Bạn không có cảnh báo nào.

    “Đây là con út nhà chúng tôi, Bliss. Bee, chào mọi người đi con.”

    Mặc dù đã qua bước sơ cứu khẩn cấp, nhưng trên khuôn mặt vẫn còn lốm đốm vài vệt sô-cô-la đen nhẻm, Bliss dõng dạc cất tiếng chào.

    “Cháu chào mọi người. Cháu là Bliss Miller ạ.”

    “Ôi chao, đáng yêu quá đi mất.”

    Công tước phu nhân phản ứng ngay lập tức. Bà nở nụ cười rạng rỡ, âu yếm nhìn khuôn mặt đứa trẻ.

    “Chào cháu, bác là Elizabeth Strickland. Rất vui được gặp cháu.”

    Sau đó, nhìn vào con mắt vẫn còn sưng húp của Bliss, bà lo lắng hỏi.

    “Mắt cháu không sao chứ? Bầm tím thế này chắc là đau lắm nhỉ.”

    Trước lời hỏi han ân cần, Bliss ưỡn ngực kiêu hãnh đáp lời.

    “Không sao đâu ạ, vì cháu là đàn ông mà!”

    Câu nói đó khiến phu nhân ngạc nhiên chớp chớp mắt, rồi bật cười gật đầu.

    “Giỏi quá. Đúng rồi, dăm ba cái vết thương này thì ăn nhằm gì chứ. Là đàn ông mà lị.”

    Nghe vậy, Công tước và Ashley cũng bật cười thành tiếng. Giữa bầu không khí đầm ấm, vui vẻ đó, trong đầu Koi lại đang nung nấu một ý định hoàn toàn trái ngược. Đợi khách khứa về hết, ông nhất định phải cho Bliss một trận đòn ra trò mới được. Tất nhiên, Ashley cũng có chung suy nghĩ ấy.

    Hoàn toàn không hay biết gì về giông bão đang chực chờ giáng xuống đầu mình, Bliss cười toe toét nhìn Cassian. Cassian cũng mỉm cười đáp lại mà chẳng mảy may suy nghĩ gì. Hoàn toàn không lường trước được số phận bi đát sắp sửa ập đến với mình.

    “Dạ thưa Công tước phu nhân.”

    Bliss cất lời với chất giọng vô cùng phấn khích. Vẫn dán chặt mắt vào Cassian, cậu nhóc ném ra một lời tuyên bố đầy tính sát thương.

    “Cháu có thể chơi với Cassian thêm một chút nữa được không ạ? Cháu muốn chơi đu quay cùng anh ấy!”

    Đề nghị đột ngột của đứa trẻ khiến mắt ai nấy đều tròn xoe. Trong đó, người kinh ngạc và hoang mang tột độ nhất đương nhiên là người trong cuộc – Cassian.

    Em đang lảm nhảm cái quái gì vậy, đồ hạt tiêu kia.

    “Chơi với Cassian sao? Là sao cơ cháu?”

    Thấy Cassian cứng họng trước tình huống hoang đường ngoài dự đoán này, Công tước đành lên tiếng hỏi thay. Nhìn thẳng vào Công tước, Bliss tỉnh bơ đáp lời.

    “Cháu với Cassian thành bạn bè rồi ạ. Thế nên cháu muốn rủ Cassian ra chơi công viên giải trí của cháu. Có được không ạ?”

    “Hà….”

    Cassian buông một tiếng thở dài thườn thượt đầy bất lực. Cái quái gì đang diễn ra thế này. Đến lúc này anh mới ngộ ra lý do vì sao Bliss lại lẽo đẽo bám theo mình đến tận đây. Tóm lại là cậu nhóc muốn đến xin phép người lớn để được đi chơi cùng người bạn mới quen.

    Làm như cái thực tế phũ phàng là Cassian sắp bước sang tuổi trưởng thành hoàn toàn không tồn tại vậy.

    Dù đã nhìn thấu được mưu đồ đen tối của tên nhóc ranh mãnh này, nhưng mọi chuyện đã quá muộn màng. Nhìn thấy vợ chồng Công tước bị khuôn mặt đáng yêu của đứa trẻ làm cho mê mẩn đến mức bật cười thành tiếng, Cassian đã dự cảm chắc chắn về một tương lai mịt mù phía trước của mình.

    “Thế à? Bác rất vui vì cháu đã kết bạn với con trai bác đấy. Nhà cháu có cả công viên giải trí sao?”

    “Vâng, ở ngoài vườn kia kìa. Của cháu đấy ạ.”

    Trước câu hỏi hiền từ của Công tước, Bliss gật đầu xác nhận rồi tự hào nói thêm.

    “Vì Cassian là bạn nên cháu sẽ đặc cách cho anh ấy chơi cùng. Cho phép bọn cháu đi chơi chung nhé.”

    Chết dở rồi. Nghe lời nài nỉ lần thứ hai, dù đã muộn màng nhưng Cassian vẫn cuống quýt chen ngang.

    “Khoan đã, không phải bố nói là đang tìm con sao. Chắc là bố có việc gì cần đúng không ạ?”

    Anh vừa nở nụ cười vừa giữ thái độ lịch sự, vờ như không có chuyện gì xảy ra mà hỏi, nhưng trong thâm tâm lại đang gào thét thảm thiết với Công tước.

    Xin bố hãy nói là có việc đi, ngay và luôn!

    Việc anh hùa theo trò trẻ con của thằng bé ban nãy chỉ là phút bốc đồng nhất thời mà thôi. Nếu biết trước hậu quả là phải làm “bảo mẫu” bất đắc dĩ thế này, thì dù thằng bé có bị nguyên cái lọ đập vào đầu hay bị gì đi chăng nữa, anh cũng mặc xác.

    À không, chắc anh vẫn sẽ cản lại vụ tai nạn đó thôi.

    Cassian đính chính lại suy nghĩ của mình, nhưng chung quy thì kết quả vẫn chẳng có gì thay đổi. Sự thật là anh tuyệt đối không bao giờ mong muốn mình rơi vào hoàn cảnh éo le này.

    Thế nhưng, hoàn toàn không thấu hiểu nỗi lòng đang gào thét của con trai, lần này Công tước phu nhân lại lên tiếng.

    “À không, chỉ là mẹ sợ con đi lạc trong nhà người ta nên mới gọi con lại thôi. Con cứ thoải mái đi chơi đi.”

    Cassian định lịch sự từ chối rằng ‘Con không còn là trẻ con nữa nên không sao đâu ạ’. Thế nhưng, chưa kịp để anh thốt lên lời nào, Công tước đã phá lên cười sảng khoái rồi gật đầu tán thành.

    “Đúng đấy, con cứ đi đi. Cassian, con nghe thấy rồi chứ? Đi chơi đi con.”

    “Con chỉ muốn ngồi đây nghỉ ngơi thôi ạ.”

    Cassian cố gắng mỉm cười phản kháng. Dù đã khéo léo bày tỏ ý định từ chối, nhưng Công tước nhất quyết không chịu nghe.

    “Đằng nào con chẳng buồn chán? Ngồi không cũng chán mớ đời, thôi thì cứ đi chơi với người bạn mới kết giao đi.”

    Con không thấy ổn chút nào đâu thưa bố.

    Cassian thầm gào thét trong lòng, một lần nữa lên tiếng từ chối.

    “Con không thích mấy trò chơi giải trí cho lắm….”

    “Không sao đâu Cassian. Em đảm bảo anh chơi thử là ghiền luôn cho xem!”

    Cái đồ hạt tiêu đứng bên cạnh hoàn toàn không biết đọc bầu không khí, cứ thế mà chen ngang. Ngay khoảnh khắc anh đang cố kìm nén cơn xúc động muốn đấm cho thằng nhóc này một phát, thì Công tước phu nhân lại cất lời.

    “Nào Cassian, đi đi con. Bố mẹ có thể đợi được mà, con không cần phải bận tâm đâu.”

    “Con….”

    Định nói ‘Thôi khỏi đi ạ’ một lần nữa, nhưng tình thế hiện tại hoàn toàn không cho phép. Bị bốn cặp mắt đổ dồn vào người, Cassian chỉ biết mấp máy môi, cuối cùng đành ngậm ngùi buông một chữ “Vâng” đầy cam chịu. Rốt cuộc, anh phải mang theo một khuôn mặt trắng bệch, lết bước ra hành lang cùng tên nhóc phiền phức, bướng bỉnh, cảm giác chẳng khác nào bị đuổi cổ khỏi phòng.

    “Nào, đi thôi Cassian!”

    Bliss hào hứng vươn dài cánh tay ra nói. Nhưng dù cậu có rướn tay hết cỡ thì cũng chẳng với tới được bàn tay của Cassian đang buông thõng tít trên cao, nên nỗ lực đó cũng thành công cốc. Mặc dù vậy, nhìn bộ dạng thằng bé cứ cười tươi rói, cố gắng kiễng chân thò cánh tay ngắn củn ra đòi nắm tay mình, anh thực sự cạn lời.

    “Này, rốt cuộc em bao nhiêu tuổi vậy hả?”

    Cassian nghiến răng nghiến lợi hỏi, Bliss mặt tỉnh bơ đáp.

    “Sáu tuổi. Còn anh?”

    “Anh sắp mười tám rồi, Bliss à.”

    Sợ những người lớn ở trong phòng nghe thấy, Cassian cố gắng hạ giọng hết mức có thể rồi nói thêm.

    “Nghĩa là anh sắp trở thành người lớn. Một người trưởng thành thực thụ ấy.”

    Ý anh muốn nói là mình đã quá cái tuổi chơi mấy trò chơi trẻ con này rồi, nhưng đương nhiên là cái lý lẽ đó chẳng thể nào nhét lọt vào tai Bliss.

    “Không sao, dù anh có hơi già một tí thì em cũng không để tâm đâu.”

    Không, anh mới là người để tâm đây này. Để tâm vô cùng tận luôn.

    Nhìn Bliss nở nụ cười tươi rói, lấy tay vỗ vỗ vào chân mình ra chiều an ủi, Cassian não nề suy nghĩ. Bỏ ngoài tai vẻ mặt đang méo xệch của anh, Bliss vẫn tự biên tự diễn.

    “Papa với Daddy cũng hay chơi đu quay của em lắm. Anh cũng chơi được mà.”

    Nghe đến đây thì anh thực sự cạn lời, cứng họng, thế nhưng tên nhóc này lại còn tung thêm một cú chót.

    “Với lại em cũng xin phép Papa với Mami của anh rồi nên không sao đâu. Nhanh đi thôi!”

    Anh đây đã qua cái tuổi đi chơi công viên giải trí mà phải xin phép phụ huynh từ tám kiếp trước rồi nhóc con ạ.

    Cassian muốn gào lên thật to nhưng tất nhiên là không thể. Đợi mãi mà anh vẫn không chịu nắm tay mình, Bliss mất kiên nhẫn bèn nhảy phốc lên túm lấy tay anh. Bị kéo bất ngờ, Cassian loạng choạng chúi người về phía trước, đúng lúc đó Bliss tiếp đất cái rụp, dõng dạc nói.

    “Tin em đi. Sẽ vui lắm cho mà xem!”

    Nói rồi, thằng bé tự ý cắm đầu chạy thục mạng. Cuối cùng, Cassian đành chịu chung số phận bị một tên nhóc con cao chưa bằng nửa người mình lôi xềnh xệch dọc hành lang trong tư thế nửa vời, chẳng khác nào tội phạm bị áp giải.

    Khu vui chơi được xây dựng phía sau dinh thự quả thực đồ sộ đến kinh ngạc. Từ tàu lượn siêu tốc, máng trượt nước, vòng xoay ngựa gỗ, cho đến tàu hải tặc, tháp rơi tự do… Cơ man nào là trò chơi, dường như chẳng thiếu một món gì.

    Chỉ có một vấn đề duy nhất: tất cả những thứ đó đều là phiên bản dành cho trẻ em.

    “Nào Cassian, lên lẹ đi.”

    Còn chưa kịp giải đáp thắc mắc mang tính triết học ‘Tại sao người ta lại xây dựng một cái khu giải trí thế này ngay trong khuôn viên tư gia’, thì Cassian đã thấy Bliss tót lên chiếc tàu hải tặc chỉ cao chưa đến thắt lưng mình, ngồi vắt vẻo ở đầu bên kia vẫy tay gọi rối rít. Nhìn thằng bé chễm chệ trên cái tàu hải tặc bé tẹo, lố bịch đó mà vẫn cẩn thận thắt dây an toàn không thừa một khe hở, Cassian càng thêm cạn lời.

    “Anh thôi.”

    “Không cần khách sáo đâu! Lên ngồi lẹ đi, nhanh lên.”

    Dù anh đã xua tay từ chối, nhưng Bliss lại càng hét to hơn, liên tục chỉ tay vào chỗ trống đối diện. Tuy nhiên, Cassian vẫn dốc sức kháng cự đến cùng.

    “Bliss, nhìn này. Anh to lớn thế này cơ mà. Làm sao mà nhét vừa cái trò chơi bé tẹo này chứ?”

    Đó là một lý do hoàn toàn chính đáng và thuyết phục đối với đại đa số mọi người, bao gồm cả Cassian. Tất nhiên, thật đáng buồn là Bliss không hề nằm trong số đông đó.

    “Không sao đâu! Papa còn to con hơn anh mà vẫn ngồi vừa khít cái chỗ đó đấy thôi!”

    Cassian nhìn xuống cái chỗ ngồi bé tí teo đang bỏ trống dành cho mình, mặt mày trắng bệch chẳng còn hột máu.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú