Chương 41
bởi Ly ThiênBỏ đi, dù sao với cái bộ não bé nhỏ của mình thì nghĩ đến đây là quá sức rồi. Chắc chẳng có gì to tát đâu.
Đúng 3 phút sau khi nhắm mắt chìm vào giấc ngủ.
‘Ý tớ là cũng chẳng có gì đáng nể phục cả. Lũ đó chỉ là một đám dị hợm lúc nào cũng phun Pheromone vương vãi khắp nơi thôi.’
“Á á á!”
Ký ức bất chợt xẹt qua đầu như một tia chớp khiến Bliss bật dậy hét toáng lên. Đúng rồi, đúng là hắn ta! Cassian Strickland!
“Nhớ ra rồi!”
Ôm đầu hét lên lần nữa, cậu cuống cuồng nhảy xuống khỏi giường, chạy thục mạng về phòng chiếu phim. Vội vã gõ tìm kiếm cái tên ‘Cassian Strickland’, ngay lập tức, khuôn mặt gã đàn ông cậu vừa thấy ban sáng hiện lên chễm chệ trên màn hình lớn.
“Đúng rồi, đúng là hắn ta! Chính là cái tên khốn đó!”
Vứt phịch cái điều khiển xuống, Bliss dí sát mặt vào màn hình, săm soi thật kỹ khuôn mặt gã đàn ông rồi hét lên liên hồi. Dù có nhìn đi nhìn lại bao nhiêu lần thì sự nghi ngờ cũng chỉ chuyển thành niềm tin chắc chắn mà thôi. Không thể sai được, chính là cái tên khốn khiếp năm đó.
Cassian Strickland. Cái gã tồi dám cả gan lăng mạ mình và các anh chị em.
‘Một đứa thì là thằng đần bị chập mạch, đứa còn lại thì là một tên biến thái bệnh hoạn. Thằng làm diễn viên thì có biệt danh là chó điên, nghe thế là đủ hiểu rồi đấy.’
“Đồ tồi tệ!”
Bliss tức giận đứng phắt dậy. Những mảnh ký ức ngủ quên bỗng ùa về kéo theo cơn thịnh nộ năm xưa sống dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Trời đất ơi, sao mình có thể quên béng đi một cách sạch sẽ thế này chứ? Dù biết mình ngốc nghếch thật, nhưng cái gì cần quên thì quên, sao lại đi quên mất cái ký ức khắc cốt ghi tâm đó cơ chứ!
Đã thế hắn ta còn giả vờ tốt bụng để lừa gạt mình nữa. Miệng thì cười nói ngọt ngào mà trong bụng lại coi mình là ‘thằng ranh con Yankee vắt mũi chưa sạch’. Đồ vô liêm sỉ. Đồ lừa đảo!
“Tuyệt đối không tha thứ.”
Dù đã muộn màng nhưng giờ cậu phải trả cả vốn lẫn lãi cho hắn. Người đàn ông độc thân quyến rũ nhất nước Anh á? Nực cười! Phải là gã độc thân đê tiện nhất nước Anh mới đúng. Bliss nghiến răng trừng mắt nhìn gã đàn ông trên màn hình.
“Tôi nhất định sẽ bắt anh phải trả giá cho những tội lỗi của mình.”
Nhại lại y chang lời thoại kinh điển của nữ chính trong phim truyền hình, cậu thề với lòng mình. Nhất định phải bắt gã đàn ông mặt dày đó quỳ gối dưới chân xin tha lỗi.
***
Thế nhưng, vài ngày trôi qua, Bliss vẫn chỉ biết nằm ườn trên giường với khuôn mặt xưng xỉa. Gay go rồi, gay go to rồi. Mấy ngày nay cậu vẫn giậm chân tại chỗ, chẳng có chút tiến triển nào. Dù đã nhớ ra những hành động đê tiện của Cassian Strickland và thề sẽ báo thù, nhưng thực tế phũ phàng là cậu vắt óc suy nghĩ mãi vẫn chẳng nặn ra được một kế sách nào ra hồn.
“Sao cái đầu mình lại ngu ngốc thế này cơ chứ!”
Bliss bực bội đấm thùm thụp xuống nệm giường. Daddy của cậu – Ashley Miller – từng là giám đốc kiêm luật sư của công ty luật danh tiếng nhất nước Mỹ, hiện đang là một chính trị gia quyền lực. Papa – Connor Niles (Koi) – dù khởi đầu muộn màng do hoàn cảnh gia đình nhưng lại là một nhân vật xuất chúng trong lĩnh vực thiên văn học.
Đâu chỉ có hai người bố xuất chúng. Anh cả Nathaniel thông minh xuất chúng đến mức được kế thừa công ty luật từ Ashley. Anh ba Grayson – người bị chế giễu là ‘thằng đần chập mạch’ – tuy cả ngày chỉ biết ăn chơi trác táng nhưng cũng sở hữu bằng luật sư. Chị ba Stacy – người bị mắng là ‘biến thái’ – lại là thành viên của Mensa (Cộng đồng những người có IQ cao nhất thế giới). Anh tư Chase ‘chó điên’ và chị năm Larien ‘kẻ không đáng nhắc tới’ thì khỏi bàn, toàn là những thần đồng càn quét mọi giải thưởng ở các kỳ thi học sinh giỏi từ thuở bé tí.
Vậy mà tại sao chỉ có mình cậu là rơi vào tình cảnh thảm hại này cơ chứ.
Bliss than vãn ảo não, vùi mặt xuống nệm. Khác với các anh chị em, thành tích học tập của cậu vô cùng bết bát. Suốt quãng thời gian cắp sách đến trường, điểm trung bình của cậu lúc nào cũng chỉ lẹt đẹt ở mức B hoặc C. Lần duy nhất cậu được điểm A là bài thơ tự sáng tác hồi năm nhất trung học, hôm đó cả nhà đã mở tiệc ăn mừng rình rang cứ như cậu đỗ thủ khoa không bằng. Đương nhiên, từ đó về sau cậu chẳng bao giờ được nhìn thấy mặt mũi con điểm A nào nữa. Vốn dĩ chẳng mặn mà gì với chuyện học hành nên cậu quyết định không học đại học, và mọi người trong nhà cũng vui vẻ chấp nhận quyết định đó của cậu út.
‘Em không cần phải làm gì cả.’
Mọi người đều an ủi như vậy, nhưng cậu chẳng thấy chạnh lòng chút nào. Ngày ngày được cày phim thỏa thích, ăn no ngủ kỹ, cuộc sống vô lo vô nghĩ thế này cũng đâu đến nỗi tệ, vả lại anh ba Grayson cũng đang sống phè phỡn như thế cơ mà.
Cậu chưa bao giờ cảm thấy tự ti hay tuyệt vọng vì mình không thông minh xuất chúng như các thành viên khác trong gia đình. Sinh ra trong một gia đình đông con thì kiểu gì chẳng lọt ra một đứa kém cỏi hơn số còn lại. Đó coi như là quy luật tự nhiên rồi. Đứa đó là mình thì đã sao nào? Dù gì đi nữa, Bliss vẫn là Bliss, thế là đủ rồi.
Thật ra lúc nhỏ cậu cũng từng phiền não về chuyện này. Nhất là việc cậu là người duy nhất mang đặc tính khác biệt so với các anh chị em, dẫn đến màu mắt cũng khác biệt. Cứ hễ nghe ai bàn tán về chuyện đó là cậu lại nổi khùng lên hoặc phản ứng cực kỳ gay gắt.
Nhưng giờ thì khác rồi. Dù ai có nói ngả nói nghiêng thì cậu cũng chẳng thèm để tâm. Tuy có thua kém các anh chị một chút, nhưng cậu được cả nhà yêu thương, cưng chiều hết mực. Hơn nữa, mái tóc vàng bạch kim rực rỡ đặc trưng của gia tộc Miller cùng đôi mắt xanh biếc di truyền từ Papa Koi chính là minh chứng rõ ràng nhất cho việc cậu mang dòng máu Miller chảy trong huyết quản.
Thế không phải là quá đủ rồi sao?
Từ trước đến nay, nỗi bất mãn lớn nhất trong cuộc đời cậu cùng lắm cũng chỉ là việc bộ phim truyền hình đang xem bị hủy bỏ phần tiếp theo, khiến cậu vĩnh viễn không thể biết được kết cục. Cậu chưa bao giờ than vãn hay oán hận về cái đầu ngu ngốc của mình, thế mà bây giờ….
“Áaaaa, tức quá! Tức chết mất!”
Bliss lại lăn lộn trên giường trong cơn phẫn uất. Phải có cách nào đó chứ? Phải tìm ra thứ gì đó để chà đạp cái bản mặt tự mãn của hắn ta…!
Kiểu gì cũng phải nghĩ ra cách.
Bliss tức giận cắn chặt ngón tay cái.
Theo những gì cậu tìm hiểu được trong mấy ngày qua, thật bất ngờ là Cassian lại có tiếng tăm rất tốt. Không hề vướng vào bất kỳ scandal hay nghi án nào, ngược lại, toàn những bài báo ca ngợi hắn ta lên tận mây xanh. Nào là quyên góp cho người nghèo, nào là tự nguyện nhập ngũ vào Không quân và trải qua quá trình huấn luyện khắc nghiệt, rồi thì đi đầu trong các phong trào bảo vệ môi trường, tài trợ những khoản tiền khổng lồ để bảo tồn các loài động thực vật có nguy cơ tuyệt chủng, vân vân và mây mây.
Cái tên lừa đảo mặt dày vô sỉ. Mọi người đều bị hắn ta cho ăn cú lừa rồi.
Nhưng Bliss thì còn lâu mới mắc bẫy nhé. Hơn ai hết, cậu đã từng là nạn nhân thê thảm của cái kẻ đạo đức giả đó cơ mà? Bliss hiểu rõ bản chất của Cassian Strickland hơn bất cứ ai.
Thế nên người duy nhất có thể trừng trị hắn ta chỉ có tôi mà thôi.
Nắm chặt “nắm đấm công lý”, nhưng….
Thực tế phũ phàng là cậu chỉ là một tên thất nghiệp đầu óc rỗng tuếch đang ngồi trên giường vung vẩy nắm đấm trong vô vọng.
“Áaaaaa! Nghĩ đi, nghĩ ra cách đi chứ. Cái đồ đầu đất này.”
Tự cốc đầu mình bôm bốp nhưng cũng chỉ rước thêm đau đớn vào thân.
“Á, đau quá.”
Cuối cùng, Bliss đành ôm đầu rên rỉ, cuộn tròn trên giường. Bất động một hồi lâu, cậu chợt ngóc đầu dậy.
Đúng rồi, với cái đầu của mình thì quả là nhiệm vụ bất khả thi.
Bliss nhanh chóng chấp nhận giới hạn của bản thân. Những lúc thế này chỉ có một cách duy nhất. Nhờ sự trợ giúp của người khác. Nghĩ ngay đến gương mặt đầu tiên xẹt qua trong đầu, Bliss cuống cuồng tìm điện thoại. Tiếng chuông đổ dồn dập nhưng đầu dây bên kia vẫn chưa bắt máy.
Làm cái quái gì mà không nghe máy thế, cái ông thất nghiệp này.
Bliss cắn móng tay cái, bồn chồn chờ đợi. Nhưng sự chờ đợi mòn mỏi của cậu chỉ đổi lại bằng một giọng nói tự động vô hồn báo rằng thuê bao đang bận và không thể nhận cuộc gọi.
Cái ông này!
Cơn bực tức trào dâng, nhưng cậu tuyệt đối không bỏ cuộc. Thay vì để lại tin nhắn thoại, cậu chọn cách tiếp tục gọi lại, lặp đi lặp lại hành động đó không biết bao nhiêu lần. Xem ai lỳ hơn ai. Cuối cùng, như bị làm phiền đến phát điên bởi tiếng chuông điện thoại reo liên hồi, đối phương đành phải bắt máy.
―Thằng điên nào đấy hả.
“Em đây Grayson, Bliss đây.”
Ngay lập tức hứng trọn một câu chửi thề thô thiển, Bliss vội vàng lên tiếng. Sự im lặng kéo dài trong vài giây. Chắc vẫn còn ngái ngủ nên Grayson không phản ứng kịp, một lát sau mới lầm bầm hỏi lại với giọng điệu ngái ngủ.
―Ai cơ?
Bliss hít một hơi thật sâu rồi nói nhanh.
“Là Bliss. Chào anh, dạo này anh khỏe không? Không có chuyện gì xảy ra chứ? Em có chuyện muốn bàn với anh đây.”
Dù đã đoán trước được phản ứng nhưng nó vẫn tệ hơn cậu nghĩ. Grayson rên rỉ “Ư ưm”, lẩm bẩm như đang tự nói với chính mình.
―Bàn bạc cái quần gì cơ chứ… Chết tiệt, cái thằng ranh Bliss này. Mới chưa tới 10 giờ sáng mà. Sao cứ phải nhè đầu anh mà gọi thế.
Câu trả lời đã quá rõ ràng. Bliss thành thật đáp.
0 Bình luận