Bạn không có cảnh báo nào.

    Thình thịch, thình thịch.

    Bên tai thoang thoảng truyền đến tiếng tim đập đều đặn. Là tiếng tim đập của Cassian. Bliss chỉ chớp chớp đôi mắt mở to, nằm im bất động trong vòng tay anh. Cassian nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc Bliss, cất giọng.

    “Không sao đâu, đừng khóc. Không cần phải sợ, chẳng có gì đâu.”

    Không có gì là thế quái nào, một con chim to tổ chảng bay sượt qua, cái cây to chừng kia rung bần bật, gió lạnh buốt thì thổi rít qua lưng thế cơ mà!

    …Bliss gào thét trong lòng là vậy, nhưng kỳ lạ thay, những lời đó lại chẳng thể thốt ra khỏi miệng. Tâm trí đang hoảng loạn dần trở nên bình tĩnh lại, khung cảnh xung quanh vốn đáng sợ nay lại chỉ mang cảm giác của một khu công viên bình thường. Cùng lúc đó, cơ thể đang run lẩy bẩy, những giọt nước mắt không ngừng rơi, và đôi vai cứng đờ vì sợ hãi cũng dần dần thả lỏng.

    Sụt sịt, vẫn còn tiếng nấc nghẹn ngào, Bliss hít một hơi, bàn tay to lớn của Cassian liền vỗ nhẹ lên lưng cậu như để an ủi. Hành động y hệt như đang dỗ dành một đứa trẻ, nhưng bấy nhiêu đó là đủ để Bliss bình tĩnh lại. Và khi lý trí quay về đôi chút, cảm giác xấu hổ cùng sự áy náy đồng loạt ập đến.

    “Dạ, dạ ừm….”

    Bliss dè dặt mở lời. Phải xin lỗi thôi. Papa luôn dạy dỗ rất nghiêm khắc rằng khi làm sai thì nhất định phải nói lời xin lỗi.

    Nhưng được dạy dỗ và thực hành lại là hai chuyện khác nhau. Để thốt ra được câu nói khó khăn ấy, Bliss hắng giọng “Ưhưm” giả vờ như đang dọn giọng để câu giờ. Tất nhiên là trò đó cũng chẳng kéo dài được lâu.

    Bốn bề tĩnh lặng. Tiếng chim kêu râm ran, tiếng lá cây xào xạc lúc nãy, hay chí ít là tiếng gió mơn trớn trên da thịt cũng không còn nghe thấy nữa.

    Dù vậy, Bliss cảm thấy tai mình như bị ù đi bởi một âm thanh vang dội và to lớn hơn bao giờ hết. Chính là tiếng tim đập của Cassian.

    Thình thịch, thình thịch, nhịp đập chậm rãi và đều đặn ấy rõ ràng đã khiến Bliss cảm thấy an tâm. Nhưng chẳng hiểu sao lúc này, khi nhận ra đó là nhịp tim của Cassian, sâu trong lồng ngực cậu bỗng dâng lên một cảm giác kỳ lạ.

    Cánh tay săn chắc vẫn quấn quanh eo Bliss. Bàn tay to lớn vỗ nhè nhẹ trên lưng cũng vẫn như vậy. Thứ duy nhất thay đổi dường như chỉ có Bliss.

    Thật vớ vẩn, tỉnh táo lại đi.

    Cậu vội vã tự mắng mỏ bản thân. Mau xin lỗi rồi rời khỏi đây thôi. Chắc chắn là do sợ quá nên đầu óc bị chập mạch rồi.

    Nghĩ là vậy, nhưng thay vì mở miệng, cậu thậm chí còn chẳng nảy sinh ý định rời khỏi người Cassian. Tiếng tim đập vẫn tiếp tục vang lên.

    Nhịp đập của Cassian.

    Bliss chần chừ một lát rồi dè dặt ngẩng đầu lên. Và ngay lập tức, cậu chạm phải ánh mắt của Cassian. Anh ấy nhìn mình thế này từ lúc nào vậy nhỉ? Một suy nghĩ thoảng qua, nhưng điều đó không quan trọng. Cả anh và Bliss đều không né tránh ánh mắt của nhau.

