Bạn không có cảnh báo nào.

    “……Hà.”

    Nơi trần giường Giá Tử(1), tiếng thở trầm thấp, đứt quãng tan đi đầy vô vọng. Trong sảo gian(2), đám thái y túc trực từ sớm đồng loạt quỳ rạp xuống sàn, ai nấy sắc mặt đều tái nhợt.

    Bởi lẽ, họ linh cảm được rằng giây phút hơi thở mỏng manh kia ngừng lại, cũng là lúc mạng sống của chính mình đi đến hồi kết. Nhưng dù có linh cảm được thì họ cũng chẳng thể làm gì hơn. Dẫu Hwa-ta (Hoa Đà) có sống lại đi chăng nữa, việc cứu sống người này cũng là điều bất khả thi.

    “Dù sao thì mọi chuyện cũng sẽ sớm sáng tỏ thôi.”

    Hoàng đế cất lời. Thoạt nghe, giọng nói ấy dường như vô cảm, nhưng có vẻ hắn vẫn chưa nhận ra rằng, việc cố tỏ ra bình thản lúc này chỉ càng khiến bản thân thêm nực cười.

    Khoác trên mình bộ cổn bào(3) sắc vàng kim, Hoàng đế lúc này dường như đã gạt bỏ cả thể diện. Hắn quỳ gối trước giường, gắt gao nắm chặt lấy tay người đang nằm đó.

    Vì chẳng có cách nào, cũng chẳng có thứ gì níu giữ được hơi tàn của người sắp trút hơi thở cuối cùng, nên hắn đành tuyệt vọng nắm lấy bàn tay ấy. Sự cố chấp thảm thương đến mức chẳng từ ngữ nào tả xiết.

    “Vậy nên, hãy tự mình nói cho trẫm biết.”

    “……”

    “Là kẻ nào?”

    Dường như việc mở lời quá đỗi khó khăn, đối phương chỉ cố sức lắc đầu.

    “Kẻ nào đã đưa cho ngươi thứ gì?”

    “……”

    “……Kẻ to gan!”

    Vốn mang bản tính bạo ngược, Hoàng đế không kìm được cơn thịnh nộ, vung tay trái đập mạnh xuống món đồ sứ đặt bên giường. Món đồ hoa lệ bị một lực đạo hung hãn gạt phăng, chốc lát vỡ tan tành.

    Cùng với âm thanh vỡ vụn chói tai, một mảnh sứ văng trúng má tên nội quan đứng gần đó, rạch một đường máu đỏ tươi. Dù vậy, gã chẳng dám rên rỉ, thậm chí đến thở mạnh cũng không dám. Những cung nhân đang hầu hạ xung quanh cũng chẳng khác gì, ai nấy đều run rẩy quỳ rạp xuống sàn thu mình lại.

    Gầm lên vì không thể kìm nén ngọn lửa giận dữ sục sôi, Hoàng đế nghiến răng, dùng lực kéo mạnh bàn tay đối phương lên sát ngay trước mặt mình. Bàn tay ấy đã lạnh lẽo như băng.

    “Tại sao?”

    Hắn áp bàn tay lạnh giá ấy lên má mình, cúi nhìn người đang nhọc nhằn trút từng hơi thở cuối. Đáng kinh ngạc thay, khóe mắt Hoàng đế lại ngấn lệ.

    Từ khi chào đời, hắn chưa từng rơi một giọt nước mắt. Cảm nhận lồng ngực thắt lại, Hoàng đế chau chặt đôi mày thanh tú, trong tâm trí chợt hiện lên hình ảnh của một ngày cách đây chưa xa.

    Một ngày xuân tươi mát.

    Hắn nhớ lại dáng vẻ của người kia khoác trên mình bộ y phục lụa trắng muốt như hoa lê, đứng trước tiền điện của Vĩnh Ninh cung(4) rợp bóng hoa nở rộ.

    Đai lưng màu ngọc bích quấn quanh vòng eo nhỏ nhắn yêu kiều kia đã khơi dậy dục vọng nơi hắn trước, hay là…

    “Bệ, bệ kiến Hoàng đế bệ hạ vĩ đại. Hoàng đế bệ, bệ hạ vạn tuế, vạn tuế, vạ, vạn vạn tuế.”

    Là khát khao muốn ức hiếp dáng vẻ vụng về hành lễ, run lẩy bẩy như một con thú hoảng sợ kia xuất hiện trước?

    Hay là,

    “……Thần muốn gặp Wol-i (Nguyệt Nhi).”

    “……”

    “Thần cũng muốn gặp Kang-i (Khang Nhi).”

    Là đôi mắt ngây thơ, không giấu nổi vẻ háo hức khi lén vào cung để thăm muội muội đã lọt vào mắt hắn trước?

    Hà. Hoàng đế bật cười lạnh lẽo. Hắn dùng sức bóp chặt lấy bàn tay đang nắm như muốn nghiền nát nó.

    “Trẫm đã dặn ngươi phải nhẫn nhịn cơ mà.”

    “……”

    “Tại sao lần nào ngươi cũng…”

    Như thể nuốt không trôi cục tức, Hoàng đế ngập ngừng, nghiến răng đến mức quai hàm hằn lên. Nỗi bi thương vương trên gương mặt đẹp tựa ngọc quan.

    “Lần nào cũng dám cãi lời trẫm.”

    Từng câu từng chữ đều thấm đẫm sự oán trách. Đúng lúc ấy, người đang nằm trên giường bỗng nấc lên, ứa ra một ngụm máu. Máu đã chuyển màu đen ngòm. Cuối cùng, những giọt nước mắt cũng rơi rớt từ khóe mắt Hoàng đế.

    “……Bệ hạ.”

    “……Cớ sao ngươi lại đối xử với trẫm như vậy.”

    Như thể sợ hãi câu nói tiếp theo, Hoàng đế nhắm nghiền mắt, vùi mặt vào đôi bàn tay lạnh lẽo của người kia. Một lát sau, hắn lại cất lời.

    Sống tiếp đi. Hắn cất giọng trầm thấp, van lơn.

    “Bệ hạ, thần đau lắm, giờ đây thần muốn được nghỉ ngơi.”

    “……”

    “……Đó là tâm nguyện cuối cùng của thần.”

    “Trẫm không chuẩn tấu.”

    Cứ ở lại bên cạnh trẫm.

    Hoàng đế dùng ánh mắt vương đầy sát khí mà quát lớn. Nhưng như thế thì có ích gì. Dù ngồi trên vị trí vạn người cẩn trọng, đối diện với khoảnh khắc này, hắn cũng đành bất lực.

    Người kia không nói thêm lời nào nữa. Không, là không thể nói được nữa.

    “San à.”

    “……”

    “San-san à.”

    Bởi lẽ, hơi thở của người kia rốt cuộc đã đứt đoạn.

    Hoàng đế ngẩng khuôn mặt đang vùi trong lòng bàn tay San-san lên. Hắn chậm rãi chớp đôi mắt đỏ hoe, từ từ đứng dậy, áp tai lên ngực San-san. Nhịp đập của trái tim đã không còn.

    Nỗi đau khổ luồn sâu vào tận tâm can hắn. Đau đớn đến mức nghẹt thở. Nỗi đau càng cào xé, ánh mắt hắn càng chìm vào tăm tối.

    “……San à.”

    Hoàng đế gắt gao ôm chặt lấy thân xác đã lạnh lẽo của San-san. Kẻ trước kia mỗi lần bị hắn ôm đều khóc lóc ỉ ôi, giờ đây đến một giọt nước mắt cũng chẳng màng rơi xuống.

    Cảm giác mất mát ấy hóa thành một sức nặng không thể diễn tả, đè nén lấy Hoàng đế.

    Chẳng ngờ rằng, đến cả những giọt nước mắt cũng đánh mất.

    Hoàng đế cứ ôm chặt San-san trong lòng, hồi lâu vẫn không thể rời khỏi giường bệnh. Hơn hai thời thần(5) trôi qua, mãi đến khi thi thể San-san bắt đầu cứng lại, hắn mới miễn cưỡng đặt cậu nằm xuống rồi đứng dậy.

    “……Phải mở lại cuộc thân cúc(6) thôi.”

    Mang khuôn mặt vô cảm tột độ, Hoàng đế sải bước dứt khoát hướng ra ngoài chính điện. Những cung nhân đang quỳ rạp dưới đất vội vã lồm cồm bò dậy, mang theo khuôn mặt thất kinh sợ hãi lập cập bám theo sau.

    Trước Càn Thanh cung(7) vốn đã hóa thành biển máu, vô số chính phi và thứ phi(8) bị liên đới bị kéo đến ngập tràn không dứt. Tính cả đám cung nhân hầu hạ dưới trướng họ, con số phải lên đến hàng trăm. Khắp nội đình nồng nặc mùi máu tanh. Dù vậy, cơn phẫn nộ của Hoàng đế vẫn chẳng hề thuyên giảm.

    Suốt nhiều ngày liền, cửu tộc của những kẻ dính líu đều bị tru di. Không một ai biết chính xác số người đã bỏ mạng trong khoảng thời gian này. Có người đồn đại là vài ngàn, cũng có kẻ rỉ tai nhau rằng lên tới vài vạn. Nhưng bất luận là ngàn hay vạn người, chẳng ai có thể phủ nhận cảnh tượng khi ấy hệt như một bức họa địa ngục a tì.

    “Lũ ngu xuẩn.”

    Hoàng đế đã khiến cả những kẻ sống sót cũng nơm nớp lo sợ, không biết khi nào đến lượt mình bị lôi đi, đến nỗi chỉ một cơn gió thoảng qua làm tấm rèm lay động cũng đủ khiến họ giật mình thon thót. Đến ngày thứ bảy kể từ lúc San-san qua đời, hắn một thân một mình tìm đến Vị Ương cung(9).

    Vừa bước qua cửa chính Vị Ương cung, một bức bình phong màu đỏ đã lọt vào tầm mắt trống rỗng của Hoàng đế. Ngay chính giữa bức bình phong có khảm hai chữ “Cát Tường”(10) bằng vàng, hai bên lại được trang trí thêm hoa văn chữ “Vạn”(11). Điều này mang ý nghĩa “Vạn thọ cát tường”. Năm con dơi vàng rực rỡ bao quanh dòng chữ cũng là biểu tượng cầu chúc cho sự đa phúc, trường thọ.

    Hoàng đế dán chặt mắt vào bức bình phong hồi lâu. Rồi hắn bật cười như thể đã cạn kiệt sức lực. Ngay sau đó, hắn vòng qua bình phong, rảo bước về phía sâu trong hậu điện, hướng thẳng đến sảo gian phía Đông – tẩm điện của San-san.

    Dù đã vắng bóng chủ nhân, nơi đây vẫn được sắp xếp gọn gàng hệt như khi người ấy còn sống. Hoàng đế đưa mắt nhìn quanh tẩm điện, những ngón tay mơn trớn vuốt ve từng món đồ. Cuối cùng, bước chân hắn dừng lại trước một chiếc gối lụa trắng nằm chỏng chơ trên giường.

    Những kẻ từng hầu hạ chủ nhân tẩm điện này đều đã bị chém đầu, nhưng e rằng trong chốn hoàng thành này, chẳng có cung nhân nào là không biết đến chiếc gối ấy của San-san.

    “Bệ, bệ hạ. Đừng làm vậy. Kang-i (Khang Nhi), Kang-i (Khang Nhi) đang sợ kìa.”

    Chẳng biết vì không thể chấp nhận được cái chết của hoàng tử nên hóa điên hay thế nào, cậu vẫn luôn ôm khư khư chiếc gối lụa ấy như thể đang bồng bế hoàng tử. Có vẻ như vị thượng cung phụng mệnh nhận trọng trách tảo sái(12) lại Vị Ương cung cũng không đành lòng vứt nó đi.

    Hoàng đế ngồi xuống mép giường, cầm chiếc gối lên. Thật quá đỗi cũ kỹ và cáu bẩn so với thân phận của một sủng phi. Nhưng lúc sinh thời, cậu lúc nào cũng ôm khư khư nó trong lòng không chịu buông, nên cũng phải thôi.

    Cớ sao khi ấy hắn lại tức giận đến thế nhỉ?

    Chỉ là ôm một vật cỏn con thế này đi tới đi lui thôi mà, rốt cuộc có gì to tát đâu cơ chứ.

    “Đồ tàn nhẫn.”

    Một giọt ngọc lệ tí tách rơi xuống mặt gối.

    Đúng là một kẻ ngốc nghếch. Vốn dĩ là một đứa trẻ khờ khạo, bị gia đình giấu giếm nuôi nấng trong nhà, sự ngốc nghếch ấy lớn đến mức nào cơ chứ.

    Haha. Hoàng đế bật cười. Một điệu cười trống rỗng, thê lương đến não lòng.

    “Đại nghiệp, hay thiên hạ, nay đều chẳng còn ý nghĩa gì nữa.”

    Bởi lẽ, chẳng còn ngươi ở đây để ta nói cho ngươi biết rằng, ngay cả sự ngốc nghếch ấy, thực ra trong mắt ta lại đáng yêu đến nhường nào.

    “Bệ hạ, thần đau lắm, giờ đây thần muốn được nghỉ ngơi.”

    “Trẫm cũng muốn nghỉ ngơi rồi, San à.”

    Hoàng đế lặng lẽ rũ mắt nhìn chiếc nhẫn đang đeo trên tay. Đây là món đồ mà hắn không bao giờ tháo ra, ngay cả khi đi ngủ. Hoàng đế xoay mặt nhẫn vào trong lòng bàn tay, bật viên ngọc lục bảo nạm trên nhẫn lên hệt như mở nắp. Ngay sau đó, một viên trân châu nhỏ giấu bên trong liền lộ ra.

    Hoàng đế đưa mắt nhìn viên trân châu ấy một cái, rồi lại dời ánh mắt về phía chiếc gối.

    “Tại sao, cớ sao ngài đến cả một chút hối hận cũng không có?”

    Hắn nhớ lại dáng vẻ của San-san vào một ngày nọ. Cậu nhìn hắn gào khóc thảm thiết, như thể chẳng thể nào kìm nén ngọn lửa uất hận trong lòng thêm được nữa.

    “……Ta đang hối hận đây.”

    Câu nói bật ra khô khốc, tan biến vào hư không một cách vô vị. Một lời nói chẳng còn ai lắng nghe.

    Hoàng đế lại bật cười. Rồi dứt khoát bỏ thứ trông như viên trân châu kia vào miệng. Hắn cắn mạnh, nuốt xuống, và cứ thế ngả thân trên nằm xuống giường.

    Giống hệt như cách tên ngốc của hắn từng làm, lần này đến lượt Hoàng đế ôm chặt lấy chiếc gối của San-san vào lòng, như thể đó chính là cậu.

    Chẳng mấy chốc, cổ họng bắt đầu nghẹn ứ, mọi âm thanh đồng loạt vỡ vụn, trôi tuột về nơi xa xăm. Cuối cùng, tầm nhìn cũng từ từ bị nhuộm bởi một màu đen đặc.

    Ngay khoảnh khắc ánh sáng hoàn toàn vụt tắt, những đoạn ký ức của một ngày chưa xa bỗng hiện về như đèn kéo quân trong tâm trí tăm tối của hắn.

    Đồ tàn nhẫn, đồ đáng yêu của ta. Hắn lẩm bẩm lời cuối cùng.

    Mới quen biết nhau vỏn vẹn một năm trời, vậy mà cuộc đời này ngoài người ấy ra, chẳng còn bất cứ ý nghĩa nào khác. Đã từng như thế, đã từng như thế…

    ———

    Chú thích:

    1. Giường Giá Tử (가자침대): Loại giường cổ có khung gỗ bao quanh như một căn buồng nhỏ, gồm chân, phản, lan can, cột và trần giường.
    2. Sảo gian (초간): Một trong những không gian phân chia của nội điện. Nội điện thường chia làm minh gian (gian chính giữa để hành lễ), đông/tây thứ gian (hai gian bên cạnh để sinh hoạt) và đông/tây sảo gian (hai gian ngoài cùng làm Phật đường hoặc phòng ngủ).
    3. Cổn bào (곤포): Tức Cổn long bào, áo thêu rồng của Hoàng đế.
    4. Vĩnh Ninh cung (영녕궁): Một trong Đông lục cung, nơi ở của phi tần nằm ở phía Đông của Hậu tam cung (Càn Thanh cung, Giao Thái điện, Khôn Ninh cung).
    5. Hai thời thần (두 시진): Một thời thần tương đương 2 giờ đồng hồ hiện đại. Hai thời thần là khoảng 4 tiếng.
    6. Thân cúc (친국): Hoàng đế đích thân tra khảo trọng phạm.
    7. Càn Thanh cung (건청궁): Tẩm điện và thiên điện của Hoàng đế.
    8. Thứ phi (서비): Chế độ hậu phi của đế quốc Hạ gồm 6 cung. Dưới 1 Hoàng hậu là 5 vị Phi (đứng đầu là Quý phi). Dưới Phi là Cửu tần và 9 Tiệp dư (gọi chung là Chính phi). Các bậc thấp hơn như Quý nhân, Mỹ nhân, Tài nhân, Đáp ứng… được gọi chung là Thứ phi.
    9. Vị Ương cung (미앙궁): Một trong Tây lục cung.
    10. Cát tường (길상): Điềm lành, vận may.
    11. Vạn (만): Chữ Vạn mang ý nghĩa vạn thọ vô cương.
    12. Tảo sái (소쇄): Quét tước bụi bặm, vẩy nước lau chùi dọn dẹp.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú