Bạn không có cảnh báo nào.

    “Cái chức, Công tước ấy, là to đến cỡ nào vậy anh? Thật ra họ đâu có thực quyền gì đúng không? Ở Anh, Hoàng gia chỉ mang tính biểu tượng thôi mà.”

    Trước câu hỏi rụt rè của Koi, Ashley trả lời một cách hờ hững.

    “Cứ coi họ như họ hàng của Hoàng gia là được. Tuy không trực tiếp tham gia vào chính trị, nhưng gia tộc Strickland có sức ảnh hưởng khá lớn cả trong nước Anh lẫn trên trường quốc tế, nên dù sao việc tạo dựng mối quan hệ tốt đẹp với họ cũng có lợi hơn.”

    Nói đoạn, ông hờ hững nói thêm.

    “Thấy họ dẫn theo cả con cái đến, xem ra phía bên đó cũng có ý định thắt chặt quan hệ với chúng ta ở một mức độ nào đó.”

    “Ra là vậy, em hiểu rồi.”

    Gật gù tỏ vẻ đã hiểu, Koi chợt nhớ ra điều gì đó liền ngước lên nhìn ông.

    “Con trai họ năm nay bao nhiêu tuổi rồi anh?”

    Nghĩ xem liệu trong số những đứa con nhà mình có đứa nào trạc tuổi cậu ta không, Koi lên tiếng hỏi. Ashley nheo mắt lại như đang lục tìm trong trí nhớ một lúc rồi mới mở lời.

    “Trạc tuổi Nathaniel. Nghe nói năm nay vừa vào đại học.”

    Nói đến đó, ông liền chuyển chủ đề, chẳng mấy bận tâm.

    “Anh đã chuẩn bị sẵn những tài liệu cần thiết rồi, trước tiên em cứ thay quần áo rồi ra ngoài đi. Chuẩn bị xong xuôi rồi đọc cũng chưa muộn đâu.”

    “A, vâng. Em biết rồi.”

    Koi vội vã gật đầu, vừa định bước vào phòng tắm thông với phòng ngủ thì khựng lại, quay đầu nhìn ông.

    “Anh này, anh cho em biết trước đặc tính của họ là gì được không?”

    Koi không có khứu giác. Vì thế, ông không những không ngửi được Pheromone của người khác mà còn không cảm nhận được cả mùi Pheromone của chính mình. Chính vì vậy, lần nào ông cũng nơm nớp lo sợ bản thân vô tình để lộ mùi hương mà có hành động thất lễ. Như thấu hiểu nỗi lòng của Koi, Ashley thản nhiên đáp lời.

    “Họ là Beta.”

    Tiếp đó, như để Koi an tâm hơn, ông nói thêm.

    “Cả vợ chồng Công tước lẫn cậu con trai, tất cả đều là Beta. Nên em không cần phải lo lắng về chuyện Pheromone đâu. Và….”

    Thấy đuôi câu nói đột ngột nghẹn lại một cách kỳ lạ, Koi ngẩng đầu lên, và như chỉ chờ có thế, Ashley cúi xuống hôn ông. Một nụ hôn lướt qua tựa lông hồng chạm nhẹ rồi rời đi khiến Koi tròn xoe mắt ngạc nhiên, còn Ashley thì bật cười như thể thấy bộ dạng đó của ông rất thú vị.

    “Nếu lỡ hương thơm của em có rò rỉ ra ngoài thì anh sẽ báo cho em biết ngay, nên đừng có lo.”

    Đó là một điều quá đỗi hiển nhiên. Bởi chỉ cần nghĩ đến việc có kẻ nào khác ngoài mình ngửi thấy mùi Pheromone của Koi thôi cũng đủ khiến máu nóng trong người Ashley sôi lên sùng sục rồi. Chẳng biết có hiểu được tâm tư đó của ông hay không, Koi ngượng ngùng đỏ mặt, “Vâng” một tiếng rồi gật đầu.

    “Em ra ngay đây.”

    Koi mỉm cười vẫy vẫy tay rồi thoăn thoắt chui tọt vào phòng tắm, để lại Ashley một mình tiến về phía phòng thay đồ. Trong lúc thong thả lựa chọn trang phục cho Koi, tâm trí ông lại hoàn toàn lấp đầy bởi những viễn cảnh lột sạch đống quần áo đó ra.

    Sau khi rẽ khỏi đường lớn, chiếc xe vẫn tiếp tục chạy thêm một quãng dài. Đúng lúc cảnh sắc hai bên đường toàn là rừng cây lặp đi lặp lại bắt đầu trở nên nhàm chán, Công tước nãy giờ vẫn im lặng chợt lên tiếng.

    “Khá xa đấy chứ.”

    Chỉ một câu ngắn gọn nhưng cũng đủ để nói lên tâm trạng của ông lúc này. Như muốn xoa dịu người chồng đang dần thấm mệt, vị Công tước phu nhân ngồi bên cạnh liền bắt chuyện.

    “Nghe nói nhà Miller có tận sáu người con đúng không mình? Đông con nhiều cháu, thật có phúc quá.”

    “Đúng vậy, bọn trẻ cũng toàn là những người mang đặc tính.”

    Công tước dứt khoát gật đầu rồi nói tiếp.

    “Việc đặc tính được lưu truyền từ đời trước cho đến tận bây giờ, chỉ riêng điều đó thôi cũng đã vô cùng đặc biệt rồi.”

    Alpha và Omega chỉ chiếm một thiểu số rất nhỏ trong tổng dân số. Trong số đó, Cực Alpha và Cực Omega lại càng hiếm hoi hơn gấp bội. Thế nhưng, nếu Cực Alpha sở hữu những đặc điểm nhận diện về mặt thể chất rõ rệt đến mức chỉ cần nhìn thoáng qua là nhận ra ngay, thì Cực Omega lại vô cùng khó phát hiện. Bởi lẽ họ có thể che giấu Pheromone mà không cần đến thuốc, và trong các bài kiểm tra đặc tính, kết quả của họ luôn hiển thị là Beta. Nghe đồn cả đời người chỉ cần được diện kiến Cực Omega một lần thôi đã là phước phần to lớn lắm rồi, vậy mà một người mang đặc tính vô giá ấy lại đang hiện diện ở nơi họ sắp sửa đặt chân đến.

    Koi Niles.

    Người đã hạ sinh sáu đứa con cho Cực Alpha Ashley Miller, chính là một Cực Omega hiếm có khó tìm như thế. Và cũng nhờ vậy, những đứa trẻ kết tinh từ tình yêu của hai người, không một ngoại lệ, đều thừa hưởng trọn vẹn đặc tính phi thường ấy.

    “Cùng một đặc tính chắc hẳn cũng có nhiều cái lợi mình nhỉ. Đặc biệt nghe nói cậu con cả là một thiên tài.”

    “Cũng có thể chỉ là một kẻ khôn lỏi thôi.”

    Công tước giữ khoảng cách với lời khen đó. Ông cho rằng đánh giá như vậy vào lúc này là quá vội vàng. Bởi lẽ sự giảo hoạt và trí thông minh dĩnh ngộ rất thường hay bị nhầm lẫn với nhau.

    “Nghe mình nói cũng phải. Mà tôi chẳng nghe thấy thông tin gì về đặc tính của cậu út cả. Chắc là vì còn nhỏ quá nên chưa đến lúc thức tỉnh mình nhỉ?”

    Trước câu hỏi của Công tước phu nhân, Công tước thản nhiên đáp lời.

    “Nghe đồn vài đứa trẻ nhà đó sinh ra đã mang sẵn đặc tính rồi, nhưng đứa bé đó thì tôi nghe nói vẫn chưa thức tỉnh. Cứ đến đó rồi đích thân kiểm chứng xem sao.”

    “Nghe bảo là một cậu bé cực kỳ đáng yêu đấy mình ạ.”

    Nhớ ra điều gì đó, Công tước phu nhân hào hứng nói thêm, khiến Công tước quay sang nhìn bà. Phu nhân vẫn tiếp tục thao thao bất tuyệt.

    “Mọi người trong gia tộc Miller đều là Cực Alpha mà. Đương nhiên là ai nấy đều sở hữu ngoại hình xuất chúng rồi. Nhưng nghe đồn cậu út dù còn nhỏ và chưa thức tỉnh nhưng đã vô cùng đáng yêu rồi đấy. Hôm nay đến đó chắc là sẽ được gặp nhỉ? Tôi đang mong chờ lắm đây.”

    “Hừm….”

    Công tước buông một tiếng cảm thán đầy ẩn ý rồi đưa tay vuốt chòm râu. Hai vợ chồng họ chỉ có duy nhất một mụn con trai là Cassian đang ngồi ở ghế đối diện. Phu nhân vốn luôn khao khát có thêm một cô con gái, nhưng ngặt nỗi sức khỏe không cho phép nên chẳng thể sinh thêm. Chính vì vậy, bà luôn dành một sự ưu ái vô điều kiện cho những gia đình đông con, và xét theo khía cạnh đó, chuyến viếng thăm ngày hôm nay chắc chắn đã khiến bà vô cùng háo hức.

    “Tôi cũng đang rất mong đợi đây. Để xem cậu bé đáng yêu đến mức nào.”

    Nhìn thấy dáng vẻ hân hoan của vợ, Công tước dịu dàng hưởng ứng. Công tước phu nhân “Vâng” một tiếng rồi gật đầu, chợt như nhớ ra chuyện gì, bà quay sang hỏi con trai.

    “Cassian, hôm qua con cũng dự bữa tiệc đó đúng không? Con có tình cờ nhìn thấy điều gì không?”

    Người thanh niên đeo kính nãy giờ vẫn chìm trong im lặng, đến lúc này mới chậm rãi cất lời.

    “Dạ không, hoàn toàn không ạ.”

    Cậu mỉm cười nhìn mẹ, nói.

    “Con chẳng nhìn thấy gì cả.”

    ***

     

    “Sụt.”

    Trong khi đó, Bliss – người đang bị bỏ lại một mình – hít mũi một cái rõ to rồi hít thở sâu. Cứ khóc mãi thì cục u trên mắt sẽ càng to hơn mất.

    “Hức.”

    Nuốt ngược một tiếng nấc lớn, cậu chợt nhìn thấy mẩu giấy gói nhỏ xíu nằm chỏng chơ trên ga giường. Đó chính là lớp vỏ bọc viên kẹo caramel cậu vừa mới ăn xong.

    Muốn ăn thêm quá.

    Nhưng đó là một đòi hỏi vô vọng. Koi lúc nào cũng dịu dàng, nhưng một khi đã nói ‘Không được’ thì tuyệt đối không bao giờ thay đổi ý định. Thêm vào đó, dạo này răng sữa của cậu có vẻ sắp rụng, cứ lung lay mãi, thế nên khoản ăn vặt lại càng bị siết chặt hơn.

    “Keo kiệt.”

    Bliss bĩu môi càu nhàu. Giữa lúc đang tiếc nuối vò vò mẩu giấy gói kẹo trong tay, cậu chợt nghe thấy tiếng động gì đó vọng lại từ bên ngoài.

    Gì thế nhỉ?

    Bliss lập tức nhảy phốc xuống giường, chạy tót ra cửa sổ. Cậu giẫm lên ghế, kiễng chân ngó xuống dưới, liền thấy toàn bộ người hầu trong nhà đã xếp hàng ngay ngắn trước cổng dinh thự. Đang nghiêng đầu thắc mắc không biết có chuyện gì, thì cậu tình cờ nhìn thấy vài chiếc xe ô tô đang chạy xuyên qua khu vườn tiến lại gần.

    Ơ ơ?

    Quá đỗi ngạc nhiên, Bliss dán chặt mặt vào cửa kính, cố gắng căng mắt nhìn xuống dưới. Dù mới là một cậu nhóc chưa đầy mười tuổi nhưng cậu cũng thừa sức nhận ra, đoàn xe đang nối đuôi nhau chạy tới kia hoàn toàn chẳng phải dạng vừa.

    Những người đó là khách khứa hôm nay sao?

    Nếu là ngày thường thì cậu đã được ra ngoài chào hỏi cùng mọi người rồi, nhưng hôm nay thì khác. Tuy Daddy đã nói khéo là do mắt cậu đang bị sưng tấy, nhưng thật ra nguyên nhân sâu xa có lẽ là do một đứa trẻ mới sáu tuổi đầu thì chẳng có tư cách gì để xen vào chỗ của người lớn. Mà có sao đâu. Dù sao thì cũng toàn nói mấy chuyện tẻ nhạt, chán ngắt thôi. Quan trọng là hiện tại, Papa, Daddy và những người lớn trong nhà đang bận tối mắt tối mũi, hoàn toàn chẳng còn tâm trí đâu mà để mắt đến Bliss.

    “Xì.”

    Khẽ bĩu môi một cái, Bliss định bước xuống khỏi ghế thì chợt khựng lại. Ơ, khoan đã. Nếu vậy thì.

    Một ý tưởng tuyệt vời chợt lóe lên trong đầu cậu. Giờ này chắc chắn dưới bếp không có ai cả. Papa và Daddy đang bận tiếp khách, đám người hầu cũng vậy. Chẳng phải đây chính là thời cơ ngàn năm có một để Bliss biến những mộng tưởng thường ngày thành hiện thực hay sao.

    Chỉ do dự trong chốc lát, cậu lập tức đưa ra quyết định.

    Hành động thôi!

    Nghĩ là làm, Bliss lập tức nhảy tót xuống khỏi ghế, lao thẳng ra cửa phòng. Dù sau này có bị Daddy đánh đòn nhừ tử thì đó là chuyện của tương lai. Hiện tại, ưu tiên hàng đầu là phải làm cho cuộc đời mình ngập tràn hạnh phúc cái đã.

    Mục tiêu kẹo caramel ngọt ngào, thẳng tiến…!

    Dù đã hạ quyết tâm là thế, nhưng khi tay vừa chạm vào nắm đấm cửa, cậu vẫn phải hít một hơi thật sâu. Phù, thở hắt ra một hơi ngắn, Bliss lập tức vặn tay nắm cửa, chỉ thò mỗi cái đầu ra ngoài rồi dáo dác ngó dọc ngó xuôi khắp dãy hành lang dài dằng dặc.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú