Bạn không có cảnh báo nào.

    Quả nhiên có gì đó sai sai.

    Ngồi trên ô tô di chuyển đến địa điểm tiếp theo, khuôn mặt Bliss lộ rõ vẻ trầm ngâm. Vụ ồn ào nhỏ ban nãy làm cậu tạm thời mất tập trung, nhưng giờ khi ngồi ngoan ngoãn trong xe, những mối nghi ngờ lại bắt đầu nhen nhóm.

    Mộ Mozart, đi dạo Cung điện Versailles, vậy tiếp theo là.

    Đôi mắt xanh biếc của Bliss sáng lên.

    Chẳng lẽ là dãy Alps?

    Diễn biến kỳ lạ này cậu đã từng thấy ở đâu đó rồi. Trùng khớp hoàn toàn với cái kịch bản hẹn hò mà cậu vạch ra cho Penelope. Nếu điểm đến tiếp theo đúng là dãy Alps thì mọi chuyện đã quá rõ ràng.

    Chuyển sang máy bay chuyên cơ một lần nữa, Bliss càng thêm tin chắc vào suy luận của mình. Giờ mà hỏi đi đâu, chắc chắn chỉ có một đáp án duy nhất thôi. Chẳng việc gì phải chần chừ thêm nữa, cậu nheo mắt nhìn Cassian, cất lời.

    “Rốt cuộc là chúng ta đang đi đâu?”

    Dù Bliss cố tình ép giọng xuống ra vẻ bí hiểm, Cassian vẫn giữ thái độ hờ hững, mắt dán ra ngoài cửa sổ, đáp lại.

    “Đến nơi sẽ biết.”

    Biết ngay mà, chẳng ngoài dự đoán. Hứ, tưởng qua mặt được tôi dễ thế à. Bliss vẫn nheo mắt, giữ giọng điệu nghiêm trọng.

    “Bây giờ anh khai thật thì tôi còn khoan hồng cho.”

    “Cái gì cơ?”

    Cassian ngỡ ngàng, bất giác quay lại nhìn Bliss. Cái thằng nhãi ranh hạt đậu phộng này mà dám nói cái gì? Khoan hồng á? Ăn nói hàm hồ gì đâu không….

    Nhưng Cassian đã quá coi thường sự dũng cảm của cái hạt đậu phộng này rồi. Thấy hai mắt Bliss mở to trừng trừng, khí thế bừng bừng như ngọn lửa đang rực cháy, anh thoáng giật mình.

    Chuyện gì vậy? Đang yên đang lành. Khoan đã, đừng bảo là.

    Anh vội vã đưa mắt quét một vòng xung quanh, may mà không thấy thứ gì có thể dùng làm hung khí. Cassian thở phào nhẹ nhõm “Phù”, rồi nhìn xuống Bliss với vẻ bề trên. Một cái hạt đậu phộng không tấc sắt trong tay thì làm ăn được gì cơ chứ.

    “Đừng có sủa bậy sủa bạ, rảnh rỗi quá thì đi ngủ đi.”

    Nói đoạn, anh bồi thêm một câu mỉa mai.

    “Đó chẳng phải là sở trường và là việc duy nhất cậu giỏi sao.”

    Cái tên khốn khiếp này.

    Bliss trợn mắt lườm Cassian, bỗng nhiên cậu ôm lấy mặt, hét lên.

    “A, mắt tôi!”

    Vì trừng mắt lâu quá nên hai nhãn cầu khô khốc bắt đầu biểu tình. Cậu cuống cuồng chớp mắt liên hồi trong lòng bàn tay, đến khi mắt dịu lại mới ngẩng đầu lên. Ánh mắt lại chạm ngay Cassian đang ngồi đối diện, anh ta như chờ sẵn, nhếch mép cười khẩy, lắc đầu ngao ngán. Điệu bộ mỉa mai rành rành ra đấy khiến Bliss tức điên máu.

    Được lắm, để xem anh còn vênh váo được bao lâu nữa.

    Bliss nắm chặt hai tay, hít một hơi thật sâu.

    “Tôi đã cảnh cáo anh là phải thành thật rồi nhé. Cơ hội cuối cùng đấy. Cứ cố chấp thì sau này đừng có hối hận, tôi nắm thóp hết bằng chứng rồi.”

    “Bằng chứng á?”

    Cassian lặp lại từ đó với vẻ mặt tỉnh bơ. Kiểu như ‘Cậu thì biết cái thá gì’. Bliss ưỡn ngực tự tin, bắt đầu đưa ra từng bằng chứng một.

    “Đầu tiên là mộ Mozart, tiếp đến là Cung điện Versailles. Vậy thì trạm dừng chân tiếp theo chắc chắn là!”

    Cố tình ngưng lại một chút để tạo sự hồi hộp, Bliss chỉ tay thẳng vào mặt Cassian, dõng dạc tuyên bố.

    “Dãy núi Alps chứ gì?”

    Cassian im lặng. Nhưng Bliss không bỏ sót sự thay đổi tinh vi nơi khóe mắt của anh ta. Biết ngay mà!

    “Bắt quả tang rồi nhé, đồ lừa đảo!”

    Bị Bliss lớn tiếng quát vào mặt, gân xanh trên thái dương Cassian giật giật.

    “Cái thằng hạt đậu chết tiệt này, cậu dám nói thế với tôi à?”

    Anh cố kìm nén để không văng tục, nhưng giọng nói vẫn vô thức cao lên. Ấy vậy mà, trước cơn thịnh nộ của Cassian, thằng nhãi ranh đó vẫn ngang nhiên ngẩng cao đầu, dũng cảm đương đầu.

    “Những gì anh đang làm nãy giờ đều nằm trong cái kịch bản hẹn hò tôi vạch ra đấy. Tưởng tôi mù chắc? Cái đồ lừa gạt, đồ dối trá!”

    “Thằng ranh này….”

    Cậu đang nói cái khỉ gì thế hả, con Capybara điên khùng này. Cậu có ngậm cái mồm lại ngay không? Đồ hạt đậu rỗng tuếch, tôi vì cậu mà phải chịu cực chịu khổ nãy giờ, thế mà cậu dám mở mồm ra nói thế à….

    Cố nuốt bao nhiêu lời mắng chửi vào trong, Cassian ngả lưng ra ghế.

    “Chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên thôi.”

    Giọng điệu bình thản đến mức trơ trẽn của anh ta khiến Bliss quyết định tung ra đòn chốt hạ.

    “Nếu thế thì để tôi nói luôn trạm dừng chân tiếp theo sau dãy Alps nhé! Là Disneyland chứ gì!”

    Cassian câm nín. Bliss nhìn anh với ánh mắt đắc thắng, chờ đợi phản ứng. Nào, để xem anh cãi cọ được gì nữa không.

    Nhưng Cassian cũng chẳng phải dạng vừa.

    “Không phải, đồ ngốc. Đã bảo chỉ là trùng hợp thôi.”

    Khuôn mặt nhăn nhó, giọng điệu cáu kỉnh của anh ta lại càng làm Bliss thêm hăng máu, lớn tiếng chỉ trích.

    “Điêu toa, đồ nói dối. Đồ tồi tệ!”

    “Đã bảo là trùng hợp mà lị.”

    “Không phải, đồ lừa đảo! Đồ dối trá!”

    Cái thằng hạt đậu này?

    Cơn giận bốc lên ngùn ngụt, Cassian suýt nữa thì gầm lên. Nhưng khi ánh mắt chạm phải đôi mắt đỏ ngầu, hằn học của Bliss, anh bỗng chùn bước. Đường đường là đàn ông trưởng thành, làm sao có thể to tiếng nạt nộ một thằng nhóc con cơ chứ.

    Anh đành ngậm miệng, quay mặt ra cửa sổ. Cố kìm nén cơn giận, anh ngước lên nhìn trần xe, rồi dùng một tay ôm lấy trán, cúi gằm mặt xuống.

    “…Hàaaa.”

    Cuối cùng, một tiếng thở dài thườn thượt cũng thoát ra khỏi miệng anh. Đột nhiên, anh cảm thấy mệt mỏi rã rời. Cơn giận với cái hạt đậu phộng hỗn xược bay biến đâu mất, giờ đây mọi thứ chẳng còn quan trọng nữa. Cuối cùng, Cassian ngả hẳn người ra ghế, giọng nói mệt mỏi, bất lực vang lên.

    “Ừ, đúng vậy. Vừa lòng cậu chưa?”

    “Hứ. Biết ngay mà.”

    Thở hắt ra một tiếng đầy ngạo nghễ, Bliss khoanh tay trước ngực, hất cằm lên.

    “Đừng hòng qua mặt tôi… nhé. Giờ thì biết tay tôi rồi chứ? Đừng có giở trò với tôi nữa.”

    “Ừ, biết rồi.”

    Lần này Cassian cũng ngoan ngoãn đầu hàng. Khuôn mặt vẫn vương nét mệt mỏi, anh đưa tay day day ấn đường, rồi bỗng khựng lại, nhíu mày nhìn Bliss.

    “Nhưng mà, sao cậu lại biết được?”

    Rõ ràng là kế hoạch được vạch ra hoàn hảo lắm mà.

    Nhìn ánh mắt bán tín bán nghi của Cassian, Bliss cười khẩy, tự mãn trả lời.

    “Mozart, Versailles, dãy Alps. Ba địa điểm này nằm trong cùng một lịch trình, đó chẳng phải là bằng chứng thép rồi còn gì… nữa.”

    Cậu vội vàng đổi tông giọng kính ngữ cho phải phép, Cassian vẫn cau mày, gặng hỏi.

    “Thì tại sao đó lại là bằng chứng?”

    Nhắc mới nhớ, cũng lạ thật. Tại sao trong bản danh sách lại là ba địa điểm này cơ chứ. Vị trí thì cách xa nhau cả ngàn dặm.

    Lúc đầu anh chỉ nghĩ đơn giản vì nó là một con Capybara điên khùng, nhưng lẽ nào lại còn uẩn khúc gì khác?

    Câu hỏi muộn màng của Cassian được Bliss dõng dạc giải đáp.

    “Vì ngoài nước Mỹ ra thì tôi chỉ biết mỗi ba địa danh nổi tiếng đó thôi!”

    Cassian đứng hình, bất động toàn tập. …Mình vừa nghe cái quái gì vậy.

    Trong lúc anh vẫn đang nghi ngờ thính giác của mình, cứ trân trân nhìn Bliss, thì cậu nhóc lại hất cằm lên, hí hửng nói tiếp.

    “Thế mà anh lại đi đúng ba nơi đó theo thứ tự, bảo sao tôi không nghi ngờ cho được. Biết ngay mà. Anh đã copy y xì đúc cái kịch bản hẹn hò của tôi!”

    Mặc kệ Bliss đang cười hô hố vang dội như một tên ác nhân thực thụ, Cassian chỉ biết ngẩn người nhìn. Chuyện quái quỷ gì đang diễn ra thế này. Công sức nãy giờ mình bỏ ra cuối cùng thành công cốc à.

    Sự hụt hẫng trào dâng khiến một tiếng rên rỉ nghẹn ngào bật ra từ sâu thẳm lồng ngực. Cassian nhắm nghiền mắt, ngả đầu ra thành ghế.

    Thua rồi.

    Âm thầm giương cờ trắng đầu hàng, anh đờ đẫn nhìn lên trần xe. Phải rồi, ngay từ đầu đây đã là một nhiệm vụ bất khả thi. Làm sao một con người bình thường có thể đọ lại với cái bộ não của một con Capybara điên khùng cơ chứ.

    Nhận ra sự ngớ ngẩn của bản thân, nhưng đồng thời anh cũng thấy khâm phục đôi chút. Cái hạt đậu phộng bé nhỏ này mà cũng vắt óc suy nghĩ để tìm ra được những địa danh này, cũng đáng nể đấy chứ.

    Có lẽ mình đã quá coi thường nó rồi.

    Xem ra nó cũng không đến nỗi ngu ngốc như anh vẫn tưởng. À không, chắc chỉ là mức độ bình thường thôi, nhưng do xung quanh toàn là những bộ não thiên tài nên nó mới bị gán cho cái mác ngốc nghếch.

    …Mình cũng thế.

    Tự kiểm điểm bản thân, anh bỗng thấy xấu hổ và tồi tệ vô cùng. Hóa ra anh cũng chỉ là một kẻ hẹp hòi, thiển cận giống bao người khác, chuyên đi đánh giá người khác qua vẻ bề ngoài.

    Bỗng nhiên, cái hạt đậu phộng lại hét lên.

    “Nếu thích tôi thì hãy đường đường chính chính mà tỏ tình đi, cái đồ hèn nhát này!”

    Trong chớp mắt, đầu óc Cassian hoàn toàn trống rỗng.

    …Cái gì cơ?

    Anh bị đứng hình mất vài giây. Thằng nhãi này vừa nói cái gì cơ? Hèn nhát á? Không, trước đó hình như nó sủa ra một câu còn kinh tởm hơn thế.

    “…Ê.”

    Từ từ load lại thông tin, anh khó nhọc mở miệng với tâm trạng vẫn chưa hết bàng hoàng.

    “Cậu vừa nói cáigì cơ?”

    Chẳng thèm che đậy sự khinh bỉ, Cassian nghiến răng rít lên từng chữ, nhưng cái hạt đậu phộng lại chống nạnh, lớn tiếng tuyên bố.

    “Tôi biết tỏng hết rồi. Cassian Strickland, anh thích tôi chứ gì!”

    Thật bất ngờ, nó lại phun ra cái câu điên khùng đó một lần nữa. Và ngay lúc đó, Cassian đã nhận ra. Điểm đến tiếp theo của họ không phải là dãy Alps, mà là bệnh viện tâm thần.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú