Chương 42
bởi Ly Thiên“Vì trong nhà này có mỗi anh là ăn không ngồi rồi chứ sao. Mọi người đều bận đi làm, anh thất nghiệp thì ngủ tiếp đi chứ gọi làm cái quái gì.”
Grayson im lặng một lúc.
―…Thế, có chuyện gì?
Có vẻ như chẳng thể phản bác lại sự thật phũ phàng đó, Grayson thở dài, hỏi với giọng điệu uể oải. Bliss lại hít một hơi thật sâu rồi mới cất lời.
“Em muốn gặp anh một lát.”
―Gặp á? Tự dưng gặp làm gì? Bây giờ luôn à?
Chắc là đã tỉnh ngủ phần nào nên giọng Grayson rõ ràng hơn hẳn. Bliss “Vâng” một tiếng rồi gật đầu lia lịa, vội vã giải thích thêm.
“Em có chuyện này cần anh giúp. Nói qua điện thoại không tiện, anh đang ở đâu đấy? Bây giờ anh qua chỗ em được không?”
―…Hàaaa.
Grayson lại trút một tiếng thở dài, vuốt ngược mái tóc dài ra sau. Từ trước đến nay anh luôn sẵn sàng giúp đỡ người khác và cũng thường xuyên nhận được lời cầu cứu. Nhưng từ khi khôn lớn đến giờ, người duy nhất còn nhờ vả anh kiểu này chỉ đếm trên đầu ngón tay, nói trắng ra là chỉ có mỗi Bliss.
Cũng có nhiều lý do cho việc này, nhưng một trong những nguyên nhân chính là: từ trước đến nay, hễ Grayson ra tay “giải quyết” nỗi buồn cho ai thì y như rằng kết quả lúc nào cũng be bét bét nhè, chưa bao giờ có hậu cả.
Chính vì thế, Grayson chẳng bao giờ từ chối những cơ hội được làm “chuyên gia tư vấn tâm lý”, thậm chí anh còn tìm mọi cách để không bỏ lỡ những cơ hội ngàn năm có một này. Lần này cũng vậy, anh thực sự rất muốn đáp lại lời thỉnh cầu của Bliss, nhưng ngặt nỗi lại vướng bận một vấn đề khác.
Mình còn phải lo cho Chase nữa chứ.
Trái ngược với Bliss đang ở bờ Đông, Grayson hiện đang sống ở bờ Tây. Trong số các anh chị em, anh đặc biệt quan tâm và tự nguyện đứng ra chăm sóc cho hai đứa em mà anh cho là “kém cỏi” nhất nhà: cậu tư Chase hiện đang làm diễn viên và cậu út Bliss vừa gọi điện.
Chase thì mọi mặt đều ổn, chỉ mỗi tội không biết cách kiểm soát Pheromone. Với Cực Alpha, nếu để Pheromone tích tụ quá nhiều, trường hợp xấu nhất có thể dẫn đến tổn thương não. Thế nhưng, nó lại kiên quyết cự tuyệt phương pháp giải tỏa Pheromone hiệu quả nhất: làm tình.
‘Em chỉ muốn làm tình với người em thật lòng yêu thương thôi.’ Còn câu nào ngu ngốc hơn câu này nữa không? Đâu phải bắt đi yêu đương gì cho cam, chỉ là tìm chỗ giải tỏa sinh lý thôi mà cũng từ chối.
Vì thế, Grayson luôn phải để mắt tới Chase, phòng trường hợp nó bị Pheromone hành hạ đến phát điên. Nếu không có anh ở bên cạnh trông chừng thì não thằng Chase chắc đã hỏng bét, biến thành kẻ tàn phế từ đời nào rồi.
Người còn lại chính là Bliss, đứa em ngốc nghếch nhất nhà nên đương nhiên phải được quan tâm đặc biệt. Ngốc đến nỗi phân hóa rồi mà mãi chẳng thấy kỳ phát tình (heat) đâu.
Thông thường, quá trình phân hóa đặc tính diễn ra vào độ tuổi dậy thì cùng với những thay đổi của cơ thể, kéo theo đó là sự xuất hiện tự nhiên của kỳ phát tình (rut/heat cycle). Cho dù có phân hóa sớm như Bliss thì khi đến tuổi vị thành niên, cơ thể bắt đầu biến đổi, việc trải qua kỳ phát tình và sản sinh Pheromone là lẽ thường tình….
Thế mà Bliss lại chẳng hề có dấu hiệu gì của cái ‘thời kỳ’ đó cả.
Kể từ khi phân hóa năm 7 tuổi đến nay, cậu nhóc chưa từng trải qua kỳ phát tình, cũng chưa từng tiết ra Pheromone. Có nói cậu là một Beta bình thường cũng chẳng ai nghi ngờ.
Liệu Bliss đã thực sự phân hóa chưa?
Không chỉ Grayson mà ngay cả chính bản thân Bliss cũng từng hoài nghi về điều đó. Nhưng Koi lại có suy nghĩ hoàn toàn khác.
‘Con là Cực Omega giống daddy. Nên máy móc mới không kiểm tra ra được thôi.’
Cậu còn nói thêm rằng bản thân mình cũng phân hóa rất muộn. Mãi đến khi trưởng thành một thời gian dài mới phân hóa, trước đó cậu thậm chí còn chẳng biết mình là người mang đặc tính.
Nhưng trường hợp của Bliss đâu có giống daddy Koi.
Grayson nghiêm túc suy nghĩ. Papa (Ashley) đã quá tuổi phân hóa thông thường, gần như là biến dị mới phân hóa. Còn Bliss thì phân hóa sớm hơn bình thường rất nhiều, nhưng đợi mỏi cổ vẫn chẳng thấy bộc lộ đặc tính gì. Có lần, hai anh em sinh đôi Grayson và Stacy vì muốn giúp em út nên đã thức trắng đêm “xả” Pheromone ngập phòng. Nhưng Bliss hoàn toàn không có phản ứng gì. Dù bản năng của người mang đặc tính là sẽ phản ứng lại với Pheromone của đặc tính khác.
Nhưng cũng nhờ lần thử nghiệm đó mà mọi người mới khẳng định Bliss chắc chắn là Cực Omega. Bởi nếu là Beta thì đã bị Pheromone của Cực Alpha làm cho biến dị rồi. Cuối cùng, Grayson chỉ có thể rút ra một kết luận duy nhất.
Chắc tại đứa em út tội nghiệp này ngốc nghếch quá nên mới không có kỳ phát tình và không tiết ra Pheromone.
Tóm lại. Dù có lý do chính đáng để bỏ mặc đứa em út ở bờ Đông để ở lại bờ Tây chăm lo cho Chase, nhưng Grayson vẫn không khỏi thắc mắc. Bliss lúc nào cũng có Papa Ashley chống lưng, có vấn đề gì chỉ cần bàn bạc với Papa là được giải quyết ngay tắp lự, cớ sao lại phải lặn lội gọi điện cho anh ở tít bờ Tây thế này, rốt cuộc là có chuyện gì đây.
Tuy ngoài miệng thì ra vẻ có chuyện hệ trọng cần bàn bạc gấp, nhưng anh thừa biết giới hạn trí tuệ của Bliss đến đâu. Có bay mấy tiếng đồng hồ về đó thì chắc cũng chỉ nghe nó lảm nhảm mấy chuyện tào lao thôi.
Chắc lại vụ cảm nắng ai đó hay gì gì đó tương tự.
Grayson tặc lưỡi “Chậc”. Cũng phải thôi, từ trước đến nay Bliss cứ hở ra là rơi vào lưới tình, rồi lại nhanh chóng cả thèm chóng chán. Đến nay chắc nó cũng vắt vai sương sương 374 mối tình đầu rồi, lần nào cũng bài ca “Lần này là tình yêu đích thực!”, rồi khăng khăng mấy lần trước chỉ là ngộ nhận, đây mới là mối tình đầu tiên của nó. Thế nên, dù nó có làm ra vẻ nghiêm trọng đến đâu thì cũng chẳng khó để đoán ra nội dung câu chuyện.
Nhỏ đó thì biết cái thá gì về tình yêu cơ chứ.
Grayson cười khẩy. Người duy nhất trong cái nhà này hiểu về tình yêu chỉ có anh mà thôi. Từ nhỏ, nhìn thấy tình yêu son sắt của Papa và Daddy, anh luôn ao ước có được một tình yêu duy nhất trong đời, và anh vẫn luôn mải miết tìm kiếm một nửa của đời mình. Tất nhiên là cũng hay ảo tưởng và vướng vào mấy mối tình ngang trái, nhưng anh khác Bliss. Anh đang đi tìm ‘chân ái’ của đời mình, nên nó mang ý nghĩa sâu sắc và thiêng liêng hơn nhiều. Ba cái trò tình yêu bọ xít của Bliss làm sao sánh bằng được.
Thêm nữa, nếu bị Papa phát hiện hai anh em lén lút gặp mặt thì hậu quả khó lường. Ashley vốn đã bảo bọc Bliss – đứa con mang đặc tính khác biệt duy nhất và giống hệt Koi – một cách thái quá rồi. Dù là máu mủ ruột thịt đi chăng nữa, nhỡ đâu Bliss đột ngột phát tình, ai mà đứng gần lúc đó rồi bị cuốn theo thì sự tình sẽ không thể vãn hồi được.
Cực Alpha sở hữu lượng Pheromone mạnh mẽ nên càng dễ bị Pheromone của Omega mê hoặc. Đó là một khả năng hoàn toàn có thể xảy ra, nên anh không thể xem nhẹ được.
Đó là lý do tại sao Grayson không lập tức nhận lời giúp đỡ dù đây là cơ hội hiếm có. Nhưng anh cũng không thể ngó lơ được. Lâu lắm đứa em trai mới mở lời cầu cứu mình cơ mà. Nhưng nếu lén lút giấu Papa đi gặp Bliss mà bị phát hiện thì anh cũng chẳng gánh nổi hậu quả. Tính sao giờ nhỉ.
Suy nghĩ một hồi, anh chợt nảy ra một diệu kế.
―Cho anh một ngày được không? Giờ đi ngay hơi khó.
“Được ạ, mai anh đến nhé?”
Bliss nhanh nhảu hỏi lại, Grayson ậm ừ “Sao cũng được” cho qua chuyện. Dù không phải là một câu trả lời chắc nịch nhưng Bliss lại ngây thơ tin sái cổ, hào hứng dặn dò.
“Em đợi anh nhé, mai gặp nha. Nhớ đến đấy!”
―Tạm biệt.
Lần này Grayson cũng cúp máy mà chẳng thèm trả lời. Bliss nhíu mày nhìn chiếc điện thoại đã tắt ngúm.
Anh ấy bảo đến thật đúng không ta?
Tuy trong lòng sốt ruột nhưng cậu đành phải chờ đợi thôi. Để giết thời gian, cậu lôi bộ ‘phim tài liệu lịch sử’ mà trước đây cậu chê ỏng chê eo ra xem. Đương nhiên, đó là những câu chuyện lịch sử có thật sặc mùi drama cẩu huyết. Đến khuya, cậu lên giường nằm, bật máy chiếu lên xem bộ phim về một vị quý phu nhân vì muốn trả thù người chồng đã thảm sát gia đình mẹ đẻ mình mà không tiếc thân mình quyến rũ em chồng, xem đến khi ngủ thiếp đi lúc nào không hay.
♬♬♪♩♩♩♬♪♪…
Tiếng chuông cửa dồn dập vang lên từ đâu đó. Đang say giấc nồng, Bliss nhíu mày cựa quậy rồi choàng tỉnh. Nhận ra đó là tiếng chuông cửa nhà mình, cậu lập tức tỉnh ngủ.
“Grayson đến rồi à?”
Hét lớn một tiếng rồi bật dậy, cậu lao ra khỏi phòng, phi thục mạng ra cửa chính. Tiếng chuông cửa vẫn reo liên hồi cho đến tận lúc cậu chạy đến nơi, vặn tay nắm cửa.
“Grayson, anh vào đi! Sao giờ mới đến? Em đợi anh cả đêm qua đấy!”
0 Bình luận