hỏi bất ngờ khiến San-san ú ớ, nhưng rồi như một thói quen, y ngoan ngoãn đọc thuộc lòng những gì đã được học.
“Ng-ngài là đấng minh quân của đất nước này, là người cha vĩ đại, mang lại ân đức cho muôn dân bá tánh ạ.”
“Sai rồi.”
“……Ơ, v-vậy ngài là chủ nhân của thiên hạ này,”
“Trẫm là người đàn ông duy nhất của ngươi, là phu quân của ngươi.”
“……”
“Học hành kiểu gì mà đến cái điều cơ bản nhất cũng không biết. Về cung trẫm phải phạt tên Yeom Yeong kia mới được.”
San-san trợn tròn mắt ngạc nhiên.
“Nghe cho rõ đây. Đêm nay, trẫm sẽ động phòng với ngươi ngay tại chính ngôi nhà này.”
***
Nghe Hoàng đế tuyên bố xanh rờn, San-wol và Lee Ja-yoon quên cả phép tắc, phản xạ tự nhiên ngẩng phắt đầu lên. Cả hai há hốc mồm kinh ngạc như bị sét đánh. Về phần San-san, y cứng đờ người như pho tượng đá trong vòng tay Hoàng đế.
Hoàng đế khẽ cười nhạt, ôm ngang eo San-san rồi nhảy phắt xuống ngựa. Phớt lờ tiếng kêu thảng thốt “Ơ, ơ” của y, hắn sải những bước dài tiến thẳng vào trong.
Sơ đồ cấu trúc ngôi nhà này hắn đã nắm rõ như lòng bàn tay từ khi cài người giám sát San-san. Theo sau hắn là Jin cùng hơn chục tên cấm quân tinh nhuệ.
“Bệ hạ, ngài nên băng bó vết thương trước đã……”
Thấy Hoàng đế đi thẳng vào Tây sương phòng, tiến về phía Tây sương gian – phòng ngủ của San-san – mà không chút do dự, Jin vội vàng chạy theo can ngăn.
Dù máu đã ngừng chảy, nhưng vết thương của Hoàng đế không hề nhẹ chút nào. Hoàng đế đặt San-san xuống chiếc giường cũ kỹ, cọt kẹt, rồi ra lệnh cho cấm quân.
“Kiểm tra Quý phi trước đi.”
Đám cấm quân ngơ ngác nhìn nhau, chẳng hiểu mô tê gì. Jin đành đánh bạo lên tiếng thay cho cả bọn.
“Bệ hạ, ý ngài là công tử Yoon đây ạ?”
Đến lúc này Hoàng đế mới giật mình nhận ra mình lỡ lời, hắn vội liếc nhìn San-san. Y vẫn đang trợn tròn mắt, cứng đờ người như một con thỏ non bị dọa sợ. Nuốt tiếng thở dài vào trong, Hoàng đế đưa tay vuốt ve đôi má lạnh ngắt của y.
“Kiểm tra xem y có bị thương ở đâu không, đó mới là việc ưu tiên hàng đầu.”
Ngay khoảnh khắc ấy, San-san cảm thấy lồng ngực mình nhói lên một cái đau điếng. Cảm giác đau âm ỉ, chẳng biết là do lúc nãy ngã hay là vì một lý do nào khác. Nó vừa nhồn nhột, lại vừa khiến y muốn khóc òa lên. Thật là một cảm giác kỳ lạ và rối bời.
Lúc này, Lee Ja-yoon mới hoàn hồn, vội vàng dẫn đám gia nhân rón rén bước qua bậu cửa Tây sương gian. San-wol cũng nối gót theo sau với ánh mắt đầy lo âu.
“Vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế. Chúng nô tỳ cung thỉnh Hoàng đế bệ hạ. Bệ hạ là đấng cửu ngũ chí tôn, sao có thể ngự giá ở nơi tồi tàn, chật hẹp thế này được ạ. Kính xin bệ hạ dời gót ngọc sang Chính phòng nghỉ ngơi. Cúi xin bệ hạ thấu hiểu cho hoàn cảnh khó khăn của gia đình chúng nô tỳ.”
Hoàng đế chẳng mảy may để tâm đến lời đề nghị đó. Chính phòng hay nơi này thì cũng tồi tàn, xập xệ như nhau cả thôi, chẳng xứng với thân phận của hắn.
Ít nhất thì ở Tây sương phòng này, mọi ngóc ngách đều vương vấn mùi hương quen thuộc của San-san. Cảm thấy mình chẳng khác nào một con thú hoang bị bản năng dẫn lối bởi mùi hương của bạn tình, Hoàng đế tự cười giễu chính mình.
“Được rồi, các ngươi ra ngoài thứ gian đợi đi. Còn ngươi, mau gọi Thái y vào đây.”
Hoàng đế lạnh lùng liếc Lee Ja-yoon một cái rồi ra lệnh cho Jin. Vừa nói, hắn vừa thản nhiên cởi bỏ y phục. Chiếc long bào rách bươm, nhuốm đầy máu rơi bịch xuống sàn, để lộ thân hình vạm vỡ, săn chắc của Hoàng đế.
Đứng từ xa lo lắng quan sát San-san, San-wol giật mình xấu hổ, vội vàng cúi gầm mặt xuống khi nhìn thấy cảnh đó. Đôi tai nàng đỏ lựng lên, và tất nhiên điều đó không lọt qua khỏi mắt Hoàng đế.
“Bệ hạ. Vi thần là Do Jin-gyeom đây ạ.”
Theo quy định, mỗi khi Hoàng đế xuất cung, luôn có vài vị Thái y phải đi tháp tùng. Do khả năng cưỡi ngựa kém nên Thái y Do Jin-gyeom đến trễ hơn một chút. Vừa nhận được thánh chỉ, ông đã lập tức tất tả chạy vào Tây sương phòng.
“Miễn lễ, mau khám cho San-san trước đi.”
Thái y Do Jin-gyeom toan quỳ xuống hành lễ thì bị Hoàng đế ngăn lại. Nửa thân trên trần trụi của Hoàng đế lúc này trông vô cùng thê thảm. Một vết cào sâu hoắm kéo dài từ vai trái xuống tận lưng do móng vuốt của con cọp gây ra, máu thịt be bét, nhìn mà rợn cả người.
Thế nhưng, Thái y Do vẫn răm rắp tuân lệnh, quay sang khám cho San-san mà không một lời thắc mắc. Ở độ tuổi trẻ như vậy mà đã leo lên được vị trí Thái y, đâu chỉ dựa vào y thuật cao siêu, mà còn nhờ vào khả năng nắm bắt thánh ý nhạy bén.
Trong lúc Thái y Do đỡ San-san ngồi dậy, nắn bóp các khớp xương và bắt mạch cho y, Jin vội vàng nhận lấy chậu nước và chiếc khăn sạch từ tay Lee Ja-yoon, bắt tay vào việc sơ cứu vết thương cho Hoàng đế. Dù cách sơ cứu này quá đỗi thô sơ so với thân phận của một bậc đế vương, nhưng Hoàng đế chẳng hề cau mày lấy một cái.
Trong lịch sử, đã có không ít vị vua thân chinh ra trận, nhưng người luôn đi đầu ngọn sóng, xông pha nơi tuyến đầu thì chỉ có duy nhất Vĩnh Huy đế. Tất nhiên, không phải trận chiến nào cũng dễ dàng. Nếu chiến thắng dễ như trở bàn tay thì đó gọi là xâm lược chứ đâu phải là chiến tranh.
Nhưng hắn luôn chọn cách xông lên phía trước. Dù trong hoàn cảnh ngàn cân treo sợi tóc, khi ranh giới giữa thắng và bại vô cùng mỏng manh, hắn vẫn chưa bao giờ biết lùi bước. Hình ảnh vị chỉ huy dũng mãnh luôn đi tiên phong đã truyền lửa cho ba quân, khiến họ như bị thôi miên, liều mình xông lên theo hắn. Và chính tinh thần quả cảm ấy đã tạo nên những bước ngoặt quyết định trong các trận đánh sinh tử.
Xông pha trận mạc nhiều nên việc bị thương đối với Hoàng đế như cơm bữa, và hắn cũng quá quen với kiểu sơ cứu qua loa thế này rồi. Jin nhanh nhẹn dùng khăn sạch lau đi lớp máu và bùn đất, rồi dốc thẳng bầu rượu lên vết thương để sát trùng. Cuối cùng, y dùng một dải băng vải sạch quấn chặt bắp tay trái của Hoàng đế lại.
“Bẩm bệ hạ, ngoại trừ việc bị kinh sợ quá mức khiến khí huyết rối loạn, công tử không bị chấn thương nào nghiêm trọng ạ.”
Thái y Do quỳ rạp xuống bẩm báo tình hình của San-san. Sau đó, ông quay sang định kiểm tra lại vết thương của Hoàng đế đã được Jin băng bó tạm thời, nhưng Hoàng đế vừa tu ừng ực bầu rượu vừa phẩy tay ra hiệu không cần.
“Ngươi ra ngoài sắc cho y một bát thuốc an thần(1) đi. Những người khác cũng lui ra ngoài đợi lệnh.”
***
Chú thích:
- An thần (심계항진): Thuốc dùng để làm dịu nhịp tim đập nhanh, đánh trống ngực do lo âu, hoảng sợ.
0 Bình luận