    Bàn tay đang vỗ lưng của Cassian có vẻ như chậm lại rồi dừng hẳn. Cả hai vẫn chỉ nhìn nhau chằm chằm. Tiếng tim đập của người đàn ông này không còn văng vẳng bên tai nữa. Nhưng bù lại, Bliss có cảm giác như tiếng tim đập của chính mình đang vang dội bên tai. Trái ngược với nhịp đập chậm rãi, đều đặn của Cassian, tiếng tim cậu đang đập liên hồi như chạy đua trong lồng ngực.

    Một cơn gió lạnh lướt qua sau gáy. Nhưng thay vì sợ hãi, Bliss lại cảm thấy một cơn rùng mình dễ chịu. Cậu vẫn đang ngoan ngoãn nằm gọn trong vòng tay Cassian.

    Bất chợt, đôi môi của Cassian lọt vào tầm mắt. Ngẩn ngơ nhìn chằm chằm vào đôi môi ấy, Bliss chợt nhớ ra. Rất mềm mại.

    Cùng với xúc cảm đã bị lãng quên, một mảnh ký ức vụt mất nay chợt ùa về. Cậu không rõ đó là giấc mơ hay là một thứ gì khác. Cậu chỉ đơn thuần muốn được chạm môi thêm một lần nữa giống như lúc đó.

    Hàaaa, một tiếng thở hắt ra như tiếng thở dài qua đôi môi vô thức hé mở. Bliss từ từ nhắm mắt lại. Hàng mi dài cong vút khẽ hắt bóng mờ ảo dưới ánh trăng. Cậu cảm nhận được bàn tay nãy giờ vẫn đặt trên lưng mình khẽ giật mình và di chuyển một đoạn ngắn. Ngay khoảnh khắc cậu sắp cảm thấy tiếc nuối vì hơi ấm từ từ rời đi, thì bàn tay ấy đã nhẹ nhàng áp vào sau gáy Bliss.

    Cassian cúi người, chồm thân hình cao lớn về phía Bliss. Bliss không hề né tránh, ngược lại còn nín thở chờ đợi. Chờ đợi đôi môi của người đàn ông ấy chạm vào môi mình một lần nữa.

    …Lần nữa sao?

    Ngay khi một sự thắc mắc lờ mờ vừa lóe lên.

    Bliss nhìn thấy. Pho tượng đá ở phía sau lưng Cassian vừa chạm mắt với mình. Cùng lúc đó, một con chim từ phía sau bay vút lên, và một âm thanh rùng rợn như làm rung chuyển cả khu rừng vang lên.

    “Á á á á á á á á á!”

    Ngay khoảnh khắc đó, Bliss dồn hết sức bình sinh, gào lên một tiếng thất thanh xé toạc màn đêm.

    “C-Cái gì vậy?”

    Tiếng hét bất thình lình khiến Cassian cũng giật nảy mình, vô thức thốt lên với tông giọng cao hơn bình thường. Nhưng chưa dừng lại ở đó. Bliss lùi lại cái “phạch” khỏi người Cassian, hai tay ôm đầu, vừa la hét vừa bắt đầu chạy loạn xạ xung quanh.

    “Á á á! Á á á! Cứu mạng! Oái! Tượng đá, tượng đá cử động kìaaaa!”

    “Bliss, tỉnh táo lại đi. Bliss!”

    Dù trong lúc cấp bách đã gọi thẳng tên thật của cậu nhưng cũng vô ích. Bởi lẽ Bliss lúc này chẳng còn nghe lọt tai bất cứ âm thanh nào nữa. Nhìn Bliss chạy toán loạn, gào thét ầm ĩ y hệt một con khỉ đang hoảng loạn, Cassian thực sự hoang mang.

    Kiểu này khéo nó ngất xỉu mất thôi. Nhìn cái điệu bộ ôm đầu xoay mòng mòng với khuôn mặt tái mét, rõ ràng là nó đang sợ chết khiếp. Phải mau làm nó bình tĩnh lại mới được.

    “Bli….”

    Cassian vừa cuống cuồng định gọi, thì Bliss bỗng đứng khựng lại, đôi mắt mở to vì sợ hãi dáo dác nhìn quanh. Giống hệt như đang tìm kiếm thứ gì đó.

    Không lẽ nào.

    Một dự cảm chẳng lành xẹt qua đầu Cassian. Và đúng lúc đó, Bliss đã phát hiện ra nó. Trớ trêu thay, lại là một cành cây gãy lăn lóc trên mặt đất, độ dài và độ dày lại còn hoàn hảo để Bliss dùng hai tay cầm và vung vẩy.

    “Khoan đã, đợi đã. Đừng có cầm cái đó!”

    Cassian mặt cắt không còn một giọt máu hét lớn, nhưng đã muộn. Bliss lao tới như một viên đạn, hai tay vồ lấy cành cây rồi từ từ quay người lại phía anh. Thấy vậy, Cassian gào lên.

    “C-Cái gì vậy? Sao cậu lại cầm cái đó? Đặt xuống ngay cho tôi!”

    Anh vừa luống cuống lùi lại vừa hét lên, nhưng trong mắt Bliss lúc này đã chẳng còn nhìn thấy gì nữa rồi. Thấy Bliss vung vẩy cành cây loạn xạ và lao thẳng về phía mình, Cassian giơ một tay ra đỡ.

    “Dừng lại, tôi bảo dừng lại! Mẹ kiếp, đừng có qua đây!”

    Anh cố gắng vươn tay ra xa nhất có thể để đe dọa y như đang đối phó với một con chó dữ, nhưng vô ích. Trước sự tấn công dồn dập không phanh của con Capybara điên khùng, Cassian không kịp bỏ chạy, đành ôm đầu cúi gập người xuống. Trong đầu anh hiện lên một tương lai đầy đau đớn, chỉ biết cầu trời khấn phật cho cái cành cây kia đủ mục nát. Chỉ cần bảo vệ được đầu là được. À không, bị đập vào lưng chắc cũng đau lắm. …Đập vào chân cũng nguy hiểm chứ nhỉ? Mẹ kiếp, đập vào đâu mà chẳng thế!

    Giữa lúc anh buột miệng chửi thề, một luồng gió vút qua sượt qua lưng anh.

    …Ơ?

    Đòn tấn công của Bliss lâu hơn dự kiến. Cassian ngơ ngác, lóng ngóng ngẩng đầu lên. Và rồi anh nhìn thấy. Con Capybara điên đang lao thẳng về phía bia mộ của Mozart.

    “Cái đồ tượng đá quái vật này! Tao sẽ giết mày!”

    “Không đượcccc!”

    Cassian mặt tái mét, dồn hết tốc lực đuổi theo sau Bliss. Phốc, con Capybara tung người đạp đất bay lên không trung. Hai tay nắm chặt vũ khí giơ lên cao, cậu trừng mắt nhìn thẳng vào mục tiêu. Và ngay khoảnh khắc cậu chuẩn bị giáng đòn không thương tiếc….

    “Chậc.”

    Cùng với âm thanh như tiếng nghiến răng, ai đó đã tóm lấy eo cậu từ phía sau. Bị kéo giật lại, Bliss ngẩn người chớp mắt trong giây lát. Chuyện gì vừa xảy ra thế?

    Đáng tiếc là màn tiêu diệt mục tiêu đã thất bại, trên đỉnh đầu Bliss vang lên tiếng thở hổn hển thô ráp. Trút ra một hơi thở hòa lẫn sự nhẹ nhõm và bực tức, Cassian nói.

    “Rốt cuộc cậu đang làm cái trò gì vậy? Định đập nát cái bia mộ à, cậu điên rồi hay sao.”

    Vừa nói, anh vừa nhớ ra sự thật rằng cái con động vật nhỏ bé đang nằm gọn trong tay mình vốn dĩ đã điên sẵn rồi, anh lại buông một tiếng thở dài não nề. Nhưng con Capybara cũng có lý lẽ của riêng mình.

    “Cái tượng đá đó cử động kìa! Nó trừng mắt nhìn tôi, là ác quỷ đấy! Phải đập nát nó, buông ra! Buông tôi ra!”

    Bliss vùng vẫy kịch liệt nhưng Cassian vẫn không nhúc nhích. Ngược lại, anh còn nhìn xuống Bliss bằng ánh mắt khinh bỉ và lạnh lùng quát mắng.

    “Đừng có nói nhảm. Chỉ vì cái ảo giác ngu ngốc đó mà cậu định đập nát cả tượng đá à? Việc cậu định làm gọi là khủng bố đấy. Nếu cậu mà nhỏ hơn chục tuổi thì tôi đã tẩn cho nát mông rồi.”

    Cassian cau mày hết cỡ, nhìn chằm chằm vào cành cây Bliss vẫn đang nắm chặt rồi dễ dàng giật lấy nó.

    “Không!”

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú