Bạn không có cảnh báo nào.

    Trong đầu Bliss giờ đây chỉ toàn hình ảnh Larien và mơ mộng về việc mua một căn hộ mới.

    Tất nhiên, việc đầu tiên cần làm là phải đập tan sự kiêu ngạo của cái tên khốn đó đã….

    Nghĩ ngợi lung tung một hồi, Bliss cứ thế nằm trên giường rồi chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay, ngáy đều đều.

    Khi chiếc xe của ngài Bá tước trở về dinh thự, màn đêm đen kịt đã buông xuống từ lâu. Do bản tính cực kỳ ghét người ngoài của Bá tước, số lượng người làm trong dinh thự ít đến mức thảm thương, hoàn toàn không tương xứng với quy mô đồ sộ của tòa lâu đài. Chỉ có mỗi quản gia Penelope, một người làm vườn và dăm ba người lo việc bếp núc, dọn dẹp nhà cửa. Vì vậy, việc nghênh đón và tiễn đưa ngài Bá tước mỗi ngày đều do một tay Penelope đảm nhiệm.

    “Ngài đã về ạ, thưa Bá tước. Hôm nay ngài có một ngày tốt lành chứ ạ?”

    Thay vì đáp lại lời chào hỏi kèm nụ cười rạng rỡ của vị quản gia lớn tuổi, Bá tước Heringer vừa bước xuống xe đã đóng sầm cửa lại đánh “Rầm” một cái rõ to rồi đi thẳng lên cầu thang. Bắt gặp vẻ mặt hầm hầm sát khí và đôi môi mím chặt của ngài, Penelope lẳng lặng bám theo sau, đồng thời ngậm miệng lại.

    Lại khó ở như mọi khi rồi.

    Chuyện này xảy ra như cơm bữa nên bà cũng chẳng lấy làm lạ. Theo chân ngài Bá tước vào tận phòng ngủ, Penelope đỡ lấy chiếc áo măng tô ngài vừa cởi ra rồi nhanh nhảu báo cáo.

    “Thưa ngài, một phần bệ thờ trong thánh đường đã bị hư hỏng nên tôi đã chỉ đạo thợ làm một cái mới ạ. Họ hẹn trước ngày cầu nguyện tiếp theo sẽ hoàn thành. Sam nói muốn mua thêm cây giống để trồng trong vườn, ngài muốn trồng loại hoa gì ạ? Hay để tôi tự quyết định ạ? Vậy tôi sẽ tự chọn nhé. Và còn….”

    Trong lúc Bá tước thay đồ, Penelope vừa hầu hạ vừa báo cáo những công việc lặt vặt diễn ra trong ngày. Bá tước nãy giờ vẫn im lặng như đang để ngoài tai mọi chuyện, cho đến khi nghe thấy câu tiếp theo mới khựng lại một nhịp.

    “Bà vừa nói là mới tuyển thêm người làm sao?”

    “Vâng thưa ngài.”

    Trước câu hỏi xác nhận của chủ nhân, Penelope mỉm cười gật đầu.

    “Vài tuần trước tôi đã xin phép ngài tuyển thêm người rồi đấy ạ? Mãi mới tìm được người ưng ý nên hôm qua tôi đã chốt rồi ạ. Ngày mai cậu ấy sẽ bắt đầu làm việc. Tôi định giao cho cậu ấy phụ giúp tôi quản lý các công việc chung trong nhà.”

    Nghe Penelope trả lời trôi chảy, Bá tước chỉ cau mày thật chặt. Chẳng biết ngài nhăn nhó là vì khó chịu chuyện tuyển người hay vì một lý do nào khác. Penelope vẫn kiên nhẫn đứng đợi, ngài Bá tước tặc lưỡi “Chậc” một tiếng rồi lại dùng chất giọng trầm khàn thường ngày, hờ hững buông lời.

    “Bà cứ làm theo ý mình đi. Xong việc rồi chứ?”

    “Vâng, mời ngài nghỉ ngơi ạ. Tôi sẽ mang ly rượu vang ngài hay uống mỗi tối lên ngay.”

    Penelope cúi chào cung kính, ngay khoảnh khắc quay lưng bước ra khỏi phòng, bà vô tình bắt gặp cảnh tượng ngài Bá tước đang dùng một tay xoa xoa trán, khẽ buông một tiếng thở dài não nề.

    Tội nghiệp ngài, lại bị chứng mất ngủ hành hạ rồi.

    Chuyện ngài Bá tước không có được một giấc ngủ ngon đã diễn ra từ rất lâu rồi. Penelope vốn là phó quản gia ở dinh thự Công tước, sau khi người con trai trưởng Cassian Strickland kế thừa tước vị Bá tước và được phân đất phong, bà đã theo ngài đến đây làm quản gia trưởng và cống hiến cho đến tận bây giờ. Vì thế, bà nắm rõ rất nhiều chuyện về ngài, từ thuở nhỏ cho đến lúc trưởng thành, và một trong số đó chính là chứng mất ngủ triền miên.

    Rốt cuộc ngài ấy mắc chứng mất ngủ từ bao giờ nhỉ.

    Vừa chuẩn bị rượu vang cho Cassian, bà vừa đắm chìm trong dòng suy nghĩ. Người thừa kế duy nhất của gia tộc Công tước – gia tộc nắm trong tay khối tài sản kếch xù và quyền lực chính trị to lớn – từng là một người vô cùng được lòng người. Ngài ấy từng rất thân thiện với người làm, luôn đối xử tử tế với tất cả mọi người, nhận được sự kính trọng và yêu mến của tất cả. Thế nhưng, vào một ngày nọ, mọi thứ bỗng nhiên thay đổi chóng mặt.

    Bây giờ ngài ấy vẫn duy trì vỏ bọc như trước. Ít nhất là trước mặt người ngoài. Nhưng đó chỉ là hình ảnh hào nhoáng được ngụy tạo. Sự thật về bản chất thật của ngài ấy, thứ mà chỉ một số ít người làm thân cận mới biết được, lại hoàn toàn trái ngược với những gì thiên hạ đồn thổi.

    Sự thật là, tính cách của ngài ấy vô cùng tồi tệ.

    ‘Thật không thể tin nổi, ngày xưa thiếu gia là một người dịu dàng biết bao.’

    Có lần Penelope từng than vãn như vậy, ông quản gia dinh thự Công tước lúc đó chỉ biết thở dài thườn thượt với vẻ mặt đầy phức tạp. Dạo đó, những lời đồn thổi kiểu như ‘Con trai trưởng nhà Công tước mắc chứng mất ngủ’ chỉ mới râm ran trong bóng tối nên chẳng ai nhận ra mức độ nghiêm trọng của vấn đề. Penelope cũng chỉ nghe phong phanh, mãi đến khi Cassian chính thức kế thừa tước vị Bá tước, được ban đất phong và sở hữu lâu đài riêng thì bà mới biết được tình trạng thực sự của ngài.

    Khi Penelope được đề bạt làm quản gia trưởng của dinh thự Bá tước và chuẩn bị chuyển đi, quản gia dinh thự Công tước đã gọi bà ra nói chuyện riêng để căn dặn một vài điều cần lưu ý. Đang chăm chú lắng nghe lời khuyên của vị tiền bối đồng nghiệp, bà sững sờ khi thấy ông mang vẻ mặt vô cùng nghiêm trọng, nói ra sự thật.

    Chứng mất ngủ của người thừa kế duy nhất gia tộc Công tước đang ở mức độ vô cùng nghiêm trọng.

    ‘Tôi đoán tính cách ngài Bá tước thay đổi cũng là vì lý do này.’

    Nghe quản gia nói vậy, Penelope cau mày hỏi lại.

    ‘Ý ông là do thiếu ngủ tích tụ lâu ngày nên ngài ấy sinh ra cáu gắt, nhạy cảm ạ?’

    ‘Chỉ dùng từ ‘nhạy cảm’ thì chưa lột tả hết được mức độ nghiêm trọng của vấn đề đâu.’

    Dù bà đã hỏi rất nghiêm túc nhưng phản ứng của vị quản gia lại cho thấy dường như đằng sau đó còn ẩn chứa một sự thật khủng khiếp hơn. Thấy Penelope im lặng chờ đợi, ông quản gia đưa tay xoa trán, thở hắt ra một tiếng não nề.

    ‘Bây giờ thì mới chỉ ảnh hưởng đến tâm trạng thôi, nhưng nếu cứ kéo dài thế này thì chắc chắn sẽ suy nhược cơ thể mất. Đó mới là điều tôi lo lắng nhất. Có lẽ tôi đang lo bò trắng răng, lo xa quá chăng….’

    Nếu người thừa kế gia tộc gặp vấn đề nghiêm trọng về sức khỏe thì đó tuyệt đối, tuyệt đối, tuyệt đối không phải là chuyện tốt lành gì. Phản ứng của vị quản gia khiến Penelope vừa ngạc nhiên vừa hoảng hốt.

    ‘Ngài Bá tước trông vẫn rất khỏe mạnh mà? Tôi đã quan sát ngài ấy suốt mấy năm qua. Tôi chưa từng thấy ngài ấy có biểu hiện gì bất thường về sức khỏe cả, không hiểu ông đang muốn ám chỉ điều gì. Chuyện ngài ấy bị mất ngủ thì hầu như người làm nào ở đây cũng biết, nhưng tôi chưa thấy ngài ấy có biểu hiện gì bất thường.’

    Nói đoạn, bà hỏi tiếp với vẻ mặt căng thẳng.

    ‘Nếu nghiêm trọng đến mức ông phải lo lắng cho sức khỏe của ngài ấy thì chứng tỏ vấn đề không hề nhỏ đúng không?’

    Nếu mắc chứng mất ngủ suốt nhiều năm trời thì chắc chắn phải có những triệu chứng rõ rệt không thể che giấu được. Ít nhất sắc mặt cũng phải nhợt nhạt, hay bị ngất xỉu, hoặc tệ nhất cũng phải hay bị chóng mặt, nhưng đằng này Cassian Strickland lúc nào cũng xuất hiện với vẻ ngoài chỉn chu, hoàn hảo, đến cả đôi mắt cũng chưa từng vằn tia đỏ.

    ‘Thật ra thì tôi cũng đang thầm tạ ơn trời đất vì điều đó đây.’

    Vị quản gia miễn cưỡng đồng tình với nhận định của Penelope, rồi nói tiếp.

    ‘Thế nên tôi mới bảo là tôi lo cho tương lai của ngài ấy cơ mà. Đó cũng là lý do hôm nay tôi gọi riêng bà ra để dặn dò.’

    ‘Tất nhiên là tôi vô cùng biết ơn ông vì đã cảnh báo trước, Joseph.’

    Penelope nói lời cảm ơn trước rồi mới nhìn ông với vẻ mặt đầy lo âu, hỏi tiếp.

    ‘Rốt cuộc ngài ấy bị mất ngủ nặng đến mức nào mà ông lại phải nói với tôi những lời này? Ông có thể nói rõ hơn được không?’

    ‘Bà tự xem đi, tôi có lập bảng theo dõi đây này.’

    Vị quản gia cầm một tệp hồ sơ đặt trên bàn đưa cho Penelope. Cầm tệp hồ sơ trên tay, Penelope không khỏi thán phục trước sự cẩn thận và chu đáo của vị quản gia lão luyện đã quán xuyến dinh thự Công tước suốt bao năm qua. Nhưng chỉ mới lật được đôi ba trang, sắc mặt bà đã trở nên trắng bệch, bà gật đầu đồng tình.

    ‘Đúng là nghiêm trọng thật. Theo như ghi chép trong này thì mỗi ngày ngài ấy chỉ ngủ được vỏn vẹn ba bốn tiếng đồng hồ. Đã thế cứ 30, 40 phút lại giật mình tỉnh giấc một lần, tính ra ngài ấy chẳng có nổi một giấc ngủ sâu kéo dài được một tiếng đồng hồ.’

    ‘Ý tôi là thế đấy. Nếu không nghiêm trọng thì tôi đâu có khốn khổ thế này.’

    Vị quản gia trút một tiếng thở dài thườn thượt như muốn nổ tung vì ức chế. Nếu bảng theo dõi này là thật thì đúng là tình trạng đang vô cùng nguy cấp. Tin đồn người thừa kế gia tộc Công tước bị mất ngủ đã râm ran từ ít nhất 1, 2 năm trước. Nếu ngài ấy đã mắc phải căn bệnh này từ trước đó nữa thì tính ra ngài ấy đã không có được một giấc ngủ tử tế suốt nhiều năm liền.

    ‘Rốt cuộc nguyên nhân là do đâu? Tại sao ngài Bá tước lại bị mất ngủ trầm trọng đến vậy?’

    ‘Tôi mà biết thì đã tốt.’

    Vị quản gia lắc đầu ngao ngán, tiếp tục than thở.

    ‘Từ các loại trà an thần, đồ ăn, cho đến tinh dầu xông phòng, tôi đã thử đủ mọi cách rồi. Đã báo cho bác sĩ gia đình kê đơn thuốc ngủ nhưng ngài ấy uống vào cũng vô dụng. Giờ thì tôi bó tay toàn tập rồi.’

    Ông đưa tay day trán với vẻ mặt bất lực, tuyệt vọng. Cảm thấy xót xa cho cả vị quản gia lẫn ngài Bá tước, Penelope lên tiếng.

    ‘Ngài ấy đã từng đi tư vấn ở trung tâm điều trị mất ngủ chưa? À, cũng đúng. Nếu ngài ấy đi rồi thì chắc tôi cũng đã biết.’

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú