Chương 11
bởi Ly Thiên“Hà… haha….”
Công tước bật ra một tràng cười như thể chuyện này quá đỗi hoang đường. Công tước phu nhân cũng chỉ biết cười trừ, Ashley thì cạn lời im bặt, còn Koi đành buông tiếng thở dài thườn thượt.
Thế nhưng, người cảm thấy cạn lời và hoang mang nhất không ai khác chính là Cassian. Cái thằng nhóc con chết tiệt này. Thâm tâm anh chỉ muốn lao tới gõ cho nó một cái u đầu, nhưng kẹt nỗi thằng bé đang nằm gọn lỏn, an toàn tuyệt đối trong vòng tay Daddy của nó. Trừng mắt lườm cái con ác quỷ nhỏ đang đắc ý kia một cái, Cassian đành “Hà” lên một tiếng thở dài mệt mỏi.
Giờ thì anh mặc xác tất cả. Trong đầu anh lúc này chỉ còn duy nhất một suy nghĩ là mau mau chóng chóng về nhà rồi gục xuống giường đánh một giấc. Nhưng muốn vậy thì phải thu phục được con ác quỷ này trước đã. Giữa lúc dầu sôi lửa bỏng này, Bliss vẫn liên tục giãy giụa rồi hét lên “Cho con kết hôn với Cassian đi mà!”.
“Bliss.”
Thấy Cassian nãy giờ vẫn im lặng chợt cất tiếng gọi tên mình rồi bước tới, Bliss đang giãy giụa điên cuồng trong lòng Koi bỗng khựng lại, ngoái đầu nhìn anh. Cố gắng nặn ra một nụ cười bao dung hết mức có thể, Cassian bắt chuyện.
“Anh cũng buồn lắm khi cứ thế này mà đi về. Nhưng hôm nay chúng ta chơi đến đây thôi, hay là lần tới em đến nhà anh chơi nhé?”
Trước chất giọng trầm tĩnh của anh, Bliss nghiêng đầu thắc mắc.
“Lần tới á? Đến nhà anh chơi á?”
“Đúng vậy.”
Nhìn Bliss tròn mắt lặp lại y chang câu nói của mình, Cassian tiếp lời.
“Nhà anh trông khác xa nhà em. Em đừng có giật mình đấy nhé, nhà anh là một tòa lâu đài cổ có tuổi đời hơn 1.000 năm lận đấy.”
“1.000 năm á?”
Bliss trố mắt hét lên, rồi lại nghiêng đầu sang hướng ngược lại, hỏi.
“1.000 năm là gì cơ?”
Thấy Cassian sượng trân trong giây lát, Koi ngại ngùng thì thầm giải thích.
“Bliss mới học đếm số đến 100 thôi cậu ạ.”
…Cái thằng nhóc này, có bị ngốc không vậy?
Dù cạn lời đến cùng cực nhưng Cassian vẫn cố gắng đè nén cơn sôi máu trong lòng, gượng gạo cười nói.
“Nghĩa là rất rất lâu rồi ấy. Nó được xây dựng từ một thời xa xăm hơn cả cái thời xa xăm nhất mà em biết cơ.”
Nghe vậy, hai mắt Bliss sáng rực lên, cậu nhóc hét lớn.
“Cái gì? Vậy là khủng long xây lâu đài nhà anh á?”
Không, thế thì lại xa xưa quá mức quy định rồi.
Cassian bối rối trong chốc lát nhưng rồi lại tặc lưỡi đổi ý. Quan tâm làm cái quái gì cơ chứ. Dù sao thì cũng chẳng bao giờ gặp lại cái thằng ranh này nữa đâu.
“Đúng rồi. Tòa lâu đài đó do khủng long bạo chúa T-Rex xây đấy.”
Vừa bịa đại một cái tên nghe cho có vẻ hợp lý thì bỗng thấy Bliss nhăn mặt, trong lòng Cassian chợt dấy lên một dự cảm chẳng lành ‘Lại trò gì nữa đây’, đúng lúc đó Bliss cất lời.
“Lạ thật đấy. Tay của khủng long bạo chúa T-Rex cũng ngắn tũn như tay em mà, làm sao mà nó xếp gạch được?”
…Sao tự nhiên lại thông minh đột xuất thế này.
Cứng họng trong tíc tắc, Cassian lại gượng cười, vội vàng đánh trống lảng.
“Cái đó thì em cứ đến tự mình kiểm chứng là biết. Tóm lại là vầy, Bliss này, lần này anh đã đến nhà em chơi rồi, thì lần sau em đến nhà anh chơi mới đúng chứ? Có qua có lại cho công bằng. Đúng không nào? Thế nên hôm nay chúng ta tạm chia tay ở đây, lần sau em đến nhà anh chơi. Đến lúc đó lại chơi tiếp cho đã, chịu không? Nhé? Quyết định vậy đi.”
Chưa kịp để Bliss nảy sinh thêm thắc mắc nào khác, Cassian đã tự biên tự diễn chốt hạ vấn đề. Không chỉ Cassian mà tất cả những người xung quanh đều nín thở hồi hộp chờ đợi phản ứng của Bliss.
Nếu thằng bé mà vẫn ngoan cố thì đành phải lôi cổ nó về phòng thôi.
…Giữa lúc Koi đang suy tính như vậy thì.
“Được thôi!”
Bliss bất ngờ lên tiếng. Khi mọi ánh mắt đổ dồn về phía cậu, Bliss nhìn thẳng vào Cassian và nói tiếp.
“Anh nhớ nhé, lần sau em sẽ đến nhà anh chơi. Thế mới công bằng!”
Quan sát phản ứng của những người lớn xung quanh, Cassian lén thở phào nhẹ nhõm. Tưởng chừng như đã vượt qua được kiếp nạn này, thế nhưng.
“Vậy là chúng ta sắp kết hôn rồi, nên giờ em đến nhà anh luôn là được chứ gì?”
“Không, không không, không, tuyệt đối không.”
Trước câu hỏi hớn hở của Bliss, mặt mũi Cassian lại một lần nữa trắng bệch không còn giọt máu. Đối mặt với một kiếp nạn mới từ trên trời rơi xuống, Cassian cuống cuồng lắc đầu nguầy nguậy phủ nhận, rồi đưa tay ôm trán thở dài thườn thượt. Hành động đó của anh khiến Bliss ngơ ngác hỏi.
“Sao thế? Chính anh bảo em đến nhà anh mà.”
Nói đến đó, cậu nhóc bỗng chốc nghi ngờ lườm anh, lầm bầm.
“Đừng bảo là anh… lừa em nhé….”
“Làm gì có chuyện đó.”
Cassian lập tức nở nụ cười, trấn an.
“Tất nhiên là anh thật lòng mời em rồi, Bliss à. Nhưng mà tự dưng mời em đến nhà đột ngột thế này thì hơi khó cho anh. Vì phải đón khách quý như em thì nhà anh cũng phải có thời gian chuẩn bị chứ… Kiểu như chuẩn bị phòng ngủ riêng cho em nè, rồi mấy thứ đại loại thế.”
Vừa lấp liếm, Cassian vừa vội vã đưa mắt ra hiệu cầu cứu với bố mình. Người đừng có đứng nhìn nữa, làm ơn làm phước nói gì đi! May mắn thay, Công tước đã bắt được tín hiệu SOS của con trai, vội vàng bước lên đỡ lời.
“Đúng thế, lâu đài nhà ta đã cũ kỹ rồi nên có nhiều chỗ cần phải tu sửa lắm. Cháu cho nhà bác chút thời gian nhé.”
Vẫn mang vẻ mặt hoài nghi, Bliss đảo mắt nhìn qua nhìn lại giữa Công tước và Cassian, rồi rụt rè mở lời.
“Khoảng bao lâu ạ? Cỡ năm giấc ngủ thì….”
“Một năm.”
Cassian nhanh nhảu cắt ngang lời cậu nhóc. Nhìn năm ngón tay ngắn củn vừa xòe ra của Bliss chùng xuống cùng vẻ mặt xụ lơ vì mất niềm tin, anh vờ như không có gì, nói tiếp.
“Anh sắp tốt nghiệp rồi, Bliss à. Anh sắp phải lên đại học. Lúc đó bận rộn lắm, chẳng có thời gian chơi đùa với em thế này đâu. Thế nên em đợi anh đến kỳ nghỉ hè nhé, được không? Em làm được mà phải không?”
Nghe vậy, vẻ mặt Bliss bỗng chốc trở nên vô cùng nghiêm trọng, chìm vào suy tư. Cassian hồi hộp nín thở chờ đợi phản ứng của thằng bé, trong lòng thấp thỏm không yên, lỡ thằng nhóc này không sập bẫy thì biết tính sao đây. Nếu nó lại sủa thêm mấy lời điên khùng nào nữa thì lúc đó….
“Biết rồi, vậy thì đành chịu thôi.”
“Em nghĩ thông suốt vậy là tốt! May quá đi mất, anh biết ngay là Bliss sẽ hiểu cho anh mà.”
Ngay khi Bliss vừa dứt lời, Cassian thở phào nhẹ nhõm một cách đầy khoa trương rồi nở nụ cười rạng rỡ. Thấy vậy, Bliss kiêu ngạo hất cằm lên, nói.
“Bạn bè có hoàn cảnh khó khăn thì đương nhiên em phải nhường nhịn rồi. Đàn ông thì phải thế chứ.”
“Chuẩn luôn. Quả nhiên là Bliss, chuẩn men, đàn ông đích thực.”
Cassian vừa cười vừa giơ cả hai ngón tay cái lên, không tiếc lời tâng bốc Bliss lên tận mây xanh. Đúng lúc cái mũi của Bliss phổng lên vì đắc ý tưởng chừng như chọc thủng trần nhà, thì vợ chồng Công tước cũng chọn đúng thời điểm để nói lời tạm biệt.
“Vậy hôm nay chúng tôi xin phép cáo từ. Chào ngài….”
“Cảm ơn hai vị đã cất công đến thăm. Đi đường cẩn thận ạ.”
“Tạm biệt Koi. Hôm nay cảm ơn ngài nhiều nhé.”
“Chính tôi mới phải cảm ơn phu nhân mới đúng. Hẹn gặp lại phu nhân vào dịp khác ạ.”
“Tạm biệt Cassian. Nghỉ hè em sẽ đến chơi nhé.”
“Ừ, anh sẽ mong em lắm đấy. Ở nhà ngoan nhé.”
Sau khi mỗi người nói một câu chào hỏi cuối cùng, gia đình Công tước mới bước lên xe. Lần lượt Công tước phu nhân rồi đến Công tước lên trước, đúng lúc Cassian chuẩn bị bước lên cuối cùng thì. Ashley Miller – người đang giả vờ giữ cửa xe – ghé sát vào anh, hạ giọng thì thầm.
“Cậu có tố chất làm chính trị gia đấy.”
Cassian bất giác ngước lên nhìn, người đàn ông với mái tóc vàng bạch kim nở một nụ cười nhạt, nói thêm.
“Đây là một lời khen.”
Nói xong câu đó, ông dứt khoát lùi lại phía sau. Khựng lại trong giây lát, Cassian nhanh chóng bước lên xe, ngay lập tức vệ sĩ liền sập cửa lại. Và thế là, đoàn xe nối đuôi nhau rời khỏi khu vườn hệt như lúc mới đến.
“Phùuuuu.”
Cuối cùng cũng chắc chắn là mọi chuyện đã kết thúc êm đẹp, Cassian như trút được gánh nặng ngàn cân, ngửa đầu dựa lưng vào ghế, buông tiếng thở dài đánh thượt. Thấy vậy, Công tước phu nhân vừa buồn cười vừa xót xa nói.
“Hôm nay con vất vả rồi, Cassian.”
“Mẹ đừng nhắc nữa.”
Nghiến răng nghiến lợi nhả từng chữ, anh mệt mỏi nói thêm.
“Dù sao thì mọi chuyện cũng giải quyết êm đẹp rồi nên không sao ạ.”
“Chắc con nằm mơ cũng không ngờ mình lại được nhận lời cầu hôn nhỉ.”
Công tước phá lên cười sảng khoái. Phu nhân cũng bật cười theo, nhưng Cassian thì thấy tình huống này chẳng có gì là vui vẻ cả.
“Mà này.”
Nhìn cậu con trai đang xị mặt, Công tước thản nhiên hỏi.
“Ban nãy trước khi lên xe, Ashley Miller đã nói gì với con vậy?”
Bị vợ chồng Công tước tò mò nhìn chằm chằm, Cassian giữ nguyên vẻ mặt vô cảm, đáp lời.
“Ông ấy bảo hẹn gặp lại vào dịp khác ạ.”
“Đúng là sui gia có khác.”
Công tước lại bật cười, và phu nhân cũng cười vang hùa theo. Cassian hùa theo cười trừ cho qua chuyện rồi quay mặt nhìn ra ngoài cửa sổ.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, anh đã nhanh trí viện ra một cái cớ khá hợp lý. Có lẽ ý của Ashley Miller cũng là khen ngợi khả năng đó.
Có thể coi đó là một lời tán dương cho kỹ năng ‘thoát hiểm’ điêu luyện chăng.
0 Bình luận