Chương 14
bởi Ly ThiênHồi còn bé, tòa lâu đài cổ kính, rộng lớn này đối với anh quả thực vô cùng đáng sợ. Những bộ giáp hiệp sĩ xếp thành hàng dọc theo dãy hành lang trống trải chính là nỗi khiếp sợ lớn nhất. Mỗi lần phải đi ngang qua đó vào ban đêm, anh luôn có cảm giác chúng sắp sửa sống dậy và cử động, thế nên anh toàn cắm đầu cắm cổ chạy bán sống bán chết. Giờ nghĩ lại mới thấy nực cười làm sao.
Đúng là trí tưởng tượng phong phú của trẻ con.
Khẽ bật cười, Cassian luồn lách qua các phương tiện khác trên đường, càng đi, lượng xe cộ xung quanh càng vơi dần. Khi xe rẽ vào con đường dẫn đến tòa lâu đài được truyền lại từ đời này sang đời khác của gia tộc, một tiếng thở phào nhẹ nhõm tự động buông ra từ khóe môi Cassian Strickland.
Cuối cùng cũng có cảm giác được nghỉ hè rồi. Nhớ lại những tháng ngày vật lộn với mớ bài tập, báo cáo và những kỳ thi ròng rã suốt học kỳ, cảm giác được giải thoát lúc này thật không lời nào tả xiết. Tinh thần của anh hiện tại đang vô cùng phấn chấn, đến mức dù đài radio có phát bài hát opera aria mà bình thường anh cực kỳ ghét nghe, thì anh cũng sẵn lòng khoan dung mà thưởng thức. Phải nói là đang ở đỉnh cao của sự sảng khoái.
Một tay vặn vô lăng, một tay gác lên thành cửa sổ của chiếc xe thể thao đang băng băng trên đường, anh đeo kính râm đen ngòm, thi thoảng lại huýt sáo một giai điệu đứt quãng. Nhìn vào là thấy ngay bộ dạng thảnh thơi, nhàn nhã đến tột cùng.
Kỳ nghỉ này phải chơi cho đã đời mới được.
Phải nghỉ ngơi cho thật thỏa thích. Vì đây là kỳ nghỉ đầu tiên kể từ khi bước chân vào cánh cửa đại học, anh dự định sẽ trải nghiệm tất thảy mọi thứ trên đời như thể sẽ chẳng bao giờ có cơ hội lần thứ hai. Chiếc xe vun vút lao đi trên con đường vắng tanh, tiếng động cơ gầm rú đinh tai nhức óc nhưng anh chẳng hề bận tâm. Chạy thêm khoảng 30 phút nữa, tòa lâu đài cổ kính với quy mô đồ sộ dần hiện ra ở phía xa xa.
Đến nơi rồi.
Tòa lâu đài Strickland bao gồm bốn khu vực lớn nhỏ khác nhau. Ngoại trừ khu lâu đài chính (본성 – Bản thành) có quy mô lớn nhất, ba khu vực còn lại đều mở cửa đón khách, chỉ cần mua vé là bất cứ ai cũng có thể vào tham quan. Bỏ qua hàng dài những chiếc xe đang xếp hàng chờ mua vé vào cổng, Cassian cho xe chạy thẳng đến cổng phụ dành riêng cho người nhà, giảm tốc độ khi đến gần trạm gác. Nhận ra chiếc xe của Cassian từ xa, người bảo vệ vội vàng bước ra khỏi trạm gác, cúi chào.
“Mừng cậu chủ đã về ạ.”
Cassian mỉm cười, gật đầu chào lại người bảo vệ đang đon đả chào đón mình rồi nhấn ga tăng tốc. Từ trong hàng xe nối đuôi nhau chờ kiểm tra an ninh, nhiều người tranh nhau giơ điện thoại lên chụp ảnh, quay phim, nhưng chiếc xe của anh đã phóng vụt đi chỉ trong chớp mắt. Vừa huýt sáo yêu đời vừa chạy đến khu lâu đài chính, đám người hầu đã nhận được thông báo từ trạm gác từ trước nên đang đứng dàn hàng chờ sẵn.
“Đi đường xa vất vả rồi thưa cậu chủ.”
Cassian gật nhẹ đầu đáp lại lời chào cung kính của đám người hầu, bước xuống xe rồi ném chìa khóa cho họ. Mặc kệ bọn họ lập tức mở cốp xe lôi hành lý ra, anh sải bước tiến vào lâu đài với đôi chân nhẹ bẫng hơn bao giờ hết.
Chắc giờ này mẹ cũng đã nghe báo cáo là anh về đến nơi rồi. Hồi trong năm học, thỉnh thoảng có thời gian rảnh anh cũng hay tạt về nhà chính, lần nào mẹ cũng đích thân ra tận sảnh đón anh. Anh đã báo trước là hôm nay sẽ về, chắc chắn bà đã biết rồi.
Nhưng kỳ lạ thay, chẳng thấy bóng dáng Công tước phu nhân đâu cả. Mặc dù hơi thắc mắc trong chốc lát, nhưng anh nhanh chóng gạt đi, cho rằng chẳng có vấn đề gì to tát, rồi tiến thẳng lên cầu thang đi về phía phòng của mẹ.
“Cốc cốc”, vừa gõ cửa, anh đã nghe thấy tiếng đáp lại từ bên trong. Nán lại một nhịp rồi mở cửa bước vào, đúng như dự đoán, mẹ anh đang ngồi nhâm nhi tách trà bên chiếc bàn nhỏ.
“Cassian.”
“Mẹ ạ.”
Mẹ anh mừng rỡ gọi tên con trai, đứng dậy khỏi ghế và dang rộng hai vòng tay. Cassian vui vẻ bước tới ôm chầm lấy bà.
“Mẹ dạo này khỏe không ạ?”
“Mẹ khỏe, trông con cũng tươi tắn lắm.”
Công tước phu nhân dịu dàng vỗ lưng con rồi buông ra, nở một nụ cười rạng rỡ. Vẫn là ánh mắt ấm áp luôn hướng về phía anh như mọi khi, nhưng chẳng hiểu sao Cassian lại có một dự cảm vô cùng kỳ lạ.
“Trông mẹ có vẻ đang rất vui thì phải.”
Nghe Cassian nói, nụ cười trên môi Công tước phu nhân lại càng rạng rỡ hơn.
“Tất nhiên rồi, vì con đã về mà.”
“Vâng….”
Cassian cười gượng gạo, cái cảm giác lấn cấn trong lòng vẫn không sao xua đi được. Gì thế nhỉ? Cứ có linh cảm chẳng lành.
“Cassian.”
Đang chìm trong dòng suy nghĩ vẩn vơ, tiếng gọi của mẹ kéo Cassian về thực tại. Cúi xuống nhìn, anh thấy bà đang ngước lên nhìn mình với vẻ mặt khó hiểu. Thấy vậy, anh vội vàng lấp liếm bằng cách chuyển chủ đề.
“Mấy giờ nhà mình ăn tối ạ? Hôm nay bố có về muộn không mẹ?”
Trước câu hỏi hết sức bình thường của con trai, bà thản nhiên đáp.
“Mẹ định cho dọn bữa lúc 7 giờ, con thấy sao? Nếu con muốn nghỉ ngơi thêm thì 8 giờ cũng được.”
Bà nói thêm một cách ngắn gọn.
“Bố con bảo sẽ về trước 7 giờ. Con cứ về phòng nghỉ ngơi đi, đến giờ ăn tối thì ra chào cha sau nhé.”
“Vâng ạ. Vậy thì… 8 giờ đi mẹ.”
Sau khi xem đồng hồ trên tay, Cassian quyết định thời gian. Đi đường xa bụi bặm bám đầy người, anh muốn dành thời gian tắm rửa thật thư thả và thoải mái.
“Vậy lát nữa gặp con nhé. Đi đường xa mệt rồi, nghỉ ngơi đi con.”
Công tước phu nhân hôn nhẹ lên má con trai rồi mỉm cười. Cassian mỉm cười đáp lại rồi quay người bước ra khỏi phòng.
Phòng của Cassian nằm ở cuối dãy hành lang phía đối diện. Anh thong thả rảo bước ngang qua dãy hành lang vắng lặng – nơi có hàng giáp sắt của các hiệp sĩ đứng sừng sững mà hồi bé anh từng khiếp sợ. Nghĩ lại thì thấy mình cũng hơi mệt mệt rồi. Vừa đi vừa đưa tay xoa bóp sau gáy, chẳng mấy chốc anh đã đứng trước cửa phòng mình. Đẩy cửa bước vào, căn phòng quen thuộc được dọn dẹp sạch sẽ, tinh tươm hiện ra trước mắt.
Chắc hẳn đám người hầu đã phải tất bật dọn dẹp căn phòng bỏ trống này từ sáng sớm tinh mơ ngay khi biết tin anh sẽ về. Tưởng tượng ra cảnh mẹ mình đã phải đôn đốc, chỉ đạo bọn họ dọn dẹp từng ngóc ngách, khóe môi anh bất giác giãn ra cùng một cảm giác biết ơn. Đến lúc này anh mới thực sự cảm nhận được rằng mình đã về đến nhà, đồng thời toàn bộ sự căng thẳng trong cơ thể như được giải phóng, thay vào đó là sự rã rời, uể oải.
Chỉ muốn mau mau xối nước nóng gột rửa sạch sẽ lớp bụi bặm trên người, Cassian băng qua căn phòng, tiện tay cởi phăng quần áo vứt bừa bãi lên chiếc ghế sofa ngoài phòng khách nhỏ nối liền với phòng ngủ. Đích đến tiếp theo đương nhiên là phòng tắm. Đẩy cánh cửa thông phòng bước vào trong, anh bật vòi hoa sen và bắt đầu tắm.
“Hàaaa.”
Cassian trút một tiếng thở dài đầy khoan khoái dưới làn nước nóng. Bao nhiêu căng thẳng và mệt mỏi tích tụ suốt thời gian qua dường như bị cuốn trôi đi sạch sẽ trong chốc lát. Cảm thán trong lòng quả nhiên không đâu bằng nhà mình, anh cẩn thận thoa xà phòng khắp cơ thể để tẩy sạch lớp bụi bẩn. Thời gian vẫn còn dư dả. Vừa thong thả kỳ cọ cơ thể, anh vừa mường tượng về những kế hoạch sắp tới.
Kỳ nghỉ hè mới chỉ bắt đầu. Để có thể tận hưởng trọn vẹn kỳ nghỉ đầu tiên kể từ khi lên đại học, anh đã bán mạng đâm đầu vào việc học suốt cả học kỳ. Kỳ nghỉ này, anh dự định sẽ làm những trò điên rồ mà từ trước đến nay mình chưa từng dám thử. Nào là khỏa thân nhảy ùm xuống hồ tắm, nào là uống rượu thâu đêm suốt sáng rồi bạ đâu ngủ đấy, hay là trải qua tình một đêm với một đối tượng lọt vào mắt xanh chẳng hạn. Tóm lại là những chuyện rồ dại, bốc đồng nhất.
Cho đến tận bây giờ, anh luôn sống một cuộc đời đúng chuẩn ‘thanh niên gương mẫu’. Về các mối quan hệ xã hội, anh cũng tự tin rằng mình đã hành xử một cách hoàn hảo đúng với tư cách người thừa kế duy nhất của ‘Gia tộc Công tước Strickland’. Lúc nào anh cũng có bạn gái, nhưng anh luôn biết giữ một khoảng cách nhất định, và khi chia tay cũng giải quyết vô cùng êm đẹp, tuyệt đối không để lại bất kỳ lời đàm tiếu nào về sau.
Vừa mới chia tay bạn gái gần đây nên hiện tại anh đang độc thân, nhưng chắc chắn là anh sẽ sớm có người yêu mới thôi. Anh chọn kỳ nghỉ hè này làm ‘thời kỳ nổi loạn’ cũng là vì lý do đó. Bởi vì một khi đã xác định bước vào một mối quan hệ mới, đương nhiên anh sẽ phải chung thủy với đối phương, và sẽ chẳng còn cơ hội nào để tận hưởng những trò nổi loạn đó nữa.
Sống buông thả một lần trong đời là đủ rồi.
Và anh đã quyết định nắm bắt kỳ nghỉ này như một cơ hội ngàn vàng. Trong mắt người ngoài, danh tiếng của ‘Cassian Strickland’ quả thực không chê vào đâu được. Việc anh là Beta hoàn toàn không phải là một vấn đề. Anh là người thừa kế độc nhất của gia tộc Công tước, chẳng những ngoại hình xuất chúng đến mức thường xuyên bị hiểu nhầm là Alpha, mà còn tài năng vượt trội ở nhiều lĩnh vực. Thậm chí có những lời đồn thổi cho rằng anh còn vượt xa những kẻ mang đặc tính. Mặc cho người ta dùng những mỹ từ hoa gấm để tô vẽ cho bản thân, nhưng suy cho cùng thì cái việc trải qua ‘kỳ phát tình’ cũng đâu có khác gì bọn cầm thú. Đám Cực Alpha đó tự đắc khoe khoang rằng mình có thể kiểm soát được việc xuất tinh thì có gì to tát đâu chứ. Giải quyết bằng bao cao su là xong chuyện mà.
Dù sao thì một khi Pheromone tích tụ đến mức gây rối loạn trí nhớ thì có kiểm soát được việc xuất tinh cũng vô nghĩa thôi.
Cassian cười khẩy rồi khóa vòi nước lại. Bước ra khỏi phòng tắm, với tay lấy chiếc khăn tắm to bản được gấp gọn gàng để lau khô cơ thể ướt sũng, anh chìm vào dòng suy nghĩ. Dù sao thì từ trước đến nay mình cũng đã sống một cuộc đời nhẫn nhịn và khuôn phép rồi, kỳ nghỉ này nhất định mình sẽ làm tất thảy mọi thứ để không phải hối tiếc điều gì.
0 Bình luận