Chương 94
bởi Chung Seiker“Vứt đi.”
“Á!”
Chưa kịp để Bliss phản ứng, Cassian đã giật phăng gói bánh rồi ném cái vèo. Đang phân vân không biết nên nổi cáu vì bị cướp đồ trắng trợn hay vì hành vi xả rác bừa bãi nơi công cộng, Bliss trừng mắt lên, lớn tiếng kháng nghị.
“Sao anh lại tự tiện vứt đồ của người khác đi? Mà vứt thì phải vứt vào thùng rác chứ sao lại ném bừa bãi thế kia!”
“Lát nữa có người dọn ấy mà.”
Trời ơi, đúng là cái loại nhân cách rẻ rách.
“Hức”, nuốt nghẹn một hơi, tay che miệng, Bliss nghĩ bụng thế này thì không được, cậu quay ngoắt người lại. Để mình nhặt lên vứt vào thùng rác mới được….
“Ơ.”
Vừa dứt suy nghĩ, Bliss sững người, mắt trợn tròn. Vài người đàn ông bỗng từ đâu hớt hải chạy tới nhặt cái túi Cassian vừa ném đi. Thấy họ lăm lăm cái túi rồi vội vã rời khỏi đó, cậu đoán chắc là họ nhặt được vật thể lạ nên định đem đi trình báo hoặc vứt đi. Tóm lại là gói bánh đã được xử lý xong xuôi.
Cháu cảm ơn mấy chú tốt bụng nhé. Cháu xin lỗi bà ạ.
Sau khi thầm cảm tạ và xin lỗi trong lòng, Bliss quay lại thì thấy Cassian đã đi trước một đoạn khá xa, đang đứng chờ và nhìn cậu.
“Làm cái gì đấy? Sao không đi theo.”
“Hứ.”
Dù hậm hực xì mũi một cái trước giọng điệu cáu kỉnh của Cassian, đôi chân Bliss vẫn lon ton chạy theo. Cung điện Versailles đâu có lỗi gì, Bliss gật gù tự nhủ. Đưa mắt nhìn quanh, hết trái sang phải, lại từ trên xuống dưới, chỗ nào cũng đẹp đến ngỡ ngàng. Sao lại có cung điện lộng lẫy, tráng lệ đến nhường này cơ chứ. Mình cũng muốn có một cái thế này…!
Hai tay chắp lại như đang cầu nguyện, Bliss mải mê ngắm nghía khắp tòa lâu đài, khuôn mặt rạng ngời hạnh phúc. Nhìn biểu cảm đáng yêu của Bliss, Cassian khẽ nhoẻn miệng cười….
Có gì đó sai sai.
Khi đã tham quan được chừng hai phần ba cung điện, Bliss bắt đầu cảm thấy là lạ. Ban đầu vì quá đỗi hưng phấn khi được đặt chân đến cung điện trong mơ nên cậu không mảy may để ý, nhưng càng về sau, những điểm khả nghi ngày càng lộ rõ.
Dù khách tham quan khá đông đúc, nhưng tuyệt nhiên không có ai va chạm hay thậm chí là sượt qua người cậu và Cassian. Cứ như thể có một lớp màng bảo vệ vô hình bao bọc quanh hai người, du khách cứ thế khéo léo né tránh họ. Lúc chưa nhận ra thì không sao, nhưng khi đã lờ mờ đoán được, cậu không khỏi bận tâm.
Đấy, lại nữa kìa.
Thấy một người phụ nữ cố tình uốn éo người một cách thái quá để lách qua cậu và Cassian, Bliss nhíu mày. Thật kỳ lạ.
“Ưm”, đang mải vắt óc suy nghĩ và quay người lại, một người đàn ông đi ngang qua bị hành động đột ngột của Bliss làm cho loạng choạng, vấp chân.
Bịch.
“Á á á!”
“Chuyện gì vậy?”
Tiếng hét thất thanh của Bliss khiến Cassian theo phản xạ ôm chầm lấy cậu. Anh vội vã kiểm tra thì thấy Bliss đang nhảy lò cò bằng một chân, mếu máo kêu ca.
“Bị, bị dẫm vào chân rồi.”
“Là đứa nào.”
Ánh mắt Cassian tối sầm lại, anh quét mắt một vòng xung quanh. Ngay lập tức, tất cả những người trong phòng đều đứng im như tượng. Giữa bầu không khí căng thẳng, ai nấy đều mặt mày tái mét, một người đàn ông vã mồ hôi hột, dè dặt giơ tay lên.
“Dạ, chắc là do tôi ạ.”
Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía người đàn ông đó. Giữa những ánh nhìn hình viên đạn, bỗng một người tức giận lên tiếng.
“Phải cẩn thận chứ, cậu ấy đã ốm yếu thế rồi mà còn đạp chân cậu ấy là sao?”
Câu nói như mồi lửa, châm ngòi cho hàng loạt lời chỉ trích nhắm vào người đàn ông.
“Mau xin lỗi đi, xin lỗi ngay lập tức!”
“Còn đứng đực ra đấy làm gì? Nhanh cái mồm lên!”
“Pierre, anh muốn gây họa lớn đấy à? Làm cái quái gì vậy! Xin lỗi nhanh lên!”
Trong chớp mắt, mọi thứ trở nên hỗn loạn. Tình huống bất ngờ khiến Bliss ngơ ngác, không hiểu mô tê gì. Chuyện quái gì đang xảy ra thế này, cậu chưa kịp tiêu hóa xong thì chuyện khác lại ập tới.
“Tôi ngàn lần xin lỗi, vô cùng xin lỗi. Thực sự là lỗi của tôi ạ. Xin ngài rộng lượng tha thứ. Tôi hoàn toàn không cố ý đâu ạ. Chỉ là do vội bước qua thôi, à không, lý do gì cũng là lỗi của tôi hết ạ. Xin ngài tha tội cho tôi, tôi xin ngài đấy!”
Bliss hoang mang, chỉ biết chớp chớp đôi mắt to tròn. Mới dẫm trúng chân một cái thôi mà, làm gì mà phải làm quá lên thế. Còn những người kia là sao nữa? Nhìn ai cũng xanh xám mặt mày, len lén quan sát biểu cảm của hai người, Bliss bối rối không biết nên phản ứng thế nào.
Người kết thúc mớ bòng bong này lại là Cassian.
“Có sao không?”
Câu hỏi trầm thấp vang lên, không gian lập tức chìm vào im lặng. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía hai người khiến Bliss ngượng ngùng, mặt đỏ bừng.
“À, ừ. Không sao đâu. Hơi giật mình tí thôi chứ chẳng có gì to tát….”
Bliss vội vàng xua tay chữa cháy, nhưng Cassian vẫn nhăn nhó gặng hỏi.
“Có thật là không sao không? Nói thật đi. Lỡ mà bị thương….”
Ngay lúc đó, Bliss cảm nhận rõ bầu không khí xung quanh căng như dây đàn. Cậu vội lắc đầu nguầy nguậy, đáp.
“Không, không sao thật mà. Đi, đi thôi. Mình sang phòng khác xem đi.”
Bliss kéo tay Cassian lôi đi xềnh xệch khỏi chỗ đó. Sang đến phòng tiếp theo, cậu mới thở phào nhẹ nhõm “Phù”. Xong rồi. Giờ thì cứ thong thả tham quan tiếp thôi. Bliss vừa nghĩ bụng vừa thở hắt ra, nhưng rồi lại thấy.
Quả nhiên là có gì đó sai sai.
Đi thêm vài căn phòng nữa, Bliss giữ nguyên vẻ mặt nghiêm trọng, săm soi từng khuôn mặt của những người xung quanh. Không sai vào đâu được. Chính là những người lúc nãy. Họ cứ bám theo Bliss và Cassian không rời nửa bước. Dù giả vờ ngó nghiêng như du khách bình thường, nhưng hễ Bliss và Cassian di chuyển là họ lại lũ lượt kéo theo, tạo thành một vòng tròn bao vây. Để kiểm chứng, cậu cố tình đi lướt qua hai căn phòng mà không dừng lại xem, y như rằng đám người đó cũng cắm đầu cắm cổ chạy theo sau.
Chắc chắn 100%, có uẩn khúc gì ở đây rồi.
Não bộ Bliss bắt đầu hoạt động hết công suất. Đám nơ-ron thần kinh vốn dĩ mỗi năm chỉ ngo ngoe vài lần nay lại phải làm việc vất vả quá đà. Chắc vì thế mà mãi cậu chẳng nghĩ ra được gì. Có lẽ phải nạp chút đường mới thông não được. Cậu bỗng nhớ đến gói bánh quy bà cụ đưa cho lúc nãy. Nếu cái tên khốn này không vứt đi thì giờ đã có cái bỏ bụng rồi. Quay sang trừng mắt trách móc, nhưng ngay lập tức Cassian đã cúi xuống nhìn cậu.
“Sao? Có gì muốn nói à.”
Giọng điệu cộc lốc khiến Bliss quay ngoắt mặt đi “Hứ”. Cái tên này, chắc chắn là đang ủ mưu gì đây. Bằng mọi giá phải tìm ra cho bằng được.
“Hàaaa.”
Bước qua cánh cửa cuối cùng ra ngoài, Cassian buông một tiếng thở hắt ra rõ to. Cuối cùng thì chặng thứ hai cũng kết thúc. Chắc giờ này nó đang sướng rơn lên rồi chứ gì. Nghĩ vậy, anh ngoái lại thì thấy Bliss đang đứng cách vài bước chân, mặt mày đăm chiêu suy nghĩ.
Chắc lại đang tưởng tượng mấy cái kịch bản phim truyền hình nhảm nhí chứ gì.
Anh mường tượng ra cảnh Bliss đang đắm chìm trong những suy nghĩ hoang đường y như cái lịch trình kia, rồi đứng chờ cậu tiến lại gần, cất lời.
“Sao rồi? Thấy Cung điện Versailles thế nào.”
Bliss chuẩn bị mở miệng. Chỉ trong 1, 2 giây ngắn ngủi chờ đợi câu trả lời, nụ cười trên môi Cassian ngày càng rạng rỡ. Chắc chắn nó sẽ nhảy cẫng lên bảo là hạnh phúc lắm….
“Cũng bình thường, chẳng có gì thú vị ạ.”
“Hả? Tại sao?”
Câu trả lời đi ngược hoàn toàn với dự đoán khiến nụ cười của Cassian tắt ngấm. Anh nhìn xuống với vẻ khó hiểu, Bliss chu mỏ lên phàn nàn.
“Đông người quá. Bị xô đẩy hết chỗ này đến chỗ khác, chẳng yên tĩnh mà ngắm nghía được gì cả. Tôi cũng chẳng biết mình vừa xem cái gì nữa.”
Ngay lúc đó, gân xanh trên trán Cassian giật giật. Cậu nói cái gì cơ? Quá đông người á? Con Capybara điên khùng này đang nói cái gì vậy?
Thực chất hôm nay Cung điện Versailles tạm thời đóng cửa. Đây là một đặc ân to lớn mà chính quyền dành cho Cassian khi nghe tin anh muốn đến thăm. Đương nhiên, việc này khó hơn nhiều so với việc xin vào thăm mộ Mozart, nên anh phải viện ra một lý do vô cùng chính đáng.
‘Đứa trẻ họ hàng nhà tôi đang bệnh nặng, đây là tâm nguyện cuối cùng của nó.’
Anh không nói chi tiết. Nhưng họ đã tự động suy diễn rằng Bliss mắc bệnh nan y nên mới đặc cách cấp phép cho.
Chưa hết, trong bản lịch trình của Bliss còn có một yêu cầu oái oăm thế này.
‘Hòa mình vào dòng du khách để tham quan Cung điện Versailles.’
Tất nhiên không thể để du khách thật làm loạn được. Thế là anh đành phải xin đóng cửa cung điện, đồng thời thuê hẳn 100 ‘diễn viên quần chúng’ đóng vai du khách. Anh đã phải đích thân tuyển chọn những công chức nhà nước đáng tin cậy để đề phòng rủi ro lộ bí mật hoặc có lời ra tiếng vào, vậy mà….
Cái gì? Quá đông người nên không tham quan được á?
Ngay khoảnh khắc đó, Cassian bùng nổ.
“Cậu đang lảm nhảm cái đéo gì vậy, cái thằng hạt đậu chết tiệt này! Tại cậu viết cái yêu cầu dở hơi cám lợn đó vào bản danh sách nên tôi mới phải vắt óc ra….”
Chết dở.
Cassian vội vàng ngậm miệng lại nhưng đã muộn. Bliss đang trợn tròn mắt, trân trân nhìn anh.
“Dạ? Anh vừa nói gì cơ?”
Trước câu hỏi chất vấn dự đoán trước được, Cassian cuống cuồng vắt óc suy nghĩ. Phải nói sao đây. Trả lời thế nào cho hợp lý. Thượng sách bây giờ là….
Chuồn là thượng sách.
“Ngài Bá tước, anh đi đâu đấy!”
Thấy Cassian quay lưng bỏ đi thẳng một nước mà không nói lời nào, Bliss vội vã hét lên đuổi theo. Nhưng Cassian tuyệt nhiên không ngoái đầu lại, anh cắm đầu cắm cổ lao về phía xe ô tô với tốc độ ánh sáng, bóng dáng nhanh chóng khuất dần.
0 Bình luận